Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 709
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 709 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 13
Beta: Sakura
“Vậy lần về bao lâu”
Trước Phong Ninh trở về nhắn tin báo cho cô biết là ở một ngày lần trở về một chút tin tức cũng đột ngột xuất hiện lần tuy Bách Hợp xem tin nhắn nhưng lúc Phong Ninh đưa cô về trường thì cô biết cô hỏi một câu Phong Ninh liền đầu qua cô :
“Lần mười mấy ngày phép tối hôm qua lái xe suốt đêm trở về thể cùng em mười mấy ngày vợ cúp học nhé”
Cậu chuẩn cố gắng thành chương trình học vài năm trong thời gian ngắn nhất cho dù nhà họ Phong giúp ít việc nhưng cũng cần bản thân cố gắng nỗ lực gấp đôi hơn khác trong trường học những ngày cuối tuần nghỉ sẽ tổ chức một số hoạt động giải trí nhưng Phong Ninh đều dùng thời gian luyện võ với những khác thời điểm khác xin nghỉ phép ngoài vui chơi thì dùng thời gian đó học tập cả đời Phong Ninh tự cảm thấy từng nỗ lực qua như thậm chí vì tiết kiệm thời gian ngay cả nhà cũng trở về mãi đến nửa năm nhớ Bách Hợp quá mà cha mẹ cũng gặp nên Phong Ninh mới xin nghỉ một ngày vội vã về thăm Lần vốn xin nghĩ phép nhưng khi thấy bạn gái của em trong ký túc xá với quen bạn trai khác bên ngoài còn đòi chia tay nên Phong Ninh mới ý thức nguy cơ
Nghĩ đến khi về trường ít thời gian liên hệ với Bách Hợp càng đừng là gặp mặt từ năm khi Bách Hợp học kỳ hai đã tách hai cũng chỉ gặp một lần Phong Ninh ý thức nguy cơ cao trong lòng Bách Hợp ngàn vạn đương nhiên sợ hãi bên cạnh cô cô theo khác càng nghĩ càng sợ cắn răng xin nghỉ mười mấy ngày giải quyết việc cấp bách trở trường cố gắng hơn nữa là dù trẻ tuổi ‘Ngủ nhiều cũng chỗ dùng’
Bách Hợp mười mấy ngày nghỉ phép trong lòng đã biết dự tính làm thêm lần xem như bỏ phế trường học còn mấy ngày nữa là nghỉ chương trình của học kỳ cũng nặng bình thường thời gian khác chơi cô sẽ dùng để sách hơn nữa cô học qua đại học chỉ một hai lần theo trí lực tăng cao ôn những kiến thức trong giáo khoa khó việc học cô đã sớm thành lên lớp cũng cả tuy việc làm thêm tìm nhưng trong nữa năm ngày thứ bảy cuối tuần đều làm gia sư cho khác ngoại trừ chi phi sinh hoạt cô cũng giành dụm hơn mấy ngàn đồng qua tết sang năm tiếp tục làm thêm đến lúc đó học phí cũng đủ chỉ cần thành tích thật thể xin trường học giảm miễn một phần học phí Bởi nghĩ nghĩ Bách Hợp cũng nhẹ gật đầu
Phong Ninh ngay từ đầu đã chuẩn khi đưa Bách Hợp ăn tối xong cũng đưa Bách Hợp về ký túc xá ngược cùng cô ở bên ngoài lúc về thủ đô đã nhờ ở thủ đô chuẩn phòng ở cho thậm chí lúc về ký túc xá Bách Hợp còn cho rằng Phong Ninh tuổi trẻ khí thịnh chắc nhịn dù đến cuối cùng Phong Ninh chỉ cách tấm chăn ôm cô mà thôi bên trong kịch tình Phong Ninh thiếu niên trẻ tuổi biết thế nào là khắc chế nhẫn nại lúc xem trong kịch tình trẻ tuổi khinh cuồng so với bâu giờ đã thêm vài phần ý thức trách nhiệm Đợi đến lúc Bách Hợp trở thân thể tắm rữa xong Phong Ninh ôm trong ngực ngủ đến ngày hôm khi thức dậy thì thấy Phong Ninh bên cạnh chống một cánh tay cúi đầu chằm chằm cô khi Bách Hợp mở mắt ánh mắt chăm chú bàn tay nắm lấy cái tay đeo nhẫn của cô bởi vì đắp chăn nên chút đổ mồ hôi
Thần sắc mang theo vài phần ước mơ Bên khóe miệng còn mang theo nụ ngây ngô biết đang nghĩ tới cái gì mà kiềm chế tiếng
“Có cái gì buồn ”
Bách Hợp vặn một cái cái tay vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay lúc đã chút mồ hôi làm Bách Hợp thoải mái rút về cũng buông ngược nắm chặt hơn vô thức kéo đến ngực lúc Bách Hợp chuyện vốn vẫn còn ngây ngô thoáng cái giật tỉnh giật sặc nước miếng của ho lên vài tiếng
“Vợ tỉnh ” Trên mặt Phong Ninh ngượng ngùng đây là lần đầu tiên hai đồng giường chung gối nhưng là lần thứ hai từ khi hai xác định quan hệ ngoại trừ tiến hành bước cuối cùng cái gì Phong Ninh cũng làm hết lúc thấy gương mặt Bách Hợp phía tai cũng bắt đầu đỏ lên đỉnh đầu sắp bốc khói đã dám mặt Bách Hợp khống chế ánh mắt của thỉnh thoảng lén cô lúc phát hiện Bách Hợp đang chằm chằm cuống quýt đầu bộ dáng như làm Bách Hợp chút buồn
“Không ” Cậu thấy Bách Hợp chút thẹn quá hóa giận che mắt cô nhưng trong mắt cô tồn tại chút hổ Bách Hợp giương khóe miệng kéo tay cô nhẹ nhàng hôn lên biểu lô vô cùng trân trọng những nụ hôn như mưa nhẹ nhàng rơi xuống lúc rơi ngón tay đeo nhẫn của cô ngừng : “Đợi lần về chúng sẽ chọn chiếc nhẫn khác đổi chiếc nhẫn cất đến lúc đó đeo ở ngón tay ” Cậu cắn nhẹ lên ngón tay áp úp của cô Bách Hợp như rút tay về theo bản năng nhưng vội vàng bắt kéo cánh tay chặn đỉnh đầu nửa chống lên từ xuống chằm chằm Bách Hợp:
“Đợi đến khi em đủ tuổi kết hôn chúng đăng ký kết hôn liền ” Giọng của trầm thấp giống như dụ dỗ ánh mắt chút mị hoặc cùng với lúc Bách Hợp thức dậy thấy giống như đúc hiển nhiên là đang nghĩ đến chuyện
Bách Hợp mới đủ 18 tuổi cách thời gian thể kết hôn còn hai năm Phong Ninh lớn hơn cô một tuổi nhưng rốt cục vẫn là thiếu niên còn trẻ như sớm định Bách Hợp tương phản cô chân chính thiếu nữ ngây thơ đơn thuần 1819 tuổi tuy nhiệm vụ bây giờ đã vượt qua khỏi phạm vi suy đoán của nhưng cô cũng sợ nhưng Phong Ninh khác còn trẻ như đàn ông 30 tuổi trầm vững vàng như trong kịch tình lúc đến kết hôn còn quá sớm
Cô trầm mặt trả lời một tay Phong Ninh nắm lấy Bách Hợp đem cánh tay còn che mắt cô trả lời nên Phong Ninh chút sốt ruột cánh tay đang chống đỡ thân thể khẽ cong chỉ nửa áp chế Bách Hợp mà hai chân cũng khóa chặt chân Bách Hợp ở tấm chăn: “Vợ em thể nuôi em thể bảo bọc em …” Cậu chút run rẩy kích động lời chút lộn xộn Bách Hợp thấy hai gò má chút khẩn trương liếm liếm bờ môi gương mặt mất vẻ trẻ trung nhưng đã ẩn ẩn lộ vài phần thành thục
Phong Ninh thấy Bách Hợp đang chằm chằm đôi mắt trong suốt của cô thể nhận bộ dáng bản thân đang khẩn trương theo bản năng vươn tay che kín ánh mắt cô dám che thật chặt lực đạo của trong lòng biết rõ chỉ dám nhẹ nhàng bao trùm lên mi mắt của cô sợ che như bản thân cô sẽ thoải mái liền cong mu bàn tay lên cảm giác xúc cảm tay trắng nõn phấn nộn lông mi như cánh quạt nhỏ trong lòng bàn tay đảo qua dường như vật gì từ lòng bàn tay chui thẳng máu thịt tiến xương tủy gỡ cũng
Vào năm đó từ một khắc cô đồng ý làm bạn gái của thì Phong Ninh đã cảm giác như nghĩ tới cô trong lòng liền lấp đầy khi chạm cô thì vô cùng rung động cái cảm giác thể diễn tả bằng lời nhưng chỉ cần gặp cô mới cảm thấy an tâm khoảnh khắc đó Phong Ninh còn biết rõ tình trạng ý nghĩa như thế nào nhưng khi xa nhớ cô tới nỗi ăn ngon ngủ yên ôm cô trong lòng mà vẫn cảm thấy đủ càng nhiều hơn thì đã biết bản thân tiêu
Từ nhỏ lá gan đã lớn sợ trời sợ đất trong đại viên quân khu các bé khác lớn hơn nhiều xưng vương xưng bá từ tới giờ từng e ngại qua thể đánh ngã to lớn hơn lúc nhỏ cái gì thì làm cái đó ngang ngược càn rỡ gặp vật cản liền phá bây giờ gặp một biện pháp giữ trong lòng bàn tay giống như khắc tinh của đời Phong Ninh đích thực bó tay bó chân lúc chuyện với cô thì khẩn trương lúc cô chằm chằm liền tự chủ ngây ngô lúc thân mật với cô sợ mong đợi bắt cô thể dùng phương thức đây ép buộc cô thì nỡ thuận theo ý thì cô sẽ khó chịu cưỡng ép cô theo thủ đoạn của trăm ngàn biện pháp nhưng nghĩ đến khả năng cô sẽ nên cái gì cũng dám làm
Lúc Bách Hợp chăm chú một câu chỉnh mà Phong Ninh cũng các lãnh đạo trong quân thường khoa trương khen ngợi là hạt giống trong lòng Phong Ninh tự phỉ nhổ vài câu che mắt Bách Hợp mới khe khẽ mở miệng:
“Vợ thích em Ninh của em giỏi ăn nhưng là thật lòng” Cậu giống các nam chính trong phim sẽ những lời làm khác cảm động cũng hứa hẹn thề thốt bất cứ gì nhưng lúc tâm ý của kém họ thậm chí bởi vì lời lắp bắp làm cho Bách Hợp cảm thấy thật tình