Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 699
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 699 - Tình đầu gặp nhau quá sớm 3
Beta: Sakura
Phong Ninh giật tay run lên cuốn sổ lớn bằng bàn tay ‘Bộp~’ một tiếng rơi xuống đất thẹn quá hóa giận nhanh chóng nhặt lên khuôn mặt đỏ bừng: “Làm kế hoạch chứ” vỗ vỗ bụi cuốn sổ tay đỏ mặt bất chấp nghiên cứu cả buổi đó mới lên xe đưa qua cho Bách Hợp cái mũ bảo hiểm : “Đi mua chút đồ ăn chúng mang lên núi ăn” Vừa lúc lật sổ tay thì Bách Hợp liếc qua tiêu đề bên mấy chữ ‘Bữa tối lãng mạn’ phía ghi chú đủ loại nào là hoa tươi âm nhạc rượu ngon ngắm các vì …lung tung một mớ
Cậu dẫn theo Bách Hợp đến cửa hàng tiện lợi mua một số đồ Phong Ninh còn tính mua rượu nhưng Bách Hợp nhắc nhở một câu “Uống rượu lái xe” Cậu bất mãn một hồi mới chút cam lòng móc cuốn sổ tay gạch bỏ hai từ ‘Rượu ngon’
Hoàng hôn buông xuống thời tiết chút oi bức Phong Ninh lái xe tốc độ nhanh giống như đang bay Bách Hợp vòng tay ôm lấy eo của định cơ thể của tóc gió thổi ngược phất qua gương mặt của cô xe mô tô chạy như bay mang theo gió cuốn cái nóng oi bức của buổi chiều mãi đến khi xe đã chạy khỏi thành phố dường như Phong Ninh đã sớm quen thuộc đường lối khỏi thành phố liền trực tiếp chạy con đường nhỏ lên núi
Trên đỉnh núi khí mát mẻ hơn núi nhiều Từ núi xuống thể bao quát hết tất cả thành phố trong mắt xa xa lốm đốm những ngọn đèn Phong Ninh dừng xe mô tô một bên tháo gở các nhạc khí xe xuống thấy Bách Hợp ở một bên đang nhẹ nhàng khoan khoái nhàn nhã ngắm cảnh mà thì vác đồ mồ hôi mồ kê chảy đầy mặt đầy lưng hai tình cảnh đối lập làm Phong Ninh ẩn ẩn chút hối hận cảm thấy nên chở theo nhạc khí nặng như thế lên núi khi thấy Bách Hợp say mê ngắm chút đắc ý khoe khoang :
“Thế nào ánh mắt Ninh tệ chứ”
“…” Bách Hợp xưng hô của đầu liếc một cái vốn tóc cột đuôi ngựa phía của cô một đường gió thổi đã tán loạn sợi dây buộc tóc cũng biết rơi ở Bách Hợp đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của đỉnh núi gió hơn lớn tóc gió thổi cứ tung bay lên động tác vuốt tóc của cô làm cho Phong Ninh chút ngẩn ngơ chút tâm hoản ý loạn cái cảm giác giống như trong lòng con mèo nhỏ cào cào đó tới nữa
“Quả thật tệ” Ngoại trừ núi phong cảnh chấp nhận đỉnh núi lúc cảm thấy mưa to sắp kéo đến mây đen che kín đỉnh đầu giống như sắp rơi xuống thậm chí còn thể tiếng sấm rền Bách Hợp chuẩn từ sớm cô lấy áo khoát từ trong túi của Phong Ninh lúc hiển nhiên cũng cảm thấy gì đó đúng động tác đang tháo gỡ nhạc khí khựng cơn mưa kéo tới nhanh tiếng sấm dần dần lớn lên chớp mắt mưa bắt đầu ‘Lộp bộp~’ trút xuống Bách Hợp chút hoang mang bung dù lên lúc mưa rơi xuống ướt xe mô tô và nhạc khí còn Phong Ninh thì há hốc mồm: “Sao mưa ”
“Dự báo thời tiết báo tối nay mưa cái gì cũng lên kế hoạch hết chẳng lẽ xem dự báo thời tiết ” Lúc Bách Hợp co Phong Ninh dính vài giọt mưa mới kịp phản ứng nhanh chóng qua phía cây dù trời mưa càng ngày càng lớn nước mưa giống như chuỗi hạt châu rơi xuống tán dù gió thổi mạnh Phong Ninh chỉ mặt một cái áo sơ mi vô thức nhích gần Bách Hợp hai co ro cây dù chính giữa cách một nữa Phong Ninh dĩ nhiên là ướt càng nhích tới gần Bách Hợp hơn chiều cao Bách Hợp giới hạn tay cầm dù che cho thân hình cao lớn của Phong Ninh chút khó khăn thấy dứt khoát dành lấy cán dù sợ Bách Hợp ướt mưa một tay còn kéo cô ôm trong ngực
Bốn bề mưa gió tán dù hai sát cũng ấm áp hơn Phong Ninh thấy trời mưa to lo lắng đồ ăn lúc nãy mua đem theo ướt khẳng định ăn nghĩ đến lần hẹn hò đầu tiên của thật thảm hại sắc mặt đen như mực:
“Em biết mưa tại bảo đừng lên núi”
“Không lên đây ” Bách Hợp hỏi làm Phong Ninh á khẩu phản bác cô từ trong túi đồ lấy cuốn sách giáo khoa đã bọc kỹ hiệu Phong Ninh lấy điện thoại bậc đèn pin lên chiếu sáng Phong Ninh bắt đầu cảm thán lần đầu tiên hẹn hò vô cùng thất bại nhưng mà cảm giác cô gái trong ngực dần dần an tĩnh bây giờ hai giống như con ếch chồm hổm đất cô thì yên lặng ôm trong ngực dường như mưa gió bên ngoài thể ảnh hưởng đến cô Phong Ninh thấy nữa bên mặt trắng trong thuần khiết thì chút ngẩn si mê
Cậu cảm thán nữa mà trái tim lúc đập dồn dập ngay cả tay cũng đang run rẩy giống như cánh tay thể nâng nổi cây dù nhỏ lúc đánh lộn cũng từng chột qua vác đồ vật nặng gấp trăm lần cây dù cũng thành vấn đề thế nhưng lúc cảm nhận cô gái đang tựa sát thân thể làm cho chút bối rối tránh nhịn gần kề thêm một chút Không hoa tươi bữa tối lãng mạn tình ca và những vì sáng nhưng hai tán dù dựa sát ngắm những hạt mưa chung quanh xuôi theo tán dù rơi xuống tán dù giống như tạo thế giới nhỏ riêng của hai cái loại cảm giác còn khắc sâu ấn tượng hơn bữa tối lãng mạn theo dự tính của nhiều
Mưa gió chừng nửa giờ mới bắt đầu nhỏ hạt lúc sắc trời đã tối đen mới mưa xong nhiệt độ đỉnh núi lạnh hơn Bách Hợp thấy thời gian còn sớm cũng cần trở về cô lấy cái khăn tay lau nước cuốn sách gấp bỏ túi đang dậy biết từ lúc nào Phong Ninh đã duỗi tay ôm lấy eo cô lúc cô động đậy thì Phong Ninh vô thức ôm chặt hơn chút nữa
“Trở về thôi” Bách Hợp đưa tay kéo Phong Ninh biết đang suy nghĩ gì lúc vẫn đang ngây ngô vẫn duy trì động tác chiếu đèn điện thoại Bách Hợp kéo vài lần mới phục hồi tinh thần khuôn mặt đỏ lên chút khả nghi bất mãn : “Trở về sớm như làm gì”
“Nếu về trễ ký túc xá sẽ đóng cửa” Bách Hợp duỗi duỗi tay dậy nhưng do xổm lâu như chân tê đành hiệu Phong Ninh kéo dậy cũng xổm cả buổi mà cả đưa tay kéo Bách Hợp lên nỡ thấy cô dậm dậm duỗi duỗi chân liền xổm xuống giúp cô xoa xoa bắp chân xoa a xoa a một hồi nở nụ ngây ngô
Lúc về đến ký túc xá thì đã trễ giờ cánh cổng lầu ký túc xá đã khóa thấy cô gáo đang phân công tuần tra hành lang các lầu nếu như phát hiện Bách Hợp trong phòng đến lúc đó sợ chút phiền phức Bách Hợp thấy cổng ký túc xá cũng quá cao định đưa tay nắm cửa sắt leo lên Phong Ninh đột nhiên bế ngang Bách Hợp lên nhẹ nhàng nâng cô cao lên để cô bám chặt cánh cổng đó sát hiệu Bách Hợp giẫm lên vai chính leo qua đợi Bách Hợp an xuống đất Phong Ninh mới ném túi xách của cô định hẹn ngày gặp thì Bách Hợp đã nhặt túi xách nhanh chóng chạy mất
“…” Phong Ninh hẹn cô sáng mai cùng ăn sáng lời tới miệng nuốt trở nhớ những lời của nhóm em cô của phụ nữ trở mặt nhanh hơn lật sách phiền muộn xoay rời
Sau cuộc hẹn mưa gió lần đó Phong Ninh luôn gặp mặt Bách Hợp mỗi ngày nắm tay cô thời kỳ trưởng thành của các thiếu niên đều những xúc động như Bách Hợp luôn bắt chẹt xem như trẻ con đôi lúc hành động quá đáng lắm thì cô xem như dỗ dành trẻ con Thời gian trôi qua nhanh chớp mắt học kỳ 2 xem như đã thành Phong Ninh lập tức tham gia kỳ thi đại học mà đến mấy ngày nữa của nhà họ Phong sẽ tìm đến như trong kịch tình yêu cầu Tả Bách Hợp chia tay với Phong Ninh
Cuối kỳ thi còn vài ngày lúc đến tiết tự học buổi tối Phong Ninh chạy đến phòng học cấp hai chiếm vị trí của bạn học nữ vốn cạnh Bách Hợp thầy giáo bục đang giảng giải trọng điểm cuộc thi Bách Hợp cầm bút ghi chép từng cái một điện thoại trong túi bỗng vang lên đây là do Phong Ninh lúc nào cũng tìm cô nên lúc hai xác định quen thì đã mua cho cô Bách Hợp cũng lấy xem Phong Ninh bên cạnh thấy nhịn đưa tay đẩy đẩy cô Bách Hợp giả lơ quan tâm mãi đến khi tan học Phong Ninh mới kéo tay cô: “Anh nhắn tin cho em em xem”
“Không đang cạnh em chuyện gì cứ thẳng nhắn tin làm chi” Bách Hợp khó hiểu cau mày hỏi lúc cô tiến tuy Tả Bách Hợp tuổi trẻ nhưng cô thật sự rõ tâm tình đơn thuần của thanh thiếu niên Phong Ninh cô hỏi ngược á khẩu trả lời đúng là bên cạnh Bách Hợp chuyện gì thể luôn với cô nhưng biết vì dùng tin nhắn để bài tỏ như thể những lời mà bình thường dám mở miệng
Trước ở mặt Tả Bách Hợp thì luôn to gan lớn mật dám hát tình ca dám thơ cũng dám ở ký túc xá mặt bao nhiêu công khai tỏ tình với cô nhưng lúc mặt Bách Hợp đôi khi nổi một câu là thích cô dường như lá gan của càng ngày càng nhỏ và lúc chuyện với Bách Hợp thì tim cũng đập nhanh bởi đôi khi dùng tin nhắn chuyện với cô nên giờ Bách Hợp hỏi vặn Phong Ninh nhăn nhó một hồi mới hổ :
“Sắp nghỉ hè em dự tính chơi”
“Về nhà sách làm bài tập giúp đỡ mẹ em làm việc thuận tiện tìm việc làm thêm” Bách Hợp đến đây dừng một chút: “Anh cũng biết cha em thiếu một khoản nợ nếu như làm thêm tiền ông thể sẽ bán em ”
Lời cô chân thành Phong Ninh cho rằng cô đang đùa nhịn nhếch miệng nở nụ lộ hàm răng trắng tinh thật lâu gương mặt chút đỏ lên nhỏ giọng hỏi:
“Vậy nếu như mua em về em sẽ thích ”
Trên mặt thiếu niên trông chăm chú cùng với chấp nhất trong khoản thời gian Phong Ninh thay đổi nhiều ăn mặc như kiểu lãng tử giống như khi kết giao với Bách Hợp bởi vì lúc sắp xếp cuộc hẹn Bách Hợp thích hẹn 10 lần thì hết 9 lần Bách Hợp cự tuyệt đã lâu Phong Ninh dẫn cô chơi Rock Roll ngược bình thường cùng cô trong phòng học đôi lúc cùng cô nhà sách ngẩn ngơ cả buổi chỉ ngẩn ngơ như mà cũng cảm thất vui
Sau khi còn chơi Rock and Roll nữa thì một đầu tóc dài của trông ngốc cũng còn mang kính mắt mái tóc dài cũng cắt ngắn áo thun ba lỗ cũng dần thay thành áo sơ mi giống mặt áo da quần da Lúc ánh mắt trong suốt của Bách Hợp Bách Hợp thấy gương mặt trẻ trung tinh thần liền nở nụ : “Ừ em sẽ thích chẳng qua khi lấy tiền xong sẽ thích nữa”
Nghe thấy nữa câu đầu của Bách Hợp thì mắt Phong Ninh sáng lên bên khóe miệng kìm lộ tươi nhưng khi thấy nữa câu thiếu niên đã kích thích lớn mặt lập tức lộ đau buồn cả giống như choáng váng hiển nhiên nghĩ tới con gái trở mặt liền trở mặt trong lúc nhất thời trừng mắt Bách Hợp thèm chuyện
Nhìn thấy Bách Hợp ý xin Phong Ninh bực xoay sang chỗ khác nhưng qua bao lâu chính nhịn mà xoay : “Dù cũng mặc kệ nếu như đã mua em thì em là của em nhất định yêu ”
Cậu biểu lộ chút khẩn trương đưa tay cầm lấy tay Bách Hợp giống như Bách Hợp cam đoan Bách Hợp nhớ tới khoản 3 đến 5 ngày nhà họ Phong thể sẽ tìm tới cửa nhịn mà nở nụ
Trong thời gian ở bên Phong Ninh cũng vui vẻ mang đến một cảm giác sức sống tuổi trẻ năng động cùng với dễ làm cho khác lây nhiễm cảm giác Bách Hợp cảm thấy bản thân giống như từ thời thanh thiếu niên mãi đến lúc trưởng thành luôn luôn chín chắn còn Phong Ninh hoạt bát sáng sủa khác với tính cách của cô hai bổ sung bù trừ cho thậm chí cô cảm thấy lần thay nguyên chủ lời yêu thương bản thân cảm thấy vui vẻ cũng chỉ hơn Tâm nguyện nguyên chủ thành cô cũng chuẩn đợi tới lúc nhà Phong tìm tới cửa thì cùng Phong Ninh lời chia tay bởi vì thiếu niên khẩn trương yêu cầu lời hứa hẹn làm cho Bách Hợp vỗ vỗ đầu an ủi cũng lên tiếng
Quả nhiên buổi chiều thứ bảy một cuộc điện thoại gọi tới ký túc xá của Bách Hợp các bạn học thấy là tìm Bách Hợp thì đưa điện thoại cho cô trong điện thoại là giọng phụ nữ lớn tuổi gọi tới là gặp mặt cô cũng định sẳn địa điểm gặp mặt là quán cà phê bên ngoài trường học Bách Hợp đã sớm đợi giờ phút xong điện thoại liền đồng ý luôn
cô sẽ ngốc như nguyên chủ khi xảy việc vì cái gọi là tình yêu mà bỏ tất cả nhưng cô thì làm tiến nhiệm vụ thời gian quá ngắn vì thành tâm nguyện nguyên chủ nên thời gian của Bách Hợp dùng Phong Ninh mà dùng việc học bởi vì trong ký túc xá hầu như thời gian luyện võ cộng thêm lần thời gian cho nhiệm vụ đủ cho nên cô luyện võ công gì cả Về việc cha Tả tham tiền bán cô thì Bách Hợp dự định để cho Phong Ninh thay cô giải quyết Nguyên chủ vì cái gọi là tình yêu giữa và Phong Ninh liên quan đến bất kỳ lợi ích nào gây phiền toái cho Phong Ninh và để cho Phong Ninh thấy mặt chật vật của quật cường chịu để cho Phong Ninh biết một số việc xảy đến cuối cùng chịu khổ chịu thiệt vẫn là bản thân
Rồi Trần Lạc Lạc dựa Phong Ninh giải quyết nhiều việc nhưng Phong Ninh vẫn yêu cô như cũ cho nên tình yêu cũng là chân chính thuần túy thì nhất định hảo Bách Hợp cũng cậy mạnh giống như nguyên chủ bởi khi cúp điện thoại liền gọi cho Phong Ninh cũng hẹn Phong Ninh đến quán cà phê đó gặp mặt
Hiển nhiên vẫn còn giận vì lần Bách Hợp ‘lấy tiền xong thì yêu thích nữa’ vì mà buồn bực Lúc thấy Bách Hợp cũng giống bình thường ngang ngược mà lộ vẻ rầu rĩ vui Lúc hai một một trong quán cà phê Bách Hợp xung quanh thấy trong góc một phụ nữ đang liền trực tiếp về hướng bà
Ánh mắt Phong Ninh luôn đặt Bách Hợp mãi đến khi đến bàn mới phát hiện phụ nữ lắp bắp kinh hãi gọi một tiếng: “Dì Vương”
Trong kịch tình Tả Bách Hợp tưởng rằng phụ nữ chính là mẹ của Phong Ninh đã tìm cô yêu cầu cô rời xa Phong Ninh mà đến cuối cùng cũng mẹ của Phong Ninh lúc Bách Hợp biết nên nên cô tháo ba lô lưng xuống chào đối diện ‘Dì Vương’ xong mới xuống vẻ mặt nghi hoặc của Phong Ninh qua giữa hai phụ nữ cuối cùng lựa chọn cạnh Bách Hợp: “Dì Vương dì tới đây”
Người xưng là ‘Dì Vương’ lúc đầu thấy Phong Ninh thì chút kinh ngạc đó nhíu mày bất mãn Bách Hợp dường như đang trách cứ cô đưa Phong Ninh đến đây Bách Hợp lạnh một tiếng đến nhà họ Phong yêu cầu rời khỏi con của họ mà phái một phụ nữ biết là ai đến đây còn cái gì là cho Phong Ninh biết dù trong mắt bọn họ chứa nổi còn hy vọng dấu giếm tất cả Bách Hợp chứ nguyên chủ ngốc đương nhiên để cho nhà họ Phong như ý nguyện
“Cậu cả ở đây” Dì Vương chút bối rối đó đã trấn định bưng tách cà phê nhấp một ngụm lúc mới hỏi Phong Ninh một câu trong đầu tức tốc nghĩ đến đối sách
Phong Ninh ngốc tính cách tuy bá đạo khoe khoang một chút nhưng lúc cảm thấy vấn đề vô ý thoáng qua Bách Hợp đôi mày chau gì Bách Hợp lười biếng dựa ghế sô pha giờ trưa ánh mặt trời xuyên thấu cửa kính rọi gương mặt cô thanh tú chỉnh tề lông mi chút rũ xuống gương mặt trắng nõn gần như thể thấy lông tơ thật nhỏ làn da giống như trang điểm qua trơn mịn tì vết để cho nhịn mà đưa tay lên vuốt ve
Cô yên lặng tựa ghế thần thái nhàn nhã tự tại mấy sợi tóc tán loạn rũ xuống gò má cô Phong Ninh chút ganh tị với mấy sợi tóc tuy thần sắc Bách Hợp ôn hòa nhưng làm cho khác cảm thấy lãnh đạm xa cách giống như bài xích mọi việc thế giới ánh mắt như ẩn như hiện lộ vài phần lạnh lẽo Phong Ninh thấy liền nắm lấy tay cô mãi đến khi cô ngước mắt lên về phía còn bộ dáng như lúc nãy nữa thì Phong Ninh mới an tâm đôi chút nghĩ nghĩ nhích gần kéo ngắn cách với cô
“Dì Vương tại dì ở chỗ Dì biết vợ cháu Đây là vợ cháu – Bách Hợp đây là dì Vương dì Vương đã ở nhà hơn 20 năm từ nhỏ lớn lên” Phong Ninh đưa tay vén mấy sợi tóc rơi xuống gò má cô sớm đã làm động tác nhưng mãi vẫn dám cảm xúc gò má phấn nộn của thiếu nữ hơn trong tưởng tượng của nhiều trắng nõn non mịn bàn tay từ nhỏ luyện võ đánh mà nốt chai thậm chí chỉ nhẹ nhàng phủ gò mà giống như sẽ làm làn da cô trầy xước Phong Ninh cẩn thận từng li từng tí đem tóc cô vén tai tiếng tim đập to đến mức chính cũng khi vén tóc Bách Hợp xong bàn tay vẫn còn run rẩy thu tay về gắt gao nắm thành nắm đấm đặt đầu gối
Lúc cảm thấy dì Vương đối diện chướng mắt ngoại trừ lần đầu hẹn hò đây là lần đầu tiên thân mật vuốt ve gò má mặt cô Bách Hợp cự tuyệt trong lòng Phong Ninh giống như con hồ điệp nhỏ phiến cánh dao động làm chịu làm tiếp cái gì đó kéo cô trong ngực sờ sờ gương mặt cô thậm chí cái mũi thanh tú bên là đôi môi hồng nhuận phơn phớt hầu kết chuyển động lên xuống cảm thấy trong miệng chút khô khốc
Trong lúc nhất thời Phong Ninh đã quên mất sự mặt của dì Vương chỉ chằm chằm Bách Hợp phía đối diện dì Vương giới thiệu Bách Hợp là vợ thì giật nảy
Đối với nhà họ Phong mà hai chữ “Vợ” cũng thể tùy tiện mẹ Phong Ninh ngay từ đầu cũng để ý tới Bách Hợp dù con của bà tuổi còn nhỏ thời gian tính tình định tựa như yêu thích Rock and Roll Mẹ Phong Ninh chỉ nghĩ rằng Phong Ninh đối với Bách Hợp chỉ là yêu thích nhất thời mà thôi bởi Bách Hợp cũng quan trọng như trong suy nghĩ của bà thậm chí bà cũng ý định đích thân tới gặp mặt cô mà chỉ phái một giúp việc trong nhà đến gặp nhưng lúc dì Vương rõ ràng cảm thấy chút đúng bộ dạng Phong Ninh giống như là chơi đùa chân thành tuy tính cách thiếu niên còn định thế nhưng trong ánh mắt kiên nghị hiển nhiên cũng hứng thú nhất thời mà thôi Cậu nắm chặt tay Bách Hợp giới thiệu cô là vợ của giống như đang tuyên thệ cũng làm cho dì Vương kế tiếp biết mở lời như thế nào
“Cậu cả đến là…” Dì Vương ngay từ lúc đầu nghĩ qua Phong Ninh sẽ đến bà chuẩn những lời với Bách Hợp lúc rõ ràng thích hợp cho Phong Ninh Phong Ninh rõ ràng là con cháu đích tôn trong nhà cực kỳ cưng chìu đến nỗi dưỡng tính cách tiểu ma vương của chỉ cần hợp ý lập tức sẽ trở mặt Mẹ Phong Ninh chính vì sợ sẽ trở mặt cho nên mới để dì Vương tìm Bách Hợp nếu như để cho biết do bà yêu cầu Bách Hợp rời xa Phong Ninh dựa theo tính nết của Phong Ninh sẽ lập tức trở mặt mà bà cũng thể khai Phong phu nhân nếu lỡ như gây xung đột giữa hai mẹ con thể Phong phu nhân sẽ đỗ trách nhiệm lên đầu bà
“Cô Tả lời riêng với cháu ”