Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 622
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 622 - Nữ chính xuyên Thanh triều 14
“Muôn dân trăm họ …” Nàng mới hát xong câu bọn nha đầu cùng kêu: “Muôn dân trăm họ cái lặc ăn nhé…” Một câu cuối cùng âm điệu còn kéo thật dài những hát đúng nhạc bởi kỳ dị
“…” Ô Lạt Na Lạp thế rốt cuộc thể nhịn “Khúc khích” một tiếng nước mắt bọn Lý thị cũng đã sớm đã nhẫn nhịn hết sức vất vả lúc thấy Ô Lạt Na Lạp nở nụ nên cũng đều theo Bách Hợp lạnh cách đó xa An Ninh liếc mắt một cái lúc nàng ôm một cái đàn tranh thật lớn thần tình chút nhếch nhác tại chỗ lúc trong lòng nàng tràn đầy oán hận hôm nay nàng hao hết tâm tư chuẩn vũ đạo Bách Hợp quậy một trận còn nhạo
Nguyên bản trong nội dung vở kịch nàng cũng hát bài hát nhưng lúc nàng đàn tỳ bà thể kinh diễm bằng đàn tranh Đàn tranh nặng hơn đàn tỳ bà nhiều hơn nữa khiêu vũ cũng là việc tốn sức An Ninh chỉ khiêu vũ hơn nữa còn hát cộng thêm nàng còn ôm một đàn tranh nặng nề như thế kỳ thực đã sớm mệt mỏi hiện tại hành vi của Bách Hợp quả thực như một bạt tai quất mặt An Ninh nàng tại chỗ cách đó xa trong đình truyền đến tiếng hỉ hả Mặc dù còn hát xong trận biển diễn nàng chuẩn tỉ mỉ hiện thời đã trở thành trò
Mười lăm tháng tám thời tiết mát mẻ mùa thu ôn hòa hợp lòng vốn là một trong bốn mùa An Ninh thích nhất Thế nhưng lúc biết là bởi vì khiêu vũ quá nhiều mồ hôi mà phía lưng nàng sớm đã thấm ướt nàng cố ý may quần áo bó sát gió thổi qua lạnh đến thấu tâm
Cái đó sợ là cách xa nhưng ánh mắt An Ninh như xuyên mọi rơi Bách Hợp trong lòng nàng tuôn cuồn cuộn sát khí lần đầu tiên chán ghét thống hận một như thể chờ đợi hi vọng nàng biến mất thế giới
Dận Chân đã lạnh nhạt nàng một tháng bao giờ đến sân nhỏ nàng một bước An Ninh cũng an ủi Dận Chân chỉ là dưa chuột công cộng mà thôi nàng cũng để Dận Chân ở trong lòng nhưng nàng biết nàng sủng lâu một khi thất sủng thì chút cam lòng nàng thể rời khỏi Dận Chân nhưng nàng rời khỏi cũng làm cho Dận Chân nhớ mãi quên vĩnh viễn nhớ hình ảnh trong trái tim Nàng cam lòng chán ghét lạnh lùng đó lãng quên Nàng một lần nữa đoạt sủng ái lợi dụng Dận Chân đả kích Bách Hợp xong đó bỏ để cho biết trân quý thế nào
Lúc nàng đối với Dận Chân là nàng cho Dận Chân một lần cơ hội thế nhưng cơ hội chính Dận Chân quý trọng hiện tại An Ninh định cho cơ hội vĩnh viễn nhốt ở bên ngoài cửa trái tim
Có điều An Ninh cũng ngu xuẩn nàng tính toán lâu theo nửa tháng giam liền bắt đầu liều mạng luyện tập một điệu nhảy sai chế tạo kiện quần áo nàng thích chính vì bỗng nhiên nổi tiếng nàng nhảy qua một lần nha trong viện đều nàng nhảy lên như Cửu Thiên Huyền Nữ hôm nay xuất hiện vốn cũng đạt tới hiệu quả của nàng vì biểu diễn thậm chí nàng bỏ qua đàn tỳ bà mà dùng đàn tranh nặng nề An Ninh vốn biết xuất hiện hiệu quả nàng biết rõ mấy cổ đại từng thấy vũ điệu như thế nhưng Bách Hợp phá hủy hết tất cả
“An Ninh tỷ tỷ hát nữa Hát Tú Chi lấy đồng tiền ” Bách Hợp ở trong đình lười biếng dựa ghế tựa đệm lưng trong tay bắt một nắm hạt hoa hướng dương cắn lấy thấy An Ninh ngừng nghỉ xuống chỉ cách đó xa hét hét lên một tiếng An Ninh thấy giọng của cô cách nào khống chế tức giận cuồng bạo trong lòng nàng đã hiểu vì tất cả nữ chính trong tiểu thuyết Thanh xuyên gả cho Tứ Tứ thì đều hận Niên thị một nữ nhân kiêu ngạo vô tri ngu xuẩn như thế trừ ỷ gương mặt xinh làm bộ làm tịch cướp nam nhân nàng còn thể làm gì An Ninh cảm giác đã xem như là xuyên việt lý trí điệu thấp đã làm nữ hoàng nhất thống thiên hạ cũng từng nghĩ làm hoàng hậu của Khang Hi thậm chí ngay từ đầu nàng còn khinh thường gả cho Tứ A Ca làm cách cách nhưng hiện tại tất cả đều do Bách Hợp bức nàng nàng cho Bách Hợp chết tử tế
Nàng cúi thấp đầu ở ánh trăng bóng dáng ánh trăng chiếu rõ ràng mái tóc rối tung ở vẻ điềm đạm đáng yêu Dận Chân nhịn tay nắm thành quyền đặt ở bên miệng ho nhẹ một tiếng Bách Hợp liếc mắt một cái đang định cô hồ nháo thấy Bách Hợp phân phó Tú Chi đưa cho cô một cái túi lớn bên trong sáng ngời còn “Loảng xoảng” rung động nhớ tới lời Bách Hợp thì cau mày: “Niên…”
Lời còn dứt Bách Hợp quăng hạt hướng dương trong tay vỗ vỗ lòng bàn tay nhận lấy túi tiền điệu bộ đong đưa tới ven đình một bên thò tay mở túi nắm một đống tiền ném tới chỗ An Ninh:
“Nhảy …”
Đồng tiền vẩy đầy trời như mưa rơi rơi xuống mặt đất “Leng keng thùng thùng” then chốt là gương mặt đó của Bách Hợp mang vẻ nghiêm túc kèm theo mỉa mai giọng điệu chuyện khiến An Ninh hồi hồn trở cô lấy một nắm đồng tiền Dận Chân trán gân xanh nhảy nhảy vội vàng dậy bắt lấy tay cô: “Náo đủ ” Vốn một ca khúc êm cô nháo đến nỗi An Ninh nhảy nữa Dận Chân An Ninh gần đây kiêu ngạo tĩnh ở cách đó xa đồng tiền ở mặt nàng rơi xuống đầy đất bộ dáng khiến trong lòng thương tiếc
Bách Hợp nắm tay liền giậm chân: “Gia ~ cũng náo chỉ dùng đồng tiền biểu đạt một chút vui mừng Gia đã thích thì phát tiền nữa” Bộ dạng giọng điệu của cô khiến cho Dận Chân cắn răng Bách Hợp buộc túi tiền đầu cách đó xa An Ninh một cái như như : “Tiền đã vẩy tỷ tỷ cũng đừng quên nhặt đây chính là tâm ý ”
Thốt lời Dận Chân đang định trấn an An Ninh kéo nàng tiến trong đình tiến một lát còn An Ninh ngẩng đầu một cái đột nhiên đầu chạy
“Hồ nháo Mười mấy tuổi còn giống trẻ con Nhân gia ngươi là đứa nhỏ ngươi chính là trẻ con Gia đã với ngươi ngày hôm đó ngươi từng trong tai ” Dận Chân mấy ngày nay tới giờ đang hoài nghi An Ninh nhưng An Ninh cho ăn gì mấy ngày nay tìm thử qua chỉ là chỗ ngược khác thường cũng tìm đại phu bắt mạch cho đại phu thân thể hơn nhiều thậm chí ngự y đều tật cũ của cũng đã khỏi đầu gối bởi vì thấy Khang Hi liền quỳ lưu sẹo cũng mất biết An Ninh cho ăn đồ tồi trong lòng Dận Chân thật là đã thở phào nhẹ nhõm đang còn nghĩ chờ đợi trưởng nữ xuất giá cùng An Ninh hòa hảo nghĩ rằng hôm nay An Ninh chủ động xuất hiện nhưng Bách Hợp làm cho tức giận mà chạy
Dận Chân nhíu mày Bách Hợp ánh mắt lộ vẻ liên nhẫn liền biết hôm nay thể trêu chọc nữa làm xong nhiệm vụ cô thể làm Dận Chân tức giận đến nổi trận lôi đình để Dận Chân tức giận đến gần chết nhưng dám giết cô đợi đến lúc làm xong nhiệm vụ thì đến lúc đó cô sẽ mặc kệ tức chết Dận Chân cũng do đáng đời
“Gia giáo huấn trong lòng nhớ kỹ” Bách Hợp thuận theo phúc thi lễ dù hôm nay An Ninh cô tức điên An Ninh sẽ lý trí tỉnh táo như nữa buông mồi nhử quá nhiều hiện tại chỉ cần chờ cá cắn câu là
Nguyên bản còn tưởng rằng Bách Hợp nhất định sẽ lóc biện giải Dận Chân đang còn nghiêm túc nghĩ rằng đột nhiên Bách Hợp ngoan ngoãn liền nhận dường như một quyền đánh bông Dận Chân phiền muộn nên lời lúc ngực như tắc một nuốt phun cuối cùng chỉ oán hận một tiếng: “Biết rõ là trở chép kinh Kim Cương mười lần trong vòng mười ngày khỏi sân nhỏ”
Mặc dù biết Bách Hợp khỏi sân nhỏ ở trong phòng cũng sống thoải mái nhưng Dận Chân nghĩ đến cô cùng An Ninh đấu túi bụi tự nghĩ tới đầu cũng đau chẳng thà nhốt cô ở trong viện trái thanh tĩnh cũng bất kể cô giằng co thế nào Bách Hợp từng cái đều đồng ý
Vốn hòa hợp ngắm trăng hôm nay bởi vì náo loạn như dĩ nhiên từng tản Dận Chân tùy ý nội thị thay choàng áo rờ khỏi phương hướng chính là về phía sân nhỏ An Ninh mọi biết dỗ An Ninh nên đau xót hận Bách Hợp trả mười nha đầu đồng ca cho Ô Lạt Na Lạp thị chính dẫn về sân viện