Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 691
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 691 - Tình cảm mẹ chồng nàng dâu 6
Tính cách Thẩm mẫu như thế nào trong lòng nàng rõ ràng Thẩm gia mặt mọi nhục nhã như còn thể gả Thẩm gia nữa Hành động của Bách Hợp bức đến bước đường cùng Nàng tìm Bách Hợp cầu tình nhưng mà trong viện nàng bởi vì nguyên nhân sáng sớm bao che đám tùy thị của tiểu hầu gia mỗi đã đánh hèo lúc còn dậy nổi giường nhân thủ Bách Hợp mới sắp xếp ở bên cạnh nàng những nhận căn dặn của Bách Hợp cho Nguyên Tú Châu ngoài một bước Nguyên Tú Châu cho dù ngoài cầu tình cho Thẩm gia các nàng cũng dám thả Nguyên Tú Châu ngoài một bước
Lúc trong đại sảnh Thẩm gia buộc quỳ cả ngày Thẩm mẫu nhịn đến đầu đầy mồ hôi bà rót một bụng nước lúc đã cảm thấy vô cùng gian nan nhưng bà cắn chặt hàm răng chịu kêu mà trong sương phòng Nguyên Tú Châu đã giam cũng gấp đến độ sôi sục ngất trời Bách Hợp bây giờ căn bản gặp nàng nàng giả bệnh phái gọi Bách Hợp Bách Hợp trả lời cô đại phu nàng chạy ngoài gặp Bách Hợp hạ nhân ngăn cản nàng cho gặp
Muốn cầu tình cho Thẩm gia nhưng dù thế nào cũng gặp Bách Hợp mới có thể cầu Nguyên Tú Châu nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng buộc lòng nghĩ một cách nàng cố ý tháo đai lưng treo lên xà nhà lên lúc đá đổ ghế dùng sức quá độ dẫn tới sự chú ý của bên ngoài đợi đến lúc nha bên ngoài cuống quít đã thấy Nguyên Tú Châu sắc mặt xanh đen lúc giãy dụa ngừng con mắt cũng đã sung huyết trướng tím
Ngoài đại sảnh Thẩm mẫu đã thể nhịn nữa lúc chuẩn cầu xin Bách Hợp cho nhà xí nha hấp hấp hoảng hoảng xông trong Người còn tới tiếng đã vang lên: “Bẩm phu nhân Đại nương tử xong ”
Thẩm mẫu vốn đang chuẩn mở miệng như thế giật một cái Suýt nữa đã bêu mặt mọi bà liều chết cắn răng nhịn nhưng quần trong vẫn ướt một đoạn chỉ là lúc lực chú ý của mọi đều rơi lên tiếng Nha tới đây báo tin thấy tình cảnh trong phòng nhỏ giọng tiến đến bên tai Bách Hợp từ đầu đến cuối kể chuyện Nguyên Tú Châu định thắt cổ tự tử khi Nguyên Tú Châu cứu là gặp Bách Hợp một lần còn gặp Bách Hợp sẽ chết một lần nữa
Bách Hợp nha đầu xong lên Thẩm mẫu thấy Bách Hợp sợ cô một khi rồi nếu như lát nữa nhà xí nhưng hạ nhân lệnh cho phép bởi cũng bất chấp hổ cuống quít : “Ta đã nhịn nhà xí” Lúc bà mắng Bách Hợp mắng đến quá lợi hại Mỗi khi mắng một lần Bách Hợp sẽ để cho rót nước mồm bà lúc động đậy một cái cũng thể trong bụng nước đang dao động hơn nữa nhịn cả buổi thân nhịn đến độ mồ hôi rơi như mưa thật sự là một chút xíu cũng nhịn nữa nếu nhịn thêm một chốc một lát nữa chỉ sợ thể tè mặt mọi Thẩm mẫu lúc nhịn oán hận xong thấy Bách Hợp lên tiếng khỏi nước mắt cũng sắp tuôn : “Van cầu ngươi”
Vừa bà còn hung thần ác sát chết chịu nhận thua Lúc chỉnh đến còn tính tình Ngoài miệng Thẩm mẫu xin khoan dung trong lòng vẫn đang suy nghĩ đợi Nguyên Tú Châu qua cửa nhất định dùng cách như thế nhục nhã nàng mới bà thấp thỏm bất an Bách Hợp hồi lâu Bách Hợp mới phất phất tay Thẩm mẫu thấy một cái phất tay của cô Nước mắt ẩn nhẫn đã lâu thoáng cái đã chảy Lúc bà đã nổi đường rồi nếu nhấc lên chỉ sợ sẽ bêu lớn ngay tại chỗ thêm bà quỳ lâu hai chân đau nhức chỉ đành cầu khẩn để cho nha đỡ bà dậy chỉ là Nguyên gia đối mặt với cầu khẩn của Thẩm mẫu đều hờ hững cuối cùng Thẩm mẫu nước mắt nước mũi đồng loạt chảy xem đã đủ trò Bách Hợp mới hiệu hai bà tử đỡ Thẩm mẫu lên nhấc khỏi cửa phòng
Đợi đến lúc Thẩm mẫu nhấc khi Bách Hợp dặn dò thật kỹ Thẩm gia túc trực bên linh cữu cho tiểu hậu gia lúc mới đến trong viện của Nguyên Tú Châu Nguyên Tú Châu khiêng từ dải lụa trắng xuống tuy nàng cũng thắt cổ bao lâu nhưng bởi vì giãy dụa quá mức kịch liệt cổ vẫn xiết nổi lên một vệt ngấn xanh đen Bách Hợp trong nhà liền thấy Nguyên Tú Châu lúc ở giường khuôn mặt trắng bệch đến chút huyết sắc nào cổ một vệt bầm tím thoạt vô cùng dữ tợn đáng sợ lúc thấy Bách Hợp Nguyên Tú Châu tựa đầu bên trong giường bắt đầu lẳng lặng chảy nước mắt
Trong nội dung câu chuyện Nguyên Tú Châu vì để cho Bách Hợp xin tha cho Thẩm gia mới đầu Cam Bách Hợp hề để ý nàng nhưng về dồn ép thế biết làm thế nào nàng vẫn dùng một chiêu lấy cái chết bức bách lúc Cam Bách Hợp Nguyên Tú Châu thắt cổ vội vội vàng vàng chạy tới luôn Nguyên Tú Châu khi đó cũng là phương pháp như chịu để ý tới Cam Bách Hợp mặt hướng bên trong giường Cam Bách Hợp trái dỗ dành hồi lâu nàng mới thút tha thút thít trách móc Cam Bách Hợp
lúc Bách Hợp còn thể dỗ dành nàng thấy Nguyên Tú Châu đến thương tâm khó nhịn bả vai co rút ngừng Bách Hợp thấy trong lòng phiền chán: “Đại nương tử nếu đã đang ngủ ngon giấc đứa tiện tỳ nào năng huyên thuyên bậy bạ dám Đại tiểu thư sống nữa”
Rõ ràng lúc Bách Hợp cửa đã thấy vết thương đó cổ Nguyên Tú Châu nhưng lúc cô trợn mắt lời bịa đặt đám hạ nhân đều trong lòng hiểu rõ Bách Hợp đây là mượn cớ phát tác mọi quỳ mặt đất lời tiểu nha đầu truyền lời cả run như cầy sấy đây Cam Bách Hợp đối với Nguyên Tú Châu quá xem trọng tuy khi Bách Hợp tiến nhiệm vụ hôm nay đối với Nguyên Tú Châu vô cùng lãnh đạm nhưng tiểu nha đầu sợ chuyện Nguyên Tú Châu treo cổ nếu hạ nhân thông báo đến lúc đó nếu Nguyên Tú Châu thật xảy chuyện bất trắc gì Bách Hợp trách tội xuống ai dám gánh chịu bởi lúc khi xảy chuyện mới báo tin cho Bách Hợp nghĩ tới Bách Hợp lúc mở miệng mắng luôn tiểu nha đầu sợ tới mức suýt nữa lên Nguyên Tú Châu mặt hướng bên trong giường chỉ lời nào trong lòng khỏi chút oán hận lên Nguyên Tú Châu
“Mẫu thân đã thương con gái …” Bách Hợp chỉ khiển trách nha cũng hỏi Nguyên Tú Châu tình huống như thế nào Nguyên Tú Châu bắt đầu còn chờ Bách Hợp đến dỗ dành nàng thuận tiện xuống đài mượn cơ hội đưa lời cầu tình cho Thẩm gia nhưng nghĩ đến Bách Hợp trong phòng hai lời đã xử lý nha thấy hỏi nàng thương như thế nào cũng tỉ ti biểu hiện xót nàng nước mắt Nguyên Tú Châu suýt nữa tuôn một câu yếu ớt đầu
Lúc khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch nổi bật lên đôi mắt đen kịt như điểm mực tóc xõa tung qua ‘ thấy còn thương’ nàng xong lời này chút nghẹn ngào nước mắt giống như chuỗi ngọc đứt lúc thắt cổ hẳn là làm thương đến yết hầu lúc mới xong một câu nàng đã đưa tay che miệng ho lên
“Đã giờ nào rồi Đại nương tử đầu chải mặt rửa chẳng lẽ thường ngày đã dạy con như ” Bách Hợp cũng trả lời Nguyên Tú Châu cái dạng của nàng liền dịu dàng trách móc: “Đại tiểu thư khi lâm chung giao con đến tay thật sự là một ngày cũng dám quên tiểu thư khuê các giữa ban ngày ban mặt bệnh đau suốt ngày ở giường thành đạo lý gì Đệ con giờ đây đã qua đời bên cũng bận thoát thân lúc làm phiền Tú Châu con chép một trăm lần kinh thư cho nó siêu độ cho nó để cho nó sớm ngày đầu thai”
Nói xong Bách Hợp đợi Nguyên Tú Châu kịp phản ứng đang để cho nha đầu lôi Nguyên Tú Châu xuống giường nhưng nghĩ đến Nguyên Tú Châu xong lời cũng biết lấy sức ở xoay từ giường luôn dậy lảo đảo chạy về phía Bách Hợp một phát đưa tay ôm luôn lấy chân Bách Hợp:
“Mẫu thân mẫu thân cầu tha cho Cửu Lang Cửu Lang cố ý hại mệnh Bình An cố ý” Nàng xong nước mắt chảy thân thể xoay một cái: “Nghe mẫu thân kéo Thẩm gia tới đây quỳ hiếu cho Bình An mẫu thân nghĩ tới con sẽ gả tới Thẩm gia tương lai cha mẹ chồng cô tẩu tất cả đều mẫu thân đắc tội mẫu thân để cho con làm sống tiếp ”
“Nếu thể gả cho Cửu Lang con sống cũng còn ý nghĩa gì nữa…” Trong lời của Nguyên Tú Châu lộ vẻ đau khổ nước mắt nàng xuôi theo khuôn mặt lăn xuống lúc rơi đến chỗ cằm hội tụ thành một đoàn rơi thẳng xuống cái áo lót màu trắng cũng ướt một bãi Bách Hợp điệu bộ của Nguyên Tú Châu nở nụ lạnh: “Nếu như mẹ ruột ngươi lời thật đúng là chết cũng nhắm mắt rồi”
“Mẫu thân còn nhớ chuyện hồi đó đã đáp ứng mẹ con Mẫu thân đã từng sẽ một đời một thế bảo vệ Tú Châu xem Tú Châu như ruột thịt Tú Châu cả đời từng cầu mẫu thân chuyện gì hiện tại chỉ cầu mẫu thân tha cho Thẩm gia tha cho Cửu Lang…” Nguyên Tú Châu lời của Bách Hợp khỏi ôm bắp đùi cô cầu khẩn Bách Hợp đến trong lòng phiền chán chút nghĩ ngợi liền giơ chân lên hung hăng đạp luôn một phát lên ngực Nguyên Tú Châu
Nguyên chủ đối với Nguyên Tú Châu đúng là nâng trong lòng bàn tay sợ ngã ngậm trong miệng sợ tan mọi việc tự thân làm đối với con của thể dùng lời lạnh lùng và sắc mặt nghiêm nghị nhưng đối với chuyện của Nguyên Tú Châu vô luận việc lớn việc nhỏ đều vô cùng để bụng đừng đánh nàng dù là đụng một sợi tóc của nàng cũng đau lòng ghê gớm lúc Nguyên Tú Châu Bách Hợp đạp một phát lên ngực đợi đến lúc thân thể ngã thẳng tắp phía nàng ngửa mặt lên trời té lăn đất lúc cơn đau giữa ngực truyền đầu óc nàng Nguyên Tú Châu mới kịp phản ứng Bách Hợp đá nàng
Nàng dám tin trừng lớn mắt đừng Nguyên Tú Châu thể tin Bách Hợp đánh nàng mà ngay cả hạ nhân xung quanh cũng biến cố làm cho sợ hết hồn
“Ta hối hận đây đã yêu thương và bảo vệ cho ngươi quá mức nếu ngươi đã gả cho Thẩm Cửu lang thì sống nữa chết vì sớm chết Ngươi cả đời từng cầu chuyện gì mẹ ngươi cái gì cũng đã cầu thay ngươi đừng chết sống ở mặt coi ngươi như ruột thịt ngươi coi như mẹ ruột lúc nào Nguyên Tú Châu sự sủng ái của cũng là hạn” Bách Hợp đạp nàng một phát sự bực bội trong lòng đã phát tiết một chút Nguyên Tú Châu lời của Bách Hợp mãi phản ứng kịp nàng mặt đất ngực mới đạp qua mỗi lần hít thở một phảng phất như đều đau đớn khó nhịn trong đầu nàng phát tiếng vang ‘ong ong’ một hồi lâu mới tỉnh ngộ Bách Hợp mới cái gì sự đau đớn ngực cùng với thái độ đột nhiên thay đổi của Bách Hợp làm cho trong lòng Nguyên Tú Châu sợ lạnh:
“Vì mẫu thân nhẫn tâm với con như Chẳng lẽ mẫu thân cũng sợ con chết thật ”