Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 720
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 720 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 24
Thân thể cứng ngắc tim đập nhanh tựa như con thỏ nhảy trong lồng ngực dốc sức nhảy lên nhảy xuống Bách Hợp đưa tay cọ xát đùi Phong Ninh liền ngậm miệng hình cơ bắp chỗ đùi do đụng chạm theo bản năng kéo căng lên rõ ràng thấy hành động mờ ám của cô thân thể cứng ngắc nhưng chịu đầu Nhìn thấy bộ dạng như trong đầu Bách Hợp như sét đánh qua vô thức hỏi:
“Anh xem qua”
Lúc mới đầu Bách Hợp chỉ tùy tiện hỏi như nhưng trong nháy mắt đó mí mắt rung lên Bách Hợp sửng sốt: “Anh xem ” Lần là giọng khẳng định Phong Ninh đầu con mắt dám cô bây giờ thật sự bày bộ dáng lãnh khốc chỉ cố gắng trong chốc lát thể duy trì chút hổ cúi đầu dựa bả vai Bách Hợp : “Chưa xem thì làm xem khác khác em” Hai tay của vòng quanh eo Bách Hợp trong ánh mắt mang vài phần oan ức
Trước trong trường cho nghỉ phép khác lúc đó nghỉ ngơi còn Phong Ninh đang luyện tập lúc một đám thanh thiếu niên lớn nhỏ bọn họ cũng tò mò về cơ thể phái nữ mỗi lúc nghỉ một đám bọn họ đã từng chạy trường học ngẫu nhiên cũng sẽ mang một ít thứ trở về một đám vây quanh cùng chia sẻ mỗi kích động giống như nhặt vàng Phong Ninh thấy bộ dạng thô bỉ của bọn họ đều trốn xa Cậu tò mò nếu như trong lòng lẽ sẽ cùng một giuột với mọi xem chuyện là bình thường trong lòng yêu Phong Ninh cũng kế hoạch cho dù đó các kế hoạch của từng cô khinh bỉ nhưng trong lòng đã lên kế hoạch cho tương lai của hai
Từ lúc Bách Hợp qua Phong Ninh còn ghi chép kế hoạch nhưng trong lòng đều tính toán lúc nào thành mục tiêu của lúc nào kết hôn với cô trong lòng thiếu niên từng lập lời thề ngay cả Bách Hợp đôi khi dám làm thể các cô gái khác Trong phim trình diễn cỡ nào cũng thèm của xong làm gì Cậu nghiêm túc cố chấp chỉ nhận định Bách Hợp trong lòng đã nhận định nào hơn Bách Hợp hiển nhiên hứng thú những cô gái khác huống hồ xem những thứ như với mà thời gian bằng nhớ đến vợ nhiều thêm mấy lần giọng của cô
“Nhà họ Trần đều dạy hư em” Phong Ninh nghĩ tới Bách Hợp thấy thân thể của đàn ông khác trong lòng chút phiền muộn đây hết thảy là của Trần Lạc Lạc cô đúng là đầu óc vấn đề khác đều biết việc trong nhà nên ngoài cô giống như sợ ngoài biết lộ những việc dơ bẩn mặt mọi Nếu thân phận chị em cùng cha khác mẹ của đứa con riêng bại lộ cho dù đứa con danh tiếng nhưng cũng đồng dạng là nhà họ Trần Trần Lạc Lạc làm tạo ấn tượng cho khác Mấu chốt là cô báo thù thì báo thù còn hại Bách Hợp thấy
“Không chúng hôm nay đăng ký đó đặt nhẫn bổ sung cho em ” Phong Ninh càng nghĩ càng tức giận biểu tình xanh trắng giao thoa một chỗ lôi kéo Bách Hợp dậy vốn chuẩn khi lấy nhẫn sẽ đeo cho Bách Hợp đó đăng ký kết hôn hai nhanh chóng thành việc nên thành ngờ lúc phát sinh việc ngoài ý còn để biết một việc dễ giận như
Cậu là làm kéo tay Bách Hợp qua bãi đậu xe đối diện quán cà phê một đường thần sắc ỉu xìu ngơ ngác hiển nhiên nơi Phong Ninh cũng sớm ngóng đăng ký kết hôn xong khởi động xe cũng cần bản đồ hướng dẫn trực tiếp lái chiếc xe phóng nhanh ngoài Bách Hợp một cái: “Đừng náo loạn nữa Phong Ninh em cũng đem theo giấy tờ ” Kết hôn cần hộ khẩu và chứng minh nhân dân hôm nay cùng Phong Ninh ngoài nhận nhẫn cũng cho cô biết chuẩn những cái lúc tay đấy cho dù tới cục dân chính cũng sẽ mời ngoài
Nghe như thế cái tay cầm tay lái chà sát hai cái lên quần cái động tác nhỏ lúc Bách Hợp từng làm qua tuy lúc cố giả bộ điềm nhiên như việc gì nhưng tay lái ẩn ẩn thể thấy dấu vết mồ hôi lưu những nơi tay đụng qua giống như rửa qua nước hiển nhiên trong lòng cũng trấn định như bề ngoài ở sâu trong lòng vẫn như chỉ là sống trong quân đội nhiều năm làm cho trấn định hơn còn thiếu kiên nhẫn như
“Em xem là chỗ nào” Phong Ninh lần lượt đem hai cánh tay đầy mồ hôi cọ cọ lên ống quần Bách Hợp giương giương cái cằm chỉ về hướng khác khóe miệng chút đắc ý dương lên: “Anh sớm chuẩn xong hộ khẩu của em là ở trong trường lúc còn chuyển về quê lúc về trường thu thập đồ đạc cho em chứng minh của em đã sớm lấy từ Ninh của em làm việc lúc nào để em lo lắng qua”
Nói đến kết hôn giống như quên mất việc Bách Hợp ở trong nhà Trần Lạc Lạc thấy hình ảnh khỏa thân tinh thần bắt đầu phấn chấn:
“Về phần hộ khẩu của lúc khỏi quân doanh đã chuẩn xong chứng minh cũng luôn” Cậu xác thực đã chuẩn từ sớm Bách Hợp phản bác một câu cũng cãi
Chuyện cho đến bây giờ Phong Ninh kết hôn với cô trong lòng Trần Lạc Lạc lần sự tình phát triển khác xa nội dung câu chuyện cũ gả cho Phong Ninh cũng thể nếu như lấy cũng sẽ đồng ý đều là chuyện sớm muộn Bách Hợp rằng cô cũng hỏi Phong Ninh nhà họ Phong đối với chuyện nhận như thế nào những chuyện cô nên xen khi cô gái như nguyên chủ cứ tỏ vẻ ngạo khí cũng việc gì Bách Hợp cô gái vô tri rõ ràng một số việc cũng thích hợp chen lúc trong kịch tình Phong Ninh thể vì Trần Lạc Lạc tạo dựng nên cả bầu trời trong lúc danh tiếng Trần Lạc Lạc thanh danh xuống dốc vẫn để nhà họ Phong rước cô cửa Nếu như Phong Ninh kết hôn với đồng dạng sẽ đem chuyện xử lý thỏa đáng
Bởi cô mặc kệ hỏi Phong Ninh chuẩn tư liệu đầy đủ hết Bách Hợp cũng nhẹ gật đầu lên tiếng
Phong Ninh thật yêu thích thái độ như của cô Bách Hợp thoạt tỉnh táo nhưng kỳ thật cô hiểu đúng mực cô biết rõ lúc nào nên dựa Phong Ninh tin tưởng cô tin tưởng Phong Ninh thể xử lý nhà họ Phong cho nên cô đề cập tới cũng buồn lo vô cớ lo lắng cũng vô vị phiền toái dựa chính là thiên kinh địa nghĩa đấy Cô tin tưởng tuyệt đối loại cảm giác làm cho Phong Ninh vô cùng vui mừng cũng biết do tình nhân trong mắt hóa tây thi Phong Ninh nghĩ tới những thứ nhịn nở nụ
Bên trong cục dân chính hai lần lượt ký tên đến chụp hình Trong chỗ chụp ảnh phía chỉ là phông nền đỏ đơn sơ một kiêu ngạo tuân như Phong Ninh lúc bắt đầu khẩn trương chụp ảnh gương mặt căng cứng nổi Lúc lời nào biểu tình chút dọa ngọn đèn chiếu mặt hai nhà nhiếp ảnh thôi vài lần khi thấy dáng Phong Ninh cao lớn vẻ mặt lãnh khốc cũng dám mở miệng chuyện
Bình thường vợ chồng mới cưới đều sát bên nữ xê lên một chút thậm chí khi chụp thợ chụp hình sẽ yêu cầu hai thân mật một chút mỉm lúc Phong Ninh dựa sát Bách Hợp gần như kéo cả cô trong lòng một tay nắm chặt thành quyền để đùi đến đăng ký nhiều khác mặt âu phục đeo cà vạt nhưng giống như mặc một thân quân trang tới đây thậm chí cô dâu cũng hề trang điểm ăn mặc bình thường hơn cả bình thường thợ chụp hình cũng chỉ lắc đầu
Cũng may hai trẻ tuổi gương mặt cũng khá ngoại trừ mặt Phong Ninh nhà nhiếp ảnh nghĩ nghĩ vẫn là ấn nút chụp
“Nộp tiền phí các loại đợi 10 phút lấy ảnh chụp nộp qua đóng mộc nữa sẽ tất ” Lúc hai ký tên kỳ thật đã trở thành vợ chồng hợp pháp chỉ là chứng nhận lấy mà thôi thợ chụp hình rữa hình xong lắc đầu ngoài Bách Hợp dậy trả tiền cô mới nhúc nhích cánh tay đang ôm lấy cô bỗng cứng Phong Ninh vẫn duy trì tư thái cứng nhắc chút bối rối:
“Vợ cử động chân đã tê rần” Cậu từng khẩn trương qua như chụp ảnh hai mắt cũng dám nháy một cái sợ hình chụp lúc hai con mắt khô khốc dữ dội trong nháy mắt thợ chụp hình ấn nút chụp lòng khẩn trương hơn khác nhiều thân thể cứng ngắc dùng sức quá độ lúc buông lỏng xuống cuối đầu Bách Hợp biểu lộ chút ngốc trệ: “Làm bây giờ”
“Vậy thì đây cần nộp tiền cần chụp ảnh đóng mộc lấy giấy chứng nhận chúng trong chốc lát về nhà” Bách Hợp vẫn biện pháp đối phó với thốt lời Phong Ninh còn hô hào nhúc nhích lập tức lên nhưng còn khẩn trương nên khỏi gian phòng nhỏ liền vung tay vung chân bộ pháp vô cùng quái dị Bách Hợp chậm rãi dậy chứng kiến bộ dạng của nhịn to lên
Nộp tiền đợi mười phút lĩnh ảnh chụp trong mười phút Phong Ninh quả thực yên cứ thúc giục vài lần cao to còn biểu lộ lãnh khốc chút dọa khi thì bộ dạng ngạo khí mười phần dễ thân cận mang cho áp lực lớn thực tế khác biết lúc thật đang khẩn trương Thợ chụp ảnh thúc giục giận mà dám đợi đến khi ảnh rửa xong mặt Phong Ninh đen Dưới phong nền màu đỏ kẹp chặt Bách Hợp sắc mặt hết sức khó coi căn bản tìm một tia vui mừng tân hôn nào cả mà là bộ dạng hung thần ác sát
Bên cạnh Bách Hợp thì ăn ảnh cho dù trang điểm nhưng do gương mặt tú lệ cái khí chất lạnh nhạt xuyên thấu qua ảnh chụp thể đập mắt cô yên tĩnh tựa trong lồng ngực dường như là chuyện hiển nhiên Phong Ninh thích bộ dạng như nhưng thích ảnh Bách Hợp trong thời gian năm năm hầu như cô thay đổi thấy cô cứ trẻ trung như tựa như bảo hộ một hạt mầm đợi ngày nở hoa kết quả
Ngón tay Phong Ninh nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh còn hô hào thân thể cứng ngắc nhúc nhích lúc động tác dịu dàng Tấm hình chụp do quá khẩn trương biểu đạt vui sướng trong lòng nhưng ý cảnh như cũng cô yên tĩnh ở bên cạnh phảng phất hai thể bên đến già Bách Hợp chụp hình cho nên Phong Ninh hối hận nên bày sắc mặt như đòi chụp ảnh lần nữa mà lời ngăn ở cổ họng do dự vòng vo nuốt xuống Cậu nỡ phá hủy ảnh chụp chung của hai tấm hình đối với Phong Ninh mà ý nghĩa chỉ
còn từ bỏ ý định thấy thợ chụp hình rửa vài tấm bỏ máy chỉnh lý cắt xén thành mấy tấm do dự : “Chụp cho lần nữa đợi lát nữa ghép với vợ ”
Từ tới giờ thợ chụp hình từng qua yêu cầu như chút khó tin đẩy đẩy cặp mắt kính ngước đầu một cái Phong Ninh híp mắt chỉ mặt :
“Chú chụp hình thành như thấy vui sướng khi kết hôn chú cảm thấy như chứ”
Thợ chụp hình cảm thấy thật oan uổn chuyện đó liên quan gì tới chứ Phong Ninh thêm bộ dáng hung ác cũng sai làm thế huống chi lúc đó bộ dạng như thoạt cũng dọa hơn nữa thần thái khí chất tựu dễ chọc Thợ chụp ảnh nào dám nhắc Hơn nữa ảnh chụp cũng chụp còn yêu cầu chụp cắt ghép hình kết hôn lần đầu yêu cầu ghép đấy thợ chụp ảnh nước mắt đầu chằm chằm Bách Hợp lời
“Đừng náo nữa” Bách Hợp nhịn kéo Phong Ninh một cái: “Cho dù ghép hình cũng chụp chung với em chụp còn ý nghĩa gì” Phong Ninh đầu cô thần sắc chút buồn bực: “ đây là lần chúng chụp ảnh chung chụp thành như ”
“Trong lòng em biết rõ lớn lên trai là ” Trước từng để ý qua bộ dạng dài ngắn thế nào thậm chí Bách Hợp qua với những năm thấy qua soi gương cho dù là thời niên thiếu lúc còn đam mê nhạc Rock and Roll lúc ăn mặc chẳng gì nhưng Bách Hợp cũng thấy qua soi gương ngờ giờ đây để ý đến tướng mạo như
Lời Bách Hợp nhanh trấn an Phong Ninh nghĩ nghĩ nếu đơn độc chụp một tấm dễ đến lúc đó bản thân ôm vợ còn cần lấy máy tính ghép hình rõ ràng vàng thật sợ lửa ngược khiến cho danh bất chính ngôn bất thuận huống chi hai kết hôn cũng hy vọng ảnh chụp là ghép thành Phong Ninh do dự một hồi lâu vẫn quyết định cùng Bách Hợp chụp lần nữa kết hôn cũng theo ý chụp tấm hình Bách Hợp cũng chìu theo luôn
kế tiếp thợ chụp hình chụp liên tiếp vài kiểu Phong Ninh biết do quá khẩn trương càng chụp sắc mặt càng khó coi trái Bách Hợp càng chụp càng xinh Đợi đến khi một đống lớn hình rửa Phong Ninh âm trầm chọn tới chọn lui ngược tấm lần đầu chụp hợp tâm ý của hơn
Lần đầu chụp cảm giác khí chất càng về càng chụp tạo hình nhiều làm cho khác thấy hương vị thư thái gương mặt Phong Ninh lạnh lùng ảnh chụp nắm bắt
“Cậu chọn xong ”
Hôm nay đến đăng ký kết hôn cũng cũng vội đấy nhưng bởi vì Phong Ninh chụp thêm cài kiểu lúc đã xếp thành hàng nhỏ thợ chụp hình đang gấp vội vàng ló đầu thò đầu cô Phong Ninh rốt cục nhịn hỏi một câu Phong Ninh móc tiền đặt xuống lấy cái túi quét bộ ảnh cất bên trong nghĩ nghĩ cúi sang hình gốc đang trong máy tính của thợ chụp hình liền đưa tay xóa bỏ thoáng qua máy chụp hình của ông phát hiện còn ành chụp của hai lúc mới cảm thấy mỹ mãn rời
Trước ảnh chụp của Bách Hợp khác thấy tình nguyện mỗi ngày hình bàn tay ngây ngốc đương nhiên bây giờ ngốc lưu hình kết hôn của hai cho dù bên cạnh Bách Hợp thì cũng Loại tình cảnh giống như con sóc tìm hạt thông qua mùa đông giống như thần giữ cửa canh giữ sợ các con sóc khác ngửi thấy mùi vị của nó hành động ác liệt của làm ý niệm của thợ chụp ảnh vốn rửa hình của hai to làm hình mẫu đặt cửa biến thành hư
Đem ảnh qua làm thủ tục giấy tờ gửi xong nhanh cán bộ cầm hai cuốn sổ màu đỏ ảnh hai chụp chung dán lên cái dấu mộc đóng xuống Phong Ninh cảm giác tim treo lên vài năm rốt cục cũng thả xuống
Lúc nhận hai cuốn sổ tay lạnh buốt cẩn thận sờ lên mới đầu Bách Hợp ngây ngô
“Vợ giống như động đậy chúng qua bên một chút”
Bên trong cục Dân Chính hỉ bi vui vẻ ân ái đến đăng ký kết hôn cũng lãnh đạm đến ly hôn hai nhóm dường như ý thức lãnh địa tự tách riêng hai bên xuống dải ghế dài chính giữa to lớn trống Hai chân Phong Ninh mềm nhũn mỗi một bước giống như mây hai cuốn sổ hôn thú cất trong túi ngực thỉnh thoảng đưa tay sờ thoáng qua một cái càng sờ biểu tình càng yên tâm bước cũng vô lực như đợi đến khi tới cái ghế Bách Hợp xuống ngược Phong Ninh còn đó nắm tay Bách Hợp thoáng chốc xổm mặt cô
Cậu thân cao chân dài lúc cho dù là xổm nhưng tầm mắt ngang tầm với Bách Hợp đầu gối kề sát đầu gối Bách Hợp bao bọc bàn tay cô trong đôi tay : “Vợ em đã là vợ của ” Giọng nhẹ hầu kết cao thấp nhấp nhô hai cái: “Thiệt thòi cho em cầu hôn với em hoa tươi và nhẫn” Kỳ thật kế hoạch hết biết là do đụng Bách Hợp một mực làm theo kế hoạch nhưng kế hoạch một mực cứ thay đổi
Lúc thổ lộ với Bách Hợp đó là lần đầu tiên dụng tâm với một cô gái lúc chỉ xuất phát từ thiên tính thiếu niên nếu yêu thích thật sự bao nhiêu phần yêu thích chỉ là yêu thích lên kế hoạch theo đuổi cuối cùng cô dội cho thùng nước lạnh Hai lần đầu tiên hẹn hò lên kế hoạch bữa tối và âm nhạc lãng mạng cuối cùng một trận mưa lớn làm những gì chuẩn đều ngâm nước nhớ tới tình cảnh lúc đó chính Phong Ninh cũng nhịn mà vì hướng Bách Hợp cầu hôn trong đầu nghĩ tới nhiều ý tưởng thậm chí lúc mới bắt đầu cũng nghiêm khắc dựa theo tâm ý của mà làm cho Bách Hợp một hôn lễ khó quên chỉ do Trần Lạc Lạc phá ngoại làm rối loạn kế hoạch đã chuẩn của
Phong Ninh chờ kịp kéo Bách Hợp tới đăng ký kết hôn
Có chút vội vàng nhưng cũng hối hận tuy mỗi bước hai chút lệch với tưởng tượng của nhưng cùng Bách Hợp cũng là vợ của tuy chút tiếc nuối nhưng tiếc nuối so với việc cô đã chính thức trở thành vợ của đáng là gì cả Phong Ninh vuốt ve ngón tay Bách Hợp lôi kéo bàn tay cô dán lên ngực của : “…” Cậu nhiều điều nhưng chỉ thể há to miệng lời gì cũng thốt
Cậu cảm tạ Bách Hợp nguyện ý gả cho rằng những gì khác sẽ bổ sung cho cô rằng sẽ đối xử với cô làm cho cô cả đời hối hận vì gả cho lời nhiều nhưng lúc há miệng nên lời Lúc còn nhỏ đánh với đánh cho mặt mũi bầm dập đau chết nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ cả cắn răng chịu đựng thà đổ máu đổ lệ Vào lúc trong ngực đang cất giữ hai cuốn sổ mỏng trong tay nắm đôi bàn tay mềm mại Phong Ninh khỏi cảm thấy sóng mũi cay cay hốc mắt chút nóng lên
Tình yêu là cái thứ gì hiểu thời niên thiếu trong lời ca nào là lời yêu lời thương lúc đấy thiếu niên biết mùi vị vui buồn ai thể ngờ rằng trong lúc vô tình gặp một cô gái an tĩnh lần đầu tiên dùng lời ca thổ lộ căn bản những câu hát đều trích dẫn từ trong thơ cuối cùng trở thành tâm can của
Lúc thuận miệng hát những lời đó nhiều năm trở thành mục tiêu đời của giải cắt đem càng quấn càng chặt thậm chí là cam tâm tình nguyện
Hôm nay Phong Ninh vẫn như hiểu thế nào là yêu chỉ hy vọng mỗi một ngày còn sống thể nắm lấy tay cô hàng đêm thức giấc tỉnh mộng nhớ tới chính là gương mặt cô thích cô cô ôm cô trong ngực muôn nâng niu cô trong lòng bàn tay Phong Ninh biết cái tình yêu lúc thể can đảm mặt Tả Bách Hợp thuận miệng lời yêu với cô hôm nay thành thục hiểu chuyện ngược dám mở miệng
Bách Hợp im ắng thở dài cúi đầu xuống dựa đỉnh đầu Phong Ninh Phong Ninh một tay kéo cô ôm ngực