Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 745
“ Thế tử phu nhân đã lệnh ngươi còn nhặt lênMột cung nữ như ngươi ngay cả việc hầu hạ chủ tử như thế nào cũng biết còn lưu ngươi làm gì”
Người trong lòng của lên tiếng mà Bách Hợp yên nhúc nhích trong lòng Lương Kỳ giận dữ nếu lúc trong tay kiếm thì chỉ sợ sớm một kiếm đâm thủng yết hầu Bách Hợp hung thần ác sát chằm chằm Bách Hợp trong ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét ở chung quanh đến lời cũng nhịn cắn môi cúi đầu xuống hiển nhiên nhịn
Thất cô nương Phó gia là con của chính thê ngày đó thân phận rõ ràng tôn quý khi tiến cung lúc sắc phong phong vị cũng cao nhưng dù cũng phong vị là Quý nhân nhưng lúc Hoàng đế nhớ cô xem cô như một cung nhân hầu hạ trong cung loại thái độ của Lương Kỳ so với để cho tát Bách Hợp một cái còn khinh miệt hơn lúc Phó Bách Niên như thế khóe miệng cũng khỏi nhếch lên sợ trông thấy liền cuí đầu mượn động tác dùng khăn lau mồ hôi để che che khóe miệng đang nhếch lên
Hai tay Bách Hợp trong tay áo nắm chặt thành quyền nếu lúc giết chết Hoàng đế sẽ làm nhiệm vụ của thất bại thì cô thật bẻ gãy cổ của vị Hoàng đế Lương Kỳ năm nay tròn 23 tuổi đúng là thời điểm phong lưu bộ dáng lớn lên thanh tú nhưng bởi vì quanh năm thất bại nên hai đầu lông mày lộ vài phần âm u áo long bào mặc làm hiện khí thế của ngược khí thế của phụ tử Yến Quốc công cách đó xa lấn áp làm cho Lương Kỳ lộ vài phần cảm giác lép vế giống như một kẻ bất lực Hết lần đến lần khác vì nhiệm vụ lần nên cô buộc nhẫn nại lúc cô thể lấy mạng tên Hoàng đế cô nhẫn nhịn mặt lộ dáng bình tĩnh Yến Tô bên cạnh Yến Quốc công vẻ mặt bình tĩnh của cô xoay nhặt hoa cầu lên tình cảnh chung quanh nhạo cô làm cho khóe miệng Yến Tô mín thành một đường thẳng ánh mắt u ám tối tăm
Nhặt hoa cầu lên thì cung nhân dâng lên cho Lương Kỳ Bên cái hoa cầu lạnh buốt giống như còn mang theo mùi hương dễ chịu Phó Bách Niên Lương Kỳ cố nén xúc động thu hoa cầu cầm ở trong tay bỏ xuống bên trong mắt Phó Bách Liên lộ vẻ châm chọc : “Thế nhưng Hoàng thượng sai Thần cả gan nhắc nhở Hoàng thượng đây chính là Phó quý nhân cũng là cung nữ hầu hạ nào cả nàng là thất tỷ tỷ của thần cũng là đích nữa của Tam thúc của thần ”
Lương kỳ như thế đầu cũng ngẩng lên ánh mắt của lúc căn bản nỡ rời khỏi hoa cầu phảng phất như mượn xúc cảm của vải tơ mềm mại giống như đang gián tiếp chạm tới da thịt của Phó Bách Niên lơ đễnh hừ lạnh một tiếng Phó Bách Liên giải thích lời còn đỡ giải thích xong mà Lương Kỳ chỉ tỏ thái độ như càng phát khinh thị đối với Bách Hợp làm cho mọi càng thêm nhạo nàng Lưu hoàng hậu đến đắc chí sắc mặt của lão phu nhân Phó gia tái nhợt ánh mắt Bách Hợp như dao nhọn hiển nhiên tức giận cháu gái làm mất mặt Phó tam phu nhân một mực cúi thấp đầu căn bản thèm Bách Hợp Nhìn hành động của Phó Tam phu nhân thì Bách Hợp biết rõ dựa Phó gia để vươn lên là thể nào thực hiện
Trong lòng cô sinh vài phần hung ác con đường của Phó gia đã thể nữa nếu cô thể sống thì Phó gia cũng đừng nghĩ sống yên hôm nay Phó Bách Liên ngáng chân cô khắp nơi nên cô cho Phó Bách Liên trả giá thật nhiều Hiện tại cô đã luyện tinh thần luyện thể thuật đã hơn hai tháng tối đa chỉ nửa năm nữa giết chết Phó Bách Liên căn bản gì khó cả trong lòng cô hiện lên sát ý nhưng mặt lộ
Phó lão Hậu gia lúc ở lưng Yến Quốc công mắt mũi mũi tâm phảng phất như thấy trò ở bên Lương Kỳ cầm cầu hoa một lúc lâu Lúc mới lưu luyến rời mà ngẩng đầu lên : “
“Quốc công gia hôm nay trời như khó ngày chư vị ái khanh tề tụ Tiêu Dao Hậu Thế tử phi nghĩ cách chơi mới lạ bằng mọi cùng ở chỗ chơi đùa một phen ngươi đến nhặt cầu”vốn Lương Kỳ đang hướng hai phụ Tử Yến gia nịnh nọt lúc ánh mắt rơi Bách Hợp thoáng cái liền nghiêm túc lên cho dù Phó Bách Liên Bách Hợp hạ nhân trong cung nhưng Lương Kỳ vẫn như cũ cố ý coi cô trở thành hạ nhân mà đối đãi lúc khi thấy Phó Bách Niên một cỗ cảm giác cam lòng dâng lên trong lòng ngày đó nếu như cố chấp Phó Bách Niên thì Phó gia xem ở phần là hoàng đế nhất định sẽ đưa tới thế nhưng mà dám nhu nhược sợ đắc tội Lưu gia sợ Lưu gia giúp một tay thì quyền hành Yến gia đoạt sẽ vĩnh viễn thể lấy trở về nữa
Vì ngôi vị Hoàng đế vì giang sơn chịu đựng đau lòng trong lòng gả cho biểu ca của nhưng mà trong lòng vẫn kìm oán giận dám nghĩ vô năng nhu nhược chỉ trách cứ bên ngoài giống như chỉ làm như thì trong lòng mới thể bình tĩnh trở Hắn hận ngày đó gả cho Lưu thế tử là Phó Bách Hợp mà hết lần đến lần khác là Phó Bách Niên đừng tình cảm với Phó Bách Hợp nhớ rõ nàng là aicho dù nhớ rõ thì lúc Lương Kỳ đang oán hận lấy cô làm nơi trút giận
Hắn dám động thủ với của Phó gia dám vô lễ đối với Lưu gia thân là thiên tử của cái vương triều Đại Chu nhưng theo bên thần tử của Hoàng đế hề tôn nghiêm thể trêu của Phó gia và Lưu gia phảng phất như chỉ thể từ nữ nhân mới thể tìm một chút tôn nghiêm Lương Kỳ tự chủ ưỡn thẳng lưng lên
Lúc Bách Hợp đang cân nhắc xem nên giết chết Lương Kỳ nếu lần nhiệm vụ thất bại cô sẽ bảo Lý Duyên Tỷ nghĩ cách an bài cho cô một nhiệm vụ khác tay cô nhanh nắm thành chưởng buông tay trê mặt cô bình tĩnh mí mắt rủ xuống chặn sát ý trong mắt nhưng vẫn ngăn sát ý tản cô còn kịp mở miệng Yến Tô đã phủi phủi y phục của nhẹ nhàng nở nụ
Hôm nay Yến Tô mặc một bộ y phục gấm bạc thêu đồ án màu vàng ngọc bội bên hông buộc ở đai lưng ngọc lưu tô sáng ngờicái chất ngọc ôn nhuận thanh thấu ngọc bội như ở trong cung chắc là thể xuất vài món năm đó lúc Đại Chu chiếm thiên hạ phần lớn những thứ đáng giá đều Yến gia nhét túi của Hoàng đế khai quốc để biểu hiện nhân hậu cũng bắt các lão thần giao đồ đạc Yến gia chấp chưởng triều chính nhiều năm Yến gia ví như bảo khố của hoàng cung Đại Chu đồ vật trong Hoàng cung thể lấy nhưng Yến gia thểVật báu quý giá như mà chút để ý đeo ở bên hông Lương Kỳ theo tầm mắt của sang sắc mặt lập tức chút khó coi hôm nay chú ý đến cách ăn mặc vì ở mặt hai phụ tử Yến gia khí thế hạ thấp nhưng lúc chỉ một vật trang trí đơn giản của Yến Tô thì lộ sự nghèo túng của Lương Kỳ trong lòng Lương Kỳ cảm thấy tức giận khó nhịn vốn cho rằng chỉ như thôi nên nhịn xuống oán độc :
“Không biết Yến Tô cảm thấy đề nghị của trẫm gì buồn …” Một chữ cuối cùng còn kịp khỏi miệng Yến Tô thèm đếm xỉa đến đầu một cái thân hình cao lớn bờ vai rộng hơn bờ vai gầy yếu của Lương Kỳ nhiều lúc nghiêng mặt qua thái độ như là cực kỳ tôn trọng Lương Kỳ lúc mọi đều đúng nhưng ai cũng dám thở mạnh Lương Kỳ thấy động tác khinh mạn của tức giận đến tay phát run đáng tiếc sự tình càng làm cho hổ đang còn ở phía
“Đường đường là vua một nước cả ngày chỉ biết chơi đùa chủ ý do một phụ nhân đưa mà cũng thể là vô công nghề khó trách giang sơn của cái Vương triều Đại chu tiên đế lúc lâm chung yên tâm khi giao cho ngươi”
Sắc mặt Lương Kỳ lúc trắng lúc xanh Yến Tô một vòng lúc ánh mắt dừng Bách Hợp thì híp khóe miệng nhẹ nhàng kéo lên một độ cong nhỏ lập tức đem ánh mắt từ cô chuyển về hướng xa xa bộ dạng hời hợt của cùng với giọng điệu lười biếng giáo huấn ngữ khí cũng nặng giống như lúc Lương Kỳ quát tháo Bách Hợp nhưng hết lần đến lần khác khí thế của mạnh hơn Lương Kỳ gấp trăm lần ôn hòa ở đằng ai dám bỏ qua vẻ cường thế bá đạo nhưng chỉ một câu làm cho huyết dịch thân của Lương Kỳ sôi trào
Trong lúc nhất thời Lương Kỳ chỉ cảm thấy lỗ tai ông ông rung động môi run rẩy hai tay run rẩy đến lợi hại giang sơn của Vương triều Đại Chu chỗ nào là tiên đế lúc lâm chung giao đến tay rõ ràng là Yến gia lòng muông thú giữ lấy quyền hành chịu buông còn đường đường là Thiên tử của Vương triều Đại Chu nhưng lúc đang ở mặt bao nhiêu Yến Tô nhục nhã như hai chân Lương Kỳ chết lặng linh hồn như là bay ngoài cơ thể