Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 693
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 693 - Tình cảm mẹ chồng nàng dâu 8
Nữ nhân vốn ở tại ngoài ngoại ô gia đình nghèo khổ kiếm sống bằng hát rong ban đầu lúc Thẩm Xuân Nghi sự dung túng của Thẩm mẫu chạy ngoài thành vốn là trốn tránh hai ngày cuối cùng đói bụng đến cách nào kết quả mò tới trong nhà nữ nhân lúc thấy ân công của đến nhà cô nương mở cờ trong bụng Thẩm Xuân Nghi mặc dù học vấn nghề nghiệp nhưng dung mạo tài ăn thật sự lợi hại nếu lúc cũng đến nỗi dụ dỗ Nguyên Tú Châu chết sống gia thế bất phàm cô gái hát rong tất nhiên từ quần áo một nam nhân cao lớn uy mãnh như lúc đã cứu trong tay con cháu quần là áo lụa một lần nghĩ đến vì đánh chết một tiểu hậu gia cô gái hát rong sự cảm kích trong lòng chứa chấp đồng thời mai mối cùng với tằng tịu với cuối cùng mang thai một đứa con
Chính thất còn qua cửa một ngoại thất danh phận trái con tình huống như Nguyên Tú Châu vậy mà cũng bằng lòng gả cuối cùng tỷ tương xứng cùng với ả hai nữ hầu chung một chồng đã truyền thành giai thoại
Sự cao thượng đạ nghĩa của cô gái hát rong thích Hậu phủ phú quý tình cảm mẹ chồng nàng dâu trung nghĩa của Nguyên Tú Châu hai nữ tranh giành ghen tuông đời truyền xôn xao ngược con trai của Cam Bách Hợp trở thành kẻ quyền quý cường đoạt dân nữ đáng đời đánh chết khi chết còn vỗ tay khen mỗi lần lúc Bách Hợp nghĩ đến một đoạn biết nên
“Buông ngươi ” Cô gái hát rong còn đang hoảng sợ hét chói tai Bách Hợp đã kiên nhẫn để cho bịt miệng ả : “Lúc con mời ngươi phủ hát rong ngươi thu bạc nhưng vẫn thành tâm nguyện của nó trái cốt khí”
Cô gái hát rong lúc trong miệng mảnh lụa trắng buộc ghì con mắt trợn to chằm chằm Bách Hợp Lúc Bách Hợp lời xong dùng đồ bịt miệng ả đưa tay thả lúc ả mới run rẩy : “Nô mặc dù xuất thân nghèo hèn nhưng làm thất cho Dù là Hậu phủ bát thiên phú quý nhưng Hậu môn sâu như biển…”
Nghe như thế chỉ là Bách Hợp nhịn bật một tiếng ‘phì’ Thẩm gia ở bên cạnh cũng nhịn mặt lộ vẻ chán ghét
“Nghe xem xem Thẩm Xuân Nghi vì một nữ nhân như đánh chết con ” Bách Hợp lấy tay áo che miệng một câu đến Thẩm gia ngẩng đầu lên Thẩm mẫu chỉ biết con trai đánh chết tiểu hậu gia nhưng nguyên do vì đánh chết con trai Cam Bách Hợp bà hề biết khi đó sự việc xảy đột ngột Thẩm Xuân Nghi gây họa xong trở về chỉ với bà khỏi thành tránh đầu sóng ngọn gió hai ngày biết con trai đã gây chuyện Thẩm mẫu chỉ biết để cho tranh thủ thời gian trốn còn kịp hỏi rốt cuộc tại Lúc là vì cô gái hát rong còn là vì một nữ nhân như Thẩm mẫu nghĩ đến tra tấn hôm nay chịu một ngụm máu tươi cũng suýt nữa phun
“Ngươi lấy cái gì Hậu phủ Ngươi lấy cái gì cầu phú quý Ngươi cũng biết ngươi xuất thân nghèo hèn làm thất Ngươi ngay cả tư cách làm tiện cũng ” Cười xong rồi Bách Hợp chế nhạo cô gái hát rong hai câu mãi đến khi sắc mặt ả trướng đến đỏ bừng Bách Hợp mới lạnh một tiếng: “Trong phủ nhiều dung mạo xinh trẻ trung hơn ngươi lấy ngươi làm cũng thử cái diện mạo của ngươi”
“Nếu nô đã tướng mạo Vì ngày đó tiểu hậu gia cường đoạt” Lúc đang ở trong Hậu phủ Cô gái hát rong biết chế trụ nhưng ngoài miệng chịu chịu phục: “Tuy nô thân phận địa vị cao cũng xinh bằng cơ trong phủ nhưng cũng cốt khí trong ”
“Thu bạc Ngươi đương nhiên xướng khúc thật cho tiểu hậu gia cầm bạc làm việc Ngươi cho rằng bạc là từ trời rơi xuống dễ kiếm như ” Bách Hợp cũng nhiều lời với ả “Bình thường ngươi hát rong một ngày có thể kiếm mười văn hôm qua con trai tổng cộng thưởng năm lượng bạc nếu ngươi đã thu bạc dĩ nhiên là hát cho nó tử tế Khi đó nó hiện tại ngươi hãy đến đưa tang cho nó” Tuy trong lòng Cam Bách Hợp hận nhất cũng cô gái hát rong nhưng cái chết của tiểu hậu gia cũng thoát quan hệ với cô gái hát rong nếu đã thể tiến nhiệm vụ thay nguyên chủ thành tâm nguyện lúc Cam Bách Hợp mới gả cho Định uy hậu làm kế thất Bách Hợp sẽ cố gắng hết sức thay nguyên chủ xả ngụm khí
Cô nương hát rong như thế trong lòng còn chút thoải mái: “Nô hát cùng lắm thì đem bạc trả Hậu phủ là Phu nhân chỉ cần phái đưa về bạc sẽ trả cho Hậu phủ”
Lúc tiểu hậu gia cũng đã chết ả còn nhắc tới trả tiền cái gì Bách Hợp cũng nhiều lời với ả trực tiếp để cho kéo ả ngoài lúc thu bạc ả từng trả hôm nay chết mới đến vẻ trung trinh đại nghĩa cái gì cô gái hát rong sợ hãi thét chói tai: “Ban ngày ban mặt Hậu phủ còn vương pháp …”
“Phu nhân” Bà tử quản sự lúc chờ Bách Hợp lệnh Nguyên gia bây giờ đã tuyệt hậu cho dù Bách Hợp quá phận một chút bên ngoài nổi lên đồn đãi Hoàng thất Đại Chu cũng sẽ nể tình lúc mấy đời Định uy hậu phủ đều dốc sức vì Vương triều đối với Hậu phủ khoan dung hơn nếu lúc khi Bách Hợp tiến cung cầu chỉ cũng sẽ dễ dàng lấy ý chỉ của Thái Hậu như
“Năm lượng bạc coi như mua thân khế của ả tìm phần khế ước cầm đến nhà ả để cho cha mẹ ả điểm chỉ nếu ả hát cứ lột một món xiêm y của ả xem ả có thể mạnh miệng đến khi nào” Đối phó với trung trinh liệt nữ như Bách Hợp còn nhiều biện pháp lời truyền ngoài quả nhiên bao lâu bên ngoài đã vang lên tiếng cô gái hát rong gẩy tỳ bà
Người Thẩm gia ở một bên rõ ràng mặc dù đối với cô gái hát rong Thẩm gia lúc cũng hận nhưng Thẩm mẫu thấy Cam Bách Hợp từ khi con trai chết vốn đang dễ bắt chẹt biến thành bộ dạng hung ác ương ngạnh bây giờ vốn cho là chuyện Nguyên Tú Châu từ giữa chu chỉ cần sơ qua một thời gian ngắn chờ sự việc qua Bách Hợp tự nhiên sẽ phai nhạt chuyện đến lúc đó Thẩm Xuân Nghi và Nguyên Tú Châu thành hôn cọc hôn sự chừng có thể hóa giải oán khí nhưng lúc bộ dạng dường như chịu kích thích quá lớn mà thay đổi cả tính tình của Bách Hợp trong lòng Thẩm mẫu mới phát hiện suy nghĩ lúc của dường như quá
Buổi tối Nguyên Tú Châu ầm ĩ chịu ăn cơm lúc hạ nhân tới báo Bách Hợp trực tiếp liền để cho thu các loại cung ứng ở trong phòng nàng như thức ăn nước trà điểm tâm… cô nương hát rong cũng hát ngừng ở Hậu phủ hai ngày cho đến khi hát đến rát họng khàn giọng cuối cùng thật sự kêu nổi một chút âm thanh ả căn bản dám dừng một khi ả dừng hát Bách Hợp để cho lột xiêm y của ả hôm nay ả đã lột đến mức chỉ còn một cái áo lót Nếu cởi tiếp giữa ban ngày ban mặt sẽ trần như nhộng ả nhớ tới tình cảnh ngày đó thu bạc nhưng theo tiểu hậu gia phủ diễn xướng lúc trong lòng sớm đã bắt đầu hối hận Chỉ tiếc hối hận cũng đã muộn
Lúc thời tiết mặc dù quá nóng bức nhưng cũng rét lạnh tiểu hậu gia đã ở trong phủ ba ngày lúc chuẩn đưa tang Thẩm gia thở phào nhẹ nhõm cho rằng sự việc chỉ tới đây thôi Thẩm phụ làm quan nhiều năm sống an nhàn sung sướng Những năm gần đây còn ít chịu tức giận như nhưng lúc sự bức bách của Bách Hợp ép quỳ linh cữu cho một đứa trẻ con mọc đủ lông chịu đã đủ đau khổ Hậu phủ đối với lão còn lời mặn lời nhạt vốn tưởng rằng lần chờ khi tiểu hậu gia đưa ma Bách Hợp sẽ thả Thẩm gia trở về nghĩ rằng lúc chôn cất Bách Hợp yêu cầu Thẩm phụ Thẩm mẫu tới nâng linh vị lên
Nghe như thế Thẩm mẫu tức giận đến nước mắt suýt chảy : “Cam thị Ngươi đừng khinh quá đáng con của ngươi chỉ là một vãn bối hiện tại nâng linh vị cho ”
Bình thường nâng linh vị đều là do con cháu dòng chính Bách Hợp lúc để cho Thẩm gia đến nâng việc theo Thẩm mẫu thấy chính là chủ tâm cố ý giày xéo Thẩm gia bà khoác áo sợi gai quỳ mấy ngày cho tiểu hậu gia như là vãn bối bình thường trong lòng đã sớm vô cùng uất ức lúc còn nâng linh cho tiểu hậu gia Thẩm gia tự cho là ẩn nhẫn ấm ức đã lâu đều phát tiết Bách Hợp Thẩm gia thần sắc tiều tụy Khóe miệng nhếch lên:
“Con trai tuổi còn nhỏ Không để con nối dõi rơi kết cục Nguyên gia con tống chung Thẩm Xuân Nghi vì một chuyện nhỏ đánh chết con khiến cho Nguyên gia kế tục Nuôi dạy là của cha hôm nay các ngươi nâng linh thì thế nào Nguyên gia vì Đại Chu triều lập nhiều công lao hiển hách Chẳng lẽ Thẩm đại nhân cảm thấy Nguyên gia nên rơi kết cục như Hôm nay cái linh bài các ngươi nâng cũng nâng nâng cũng quỳ hôm nay chỉ là một phụ nhân cô quả một dù là bẩm báo Hoàng Thượng xử phạt cũng sợ”
Bách Hợp lời khỏi miệng Thẩm phụ nhớ tới cô bây giờ cố kỵ nếu như cứ ầm ĩ lên cô cho dù làm quá phận nhưng giống như cô thứ nhất nuôi thằng con trai đuối lý thứ hai Hoàng Thượng nể tình phủ Định uy hậu mấy đời cống hiến hết sức lực cho triều đình hiện tại đứt đoạn truyền thừa cho dù là Thẩm gia ấm ức Hoàng Thượng chỉ sợ cũng sẽ trấn an Nguyên gia chỉ là đáng tiếc nuôi thằng con trai tai họa Thẩm phụ nhịn đến trong lòng biệt khuất cuối cùng vẫn cố nén nỗi nhục bưng linh bài lên
Đám tang làm cho hai nhà Thẩm Nguyên đều thoải mái trong lòng đợi đến lúc quan tài tiểu hậu gia về đất Thẩm gia thể chờ đợi rời khỏi Bách Hợp hiệu Vũ Lâm quân vây Thẩm gia
“Ngươi còn làm gì Hôm nay linh bài cũng nâng rồi quỳ cũng quỳ mấy ngày ngươi đừng khinh quá đáng” Mấy ngày Thẩm mẫu ở Nguyên gia ăn uống đều tự do vì túc trực bên linh cữu cho tiểu Hậu gia ngủ cũng ngủ mấy ngày đây bà từng chịu đè nén như lúc đã sớm nhịn vội vã trở trong phủ Bách Hợp cản Thẩm mẫu cho dù là hai ngày Bách Hợp chỉnh đến sợ cũng khỏi chút sụp đổ
“Thẩm phu nhân gì thế Hôm nay con đã nhập thổ vi an chuyện coi như xong bây giờ đã suy nghĩ rõ ràng Bình An cũng đã chết dù là giết Thẩm Xuân Nghi cũng cách nào làm cho nó sống ” Bách Hợp xong lời Thẩm mẫu vốn đang sắc mặt khó coi trong lòng thở phào nhẹ nhõm bà nghĩ tới Bách Hợp vậy mà thể lời sẽ tha cho con trai một mạng tuy khi biết ngọn nguồn Thẩm Xuân Nghi đánh chết tiểu hậu gia trong lòng Thẩm mẫu đối với con trai cũng tức giận nhưng dù là cốt nhục ruột thịt của cho dù là hận hơn nữa cũng đành lòng trơ mắt chết
Trên mặt Thẩm mẫu lộ vẻ sợ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng đợi bà mở miệng Bách Hợp tiếp: “Thẩm gia ngươi đã đánh chết một đứa con trai của tất nhiên nên đền cho một đứa con trai Thẩm Xuân Nghi cùng Nguyên Tú Châu vốn đã định hôn ước bây giờ hai đã đến tuổi lập gia đình chuyện ở đây xong rồi sẽ cầu Thái Hậu chỉ xin lão nhân gia ân điển để cho Thẩm Xuân Nghi Nguyên gia ở rể” Nói xong lời này Bách Hợp bộ dạng trợn mắt há hốc mồm của Thẩm gia để cho hạ nhân đỡ lên xe ngựa
Lúc Vũ lâm quân vây quanh Thẩm gia mới tản lâu Thẩm mẫu mới hiểu ý trong lời của Bách Hợp lập tức tức giận đến một vận lên ngã cắm đầu xuống đất ngay tại chỗ
Cô gái hát rong trong Nguyên phủ bởi vì nguyên nhân hát liền mấy ngày lúc cuống họng nhiễm trùng thối rữa nghiêm trọng đã phát chút âm thanh nào nữa ngón tay ả bởi vì gẩy tỳ bà quá lâu lúc đã sớm máu thịt lẫn lộn bởi vì nguyên nhân cổ họng ả sưng đỏ đêm qua đã phát sốt cao Bách Hợp phái mời đại phu qua đây xem đại phu bắt mạch tượng cho ả xong lắc đầu chỉ ngoại thương dễ trị chỉ là tiếng khó chữa bởi vì ả diễn xướng quá độ chuyện bình thường cũng sẽ ảnh hưởng thể dựa hát rong kiếm sống nữa
Bách Hợp để cho đưa cô gái hát rong trở về Lụa trắng treo trong phủ còn dỡ xuống đầu nha đầu của Nguyên Tú Châu tới đây thưa là Nguyên Tú Châu bệnh
Mấy ngày Nguyên Tú Châu Thẩm gia Bách Hợp ép túc trực bên linh cữu cho sợ cha mẹ chồng chịu nhục khó chịu nổi Trong lòng lo lắng vô cùng nhưng hết lần tới lần khác Bách Hợp lần phảng phất như bởi vì cái chết của con trai mà lòng sắt đá mặc kệ nàng cầu khẩn như thế nào cũng tác dụng ban đầu nàng thắt cổ cuối cùng chỉ đưa tới sự thương tiếc của Bách Hợp trái cô đạp một phát Nguyên Tú Châu thử qua tuyệt thực nhưng từ đó về Bách Hợp thậm chí ngay cả nước cũng để cho đưa cho nàng nữa
Nếu nhịn cơm một hai bữa còn có thể nhịn thế nhưng nước một hai ngày uống Nguyên Tú Châu chịu nổi ngày đầu tiên nàng còn miễn cưỡng nhẫn nại chờ đến ngày thứ hai đã đau khổ vô cùng Tang sự của tiểu hậu gia làm xong nàng đã ngất nhưng lúc hạ nhân Bách Hợp gõ qua nàng chỉ cần chết còn treo một ai dám bẩm báo với Bách Hợp
Cho đến tang sự xong xuôi Nguyên Tú Châu thật sự hấp hối mới đến báo cáo cho Bách Hợp việc
Nguyên Tú Châu mấy ngày hề uống nước Gương mặt cũng đã chút khô héo tróc da cả thì như là một đóa hoa đã mất lượng lớn chất dinh dưỡng da mặt còn sự mềm mại và sáng bóng của thiếu nữ thanh xuân nữa đôi môi nàng đã khô nứt bên mắt thể quầng thâm lúc đang mê man trong miệng còn đang hô ngừng: “Nước…”
Trong phòng nha đầu quỳ mặt đất dám lên tiếng Bách Hợp mặc một thân tố bào màu đen ở giường Nguyên Tú Châu Nguyên Tú Châu mỗi khi một chữ môi nàng sẽ nứt một chút Giọt máu nhỏ bé thấm Thấm ướt một chút đôi môi khô nẻ của nàng nàng liền khẩn cấp thè lưỡi liếm
“Bón cho nó chút nước uống” Lúc Bách Hợp cũng định tính mạng Nguyên Tú Châu thấy bộ dáng khô héo mất nước của nàng hiệu hạ nhân bưng ấm nước tới Lúc dòng nước đun sôi để nguội mát lạnh giội đến mặt Nguyên Tú Châu nàng giật một cái Chậm rãi mở mắt
Chỉ là lúc Nguyên Tú Châu suy nghĩ vẫn tỉnh táo nhưng bờ môi đã nhận nguồn nước làm dịu nàng đã nhiều ngày uống nửa giọt nước nào lúc hoảng loạn há mồm nhận nước lúc uống đến chỗ sốt ruột sặc đến ho khan ngừng nàng cũng nỡ khép miệng Người từng chịu khát khô vĩnh viễn biết cái loại tư vị mấy ngày uống nước đến cuối cùng Nguyên Tú Châu cũng biết sức lực từ tới đưa tay chống từ giường dậy cơn hoảng loạn nàng tự đưa tay cầm ấm nước sức lực lớn đến mức thậm chí ngay cả nha bưng ấm nước cũng giãy khỏi nàng nàng giật
“Còn còn … ” Nguyên Tú Châu lúc chật vật thân nước trong chén trà nhanh đã nàng uống sạch sẽ nàng cắn môi hỏi một câu lúc đầu mới thấy Bách Hợp với vẻ mặt lãnh đạm ở bên cạnh lần mặt Nguyên Tú Châu vô ý thức lộ vẻ sợ hãi
“Tú Châu nghĩ thông suốt Còn tuyệt thực ” Bách Hợp hiệu hạ nhân rót một ấm nước nữa đến cho Nguyên Tú Châu nhanh đã uống hết uống cạn nước xong lúc nàng mới thở hổn hển lau miệng trong tay cầm hai cái ấm lời của Bách Hợp nhịn chảy nước mắt
“Con chà đạp thân thể của như trong lòng mẫu thân thật đúng là xót mà đây mạng mẫu thân Xem con khó chịu như thật sự là…” Bách Hợp móc khăn chấm chấm khóe mắt
Vốn Nguyên Tú Châu đang chảy nước mắt trong lòng nàng ban đầu chút sợ hãi lần nàng tuyệt thực Bách Hợp chỉ dỗ dành nàng như đây trái để cho cắt đứt nước và lương thực của nàng thật đúng làm cho trong lòng Nguyên Tú Châu sinh bóng ma lần đầu tiên lúc Bách Hợp hỏi nàng còn tuyệt thật bản năng nàng chính là lắc đầu nhưng câu phía của Bách Hợp trong lòng Nguyên Tú Châu liền một cỗ ấm ức xông bắt đầu nàng vui mừng suy đoán Bách Hợp vẫn yêu thương nàng lúc sở dĩ đối với nàng hung hãn cay nghiệt như chỉ là bởi vì nguyên nhân Bình An chết cô lửa giận công tâm thôi
Hiện tại một khi tuyệt thực Bách Hợp vẫn sẽ vội vàng bối rối đến đây thăm chứng minh tuyệt thực đối với cô vẫn tác dụng Nguyên Tú Châu nghĩ đến như nén suy nghĩ phức tạp trong lòng xuống khẽ bắt đầu nức nở:
“Dì còn thương Ta tưởng trong lòng dì lúc chỉ Bình An Cửu Lang cố ý đánh chết Bình An dì tin tưởng dì tha cho Thẩm gia một mạng van ”
Tay Bách Hợp vốn đang làm bộ lau nước mắt bởi vì lời của nàng động tác dần dần ngừng Nguyên Tú Châu bắt đầu còn đang đau khổ cầu khẩn nhưng khi đến hai ánh mắt âm u lạnh lẽo của Bách Hợp những lời còn nàng cũng dám tiếp nữa tiếng dần dần nhỏ Bách Hợp lúc vẻ mặt lạnh như băng cái loại ánh mắt lạ lẫm làm cho Nguyên Tú Châu đến sợ hãi trong lòng Nguyên Tú Châu dám nữa trầm mặc chỉ lau nước mắt Bách Hợp nàng lạnh một tiếng:
“Tú Châu đừng ngây ngốc tuyệt thực nữa lời như cũng đừng nhắc đến mẫu thân thích ”
Nguyên Tú Châu lên tiếng chỉ là khẽ đầu Bách Hợp thấy bộ dạng của nàng lên nha đầu bà tử phía cuống quít chuyển cái ghế cô vốn đang : “Được ngươi cũng khỏi tầm tầm lớn như cũng nên tùy hứng nữa trong phủ nhiều việc về đây việc gì chép thêm chút kinh thư cầu phúc cho ngươi”
Nói xong Bách Hợp ngoài khỏi buồng trong bình phong bên hông đại sảnh thư án nhỏ ở một góc dùng rèm châu ngăn cách bày đầy đồ còn kịp thu bên trái đã luyện nhiều chữ to thế nhưng mỗi một trang giấy chép cũng là kinh văn cầu phúc cho tiểu hậu gia Bách Hợp phân phó ngày đó mà là ba chữ to Thẩm Xuân Nghi Bách Hợp thấy tình cảnh về phía buồng trong một cái lúc mới chút do dự đầu rời
Tối hôm đó phòng bếp truyền tới tin tức Nguyên Tú Châu chịu ăn cơm trả đồ ăn lúc Bách Hợp tin tức chỉ là hời hợt nhíu mày:
“Nàng ăn chú ý cắt đứt nước và lương thực của nàng là chỉ cần chết chẳng quản nàng đang sống như thế nào” Lúc Bách Hợp thăm Nguyên Tú Châu đoán chừng trong lòng Nguyên Tú Châu cho là sự uy hiếp của đã tác dụng khi ăn uống no đủ đã sức lực bắt đầu giày vò nàng ăn cơm cũng van xin nàng ăn lúc hạ nhân tới thưa thấy khuôn mặt bình tĩnh của Bách Hợp lòng bàn chân cũng phát lạnh
Thường cách hai ba ngày Nguyên Tú Châu sắp chết Bách Hợp để cho nhồi lượng lớn nước và đồ ăn cho nàng một lần cô cũng mặc kệ Nguyên Tú Châu hiện tại chà đạp thân thể nàng như thế nào ngược chỉ cần nàng còn sống về phần thân thể nàng khi trải qua việc suy yếu đó cũng liên quan tới Bách Hợp bắt đầu Nguyên Tú Châu còn có thể cắn răng cố nén thế nhưng loại phương pháp của Bách Hợp tra tấn nhất lúc sắp chết cho nàng một tia hi vọng để cho nàng tiếp tục sống cuối cùng vòng vòng cắt đứt lương thực của nàng mới chống đỡ chỉ chừng mười ngày Nguyên Tú Châu đối với loại cảm giác mấy lần suýt chết khát chết đói đã bắt đầu chút sợ nửa tháng lúc nàng một lần nữa Bách Hợp để cho trút cháo loãng buổi tối phòng bếp đưa cơm còn tới lời nàng ăn nữa hiển nhiên trải qua sửa trị đoạn thời gian nàng đã đàng hoàng
Mà thừa dịp trong thời gian nửa tháng Bách Hợp tiến cung cầu Hoàng Thái Hậu ý chỉ yêu cầu để Thẩm Xuân Nghi Thẩm gia đến Nguyên gia ở rể
Giữa hai nhà vốn đã định hôn sự từ lâu chỉ là ở giữa quá nhiều chuyện trì hoãn mới mãi đến bây giờ cũng thành hôn Nguyên gia đã tuyệt hậu Hoàng thất Đại Chu đang nghĩ trấn an Bách Hợp như thế nào nếu giết chết Thẩm Xuân Nghi trong lòng Thẩm gia nhất định cam lòng còn nếu như bỏ tù một nhà Thẩm gia sự việc chút quá mức hiện tại Bách Hợp tri thức hiểu lễ nghĩa cũng đề xuất yêu cầu cầu Hoàng đế giết chết Thẩm Xuân Nghi đền mạng cho con trai ngược dùng một phương pháp biến chiến tranh thành tơ lụa như của Hoàng thất đối với điều đều hết sức hài lòng
Bách Hợp tiến cung cầu ý chỉ vô cùng thuận lợi Thái Hậu cơ hồ hỏi qua ý kiến Thẩm gia đã đáp ứng ngay yêu cầu của cô dù Thẩm gia con nối dõi tràn đầy cho dù là mất một đứa con trai cũng ảnh hưởng kế thừa mà Nguyên gia mấy đời vì bảo vệ quốc gia bộ nam đinh đều chết sạch sẽ lưu mầm giống duy nhất cũng đã chết ở tay Thẩm Xuân Nghi bây giờ thể kết thúc bằng kết cục đại đoàn viên như tất cả mọi nên vui mừng mới
Lúc biết tin tức Thẩm mẫu quả thực trong lòng đắng chát đến lời con trai vốn đang êm của bà bây giờ bởi vì một đạo ý chỉ mà đã trở thành của Nguyên gia Thẩm Xuân Nghi đánh chết tiểu hậu gia lúc Bách Hợp hẳn là hận tận xương lúc Bách Hợp nghĩ hết phương pháp áp chế giày vò Thẩm gia còn biết cô sẽ nghĩ loại phương pháp gì đối phó con trai lo lắng cho tương lai của con trai nghĩ tới mất con trai lúc Thẩm mẫu nhận ý chỉ liền ngất