Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 708
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 708 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 12
Bách Hợp lên tiếng chỉ đặt điện thoại lên cái tủ nhỏ ngay đầu giường lấy quần áo nhà vệ sinh
Một đêm trong phòng ngoại trừ Bách Hợp thì cả ba đều ngủ Trần Lạc Lạc nhớ đến lúc chiều gặp Phong Ninh trong lòng cứ thấy khó chịu cô ở kiếp gặp gì đầu tiên là vị hôn phu thanh mai trúc mã lén lút với tiện nhân tiếp theo là những đàn ông ai cũng xem cô như món đồ chơi hoặc chỉ đạt thân thể cô hoặc đơn giản chỉ để phát tiết cô hâm mộ Bách Hợp bạn trai như quả thực khiến cô ghen ghét
Lần khi Phong Ninh về trường quân đội cả nửa năm cũng tin tức truyền đến điện thoại của Bách Hợp ngẫu nhiên sẽ quên sạc pin nhưng lúc nhớ đến thì mới lấy sạc Trần Lạc Lạc còn quan tâm việc sạc pin điện thoại hơn cả Bách Hợp thỉnh thoảng nhắc nhở cô Trong trường một đám nam sinh nhàm chán khi khai giảng liền bầu chọn hoa khôi của khoa đương nhiên Trần Lạc Lạc tên trong danh sách nhưng ngoài ý là Bách Hợp bình thường quá thân thiện với các bạn cùng lớp mà cũng bầu chọn chẳng qua thể so sánh với Trần Lạc Lạc bởi vì Trần Lạc Lạc xuất thân giàu quá ưu tú cho nên nhiều nam sinh đều yêu thích cô cũng dám thực sự theo đuổi thậm chí trong khoa còn đồn đãi Trần Lạc Lạc đã bạn trai vì làm cho đa số dám theo đuổi Ngoài trong ký túc xá Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên đều xinh xắn khả ái cũng nhiều yêu thích theo đuổi
Tuy một số nam sinh cũng chú ý đến Bách Hợp nhưng tính cách cô lãnh đạm ngày đó lúc Phong Ninh tới trường đón cô cũng nhiều thấy cho nên một ít lấy lòng cô nhưng Bách Hợp chẳng thèm quan tâm đương nhiên để mắt ngược hai Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên nhiều tranh giành Sau nửa năm hai cô gái từ cách ăn mặt đến trang điểm đều hơn lúc mới nhập học nhiều cuối cùng Dương Lỵ cũng yêu đương với một vị đàn năm ba hai chuẩn từ ký túc xá chuyển ngoài sống chung
Dựa theo luật bất thành văn trong ký túc xá lúc Dương Lỵ và bạn trai cô dọn mời ba cô gái cùng ăn một bữa cơm Bách Hợp cũng là mời thời gian là tối thứ sáu năm nhất chương trình học nặng lắm tối thứ sáu ăn cơm xong mọi còn thể hát tiếp Vốn Bách Hợp hứng thú lắm với các cuộc vui như vầy cô cô gái từng trải sự đời nên thích những nơi náo nhiệt nhưng vì thịnh tình của Dương Lỵ nên cô mới
Từ lúc biết Bách Hợp bạn trai như Phong Ninh tình huống cô lập bài xích trong ký túc xá đã còn nữa các cô gái ngoài mặt thân cận hơn nhiều duỗi tay đánh mặt tươi Dương Lỵ mời ăn cơm còn tươi nịnh nọt Bách Hợp đến cuối cùng Bách Hợp cũng thể từ chối
Lúc gần cửa Bách Hợp chọn bộ quần áo đơn giản mặc Dương Lỵ nhíu mày: “Tiểu Hợp bạn mặc quần áo nhạt màu như Hỏi mượn Trần Lạc Lạc một cái áo bông ngay cả bộ váy liền bạn đều bạn cũng làm tóc vốn lớn lên xinh nhưng đáng tiếc chịu trang điểm”
Bây giờ trường đại học cũng quản lý nghiêm khắc như lúc cấp 3 tóc của hai Dương Lỵ cùng Vu Tiểu Thiên đều uốn xoăn mái tóc dài đang đen nhánh nhuộm thành màu hạt dẻ hoặc màu vàng thoạt moden hơn nhiều Bách Hợp ăn mặc mộc mạc nhất nửa năm ngoại trừ mấy bộ quần áo cũng từng thấy cô mua qua quần áo mới Hiện giờ thời tiết chỉ lạnh tí nên các cô gái đều mặc quần sort váy ngắn khoát thêm cái áo lông ngắn nhẹ nhàng khi kết hợp thì hợp thời trang nhưng còn Bách Hợp ăn mặc áo bông vải quần jean chân cũng giày bốt mà chỉ là đôi giày da màu đen Nếu như bộ dáng xinh cộng thêm khí chất tệ nếu với bộ dạng thì ai để ý đến cô
“Trang điểm để làm gì Hôm nay bạn mới là nhân vật chính chứ ” Bách Hợp mỉm một đầu tóc dài xõa cũng cô đơn giản vì cỗ thân thể luyện võ công bởi mùa đông đều sợ lạnh xõa tóc chỉ ấm hơn một chút Nghe lời Bách Hợp Dương Lỵ như mở cờ trong bụng giống như Bách Hợp bình thường cũng chịu lấy lòng ai cũng biết lời ngon tiếng ngọt lấy lòng kẻ khác bởi khó từ trong miệng cô những lời như trong lòng Dương Lỵ vui vẻ ngẫm cũng khuyên nữa
Mọi chuẩn xong Dương Lỵ mượn nước hoa của Trần Lạc Lạc xịt lên lúc mới chịu cùng mọi cửa Bạn trai của Dương Lỵ hẹn đợi cổng trường địa điểm ăn cơm là một quán ăn bên ngoài trường tên “Tiệm Cơm Đức Nguyên” giá cả cũng cao lắm nhưng đối với các bạn sinh viên mà đã là sang trọng lúc mọi thì bạn trai của Dương Lỵ còn tới Dương Lỵ gọi điện liên tục cho đầu dây bên biết gì đó sắc mặt Dương Lỵ liền khó coi Bách Hợp dựa cây cột bên cạnh yên tĩnh đợi thỉnh thoảng chân tê giẫm mạnh xuống Trần Lạc Lạc đút hai tay trong túi quần thỉnh thoảng liếc về cô trong một lát điện thoại trong túi Trần Lạc Lạc vang lên Trần Lạc Lạc lấy điện thoại thoáng qua sắc mặt liền thay đổi cô bấm tắt điện thoại chừng hai phút điện thoại vang lên cô đưa tay bấm tắt tiếp Khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ bạn trai của Dương Lỵ còn tới bỗng mọi thấy tiếng gọi ôn tồn của nam giới truyền tới
“Lạc Lạc”
Mọi thấy tiếng họi liền đầu thấy bên đường một chiếc BMW đang đậu một thanh niên mặc áo khoác màu da bò ước chừng 20 tuổi đang phía đối diện hướng Trần Lạc Lạc vẫy vẫy tay
Biểu tình Trần Lạc Lạc thoáng cái nghiêm túc nhưng nhanh cô liền lộ miễn cưỡng tươi thanh niên đợi đèn xanh mới bước qua đường lúc bạn trai của Dương Lỵ cũng tới
“Lỵ Lỵ thực xin tới trễ mấy bạn cùng phòng đều biết chúng sắp dọn ngoài sống đều theo chia tay…” Bạn trai của Dương Lỵ dáng trung đẳng tướng mạo cũng xuất chúng nhưng là thủ đô trong nhà mấy căn hộ xem như điều kiện tệ Anh mới giải thích là các bạn cùng phòng theo chia tay nhưng sáng suốt cũng biết đang làm ông mai mấy bạn năm ba đến ánh mắt liền rơi Bách Hợp Vu Tiểu Thiên lén lén sắc mặt Trần Lạc Lạc lắm nhưng lúc qua gượng gạo chịu đựng
Xuất thân của cô tệ lập gia đình thì đối tượng tuyệt đối là những bạn trai của Dương Lỵ nhân cơ hội giới thiệu mấy bạn cùng phòng cho tính toán nhỏ nhặt Trần Lạc Lạc chứ cô thở hắt một lông mày chút nhíu: “Thực xin bạn của tới tìm hôm nay chắc thể ăn cơm cùng mọi ”
Lời Dương Lỵ liếc bạn trai một cái chút lúng túng mấy đàn nét mặt chút khó coi
Bách Hợp thấy tình hình cũng định tìm cớ từ chối phía đối diện tiếng thắng gấp truyền tới âm thanh lốp xe ô tô ma sát mặt đường làm Bách Hợp nhíu mày thanh niên gọi Trần Lạc Lạc đang về phía đột nhiên tiếng xe thắng gấp đột ngột vang lên theo phản xạ liền dừng bước chiếc xe suýt chút nữa đụng trong gang tấc kịp thời ngừng thấy tình cảnh như nhóm nam sinh biết là quen của Trần Lạc Lạc liền về phía đó thanh niên dọa mặt mày biến sắc lúc vô cùng phẫn nộ gõ cửa kính xe đối phương:
“Lái xe kiểu gì Trong khuôn viên trường kiểu lái xe như ”
“Có vấn đề ” Kính xe sậm màu từ ngoài thấy rõ bên trong nhưng bên trong thì vô cùng rõ ràng Người bạn của Trần lạc Lạc gõ cửa xe xong thoáng cái bên trong xe liền mở cửa một cái chân dài mạnh mẽ mang đôi giày bốt quân đội bước xuống ngay đó nửa cũng chui khỏi xe biểu tình Phong Ninh chút lạnh lùng thoáng qua chung quanh lúc thấy Bách Hợp lưng Trần Lạc Lạc thì hai mắt liền phát sáng
“Vợ yêu”
“Anh trở về khi nào” Lần Bách Hợp chút giật cô nghĩ tới Phong Ninh sẽ đột ngột về thủ đô qua vài ngày nữa trường học sẽ nghĩ hè cô đã sớm tìm việc làm thêm cũng báo với mẹ Tả trở về còn tưởng rằng trường quân đội của Phong Ninh quản lý nghiêm khắc ngờ rằng xuất hiện ở đây
Phong Ninh thấy Bách Hợp liền sải bước về phía cô trong mắt hề tồn tại bọn Trần Lạc Lạc một khi thấy Bách Hợp thì trong mắt trong tim chỉ cô lúc thấy Bách Hợp một phút một giây cũng thể lãng phí gọn gàng tìm con đường ngắn nhất nhanh chóng về phía Bách Hợp nhưng cũng vòng qua những Trần Lạc Lạc lúc thấy Phong Ninh thì ngẩn ngơ thấy hướng phía bước tới biết rõ đang là nhưng Trần Lạc Lạc vẫn tại chỗ tránh mãi đến khi Phong Ninh đâm cô làm cô lảo đảo lui về vài bước đến mặt Bách Hợp:
“Cái chứ”
Người thanh niên suýt Phong Ninh đâm trúng lúc còn nho nhã phong độ nữa thấy Trần Lạc Lạc đâm lảo đảo suýt té ngã mà Phong Ninh ngay cả một lời xin cũng sắc mặt thanh niên càng đen hơn chỉ trích Phong Ninh vài câu nhưng Phong Ninh là dạng sợ trời sợ đất trong quân sinh hoạt gần một năm mài dũa bớt tính tự cao ngang tàn của đối với thanh niên mắt điếc tai ngơ trực tiếp ôm Bách Hợp trong ngực thở dài nhẹ nhõm một :
“Anh Ninh nhớ em chết cuối cùng cũng ôm vợ ” Cậu ôm chặt Bách Hợp buông so với một năm lúc ôm Bách Hợp thì thân thể còn cứng ngắc run rẩy Phong Ninh bây giờ ôm Bách Hợp đã trầm hơn nhiều dường như cao lớn hơn Bách Hợp kiễng mũi chân chỉ mới tới vai vòng tay quanh eo Bách Hợp giống như con chó nhỏ cọ cọ cô mãi đến khi Bách Hợp vỗ một cái mặt thì mới hì hì : “Vỗ một cái xem đang mơ ”
Bách Hợp thế chút do dự vỗ tiếp một cái bên gò má bên Phong Ninh liền phá lên ôm lấy Bách Hợp dùng sức hôn ‘Moa’ một cái môi cô: “Nằm mơ cũng dán em dù đánh cũng vui”
Trên mặt đã còn nét lạnh lùng như lúc nãy ngược là nét mặt ngây ngô Bách Hợp trừng mắt liếc :
“Sao đột nhiên trở về Trước lúc về nhắn tin cho em” Điện thoại cô hai ngày đã sạc pin lúc vẫn còn đang mở đấy Phong Ninh cẩn thận lồng tay cô trong tay thấy ngón tay cô đeo nhẫn bạc chiếc nhẫn chất lượng cũng lắm lúc đã chút bạc màu nhưng ngón tay cô dài nhỏ như cọng hành dù chiếc nhẫn chút bạc màu đeo lên tay cô vẫn xinh Phong Ninh nở nụ một hồi mới trả lời:
“Muốn cho em một ngạc nhiên vui ” Cậu toe toét lộ hàm răng trắng nõn Bách Hợp ngẫm nghĩ thành thật lắc đầu ngạc nhiên thì vui mừng thì nhiều cô mở miệng chuyện Phong Ninh đưa tay che môi cô kéo cô qua xe
Bọn Dương Lỵ thấy tình cảnh như cuống quýt tiến lên ngăn đón: “Anh rể chớ khó gặp mặt một lần mọi cùng ăn môt bữa cơm ”
Mấy cô gái đã sớm hiếu kỳ về Phong Ninh nghĩ tới bây giờ gặp thậm chí ánh mắt sắc bén của Dương Lỵ đã phát hiện Phong Ninh đã đổi xe mới bảng số xe khác với chiếc xe Jeep hôm nay là ngày cô dọn ký túc xá sống chung với bạn trai vốn đã mời khách kết quả bạn Trần Lạc Lạc tới nên nếu như Bách Hợp cũng nữa thì chỉ còn Vu Tiểu Thiên thôi cô ngăn cản điều đó Phong Ninh thèm cô kéo Bách Hợp xe mở cửa ghế phụ ôm kéo cô đóng cửa xe tự vòng qua ghế tài Dương Lỵ ngăn cản nhưng mạnh mẽ xông tới cũng vì Dương Lỵ là con gái mà nhường nhịn nhớ đến tình cảnh Trần Lạc Lạc đụng trúng suýt chút nữa té ngã Dương Lỵ hết cách đành tránh sang một bên
Khi Phong Ninh lên xe Bách Hợp nhoài qua ghế lái vỗ vỗ chòm qua đầu vai với Dương Lỵ:
“Dương Lỵ hôm nay các bạn ăn bạn trai về ”
Theo tính cách của Phong Ninh bây giờ khả năng để cô ăn với mấy thay vì đợi Phong Ninh kiêu ngạo đắc tội hết mọi chẳng thà rằng để cô một tiếng với họ
Trước giờ Bách Hợp ít khi chủ động dựa sát như cô dựa đầu vai của Phong Ninh cơ thể mềm mại giống như rắn dường như chỉ cần một tay cũng thể xiết đứt vòng eo cô cơ thể nhỏ nhắn xinh xắn của con gái chỉ dùng chút sức sẽ lập tức thương
Phong Ninh chỉ cảm thấy một cổ nhiệt khí từ cổ lan đến bên tai cái cảm giác tim đập thình thịch tới nữa trong nhất thời thân thể trở nên cứng ngắc vẫn duy trì động tác vịn cửa nhúc nhích sợ nếu động thì Bách Hợp rụt về chút vui vẻ mái tóc dài đen mượt rơi cổ áo sợi tóc cọ cọ làm ngứa ngứa dường như cái ngứa từ thân thể trực tiếp tiến trong tim
Cậu xoay đầu qua liền chạm tới mặt cô lúc chuyện thở của Bách Hợp phả lỗ tai làm dấy lên mồi lửa tổng cứ làm cái gì đó nhưng can đảm cổ dường như cứng ngắc Phong Ninh xoay qua chỉ cần nhẹ nhàng xoay đầu qua đụng bờ môi cô bình thường thân thể Phong Ninh linh hoạt nhưng lúc ngay cả động tác nuốt nước bọt cũng cảm thấy vô cùng khó khăn
Nghe Bách Hợp là bạn trai của cô Phong Ninh vô thức nở nụ si ngốc xưng hộ ‘Vợ’ đã hơn một năm nhưng Bách Hợp từng qua là bạn trai cô lúc cô chính thức Phong Ninh hận thể ghi âm lưu nghĩ đến đây như kích động phục hồi thần trí liền xoay đầu qua nhanh chóng hôn một cái lên môi cô tốc độ nhanh đến nỗi Bách Hợp kịp phản ứng đã một tay ôm trong ngực một tay lấy cái ví xe kiểm tra ví từ bên trong lấy một sấp tiền cũng thèm đã đưa qua: “Tôi mời khách”
Nói xong lời Phong Ninh trực tiếp đóng cửa xe Dương Lỵ nhận lấy tiền biểu tình chút ngốc trệ cái ‘Ầm’ tiếng cửa xe đóng
“Vợ nhớ em chết Ninh của em mơ cũng nhớ đến em nhẫn nại gọi điện thoại cho em cho em một ngạc nhiên bảo bối nhỏ vô tâm mà còn chuẩn ăn cơm với khác bên ngoài đàn ông mặt dày nhiều vô số lỡ như nhớ nhung em thì cũng biết cẩn thận” Cậu thân mật cọ cọ trán trán Bách Hợp cọ cọ vài cái cho dù tư thế cúi đầu lâu quá quen nhưng luyến tiếc ngẩn lên
Cậu giúp Bách Hợp cài dây an trong miệng còn liên tục cằn nhằn cánh tay đang cài dây an run run khuôn mặt tự dưng đỏ lên nếu Bách Hợp kề sát Phong Ninh thì khó nhận đang thẹn thùng vất vả mới cài xong dây an cũng ý định rời ngược chăm chú Bách Hợp ánh mắt chút ngượng ngùng chút nguy hiểm hơn một năm qua Phong Ninh đã thay đổi nhiều Bách Hợp dám thở cánh tay cô lúc che ngực lúc hít thở bộ ngực phập phồng lên xuống sắc mặt Phong Ninh nguy hiểm như một con sói nếu cô tí xíu động tác nào thì sẽ lập tức nhào tới
“Không là nhớ em còn thể nhẫn nại gọi điện thoại” Bách Hợp hỏi một câu Phong Ninh ngay còn nguy hiểm chằm chằm môi Bách Hợp như khuôn mặt mới hạ nhiệt liền đỏ lên ‘Hắc hắc’ khan hai tiếng từ xe lấy điện thoại di động một bên lôi kéo cánh tay Bách Hợp mở khóa di động màn hình nền di động là tấm hình chụp bàn tay đeo nhẫn của Bách Hợp Bách Hợp ngờ rằng dùng tấm hình làm hình nền một cái Phong Ninh lập tức chút đắc ý:
“Mấy em trong đơn vị hâm mộ chỉ thấy cánh tay liền biết vợ xinh Anh thông minh để hình của em cho khác thấy” Trong lòng ghen tuông đến như hình của Bách Hợp khác thấy cho dù khoa trương khen vài câu thì cũng cảm thấy khó chịu bởi chỉ để tấm hình bàn tay Bách Hợp làm hình nền lúc nhớ cô chỉ cần mở điện thoại vài cái cho đỡ thèm khi khác thấy cũng sợ tuy Phong Ninh thấy ấm ức nhưng nghĩ nghĩ khác chỉ thấy tay vợ so với khuôn mặt thấy thì hơn nhiều
Bách Hợp như thế ngẩn đầu híp mắt nghi ngờ hỏi: “Là ảnh chụp của em ”
Lời vẻ mặt Phong Ninh khó coi thể yếu thế : “Dù cũng để bọn họ xem lát nữa em theo chụp vài tấm chụp chung đấy”
Lần trở về chỉ lo ngắm Bách Hợp luôn cảm thấy thời gian hai ở chung nhiều khi thấy Bách Hợp trong đầu nghĩ ngợi gì ngoài cô căn bản nghĩ tới chuyện chụp hình chung đến nhớ tới tức bể phổi nhưng Phong Ninh chết cũng thừa nhận bây giờ Bách Hợp vạch trần Phong Ninh chút thẹn quá hóa giận nắm tay Bách Hợp đưa đến bên miệng cắn nhưng nỡ cuối cùng chỉ hôn nhẹ hai cái Bách Hợp nhột rút tay về
“Em xem” Phong Ninh giống như hiến bảo vật đem ghi âm của nửa năm phát lên giọng của Bách Hợp vang lên: “Lái xe cẩn thận”
Cậu bật bật nhiều lần mặt lộ nét tươi hạnh phúc giọng điệu như gì là quý đây thận trọng mở thêm hai lần nữa cuối cùng si ngốc nở nụ Bách Hợp nhịn vỗ vỗ mặt lúc mới hồi phục tinh thần đột nhiên cúi đầu cọ cọ mặt Bách Hợp: “Lúc nhớ em mở nhớ em mở nhớ em”
Đột nhiên tim Bách Hợp đập chút nhanh và loạn nhịp Phong Ninh cẩn thận đoạn ghi âm thêm một lần nữa dường như sợ đoạn ghi âm xóa thoát màn hình chính dùng sức hôn một cái lên màn hình điện thoại đó đột nhiên bừng tỉnh: “Hắc hắc quên mất thật đang cạnh ” Vừa xong bờ môi cong lên hôn lên mặt Bách Hợp vài cái
Hành động làm cho trái tim Bách Hợp chút cảm động thể bình thường nhớ nghĩ tới lúc nài nỉ ‘Lái xe cẩn thận’ trong nửa năm sẽ trở thành thói quen giọng tay vuốt ve màn hình cất điện thoại qua Bách Hợp mỉm Bách Hợp đáp trả liền ngẩn ngơ mãi đến khi Bách Hợp Phong Ninh mới hề hề thắt dây an cho lái xe rời