Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 737
Beta: Sakura
“Không tới cũng dù đồ đã sẽ tự đến cầm” Sắc mặt Mộ Dung Thùy Thanh âm trầm bao phủ lấy nụ nơi khóe môi lệ khí nồng đậm làm gương mặt tuấn trở nên tái nhợt Roi dài trong tay tiện tay vứt xuống đất chân giẫm từng bước chậm rãi hướng tới phía bên mà nhanh theo từng bước chân là ánh mắt chằm chằm Bách Hợp ánh mắt giống như ăn thịt đến nơi mang cho khác cảm giác áp bách nhỏ
“Mệnh thật ghê gớm xem lão già họ Cam ở Thiên Sơn xứng với danh xưng ngươi sẽ chết kết quả ngươi vẫn còn sống quả nhiên thể tin lời thuật sĩ…Chỉ tiếc giết bọn chúng thì cũng đã muộn”
Môi đỏ thẫm kết hợp với gương mặt chút huyết sắc nào thoạt khiến sởn cả gai ốc Dù đang Bách Hợp mà chuyện nhưng Bách Hợp biết mạng yểu thể sống là về Nghe Mộ Dung Thùy Thanh rằng đã giết nhóm Cam lão Bách Hợp ẩn ẩn cảm thấy rằng dối mùi máu tanh Mộ Dung Thùy Thanh nồng đậm thế sát ý nồng nặc cặp đồng tử khiến khác mà kinh tâm lạnh lẽo
Người thành Tử Tiêu lúc còn tới A Thiệu thì đã chết thể thấy những mà tới giờ còn tới nhất định là bao giờ tới nữa Còn bộ dáng của Mộ Dung Thùy Thanh trông giống tẩu hỏa nhập ma tâm điên loạn Bách Hợp kéo ghế Lý Duyên Tỉ lùi về hai bước Mộ Dung Thùy Thanh thấy động tác nhỏ đó của cô thì khỏi lạnh:
“Trốn Cho là lùi hai bước thì thể trốn đến Sống nhiều năm như vẫn là bộ dạng ngốc nghếch đó”
Mộ Dung Thùy Thanh mới đầu còn nhướn lông mày ngay đó lập tức trở mặt nhanh như lật sách sắc mặt biến thành hung ác nham hiểm vô cùng:
“Người của thành Tử Tiêu một kẻ đều chạy thoát khuyên nàng thông minh một tý đây Miễn cho khống chế bản thân”
Bàn tay nới lỏng nắm chặt thần sắc bạo ngược dữ tợn cả như đang kiềm nén phẫn nộ
“Lại đây”
Nghe ngữ khí của Mộ Dung Thùy Thanh Bách Hợp suy đoán chắc đã giết chú cháu họ Cam phái Thiên Sơn Đồng thời lúc còn tiêu diệt thành Tử Tiêu Cô cũng cảm tình gì với Mộ Dung Thùy Thanh lúc khỏi cảm giác đã phát điên :
“Ngươi đã giết phái Thiên Sơn”
Hôm nay ám vệ thành Tử Tiêu bên cạnh Lý Duyên Tỉ đều đã Mộ Dung Thùy Thanh giết chết Lý Chiêu Thành lúc ở trong thành Lý phu nhân đang bế quan Bách Hợp mới luyện võ một thời gian ngắn linh lực trong cơ thể chút ít nhưng võ công thâm hậu Nếu Lý Duyên Tỷ giống như bình thường tiến nhiệm vụ thì Bách Hợp cũng sợ thế nhưng mà đã tiến cơ thể một sắp chết Sau khi tiến hôn mê một thời gian mới tỉnh bao lâu Lúc chân còn khỏi Mộ Dung Thùy Thanh thể giết đến trong thành Tử Tiêu chắc hẳn đã chuẩn từ sớm Cọc nhiệm vụ biết như thế nào giải quyết đây Bách Hợp dự cảm là làm xong Mặt ngoài dù cho cô đã cải biến vận mệnh quan hệ với Lý Chiêu Dương trong đêm tân hôn của nguyên chủ thế nhưng Bách Hợp cảm thấy rằng nếu lúc cô chết lẽ nhiệm vụ sẽ thất bại
Cô chỉ thể tính toán chừng nào chừng cũng may Lý Chiêu Thành mới bao lâu chỉ hy vọng trong thành còn sống thông minh mà chạy ngoài báo tin
“Đám lão già xem bói chuẩn xác sống quá mười tám nay còn sống đã chết tiễn bọn chết ”
Mộ Dung Thùy Thanh nhếch miệng lúc đến phái Thiên Sơn cho dù họ đã giết chết giọng của vẫn còn lộ sự âm tàn:
“Trên đường đến hoàng tuyền vặn làm bạn cùng Lý gia chẳng là vui ”
Phái Thiên Sơn tập trung phát triển dùng kỳ môn chi thuật bói toán võ công cao nhưng trong giang hồ vẫn địa vị cao cả nhiều năm về phái Thiên Sơn từng nợ Lý gia một ân tình bới Cam đã xuống núi khám chữa bệnh cho thiếu thành chủ Lý gia Không nghĩ tới cuối cùng ông chết tay Mộ Dung Thùy Thanh hơn nữa biểu hiện lẽ còn liên quan đến Minh Bách Hợp Bách Hợp mơ hồ cảm thấy nhiệm vụ lần đơn giản như những gì trí nhớ nguyên chủ thể hiện
Còn Mộ Dung Thùy Thanh lúc đã nổi điên dám xông thành Tử Tiêu giết đã tử của môn phái Thiên Sơn thanh danh cũng tha sự tình nơi đây qua nhất định chạy thoát truy sát của nhân sĩ giang hồ
“Chuyện đó thầy tướng Thiên Sơn tính toán sai quẻ thì liên quan gì tới ngươi”
Lý Duyên Tỷ lời Bách Hợp hỏi khóe miệng nhẹ nhàng cong lên nhiệm vụ lần xác thực đơn giản như Minh Bách Hợp nguyên bản nghĩ định câu trả lời về Mộ Dung Thùy Thanh nghĩ tới Bách Hợp thoáng cái đã hỏi tới điểm quan trọng của sự việc Mộ Dung Thùy Thanh hỏi như thế đôi mắt đỏ bừng lên Bách Hợp chằm chằm thật lâu mới nhịn bật hắc hắc lúc đầu còn với âm thanh nhỏ càng về giống như tâm thần mà điên cuồng to:
“Không liên quan tới Bọn học nghệ tinh phán sống quá mười tám sẽ chết hôm nay kẻ đó êm còn sống quả thực mất hết mặt liệt tổ liệt tông”
Nếu như mấy kẻ phái Thiên Sơn tính toán sai nếu như tin lầm lời của bọn thuật sĩ giang hồ đó…lúc căn bản sẽ đồng ý gả Minh Bách Hợp thành Tử Tiêu của Lý gia Thế cho nên càng về chỉ thể trơ mắt con gái đáng thương lúc chỉ thuộc về hôm nay cô mặt tự tay gọi cô trở về cũng về
“Ta thay mặt phái Thiên Sơn thanh lý môn hộ lẽ Thiên Sơn tổ sư cảm tạ ”
Mộ Dung Thùy Thanh hừ một tiếng vươn tay hướng Bách Hợp:
“Không nên ép một tiếng cuối cùng đây Thành Tử Tiêu sắp phá hủy nếu chết nên thông minh một tý đừng làm bộ dạng ngu ngốc”
Hắn càng chạy tới gần dừng thi thể ám vệ bóp gãy xương cổ lúc giơ chân đá chơi khuôn mặt tái nhợt của chết mặt lộ vẻ tươi vui sướng
“Phu quân của mười tám tuổi sống chết thì quan hệ gì đến nhà ngươi” Cho dù Thiên Sơn thuật sĩ tính sai mệnh thì thể cái quan hệ gì với Mộ Dung Thùy Thanh Bách Hợp thốt lời Mộ Dung Thùy Thanh nở nụ Nguyên bản chân đang nhẹ nhàng đá đá đầu A Thiệu như thế chân liền dùng sức đạp mạnh xuống “Bụp” một tiếng vang nhỏ cái đầu tựa như dưa hấu đạp vỡ màu đỏ huyết dịch của màu trắng của óc văng tung tóe lên Mộ Dung Thùy Thanh
Bách Hợp tự nhận là thiện nam tín nữ gì cô cũng đã từng giết nhưng chứng kiến Mộ Dung Thùy Thanh giơ tay nhấc chân liền giẫm nát đầu óc của xác chết lúc chút chất lỏng bắn tung tóe lên tay đếm xỉa tới thò tay búng Bách Hợp chợt bắt đầu thấy buồn nôn
“Nếu chết nàng thể trở thành quả phụ chứ”
Hắn xong lời tựa như đã dùng hết sự kiên nhẫn vui vẻ mặt biến mất sạch sẽ:
“Lại đây Nếu bây giờ nàng tới đây sẽ tha cho một mạng”
Hắn nhẹ giọng dụ dỗ toét miệng khóe miệng nhếch lên để lộ hàm răng trắng toát như phát sắc sáng lạnh ai thấy cũng nổi da gà
Bách Hợp cho trở thành quả phụ một ý niệm cổ quái xẹt qua trong tâm kịp nắm bắt
Nghe xong lời của Mộ Dung Thùy Thanh nhịn nở nụ :
“Nếu thật sự tới đó chỉ sợ nam nhân của chết còn nhanh hơn ”
Mộ Dung Thùy Thanh ngẩn ngơ sắc mặt âm trầm xuống đang mở miệng chuyện thế nhưng trong lúc đó lòng đất bỗng phát tiếng nổ mạnh “Ầm ầm” nặng nề bộ thành Tử Tiêu phảng phất giống như đang run lên hai cái ngay đó âm thanh “Ông ông” vang lên
Chim chóc núi phía thành bộ ầm ĩ bay Bách Hợp vững Lý Duyên Tỉ liên đưa tay đưa côôm đến trong ngực Mộ Dung Thùy Thanh chứng kiến cảnh đó mắt trợn lên nứt mặt đầy lệ khí đang mở miệng “Ầm ầm” tiếng nổ lớn vang lên mặt đất run lên hai cái Giữa sườn núi một mảng nước lũ tuôn ào ào xuống lấy thế sét đánh kịp bưng tai như đại hồng thủy lao đến san bằng thành Tử Tiêu
Cơn lũ chảy xiết mênh mông dữ dội càng chảy xuống càng nhanh Thời gian trong nháy mắt bắp chân Bách Hợp đã ngâm trong nước Cô nghĩ đến lời Mộ Dung Thùy Thanh tiêu diệt thành Tử Tiêu …trong lòng cực kỳ kinh sợ Lúc thế nước càng lúc càng hung mãnh Ban đầu nếu như là một dòng nước dội thẳng xuống thì ngay đó giống như là ai đó cao nhắm tòa thành mà tưới dội Thế nước kinh tâm tiếng dân chúng kêu trong thành truyền
Lý Duyên Tỷ ôm Bách Hợp cái ghế nghẹ nhàng bay lên
Nước lao xuống đã làm cây cối sườn núi gãy đổ ít Một số đất đá vụn cũng vỡ tung theo nước chảy thẳng mà lao xuống tạo thành sức phá hoại lớn Bách Hợp Lý Duyên Tỷ ôm bay lên xuống liền thấy ít dân chúng trong thành cùng phòng ốc nhà cửa nước cuốn xuống con sông bên cạnh thành Tử Tiêu nháy mắt biến mất Không ít tiếng la bên trong dòng nước chỉ là nhanh dòng nước cuốn tới bao phủ mất
Phủ thành chủ trong nháy mắt cũng đã chìm trong nước chỉ thấy nóc thấy đáy Người Bách Hợp đã sớm ướt Lý Duyên Tỷ dùng linh lực duy trì cái ghế cân bằng ánh mắt bốn phía tìm vị trí đặt chân đưa Bách Hợp qua Hai bánh xe của ghế chuyển động xoay tròn Bách Hợp lau mặt đúng lúc qua dòng nước chảy xiết phía một bóng phá vỡ mặt nước lao thẳng lên hướng Lý Duyên Tỷ bên xông đến
Theo lý mà các nhân vật bên trong nguyên tác đối với Lý Duyên Tỷ sẽ cảm giác kính sợ bẩm sinh thế nhưng lúc Mộ Dung Thùy Thanh cũng dám động thủ với hơn nữa chiêu thức tàn nhẫn hiển nhiên là đã động sát tâm Lý Duyên Tỷ một tay ôm Bách Hợp thân thể bởi vì nửa còn linh hoạt thực lực giảm bớt nhiều Phía nước cuốn hung mãnh phía Mộ Dung Thùy Thanh giống như đã phát điên trường kiếm trong tay do dự tân công Lý Duyên Tỷ kiếm khí của bức Trong trí nhớ Minh Bách Hợp Mộ Dung Thùy Thanh chỉ sử dụng roi dài đây là lần đầu tiên Bách Hợp thấy Mộ Dung Thùy Thanh dùng kiếm kiếm thuật của linh hoạt hơn xa roi dài một kiếm chém kiếm khí tưởng như thể cắt đứt đối phương
Lúc thân Mộ Dung Thùy Thanh ướt đẫm biểu tình âm lãnh khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt vặn vẹo dữ tợn giao thủ cùng Lý Duyên Tỷ hai chiều tách thở hổn hển con mắt đăm đăm Bách Hợp một mặt xé tay áo xuống cột mái tóc ướt sũng trường kiếm đỏ thẫm cắn lấy giữ ngang thân kiếm lẽ đã cắt một vết môi gương mặt trắng bệch của đối lập với đôi môi dính máu dọa
Mà lúc Lý Chiêu Thành từ xa chạy về cuối cùng vẫn muộn lũ lụt đổ xuống một kiếp bộ thành Tử Tiêu đã chôn trong biển nước hai cố gắng cứu nhưng lúc rõ ràng cứu bao nhiêu nữa Thành Tử Tiêu giờ đây tổn thất thảm trọng cơ nghiệp mấy trăm năm trong phút chốc hủy hoại dân chúng trong thành đại lượng thương vong…Lý Chiêu Thành mắt đỏ ngầu lên Ông mò lên một tử liền ném tới tàng đại thụ cách đó xa Lý Chiêu Dương bỗng kéo ông đầu liền thấy trung đang là trận chiến giữa Mộ Dung Thùy Thanh và Lý Duyên Tỉ
“Cứu mạng…”
Mộ Dung Tương Nhi lúc hoa dung thất sắc ả theo Lý Chiêu Thành gấp trở về vốn tưởng rằng chuyến sẽ ở ai ngờ tới bên ngoài thành Tử Tiêu biết sông suối núi từ chỗ nào bộc phát đã vọt tới côta trong xe ngựa va đập cho ngã trái ngã con ngựa chấn kinh dốc sức liều mạng giãy dụa Thùng xe vốn làm từ gỗ thể nổi lên nhưng nước chảy đến quá nhanh hơn nữa con ngựa vốn nặng nề kinh hoảng giãy dụa xe ngựa liền đó chìm xuống Mộ Dung Tương Nhi nhịn mà hô to Trong xe Minh mẫu cũng đang chặt chẽ bám lấy tấm vãn gỗ há miệng liền uống mấy ngụm nước cả choáng váng đầu ngửa lên phía bản thân giờ đây cũng lo nổi cho dù Mộ Dung Tương Nhi kêu lên làm gì còn mà cứu côta Ngược Minh Diệc Khiêm bên ngoài xe ngựa tiếng kêu của trong lòng cố gắng cắn răng nín thở Một tay chặt đứt dây cương giúp xe ngựa nổi lên từ đó hai nữ nhân trong xe mới bò lên phía chúi
Nước chảy ngày một nhanh xe ngựa cũng là trôi ngày một xa Minh Diệc Khiêm kịp hỏi Minh mẫu tiếng nào theo bản năng qua Mộ Dung Tương Nhi:
“Tương nhi tiểu thư chứ”
Mộ Dung Tương Nhi lúc mặt mũi chật vật vật phẩm trang sức đầu đã sớm nước cuốn trôi biết con mắt lúc mở nổi làm đáp Minh Diệc Khiêm Nội tâm côta đang kinh hoảng Minh Diệc Kiêm hỏi ả trong lòng lửa giận tên bừng bừng Tình huống hiện tại của kẻ ngu cũng là Minh Diệc Khiêm còn hỏi ả ả há mồm mắng chửi một con sóng tấp qua lấp đầy côta một miệng nước ả vôi vàng gắt gao ngậm miệng dám mở miệng lên tiếng nữa
Minh mẫu bám chặt mảnh ván vỡ của xe ngựa dùng lực lớn móng tay vốn bảo dưỡng hài lòng suýt nữa lật Toàn thân và tâm đều đau đớn Bà lúc trong lòng chợt nhớ về khi xưa đuổi giết cũng hoảng sợ như thế mang theo một trai một gái chạy nơi nơi chỗ nương tựa lúc Mộ Dung Phiếm đến cửu bà Lần con của bà mở miệng nhưng là hỏi Mộ Dung Tương Nhi Mẹ ruột của vô cùng vất vả bám mảnh ván vỡ của xe ngựa theo nước chảy càng càng xa Hắn thò tay chỉ nâng Mộ Dung Tương Nhi lên Tình cảnh như thế khiến trong lòng Minh mẫu hiểu dâng lên một trận rét lạnh
Thế nước lên cao dần cơ hồ sắp lên ngang bằng với sông đào bảo vệ bên ngoài thành một khi nước dâng lên cao thành Tử Tiêu ngập chìm trong lũ bà mà cuốn sông đến lúc sợ là thần tiên hạ phàm cũng cứu Bà thấy dân chúng thành Tử Tiêu ở trong nước giẫy dụa cuốn dòng sông nháy mắt biến mất nội tâm sợ hãi nên tiếng chỉ ngừng nhớ kỹ tên nhi tử:
“Diệc Kiêm Diệc Kiêm cứu mẹ với…”
Có lẽ tiếng quát của Minh mẫu đã hấp dẫn lực chú ý của Lý Chiêu Thành hai tiếng gọi ầm ĩ hướng bên lao tới Lý Chiêu Thành túm Minh mẫu Lý Chiêu Dương thì kéo Mộ Dung Tương Nhi lên Mộ Dung Tương Nhi nguyên bản đang ôm chặt ván gỗ nước bám ván gỗ Minh Diệc Kiêm luôn luôn duy trì ả để ả nước cuốn trôi Lúc thân hai đều ướt sũng dòng nước chỗ đặt chân Lý Chiêu Dương nhấc hai bay lên cũng cảm thấy đã cố hết sức lông mày thoáng nhíu Mộ Dung Tương Nhi nhạy cảm cảm giác cánh tay Lý Chiêu Dương căng cứng vô số ý niệm trong đầu lóe lên ả chút nghĩ ngợi liền thả ván gỗ đang ôm trong lòng Minh Diệc Kiêm vốn đang đưa tay ôm chân ả thế nhưng một khắc Mộ Dung Tương Nhi đưa chân liền đạp mặt Hắn vốn đang kiệt sức trúng một cước động tác ôm chân Mộ Dung Tương Nhi liền cứng đờ cả ngẩn ngơ mặt lộ vẻ thể tin một giây thân thể của thẳng tắp ngã xuống “Bịch” một tiếng rơi thẳng lòng sông Minh Diệc Khiêm cùng gương mặt chấn kinh và tuyệt vọng nhanh dòng nước bao trùm một cơ hội kêu cứu cũng liền đã biến mất trong nước thấy nữa
“Không…”
Minh mẫu chứng kiến cảnh đó nghẹn ngào hét lên bà đã tận mắt thấy Mộ Dung Tương Nhi đạp đấy nháy mắt đó đầu bà giống như đập một gậy xuống quá mức chấn kinh hô xong nghẹn ngào nửa ngày vẫn đang thẫn thờ
Lý thị ném hai nữ nhân lên một cây đại thụ định giữa trùng Lý Duyên Tỷ và Mộ Dung Thùy Thanh trong thời gian đã trải qua hơn mười chiêu lúc hai đã tách Mộ Dung Thùy Thanh thở hổn hển xiêm y vốn ướt đẫm của trải qua một phen giao thủ đã khô một nửa Lý Duyên Tỷ mặc một thân nhuyễn bào màu bạc như là bộ dáng phiêu phiêu như thần tiên Hai thực lực cân sức ngang tài Nguyên bản Lý Duyên Tỷ đối với Mộ Dung Thùy Thanh áp chế nhất định nhưng trong lồng ngực lúc đang ôm Bách Hợp Mộ Dung Thùy Thanh cái tên điên từng chiêu từng chiêu chút lưu tình lúc phát hiện Lý Duyên Tỷ bảo vệ Bách Hợp còn hơn bản thân liền biết hổ bắt đầu nơi nơi công kích Bách Hợp tạo thành phiền toái nhất định cho Lý Duyên Tỉ Bởi đánh tới bây giờ hai đều làm gì đối phương
Cách đó xa Lý thị bắt đầu vọt tới bên Nước thượng lưu khi đã bao phủ thành Tử Tiêu lượng nước dồn nén đã giải phóng xong thế nước dẫn hòa hoãn những dân chúng sống sót nhờ bám lấy cây cối lúc bắt đầu bơi tìm địa phương trốn tránh cần Lý gia cứu giúp
Nếu đợi đến lúc Lý thị tay hỗ trợ như bây giờ còn thu thập Lý Duyên Tỷ lát nữa phụ tử hai cùng lên trận hôm nay tuyệt nhiên đối thủ của bọn họ Hắn lẽ thoát nhưng đem Bách Hợp đó là chuyện tuyệt khả năng Mộ Dung Thùy Thanh nghĩ như mặt lộ vài phần hung hãn
Hắn bố trí đã nhiều năm như đã hao hết bao tâm huyết như thậm chí vì ngày hôm nay tiếc nghịch luân phạm thượng mạo hiểm đắc tội bộ võ lâm nếu như thất bại trong gang tấc chẳng thà hôm nay giết chết cô ngay tại chỗ ít nhất chiếm cũng thể để cô thuộc về tay khác
“Đã giết nàng đây hai các ngươi chết tại chỗ ”
Mộ Dung Thùy Thanh thở hổn hển mấy câu quần áo bắt đầu gió mà bay đại lượng linh lực trong cơ thể bắt đầu tăng lên công lực của phút chốc ngớt thâm hậu lên so với lúc Con mắt của phát đỏ trường kiếm trong tay phát ánh sáng màu đỏ diêm dúa lẳng lơ thân thể như cây cung khom hăng hái lui về Khuôn mặt Mộ Dung Thùy Thanh trướng đến đỏ bừng gân xanh trán đều nổi hết lên Sau đó trường kiếm rời tay như băng bay về hướng hai Lý Duyên Tỷ
Lý Chiêu Thành ở xa xa chứng kiến cảnh đó đôi măt sung huyết kinh hãi hô thành tiếng Lý Duyên Tỷ thở dài để Bách Hợp vững vàng hai tay giang :
“Băng Phong Thiên Lý”
Bốn chữ từ miệng Lý Duyên Tỉ chậm rãi vang lên đại lượng linh lực trong cơ thể tuôn khí xung quanh cấp tốc hạ nhiệt độ Băng Phong Thiên Lý là độc môn tuyệt học trong Bắc Minh Áo Nghĩa của Lý gia từ khi Lý thị thành lập Tử Tiêu Thành đến nay ngoại trừ vị thành chủ đầu tiên ai lĩnh hội chiêu kể cả Lý Chiêu Thành Lý Duyên Tỷ giống những vật lĩnh hội chỉ cần điều kiện thân thể cho phép tự nhiên lĩnh hội
Đại lượng nước hóa thành tuyết hoa lốm đốm rơi xuống Mộ Dung Thùy Thanh bên phảng phất như dùng hết khí lực hoa tuyết vây một khắc cả vẫn ở tư thế giương cung đóng băng sáng loáng Lý Duyên Tỷ đột nhiên nắm chặt tay một tiếng hô từ miệng vang lên:
“Phá…”
Băng sương linh lực khống chế phút chốc vỡ tan hóa thành vô số đạo kiếm khí vô hình âm thanh “Sưu sưu” liên tiếp Mộ Dung Thùy Thanh bật tiếng kêu rên từ trong miệng sắc mặt biến thành xanh trắng thân thể giống như gặp hình phạt phanh thây xé xác thoáng chốc da tróc thịt bong
bởi vì băng bao bọc thân thể lạnh lẽo cực độ nên da thịt nứt mà vẫn nửa giọt máu nào chảy xuống
Bị thương nặng như Mộ Dung Thùy Thanh rốt cuộc duy trì rổi thân hình giữa trung bắt đầu rơi xuống Lý Duyên Tỷ đồng dạng đã hao hết linh lực tồn trữ trong ôm Bách Hợp hạ xuống Thanh kiếm màu đỏ tươi vốn Lý Duyên Tỉ dùng linh lực định trụ yên giờ bắt đầu lao tới vặn rơi xuống liền tránh khỏi
Tình cảnh hai bên mọi ở cách đó xa thấy Mộ Dung Tương Nhi lúc hai tay bám tàng cây chứng kiến tình cảnh trợn mắt há hốc mồm nên lời Mới theo Lý Duyên Tỷ gọi lên Băng Phong Thiên Lý trong nháy mắt đó cảm giác một cỗ lực lượng vượt qua thiên nhiên làm cho ả há miệng trong mắt phảng phất chỉ còn một trời băng tuyết Ả từng nghĩ sẽ võ công thể đạt tới trình độ như khách quan mà Lý Chiêu Dương tuy lợi hại nhưng so sánh với Lý Duyên Tỷ mà là coi Trong lòng nàng sinh vài phần ghen ghét chứng kiến Lý Duyên Tỷ lúc rơi xuống còn ôm Bách Hợp trong ngực oán hận hiểu từ xông lên đầu ánh mắt lóe lóe Trong lúc đó chợt nắm lấy tóc ả mà hét lên:
“Trả mạng cho con ”
Mộ Dung Tương Nhi khi đó đã đạp Minh Diệc Kiêm rơi trong nước khiến Minh mẫu chồng chất oán hận và thống khổ Bà Mộ Dung Phiếm cứu dẫn đôi trai gái gả Mộ Dung gia Bà hết lòng nịnh nọt Mộ Dung Tương Nhi xem Mộ Dung Tương Nhi như con đẻ thậm chí bởi vì con gái ruột của thích vị hôn phu của ả bà liền chút do dự đáp ứng Mộ Dung Phiếm đem Minh Bách Hợp gả xung hỉ cho một vị thiếu thành chủ sắp chết lúc con gái cùng Mộ Dung Tương Nhi phát sinh xung đột bà đã về phía Mộ Dung Tương Nhi Thế nhưng mà Mộ Dung Tương Nhi đã phá hủy hy vọng duy nhất của bà