Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 747
Lưu Hậu gia cũng nghĩ tới một câu của sẽ chọc cho Yến Quốc công phẫn nộ lớn như Yến gia nắm phần lớn quân quyền tuy về Lưu gia đã từng học theo Yến gia nhưng thực lực thể bằng Yến gia lúc Hoàng đế quát tháo giờ đến phiên lão lão dám phản bác da mặt tím cũng chỉ dám cúi đầu xuống Phó lão hậu gia ở một bên híp mắt giả thành kẻ điếc khẽ lắc đầu lặng yên một tiếng động thở dài trong ánh mắt đục ngầu của lão lộ vẻ bất đắc dĩ cùng với khôn khéo cuối cùng nhắm mắt đầu lạị bắt đầu nhẹ nhàng lắc lư
“Huống chi dong chi tục phấn thể xứng đôi với con của Chỉ Hoàng đế như ngươi mới đem rác rưởi xem thành minh châu mà thôi” Yến Quốc công bực bội xong dùng ngón tay chỉ một đám nữ nhân
Bách Hợp thờ ơ lạnh nhạt cái trò khôi hài mắt trong lòng lạnh quả nhiên là ác nhân đều ác nhân báo lúc bọn Phó Bách Niên nhục nhã Bách Hợp thì bọn họ đã vui sướng các nàng ngang ngược gặp còn ngang ngược hơn lúc Yến Quốc công ở mặt của mọi nổi giận một trận cho dù là dong chi tục phấn cũng ai dám mở miệng phản bác mỗi mắc cỡ đỏ mặt bàn tay nắm chặt nhưng dám tiếng nào
Nữ quyến ở đây gần như đều là nữ nhân của hai nhà Phó gia và Lưu gia nhưng hai nhà Yến Quốc công thì thể gây sóng gió gì Lương Kỳ như thế trong lòng giận giữ đến phát run lời của Yến Quốc công dường như đã chặt dứt một tia nhẫn nại cuối cùng trong đầu nghĩ đến tâm nguyện giành chính quyền của về đã thể nào thực hiện nữa Lưu gia và Phó gia cũng bản lĩnh giống như trong tưởng tượng của vốn trẻ tuổi thiếu kiên nhẫn cố gắng nhẫn nại lúc sự thất vọng những thứ nhẫn nại cùng nhục nhã liền rốt cuộc thể tiếp tục nhịn nữa Tuy sợ hãi Yến Quốc công thế nhưng mà ở sự phẫn nộ cùng oán hận hai chân run lên đôi môi run rẩy ngẩng đầu lên chằm chằm Yến Tô :
“Yến Thế tử thật sự quá Trẫm xem xem cái dạng quốc sắc thiên hương nào mới xứng đôi với Yến Thế tử chỉ cần Yến Thế tử coi trọng thì trẫm liền ban cho ngươi” Cây cần vỏ cần da thật sự thể nhịn nữa Dù biết rõ Yến gia dễ chọc thế nhưng mà Yến gia thật sự khinh quá đáng Yến Quốc công hung hăng càn quấy như thế thật sự tội đáng chết vạn lần ý của là Yến Tô măt thứ xem như bảo bối quả thực là có thể nhẫn nhưng thể chịu nhục trong lòng Lương Kỳ tức giận đến thể kìm chế Mặt đỏ lên ngực ưỡn
Sau khi đưa mắt một vòng lúc Yến Tô mới đưa ánh mắt vòng trở về Không đếm xỉa tới thần sắc của Lương Kỳ một thì vân đạm phong kinh một bên là Hoàng đế Lương kỳ mặc áo vân bào đang thẹn quá hóa giận chút phong thái nào so sánh thì thấy chênh lệch giữa hai chứng kiến cái tình cảnh Lương Kỳ càng giận kềm liền lớn tiếng : “Trẫm lời giữ lờichỉ cần là Yến Thế tử trúng trẫm liền ban cho ngươi”
Hắn nhấn mạnh hai chữ ‘Ban thưởng’ lúc dùng xưng hô chỉ dành cho Hoàng đế thì nhấn mạnh một chút phảng phất như chỉ như mới có thể tìm tôn nghiêm của Hoàng đế dù hiện giờ ánh mắt của Yến Tô thì hai chân đã bắt đầu chút run rẩy
“Ban cho ” Yến Tô liếc Lương Kỳ vui vẻ bên khóe miệng càng thêm sâu chằm chằm Lương Kỳ ánh mắt lộ vài phần châm chọc: “Thứ sẽ tự đoạt lấy còn cần ngươi ban thưởng ”
Lời khác nào xát thêm muối vết thương của Hoàng đếvốn mặt Hoàng đế đang còn tươi đắc ý thoáng cái đã cứng hai má của run rẩy oán hận chằm chằm Yến Tô Yến Tô thèm đầu liếc Bách Hợp lúc mới bước tới chỗ Lương Kỳ thân hình cao lớn mỗi một bước tới gần Hoàng đế liền làm cho khí thế mà Lương Kỳ vất vả lắm mới nâng lên mất vài phần bước chân của cũng lớn nhưng nhanh đã đến mặt Lương Kỳ ở mặt Lương Kỳ thấp hơn nửa cái đầu bất đắc dĩ đành ngửa đầu lên
Biểu tình của Yến Tô cũng quá nghiêm khắc nhưng ánh mắt của làm cho dám thẳng Lương Kỳ lưng mồ hôi lạnh ứa lúc tiếp Lương Kỳ tự chủ lui về phía hai bước phía còn mấy tên thái giám mới luôn luôn cường chống thân thể mềm oạt ngã xuống thái giám tranh thủ thò tay đỡ lấy Lương Kỳ Lương Kỳ suy yếu phịch ở tên thái giám ngoài mạnh trong yếu hô lên: “Lớn mật”
“Đồ cần ngươi ban thưởng thế nhưng mà phần tâm ý của ngươi thích” Yến Tô thấy bộ dạng kinh hoảng của Hoàng đế khóe miệng liền cong lên liền nở nụ : “Đã như vầy cũng đưa cho ngươi một phần lễ vật”
Mọi biết trong hồ lô của bán thuốc gì Yến Quốc công cũng ngạc nhiên nhướng mày lên ông hăng hái chằm chằm nhi tử lúc Hoàng đế mồ hôi lạnh đầm đìa hai chân run lên giống như là lá mùa thu rụng trong gió Yến Tô trở tay ngón tay chỉ đám nữ nhân của hai nhà Phó gia Lưu gia đang yên lặng dám lên tiếng ở đằng đầu ngón tay chậm rãi di chuyển : “Nhìn trúng ai đêm nay đó sẽ là của ngươi”
Bên trong nữ nhân của hai nhà Phó Lưu ngoại trừ nữ nhi gả thì còn mấy Phó Lão phu nhân cùng với Lưu phu nhân tuổi tác đã cao như thậm chí cả những phu nhân đã gả cho lời của Yến Tô thì da mặt của một đám nữ nhân đỏ bừng lên môi cắn chặt trong lòng hung hăng đem phụ tử Yến thị mắng đến máu chó phun đầy đầunhưng ngoài miệng dám phát một một tiếng nào
“Hoang đường” Lương Kỳ đến lời của Yến Tô rõ vì rõ ràng có e ngại cùng oán hận nhưng trong lòng hiểu sinh thêm vài phần vui mừng cùng khát vọng ánh mắt của vô ý rơi xuống Phó Bách Niên đang trốn lưng Lưu phu nhân điều nhanh vì nỗi oán hận cùng với e ngại đối với hai phụ tử Yến Thị nên mạnh mẽ ép xuống cái ý niệm xa trong đầu miễn cưỡng quát lên một tiếng Yến Tô lạnh từ trong tay áo lấy một chiếc khăn tay
“Hay để thay ngươi chọn theo thấy Lưu Thế tử phu nhân tuệ chất lan tâm đưa phương pháp chơi đùa Hoàng đế ưa thích như có thể thấy hai các ngươi là sở thích giống Tuy Lưu Thế tử phu nhân đã lập gia đình tuy thân thể đã còn sạch sẽ nữa thế nhưng mà bộ dạng càng thêm phần thùy mị nếu Hoàng đế ưa thích thì sẽ thay ngươi làm cho Lưu gia bỏ thứ yêu thích ngươi thấy như thế nào”
Hắn xong thì lấy khăn lau tay mười ngón thon dài sạch sẽ đốt ngón tay rõ ràng cũng dơ bẩn chút nào nhưng vẫn cẩn thận lau một lần lúc mới ném khăn trong tay ngoài cái khăn rơi Lương Kỳ phiêu rơi xuống vặn rơi xuống mặt Lưu Hậu gia ở bên cạnh Lương Kỳ Lưu Hậu gia lui nửa bước nếp nhăn bên khóe miệng Yến Tô lộ một chút khẽ :
“Nhặt lên” Hắn từng bắt Bách Hợp nhặt đồ đạc lần nào thế mà một nữ nhân tùy tiện gả cho Lưu gia mà cũng dám sai Bách Hợp nhặt lên Lưu Hậu gia đều thể trò hề trong đó Yến Tô cũng con dâu Lưu gia dám làm nhục lúc đòi về từ Lưu Hậu gia
Tuy ngữ khí của Yến Tô lớn thế nhưng mà ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Lưu Hậu gia trong nháy mắt dường như Lưu Hậu gia đã hiểu cảm giác trong lòng của Lương Kỳ lúc rồi trong lòng lão nổi lên sát ý nhưng khi thấy cặp mắt u lãnh của Yến Tô thấy khuôn mặt của Yến Quốc công đang lạnh ở bên cạnh lão hận thể chà đạp hai cha con bọn họ một trận tên tiểu tử Yến Tô cũng dám làm nhục lão như thế hết lần tới lần khác bởi vì thế lực to lớn của Yến gia nên lão thể nhẫn nại
Lưu Hậu gia hận nhưng mặt mang theo mỉm nhịn xuống lửa giận nhặt khăn lên
Mà lúc Phó Bách Niên khi Yến Tô điểm danh qua thì lỗ tai liền ‘Ông’ một tiếng phảng phất đầu óc đều thể suy nghĩ gì nữa lúc cô Yến Tô thân thể cô còn trong sạch nữa lúc cô Yến Tô đưa cô cho Lương Kỳ Yến Tô rắp tâm hủy cả đời của cô
Đừng cô đã lập gia đình nếu là cùng Hoàng đế quan hệ đó là bức cô tađi chếtcho dù lúc cô lập gia đình thì cuộc đời cô cũng tuyệt đối bước chân trong cung nữa huống chi hôm nay Yến Tô như cho dù cô cùng Hoàng đế trong sạch chăng nữathì trong lòng Lưu Thế tử nhất định cũng sẽ tồn tại vướng mắc Lưu gia nhất định sẽ trách cô gây chuyện cuộc sống mỹ mãn của sẽ phá vỡ bờ môi Phó Bách Niên run nẩy bẩy cô gắt gao cắn đầu lưỡi một cái cô là nữ nhân xuyên hơn nữa còn trọng sinh trở về nhưng là vì để lặp thêm một lần bi kịch ở kiếp hiện tại cô đã nhi con cái trượng phu ở cái thế giới thứ cô bận tâm lo lắng khác sợ Yến gia nhưng cô thể sợ nếu cô lui một bước thì đằng sẽ là vách núi sâu vạn trượng
“Yến Thế tử lời điều đúng Thiếp đường đường chính là Thế tử phi của Tiêu Dao Hậu phủhá có thể làm nhục như thế nếu hôm nay Thế tử thu hồi lời mới thì tình nguyện dùng cái chết để chứng minh trong sạch của ” Cả Phó Bách Niên run rẩy cắn chặt hàm răng một câu như
Trên thực tế tuy Lương Kỳ hận Yến Tô cũng hận chính ở mặt áp chế đến thở nổi nhưng lúc đưa Phó Bách Niên cho thì cũng chút kích động đấy một ai biết thực đã ái mộ Phó Bách Niên lâu khát vọng nàng cả trái tim đều đau lúc còn trẻ thì tim của cũng đặt ở của Phó Bách Niên mất rốt cuộc cũng cơ hội nếu thể cùng nàng sánh đôi thì cuộc đời cũng đã thỏa mãn rồi thế nhưng mà lúc nàng tình nguyện chết cũng ở bên thì đầu như là tạt cho một chậu nước lạnh liền tỉnh táo
Yến Tô lời của Phó Bách Niên thì lạnh một tiếng hai lời từ bên hông của lấy một cái dao găm năm đó tiên hoàng Yến Quốc công ép buộc đáp ứng cho phép mang theo vũ khí cung lúc lấy dao găm dọa cho sắc mặt Lương Kỳ đại biến sợ gây bất lợi cho lúc sợ đến sắc mặt phát xanh hai chân run rẩy cuống họng khô khốc thể một câu đã thấy Yến Tô một tay lấy dao găm ném tới Phó Bách Niên ôn hòa :
“Vậy ngươi chết ”