Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 711
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 711 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 15
Beta: Sakura
lúc Phong Ninh sợ Bách Hợp giận tuy cắn răng phân phó khác làm cũng đã chuẩn lời xin giải thích mở miệng thì Bách Hợp đưa tay nâng mặt phân phó bán cha Tả ngữ khí sát phạt quyết đoán bây giờ yên ngón tay Bách Hợp vuốt ve híp mắt cảm nhận khóe miệng cong lên biểu tình chút ngốc
“Bán ông xa chút đừng để ông về nữa” Phong Ninh nguyện ý giúp cô chuyện hơn nữa xử lý triệt để hơn Bách Hợp nguyên chủ thật sự cô chút cảm tình nào với cha Tả đó bán con gái 5 ngàn đồng để ý đến sống chết của con giờ bán kết cục cũng là đáng đời cha Tả nhận báo ứng của ông mà thôi Bách Hợp sẽ vì chuyện mà trách Phong Ninh ngược chỉ cảm ơn
Phong Ninh ngẩn thấy Bách Hợp rút tay về vội đưa tay kéo tay Bách Hợp áp tiếp mặt một hồi lâu mới rộ lên khi Bách Hợp dứt lời liền tựa ghế lên tiếng nữa cô hành động theo cảm tình xuống xe cứu mẹ Tả lời chút lãnh đạm Nếu như hôm nay cô xuống xe cản ngăn mẹ Tả và cha Tả đến lúc đó những cứu mẹ Tả ngược đem góp Chỉ chờ đến lúc cha Tả mang giải quyết ông xong lúc đó mới xem là vấn đề đã giải quyết
Phong Ninh là ngoài cuộc cho nên mới tỉnh táo nghĩ biện pháp cũng bởi vì thấy mẹ Tả đánh mà hành động theo cảm tình đang định giải thích với Bách Hợp ngăn cản cô cũng là cho mẹ Tả nhưng Phong Ninh ngờ tới cần gì hết mà Bách Hợp cũng thể hiểu rõ Cậu cần giải thích bởi vì Bách Hợp biết nguyên nhân vì làm loại cảm giác làm cho Phong Ninh từ trong lòng cảm thấy sung sướng Đây chính là cô gái trúng
Vốn trưa nay Phong Ninh mắt mẹ vợ tương lai nhưng bởi vì cha Tả trở về nên hai về nhà tuy rằng Phong Ninh mua nhiều đồ cho mẹ Tả và hai em nhưng Bách Hợp nghĩ nghĩ vẫn quyết định về gửi bưu điện mang đồ về Lúc trở nhà họ Tả cô năng lực tự bảo vệ về chính là đưa dê miệng cọp chừng thể giống như Tả Bách Hợp trong kịch tình cha Tả đánh gãy chân cưỡng chế gả cô cũng ngốc lúc tránh đầu gió mới là nhất
Lái xe ngược về thành phố một chuyến đúng là hành hạ thức dậy từ sáng sớm trở thành phố cũng đã là xế chiều Trong tủ lạnh thức ăn hai ngoài ăn cơm tản bộ một vòng mới về Phong Ninh tựu rời thời gian nghỉ phép đã hết lúc còn về chỉ sợ sẽ trễ
lúc hai ở chung thời gian dài như thì thôi Phong Ninh cũng cố gắng nhịn ở trong trường lúc nhớ Bách Hợp sẽ mở ghi âm cho đỡ nhớ nhưng bây giờ cô ở sát bên cạnh đưa tay là thể ôm ngực thật việc thật so với cái điện thoại cứng nhắc thì hơn nhiều Phong Ninh rời nhưng biết rõ lúc sắp kéo tay Bách Hợp biểu lộ chút do dự ở bên Bách Hợp lâu hơn Bách Hợp tiễn thành phố nhưng nghĩ để cô tiễn xong cùng lo lắng đưa cô về để cô giày vò mệt mỏi như Phong Ninh đành lòng
Lúc còn nhỏ Phong Ninh thích làm hùng nhưng lúc đụng đến nữ nhi thường tình hùng cũng nhụt chí Nghĩ nghĩ nghĩ một biện pháp vẹn chính là lái xe rời thành phố cần Bách Hợp đưa tiễn nhưng cô chuyện điện thoại với cho đến khi rời khỏi thành phố mới thôi
Hai sống chung mười ngày Bách Hợp cũng biết lấy nhiều chuyện để như xem kiểu nếu đồng ý thì sẽ Bách Hợp miễn cưỡng nhẹ gật đầu cái gật đầu miễn cưỡng như khiến Phong Ninh chút buồn bực nỡ rời xa cô nghĩ đến khi rời hơn một năm dài sẽ gặp thì trong lòng đau như dao cắt ngược cô vẫn lãnh lãnh đạm đạm như cũ Phong Ninh đưa tay vuốt mặt cô cắn răng oán hận một câu:
“Cô bé lương tâm sẽ một ngày để em biết rõ lợi hại của ”
Thời gian thật sự còn sớm lái xe chạy nhanh về trường cũng mất mười mấy tiếng đồng hồ lúc sợ ngày mai sẽ về đến trường lề mề cả buổi Phong Ninh nhăn nhó lái xe rời cơ hồ lái xe điện thoại Bách Hợp đã vang lên là nhớ cô
Người năm phút nữa Bách Hợp phàn nàn giống như trẻ con khỏi nở nụ Những lời bình thường dám khỏi miệng bây giờ cách điện thoại ngược dũng cảm Cậu kể đến việc trong trường của kể đến chuyện quậy phá lúc nhỏ đến cuộc sống của hai Phong Ninh giống như tấm thủy tinh trong suốt đem hết thảy của hề giữ bí mật bày mặt Bách Hợp Bách Hợp lầu bên cạnh bồn hoa yên lặng lắng ngẫu nhiên sẽ trả lời mấy câu trường quân đội đã hơn một năm thành thục hơn nhiều ở mặt khác luôn là bộ dáng lạnh lùng thích chuyện nhưng khi ở mặt Bách Hợp nhiều điện thoại dần dần nóng lên phát âm thanh nhắc nhở sắp hết pin bên điện thoại của Phong Ninh cũng vang lên âm thanh đó lúc mua điện thoại cho Bách Hợp là cùng hiệu với thời gian pin cũng khác mấy Lúc thấy âm thanh nhắc nhở giọng đang vui vẻ của thoáng cái cũng trầm xuống:
“Vợ nhớ em lắm…” Giọng chút nghẹn ngào Bách Hợp lên tiếng: “Thật sự nhớ em hận thể lúc nghiệp luôn”
“Nhớ học hành chăm chỉ nếu như đến lúc đó vẫn thay lòng thì em sẽ đợi ” Trong giọng thấy Bách Hợp thở dài lời cô xong bên Phong Ninh chợt tiếng ‘Loảng xoảng keng’ một tiếng ngay đó là tiếng chửi bới và tiếng phanh xe truyền đến lục lọi nhặt điện thoại lên trong miệng vẫn còn hô: “Vợ điện thoại rơi em lần nữa xem…”
‘Tít’ âm thanh điện thoại hết pin vang lên ngay đó điện thoại tự động tắt nguồn Bách Hợp cầm điện thoại phát nóng lên tưởng tượng khuôn mặt khó coi của Phong Ninh bên nhịn nở nụ
Hôm nay khó thời tiết trong thành phố Bách Hợp lầu trong chốc lát mới đem điện thoại sạc pin khởi động máy điện thoại mở máy còn kịp làm cơm tối đột nhiên điện thoại vang lên là số máy lạ gọi tới cái điện thoại ngoại trừ Phong Ninh sẽ gọi cho cô ngay cả mẹ Tả và các em đều biết thấy số máy lạ gọi đến Bách Hợp tiếp điện thoại giọng Phong Ninh liền vang lên:
“Vợ em cuối cùng cũng máy ” Giọng của vui đến phát đợi Bách Hợp mở miệng tiếp: “Em mới sẽ chờ đúng ” Cậu xong bên cạnh đã đáng thương : “Anh xong Em ah cũng đợi hơn nửa tiếng …”
“Câm miệng” Phong Ninh bụm điện thoại hướng bên cạnh hét một tiếng kế bên lập tức im lặng liền Bách Hợp thấy bên truyền đến tiếng gió cùng tiếng xe nổ hỏi một câu: “Đây là điện thoại của ai ”
“Mặc kệ là điện thoại của ai em lập lời lần nữa ” Phong Ninh dứt lời bên âm thanh nhỏ tiếng lập tức tiếp một câu: “Một xui xẻo chặn xe mượn điện thoại…” Ngay đó thấy tiếng nữa Bách Hợp Phong Ninh nóng nảy thúc giục: “Vợ em đừng lo nhanh cho Ninh biết em là đợi ”
“ sẽ chờ nếu như khi nghiệp thay lòng xác định thứ là gì Phong Ninh em sẽ gả cho ” Lần nhiệm vụ tuy yêu cầu Tả Bách Hợp yêu đương đến nơi đến chốn vốn dĩ cô chỉ chấm dứt đoạn yêu đương nhưng Phong Ninh kiên trì buông tay mang đến cho Bách Hợp loại cảm giác đặc biệt dễ dàng để cho hồi tưởng thời thanh xuân Bách Hợp nghĩ nghĩ vẫn nên cho một cơ hội Tuy tâm nguyện của nguyên chủ yêu cầu cùng Phong Ninh kết quả dài lâu nhưng nếu thể đem mối tình đầu tu thành chính quả cần rơi kết cục thê thảm như nguyên chủ cha ruột bán Thiết nghĩ nguyên chủ cũng sẽ ý với kết quả như
“Anh sẽ thay đổi Ninh của em từng kiên định như Vợ em là của ” Giọng của Phong Ninh từ kích động chậm rãi trở nên dịu dàng bên giọng nam nhỏ nhẹ thúc giục một câu Phong Ninh đầu hướng quát to một tiếng đem trấn trụ mới nhanh chóng với Bách Hợp: “Điện thoại hết pin đây điện thoại của lát nữa sẽ xóa phần trò chuyện nhưng nếu thằng nhóc mắt dám tìm số của em gọi quấy rầy em em tuyệt đối máy đó là gọi tới” Cậu liên tiếp dặn dò vài câu cuối cùng mới cam lòng: “Vợ em nhớ tới đợi …”
Cậu lưu luyến rời bịn rịn dặn dò vài câu từng lời làm cho mềm lòng Bách Hợp đã đồng ý đem tắt điện thoại Lần qua vài ngày cũng tin tức của Phong Ninh chỗ của ở tương đối đặc thù cho nên đối với với điện thoại sản phẩm trí tuệ đều cho phép sử dụng giống như sợ tiết lộ cơ mật bình thường điện thoại đều tắt máy nên liên lạc mãi đến vài ngày đó một tin nhắn trong máy Bách Hợp là số điện thoại lần mượn dùng nhắn tới đó : ‘Bạn trai của chị chặn đường cường đoạt điện thoại của em sử dụng xong còn bấm thêm tùm lum số còn xóa sạch sẽ phần ghi chép trò chuyện em nhắn tin nhắn bộ tưởng rằng bấm nhiều dải số như em biện pháp hả Em nhắn tin đến hết tất cả các số nhiều số trong thế nào chị cũng sẽ nhận ”
Nhìn thấy tin nhắn Bách Hợp nhịn mỉm