Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 796
Beta: Sakura
Lần Vệ Thụy ở bên ngoài cả đêm khi sinh cơ thể đã tổn thương thể chất kém hơn nữa khi sinh bệnh nên cơ thể yếu dễ cảm lạnh may là lúc thời tiết nóng nếu thời tiết lạnh thì sợ là đã chết lạnh
Người một nhà theo lên xe cứu thương cảnh sát theo mà sẽ liên lạc với phụ mấy học sinh khi thảo luận tiền bồi thường liền lần lượt rời
Khi bệnh viện con ngươi của Vệ Thụy đã bắt đầu giãn sốt đến cả run lên đã ý thức hô hấp yếu ớt nhiệt độ đã lên tới 43 độ xác định viêm màng não bác sĩ cho thuốc chống co giật Vệ Thụy gầy yếu giường bệnh màu trắng mẹ Vệ cắn môi nước mắt rơi xuống giống hạt ngọc hai hàng nước mắt chảy xuống rớt xuống áo bà tụ thành ba chỗ tiếng động mà buồn thương
Cả đêm qua mọi đều ngủ mấy làm tìm thấy Vệ Thụy cũng thở phào nhẹ nhỏm tuy mệt nhưng mọi đều hiểu rõ công việc bảo vệ ở thời điểm quan trọng mấy để ý mệt mỏi tranh ở Bách Hợp kiên trì để cho mấy trở về nghỉ ngơi khi nghỉ ngơi thì làm một ít thức ăn Vệ Thụy thể ăn bản thân thì ở bệnh viên trông nom mẹ Vệ cũng cùng mấy làm nhưng thấy Bách Hợp lên tiếng rụt rè ở
“Tiểu Thụy chứ” Thấy con trai gắn máy thở lồng ngực gầy yếu dường như cảm giác phập phồng mẹ Vệ cũng sợ Không nhịn hỏi con gái một câu
Thực bản thân Vệ Bách Hợp giống nhưmẹ Vệ tuy bà sợ con gái nhưng thời điểm quan trọng vẫn dựa Bách Hợp nhưng Bách Hợp như trong lòng cũng vui Cô lên tiếng mẹ Vệ cúi đầu dám hỏi nữa vẻ mặt làm bộ đáng thương
Giày vò mấy tiếng đồng hồ bác sĩ nếu sốt giảm thì hi vọng Vệ Thụy sống nhỏ tiếc là hiện tại Bách Hợp mới nhiệm vụ trong cơ thể nội lực nếu thể dùng linh lực điều trị cơ thể Vệ Thụy một ít giảm bớt bệnh từ nhỏ đó phối hợp với phương pháp điều trị thì hiệu quả sẽ hơn nhiều bây giờ cô chỉ thể dùng phương pháp vật lý giúp Vệ Thụy giảm nhiệt độ lau mát bằng nước ấm cho để giúp nhanh chóng hạ nhiệt độ bên trời trời dần tối cuối cùng nhiệt độ của Vệ Thụy dần dần hạ xuống bác sĩ cũng thở phào nhẹ nhỏm
Trải qua một lần như thế lúc sắc mặt của Vệ Thụy nhợt nhạt thì bây giờ càng đáng thương hơn Bách Hợp bên cạnh tay gầy giống như chân gà Hơn nữa bởi vì bại liệt não mà cơ thể phát triển lắm mấy ngón tay cong một góc độ bình thường kỳ lạ Bách Hợp nắm bàn tay trong lòng bàn tay lên tiếng
Mẹ Vệ ở trong góc dáng vẻ qua mà dám bên ngoài phòng bệnh điều dưỡng gõ cửa Bách Hợp đầu hướng về phía cửa kính phòng bệnh gật đầu điều dưỡng mở cửa cẩn thận :
” Cô Vệ Mọi làm thủ tục nhập viện”
Bởi vì Vệ Thụy mà Vệ Bách Hợp biết hầu hết ở bệnh viện là tình huống khẩn cấp vì cứu bệnh nhân Bách Hợp thật sự lo lắng cho em trai Dù Bách Hợp kết hôn với Chu Minh Ngâm sẽ nợ tiền thuốc Bệnh viện cũng biết gia cảnh nhà họ Chu vì lúc đó hối thúc cô đóng tiền hiện tại tình hình của Vệ Thụy định nên hối thúc cô đóng tiền
Bách Hợp gật đầu mẹ Vệ sắc mặt mẹ Vệ lập tức trắng bệch lên bà lo lắng theo điều dưỡng ngoài hai rời cách cửa kính Bách Hợ thấy bà đang gì đó với điều dưỡng gì do góc độ nên cô thấy khuôn mặt điều dưỡng nhưng Bách Hợp bỗng nhiên nhớ đây mẹ Vệ mượn tiền trong lòng trầm xuống bỏ tay Vệ Thụy trong chăn mới cửa
“… Tôi sẽ gọi điện cho quen mượn tiền các cô cho thêm thời gian vài tiếng đồng hồ là đủ…” Mẹ Vệ đang nhỏ giọng cầu xin điều dưỡng còn kịp với cô đừng chuyện với cho con gái của nghĩ tới Bách Hợp bà run một cái mặt lộ vẻ hoảng sợ điều dưỡng khi thấy Bách Hợp thì vội vàng cúi đầu
“Chờ một chút” Bách Hợp với điều dưỡng điều dưỡng thở phào nhẹ nhỏm vội vàng ôm đồ rời hai tay Bách Hợp khoanh ngực chằm chằm mẹ Vệ:
“Mười ngày chuyển tài khoản của Vệ Thụy mười vạn” Bệnh tình của Vệ Thụy thuộc nhóm bảo trợ nên mua bảo hiểm y tế ở địa phương cùng với tiền trợ cấp nhưng thuốc của là thuốc nhập từ nước ngoài nên giá cao bình thường đều là tự trả tiền đôi lúc thanh toán tiền sẽ thiếu vì như nên áp lực của Vệ Bách Hợp lớn tiền luôn luôn đủ đối với cô một đồng tiền đều hết sức đáng giá cho nên mới thể tiết kiệm mười vạn trong thời gian bốn năm đồng phục là công ty phát thể tiết kiệm thì tiết kiệm tiết kiệm mười vạn
Nghe Bách Hợp nhắc tới mười vạn khối mẹ Vệ lập tức ủ rũ: “Mấy ngày mấy ngày thầy chùa hóa duyên duyên với Phật…”
Đã hơn hai mươi bốn giờ chợp mắt Bách Hợp cảm thấy gáy căng lên đến đau lúc mẹ Vệ còn những điều với cô cô nhịn cắt đứt lời của mẹ Vệ:
“Nói điểm chính”
“Chùa Nam Sơn chèo chống nổi nữa bọn họ thu nuôi cô nhi thường xuyên bố thí cho nghèo nên ngoài hóa duyên hơn nữa tin phật làm chuyện sẽ tích công đức cho nên…”
“Cho nên thế nào” Mẹ Vệ dám tiếp nữa mặc dù Bách Hợp đoán kết quả nhưng vẫn hỏi một câu
Mẹ Vệ bắt đầu rơi nước mắt bà một lúc lâu thấy Bách Hợp ý an ủi bà ánh mắt con gái bình tĩnh lạnh lùng bà giống như một xa lạ mẹ Vệ sợ loạn:
“Cho nên mẹ quyên tiền” Nói xong lời hai mắt bà nhắm nghiền dám sắc mặt của Bách Hợ bà đang chờ Bách Hợp nổi giận chờ cô mắng
Đây là thói quen đây khi bà chọc Vệ Bách Hợp tức giận khi mẹ Vệ quyên tiền ngoài chỉ nghĩ số tiền thể giúp nhiều nên nghĩ quá nhiều thậm chí khi góp tiền suy nghĩ thể giúp những nghèo khổ cuộc sống hơn mà cảm thấy vui đến hôm nay Bách Hợp cần dùng tiền bà mới cảm thấy nguy
“Đi lấy tiền về” Bách Hợp lạnh một tiếng lười nổi giận với như mẹ Vệ cô trực tiếp một câu xoay kéo cửa
Nếu giống như đây mắng một trận xong mẹ Vệ hiểu tính cách con gái cô mắng xong thì sẽ biện pháp giải quyết nhưng bây giờ Bách Hợp mắng bà thậm chí còn để ý tới bà mẹ Vệ lập tức hoảng sợ bà cuống quít đưa tay kéo Bách Hợp :
“ mà nhưng mà tiền thể giúp nhiều hơn hơn nữa hơn nữa tiền ở trong thẻ ngân hàng bao nhiêu tiền lãi mà thể cho nhiều đứa trẻ ăn cơm no…”
“Tôi quan tâm điều đó quan tâm khác tiền ăn no chỉ biết bây giờ Vệ Thụy trong bệnh viện tiền trả tiền viện phí” Bách Hợp mẹ Vệ lạnh lùng mẹ Vệ nhỏ giọng đáp : “Tìm tìm Minh Ngâm mượn một ít…”
“Muốn mượn thì bà tự mà mượn” Bách Hợp xong mẹ Vệ gật đầu mượn điện thoại của cô ý châm chọc trong lời của Bách Hợp thậm chí còn thở phào nhẹ nhỏm ánh mắt Bách Hợp lạnh xuống: “Không tên của khi nào trả dùng cách gì bà tự hiểu bà cần nghĩ sẽ trả thay bà cũng nên thấy là chồng mà cần trả rõ với bà chuẩn ly hôn với Chu Minh Ngâm con gái bà ngủ với khác kiếm mấy đồng tiền dễ nếu bà mượn tiền mà cách trả đến lúc đó là trách nhiệm của bà”
Mẹ Vệ nghĩ tới cô sẽ như động tác đưa tay ngoài chuẩn mượn điện thoại của cô lập tức dừng vẻ mặt sợ hãi:
“Tại ly hôn Tại ly hôn Không là đang êm Vừa kết hôn mấy ngày làm thể ly hôn
“Có một mẹ như bà núi vàng núi bạc cũng hết bà cảm thấy Chu Minh Ngâm ngu ngốc” Bách Hợp sờ đầu tóc sáng sớm hôm qua búi tóc cả ngày thả xuống bây giờ da đầu khó chịu cô đưa tay lấy cái kẹp xuống để cho tóc xõa ở lưng mẹ Vệ cô như chút khó chịu: “Minh Ngâm giống loại như ”
Bách Hợp vẫn còn đưa tay xoa đầu như thế liền nở nụ : “Anh là hạng gì Bà cảm thấy bà là hạng gì Tóm hiện công việc thu nhập tiền viện phí của Vệ Thụy bà nhất định lấy về nếu như bà cố gắng đem tiền quyên ngoài mặc kệ sống chết của con trai bà thì còn cách nào”
Trước Vệ Bách Hợp chuyện gì cũng một chịu đựng thậm chí ngay cả trách nhiệm của mẹ Vệ mà cô cũng gánh lên vai đến cuối cùng mẹ Vệ giống như một con gà con bảo vệ ở bên trong vẫn duy trì sự đơn thuần như thế Chuyện như là lần đầu tiên xảy Vệ Bách Hợp luôn ầm ĩ lớn thôi tự nghĩ biện pháp giải quyết cho nên mẹ Vệ cũng hình thành thói quen giống như gây chuyện thì sẽ thay bà giải quyết Bách Hợp định nuông chiều bà như bà đưa tiền ngoài như thế nào thì tự cầm tiền về đời mẹ Vệ tự tay kiếm bao nhiêu tiền khác đưa tiền đến tận tay nên bà cảm thấy tiền tới dễ dàng cũng nhanh