Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 706
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 706 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 10
“Bách Hợp…” Trần Lạc Lạc chạy lên hai bước lúc thấy Phong Ninh từ xe bước xuống thấy lái xe rời Trần Lạc Lạc biết làm trong lòng đột nhiên mất mát cô đuổi theo hỏi cho rõ ràng nhưng chiếc xe nghênh ngang rời bọn Dương Lỵ tuổi còn nhỏ biết bảng số xe ý nghĩa như thế nào nhưng khi chiếc xe chỉ cảm thấy rẻ mấy thoáng qua mắt lộ vẻ bất định
Bị Phong Ninh cưỡng ép đưa cuộc hẹn phỏng vấn với tiệm trà sữa coi như xong Bách Hợp thở dài Phong Ninh so với cô còn đau buồn hơn Xe đỗ tại bãi đỗ xe tìm một tiệm ăn cơm kéo Bách Hợp đặt phòng riêng Phong Ninh quanh Bách Hợp mà bắt đầu:
“Em điện thoại của thấy một chút cũng vui còn là nhớ hiện tại nhẫn cũng đeo” Lúc nãy Phong Ninh dắt tay Bách Hợp cũng thấy tay cô trống năm hai mua nhẫn cặp tình nhân mà lúc thấy bóng dáng tuy đàn ông nước mắt dễ rơi chẳng qua là chạm tới chỗ đau lòng thôi Phong Ninh thấy như trái tim rỉ máu Bách Hợp kế bên đang thong thả uống trà liền xổm mặt cô chằm chằm cô
“Anh cũng đeo” Bách Hợp chằm chằm sợ nổi da gà lúc im lặng ánh mắt chút áp bức hơn nữa lúc ánh mắt lộ vẻ đau buồn thấy Bách Hợp nóng lạnh chỉ hỏi một câu thế đưa tay cởi nút áo quân phục Bách Hợp thấy bộ dạng cảnh giác lui về ghế một chút nghĩ tới Phong Ninh sợ trời sợ đất liền : “Anh làm gì”
Vốn dĩ Phong Ninh chút tức giận thấy biểu tình Bách Hợp như ngược giận đến bật : “Biết sợ ”
Quen biết Bách Hợp thời gian dài như cho tới giờ cô đều là nhàn nhạt bất kể là lúc cô đồng ý làm bạn gái hai đã thân thiết sự bình tĩnh của cô chút bình thường bởi thế thấy đặc biệt ngây thơ Phong Ninh nhiều lúc mặt cô biểu hiện một mặt thành thục và trọng khác để cho cô ở mặt thể biểu lộ bản tính cô gái nhỏ nhưng mà mỗi lần thấy cô là chịu nổi nghĩ tới lúc Bách Hợp khẩn trương tuy chỉ là cau mày ánh mắt cảnh giác bởi vì bình thường cô ít lộ biểu tình như Phong Ninh cảm thấy yêu thích cố ý dọa cô hướng phía cô dựa qua
“Em xem làm cái gì”
Mặt dựa qua càng ngày càng gần Bách Hợp thể ngửi thấy mùi xà bông thơm cùng với mùi dầu gội ngay từ đầu Phong Ninh chỉ đùa giỡn với cô đến cuối cùng lỗ tai ẩn ẩn chút nóng lên mặt dán về phía cô càng dán càng gần đôi má phấn nộn tì vết của thiếu nữ lỗ chân lông nhỏ cơ hồ thấy mặt một lớp lông tơ nhẹ nhàng da thịt no đủ sáng long lanh cần sờ cũng thể cảm giác độ đàn hồi gì so sánh bằng Ánh mắt rơi phần môi Bách Hợp nhớ tới một năm đã từng hôn qua trong miệng khỏi cảm thấy khô khát vô thức dán tới Bách Hợp thấy ánh mắt chăm chú bờ môi hầu kết trượt lên trượt xuống liền giơ tay lên ‘Bốp~’ một phát đánh mặt để thanh tỉnh
Cái tát đối với Phong Ninh mà như đập muỗi căn bản làm ngừng động tác tay con gái sức lực lớn bằng tay ngược mềm mại dễ chịu và còn non mịn hơn mặt nhiều mang theo chút lạnh đụng tới mặt cảm giác cô đẩy đẩy Phong Ninh xa một chút lực đạo giống như mát xa cho Phong Ninh đều nỡ đẩy tay Bách Hợp ngược để mặt lòng bàn tay cô cọ cọ vài cái cọ qua râu ria đâm lòng bàn tay cô cảm thấy chút ngứa ngứa Bách Hợp định rụt tay về Phong Ninh thoáng cái liền bắt tay cô dùng sức áp mặt cho rút một tay còn tiếp tục mở cúc áo
“Nhìn thấy ” cúc áo cởi bên trong quân phục là áo ba lỗ chiếc nhẫn xỏ qua một dây xích bạch kim đang mắc áo ba lỗ kề sát ngực của Phong Ninh kéo tay Bách Hợp qua sờ: “Ngón tay đeo nên treo ở đây ”
Chiếc nhẫn bạc xinh xắn mang theo nhiệt độ cơ thể nóng như lửa nhiệt độ cơ thể Bách Hợp lạnh chạm một cái cảm giác đối lập rõ ràng kéo tay Bách Hợp dán lên ngực trong một năm trong quân đội Phong Ninh chỉ cao lớn hơn dáng cũng cường tráng hơn lúc nhiều cởi bỏ nút áo thể mơ hồ thấy cơ bụng rắn chắc ẩn hiện bàn tay Bách Hợp áp gần trái tim của tiếng tim đập hữu lực cách làn da cũng thể cảm nhận rõ ràng
Lúc đầu Phong Ninh chỉ định kéo tay cô sờ sờ chiếc nhẫn nhưng lúc chạm cảm thấy chút thích hợp theo bản năng kéo tay Bách Hợp sờ qua sờ khắp ngực càng bỏ cảm thấy một ít đụng chạm đủ liền ngước Bách Hợp: “Vợ …”
“Được trở về em sẽ đeo nhẫn lên” Bách Hợp giãy dụa rút tay về Phong Ninh thuận tay kéo cô trong ngực: “Là em đó nhưng kiểm tra”
Cậu định sẽ mua cái hơn Phong Ninh khả năng mua nhưng cái nhẫn bạc trong ngực ý nghĩa phi phàm cái đại biểu cho lần đầu tiên chân thành chính thức yêu Bách Hợp để cô trong tim là dụng tâm lựa chọn đấy đối với mà cặp nhẫn tình nhân là vô giá lúc thấy Bách Hợp đeo nhẫn tay kỳ thực trong lòng chút cả kinh bây giờ Bách Hợp và vẫn ném mà đang cất giữ thì mới nhẹ nhàng thở
Ôm ôm ấp ấp khó tránh khỏi sẽ động tay động chân thừa dịp còn mang đồ ăn bờ môi Phong Ninh đang cọ cọ đỉnh đầu Bách Hợp ngay đó chút khống chế nổi linh hồn Bách Hợp bật khỏi thân thể Tả Bách Hợp khi thấy tay của Phong Ninh đã tiến trong vạt áo thân thể Tả Bách Hợp ôm ngực giống như đứa trẻ mãi đến khi bưng thức ăn ấn chuông cửa Phong Ninh mới bất mãn thở dốc một giống như con chó nhỏ liếm liếm vành tai Bách Hợp vài cái đó mới chịu buông
Bách Hợp lần nữa trở trong thân thể lỗ tai còn chút dấu vết nút cài nội y bên trong áo sơ mi đều bung cô liếc Phong Ninh xoay sang chỗ khác cài nội y cô quỳ gối ghế salon động tác cài nội y của cô làm cho áo sơ mi kéo lên một đoạn lộ vòng eo nhỏ mềm mại ngón tay Phong Ninh giật giật suýt chút nữa nhào tới kiễng hai chân lên bàn tay vuốt ve vòng eo Bách Hợp lúc mới chú ý thấy lỗ tai của Bách Hợp trống mang đồ trang sức gì cả tuy lúc từng chú ý đến con gái ăn mặc đeo trang sức như thế nào nhưng bây giờ thấy Bách Hợp chỉ mặc quần jean áo sơ mi cũng quá đơn giản
Trong đầu Phong Ninh tự chủ suy nghĩ nếu như Bách Hợp đeo bông tai thì so với khác càng xinh hơn nhưng nhớ tới bờ môi hôn lên lỗ tai xinh xắn sạch sẽ nhẹ nhàng mà sung sướng bất kỳ trở ngại nào nếu như vành tai xinh chọc một lỗ Phong Ninh liền thấy khó chịu lúc bên trong trường quân đội lúc diễn tập thực chiến khó tránh khỏi sẽ thương té ngã cũng biết đau chảy máu cũng thấy gì nhưng khi nghĩ tới lỗ tai Bách Hợp chọc cái lỗ thì trong lòng của vui ngẫm bỏ chủ ý tặng bông tai cho cô
Đợi đến khi Bách Hợp cài xong nội y xoay đem mấy cúc áo sơ mi cởi cài liền thấy vẻ mặt nghiêm túc cau mày của Phong Ninh mang thức ăn lến biết đều bấm chuông đợi một lát mới Bách Hợp cầm đũa ăn cơm Phong Ninh thỉnh thoãng trộm liếc cô một cái trong miệng cắn cắn chiếc đũa một lát ngây ngô cô một lát thở dài
“Vợ chúng kết hôn đeo dây chuyền cần đeo bông tai cảm thấy bông tai chút nào” Cậu xoắn xuýt cả buổi chiếc đũa trong chén gẩy gẩy hết nữa ngày đột nhiên nghiêm túc với Bách Hợp một câu hai lúc còn Bách Hợp còn đang nghĩ đến yêu đương đến nơi đến chốn còn Phong Ninh đã nghĩ đến việc kết hôn nên mang đồ trang sức gì đoán chừng ngây ngô lẽ là nghĩ đến chuyện Bách Hợp nhịn mỉm bưng ly nước lên uống một ngụm thẳng Phong Ninh
“Anh nghĩ Em mới năm nhất đại học khi nghiệp cũng chắc làm việc ở thủ đô nhưng khi nghiệp chắc trong quân đội ai biết lẽ sẽ gặp càng thích hợp hơn” Phong Ninh khi nghiệp trường quân đội sẽ theo con đường Phong gia đã vạch sẳn trong quân đội đó vì biểu hiện xuất chúng mà chọn bộ đội đặc chủng trong thời gian vài năm tới thời gian tính tới việc kết hôn lúc gặp Trần Lạc Lạc đó kết hôn với cô cũng đã 30 tuổi bây giờ Phong Ninh mới 19 tuổi mà đã nghĩ tới việc kết hôn Bách Hợp thở dài Phong Ninh thoáng cái liền sốt ruột
“Người thích hợp chính là em Vợ thích hợp với em cũng chỉ khác còn về công việc tìm trong thủ đô là Ninh của em sẽ sắp xếp” Đầu sáp gần đưa tay nắm lấy tay Bách Hợp vuốt vuốt cùng dán bàn tay cô lên mặt : “Em học cách tin tưởng Ninh sẽ an bài tất cả”
Bách Hợp lên tiếng cô tin tưởng Phong Ninh mà cô tin tưởng bản thân hơn
Ăn cơm xong Phong Ninh lái xe ngược kéo tay cô dạo đường Phong Ninh chọn nơi ít mà lần về thời gian nghỉ ngơi nhiều lắm trường quân đội quản lý nghiêm khắc bình thường cho dùng di động lần thật vất vả mới thấy mặt luôn chăm chú cô nỡ rời mắt mãi đến khi tối muộn hai mới về trường
“Anh cõng em” Phong Ninh lái xe đưa cô trở về bởi vì như thời gian hai ở chung liền ít nhiều hận thể làm cho con đường về trường xa hơn chút nhưng nỡ để Bách Hợp lội bộ về Phong Ninh còn nhớ rõ tình cảnh năm lúc cùng cô dạo phố trán cô chảy mồ hôi đây là bảo bối mà bảo vệ cả đời nâng trong tay sợ vỡ ngậm trong miệng sợ tan Phong Ninh khom mặt Bách Hợp Bách Hợp cõng lui về hai bước liền nhảy dựng lên bắt lấy cô cuối cùng bắt ôm cô trong ngực cũng thèm để ý đến ánh mắt của chung quanh
Ôm Bách Hợp một đường trở về mà Phong Ninh mặt đổi sắc thở cũng gấp đấy Ký túc xá đại học giống như trường cấp 3 quản lý nghiêm khắc như trở lầu ký túc xá lúc cổng ký túc xá mấy đôi tình nhân bịn rịn rời Phong Ninh lải nhải cằn nhằn dặn dò Bách Hợp:
“Trở về sạc pin điện thoại sẽ tìm cơ hội gọi cho em nhớ rõ đeo nhẫn lên để cho khác biết em là hoa đã chủ đừng để mấy thằng nhóc ranh quấy rầy lần về Ninh sẽ kiểm tra…” Cậu hết cả buổi Bách Hợp dựa lưng vách tường bên ngoài ký túc xá hai bên má là đôi tay Phong Ninh bao giống như đang ở trong thế giới của trong hô hấp tất cả đều là thở của tới lui giọng điệu hạ thấp xuống suy sụp: “Anh em” Cậu nhỏ giọng một câu âm thanh như ngậm trong miệng Bách Hợp rõ ngửa đầu cúi thấp đầu khuôn mặt kiên nghị dần dần lộ vẻ ngượng ngùng thấy Bách Hợp ngửa đầu dường như thẹn quá hóa giận cúi đầu xuống dùng cái trán cụng trán cô:
“Không cho phép ” Trán cụng một cái Bách Hợp liền giống như tách trán 2 cùng một chỗ thở của quét đến gò má Bách Hợp thấy Bách Hợp quả nhiên nhắm mắt liền chút hối hận: “Không em vẫn chỉ thể một thôi đấy”
Thời thanh xuân khi thiếu niên lời yêu đương thường lo lo mất trong lòng Bách Hợp chút bất đắc dĩ đôi mắt lời chịu mở hô hấp của càng ngày càng gần bờ môi run rẩy hôn lên chóp mũi cô từ từ xê dịch đến cánh môi
Tối hôm nay Phong Ninh rời khỏi Bách Hợp nhưng trong tối nay rút quân về trường trong một năm vì muốm sớm nghiệp kỳ thật ở trường học vô cùng nỗ lực gần đây cấp cũng ý định cho nghiệp thời gian và đưa quân đội nhưng với Bách Hợp cho cô niềm vui bất ngờ vốn kế hoạch của nhà họ Phong để cho trong 8-9 năm tới theo con đường mà Phong gia đã trải sẵn nhưng ý định của Phong Ninh tối đa là dùng 4 năm còn trẻ sự kiên quyết kết hợp sự nỗ lực 4 năm cuộc sống của đã quỹ đạo Bách Hợp vặn nghiệp đại học lúc sẽ cùng Bách Hợp kết hôn tình cảnh trong đầu đã tưởng tượng qua hàng trăm hàng ngàn lần từng thứ từng thứ một sẽ chính tay bày mặt Bách Hợp
Lúc trong ký túc xá nhóm Trần Lạc Lạc đã trở về ngược Bách Hợp là trở về muộn nhất Huấn luyện quân sự xong vốn mấy cô gái đã bàn bạc ngay từ sớm khi huấn luyện xong sẽ vui chơi một bữa lúc chiều khi khỏi cửa mấy cô còn luyên thuyên nào là ngoài ăn cái gì khi ăn xong sẽ hát hò thâu đêm mới về ngờ bây giờ tới 11 giờ tất cả đã các cô đã mặt ở ký túc xá hơn nữa hiếm khi các cô ríu ríu rít chuyện như bình thường Lúc Bách Hợp trở trong ký túc xá các cô đang yên tĩnh giường thoáng cái đều dậy thậm chí Trần Lạc Lạc vội vã hỏi một câu:
“Bách Hợp bạn trở về Người thanh niên hôm nay là bạn trai của bạn ”
“Bách Hợp bạn trai của bạn cao thật bạn bạn trai bạn chỉ là lính thôi Sao xe là lái xe cho khác ” Dương Lỵ đợi Trần Lạc Lạc xong đợi hỏi một câu Vu Tiểu Thiên gì cũng hiếu kỳ Bách Hợp chỉ ừ một tiếng Dương Lỵ khỏi : “Nếu là bạn trai của bạn mấy chị em ở chung ký túc xá thì xem như là rể … ngày nào đó kêu mời mọi ăn cơm đấy”
“ đúng mọi làm quen một chút” Vu Tiểu Thiên tìm cơ hội xen gật gật đầu
“Anh ở trong quân tối hôm nay lập tức về chắc thể mời mọi ăn cơm ” Trong lòng Bách Hợp cảm thấy bắt đầu phiền phức Phong Ninh sống chết buông tay thậm chí còn tính tới chuyện kết hôn việc làm cho bản thân Bách Hợp vốn nghĩ hợp thì tan chia tay chỉ sợ là thể thực hiện cho rằng tâm nguyện của nguyên chủ chỉ là yêu đến nơi đến chốn vô cùng đơn giản ngay từ đầu Bách Hợp dự tính chỉ yêu đương với Phong Ninh trong thời gian hai tháng đó hai chia tay đó nữa sẽ gặp chân mệnh thiên nữ của đời còn bản thân thì thành nhiệm vụ lúc xem khả năng lớn lúc đầu còn thay đổi bây giờ đương nhiên cũng cần thay đổi nữa
Cô nhớ tới lúc gần Phong Ninh bảo cô lấy nhẫn đeo Bách Hợp liền mở ngăn tủ của tìm đeo
Trần Lạc Lạc giường một đầu tóc dài mượt buông xõa biểu tình chút tim đập mạnh loạn nhịp biết là đang suy nghĩ gì Dương Lỵ Bách Hợp như sắc mặt chút mê man:
“Lúc đó bạn bạn trai bạn chỉ là lính thôi ” Hôm nay Phong Ninh tới đón Bách Hợp lái chiếc xe mẹ Dương Lỵ từng lén với cô chiếc xe Jeep đó đắt lúc Bách Hợp bạn trai của lính cô xuất thân nghèo khó hai là học thời cấp 3 mọi đương nhiên cho rằng gia đình bạn trai của cô cũng nghèo nên mới nhà đưa nhập ngũ ai nghĩ tới bạn trai của Bách Hợp là tiền trai khác xa trong suy nghĩ của mọi
hôm nay thấy Phong Ninh xác thực mặc một thân quân trang thân hình cao lớn rắn chắc tuy rằng tóc cắt đầu đinh nhưng giơ tay nhấc chân khí độ đó bình thường lúc Dương Lỵ nhớ tới thì trái tim chút nhảy loạn xuất thân của Phong Ninh đơn giản gia đình thể dạy dỗ đứa con khí chất thể dùng lời để hình dung cảm giác vương giả Dương Lỵ cảm thấy trong lớp học một nam sinh nào thể so sánh cho dù là các bạn năm nhất cùng khoa mặt tí trai nhưng vô luận thế nào cũng kém hơn cả
Dương Lỵ luôn cảm thấy lúc Bách Hợp bạn trai của chỉ là lính vì gạt trong lòng cô gái nhỏ thấy lừa một vố bởi lúc chuyện đều mang theo vài phần oán trách Bách Hợp cũng đầu : “Anh vốn là lính mà”
“Đó cũng là lính bình thường một lính bình thường chỉ sợ mua nổi chiếc xe càng huống hồ là biển số xe vip đó” Không năng lực nhất định thì sẽ lấy biển số xe vip chứ đừng chi bảng số xe vip như gia đình bình thường nào thể lấy Trần Lạc Lạc cúi thấp đầu trong lòng rối bời luôn cảm giác khó chịu giống như món đồ thuộc về khác cướp cảm giác xuất hiện khi Phong Ninh gọi Bách Hợp một tiếng ‘Vợ yêu’ cho nên lúc ăn cơm Trần Lạc Lạc đều chút yên lòng may mà nhóm Dương Lỵ cũng kích thích bởi bàn cơm ai chú ý đến sự khác thường của cô Ngược mỗi đều thất hồn lạc phách Sau khi ăn cơm xong cũng ai còn lòng chơi tiếp mọi trở về ký túc xá lo lắng đợi Bách Hợp trở về nghĩ hỏi thăm tình huống của bạn trai Bách Hợp một giờ trôi qua như cách cả năm
Trần Lạc Lạc nghĩ nghĩ bản thân xác thực từng gặp qua Phong Ninh cô cẩn thận nhớ kiếp của lúc ít đàn ông ở giới thượng lưu xem cô như món đồ chơi thân thể cô nhiều đụng qua cô cẩn thận suy nghĩ cố gắng nhớ xem đã từng gặp qua Phong Ninh thế nhưng xác thực thậm chí cô còn bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào
Sau khi trọng sinh thì trí nhớ của cô hơn kiếp nhiều cô xác thực nhớ bản thân đã gặp qua Phong Ninh nếu như gặp qua cô sẽ quên nam nhân khí thế như Phong Ninh chỉ cần qua một lần thì sẽ quên cô khẳng định từng gặp Phong Ninh nhưng một như Phong Ninh là bạn trai của khác trong lòng cô giống như đoạt mất đồ yêu thích cảm giác như thế nào cũng gạt
Theo lý mà loại cảm giác là ảo giác chính biết Phong Ninh là bạn trai của cô bạn học cùng phòng và cũng quen biết cho dù chiếc xe của lái khí thế của xem xuất thân cao nhưng mà bọn Dương Lỵ hâm mộ Bách Hợp thì cũng thôi còn Trần Lạc Lạc cô xuất thân từ gia đình phú quý nhà kinh doanh châu báu lớn nhất thủ đô là cha của cô bản thân cô từ nhỏ lớn lên như công chúa làm cảm giác như Cho dù Phong Ninh xuất thân cao quý nhưng cũng kém nhiều nhất là do cô hâm mộ Bách Hợp một cô gái bình thường thể quen bạn trai như thế mà thôi nhiều nhất chỉ là hâm mộ Bách Hợp chim sẽ bay lên thành phượng hoàng nhưng vì lúc cô vẫn cảm thấy cam lòng