Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 612
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 612 - Nữ chính xuyên qua Thanh triều 4
“…”Nha xung quanh tất cả đều câm nín Bách Hợp cũng lý Hoa đào đúng là thứ gì đáng giá bây giờ là tháng ba bốn phía đều là hoa đào nở tùy tiện tìm một chỗ cũng thể nhặt đầy mấy giỏ hoa đào Mà An Ninh xưa nay ưa thích tắm bằng bồn tắm ngâm cánh hoa còn coi nó là thú vui tao nhã hôm nay Bách Hợp những lời hiểu khiến nó trở nên vô cùng thấp kém Lông mày Tú Chi nhảy dựng lên nàng kết cục của Ngọc Chi tuy sợ hãi nhưng vẫn kiên trì :
“Chủ tử làm hình như lắm” Biện pháp đúng là khinh quá đáng chỉ sợ cho dù là tính tình đến cũng thể nhịn huống chi An Ninh cũng quả hồng mềm Kể từ khi nàng phủ Niên Bách Hợp cùng nàng đấu biết bao nhiêu lần nhưng một chút tiện nghi cũng chiếm Lần nàng khiến cho nguyên chủ tức giận mà ngất hổ vô cùng những thế còn Dận Chân cấm túc lúc Bách Hợp tiến nhiệm vụ Ung Thân vương vì an ủi An Ninh đặc biệt nghỉ ngơi ở viện Nữu Hỗ Lộc thị Chuyện đám hạ nhân trong phủ truyền khắp nơi trong Kinh thành đều nhạo Niên Bách Hợp trộm gà còn mất nắm gạo Người trong viện ai dám chuyện với Bách Hợp ai cũng sợ Bách Hợp sinh khí lấy làm nơi trút giận lúc đấy thành tự chuốc họa thân
Chỉ bằng việc nàng đã hai mươi mốt tuổi mới vương phủ mà vẫn thể chiếm hết mọi sủng ái của Dận Chân thì cũng là đơn giản Lúc Bách Hợp nàng chơi một cú thật đau còn trêu chọc nàng Tuy nãy Ngọc Chi vì khuyên ngăn Bách Hợp mà nàng phạt quỳ vết xe đổ vẫn còn đó Tú Chi cũng sợ lên tiếng ngăn cản Bách Hợp lúc mấu chốt thì cũng sẽ rơi kết cục giống như Ngọc Chi Tú Chi nghĩ đến việc Bách Hợp ăn biết bao nhiêu thiệt thòi nghĩ đến việc Bách Hợp mới 15 tuổi ở nhà mẹ đẻ nhận vô vàn sủng ái mà khi tiến Vương phủ liền tứ cố vô thân nơi nương tựa cho nên dù trong lòng sợ hãi nhưng vẫn nhịn mà lên tiếng: “Trắc Phúc Tấn cũng dễ chọc cần gì trêu chọc nàng …”
Nói xong lời Tú Chi liền sợ trong lòng Bách Hợp thỏa mái nhịn mà quỳ rạp xuống đất Một bên Ngọc Chi thấy Tú Chi như mặt liền chút hả hê Thế nhưng Bách Hợp chỉ đưa tay hiệu Tú Chi tiến đến chỗ nàng Tú Chi run như cầy sấy quỳ mặt đất đến chỗ Bách Hợp Đợi Tú Chi đến nơi Bách Hợp chỉ vỗ vỗ vai nàng (Tú Chi) vươn cái đầu nhọn của hộ giáp mảnh như lá hành vuốt lên tóc mai Bởi vì cấm túc nửa tháng nên Bách Hợp cũng chải kiểu đầu phức tạp thậm chí tóc giả cũng mang thoạt cả trở nên nhẹ nhàng thư thái Trên đầucô cũng mang trang sức hoa lệ mà chỉ đầu ngón tay mang hộ giáp mảnh khảnh đang vuốt vuốt hiển nhiên liền trở nên chói mắt Mát tóc đen huyền ẩn hiện những ngón tay trắng muốt toát vài phần diêm dúa lẳng lơ so với đầu đầy châu ngọc đây mê hơn nhiều khiến Tú Chi đến ngây ngốc Bách Hợp thấy nàng ngẩn liền mở miệng:
“Nữu Hỗ Lộc thị đoan trang hiền đức tính tình thế nào nàng biết rõ nhất định sẽ cùng so đo mấy chuyện nhỏ nhặt ” Mỉm hé mắt dối xong một câu Bách Hợp vuốt vuốt ống tay áo : “Ta đói bụng ngươi phái bảo phòng bếp chuẩn chút bánh trái ăn một chút”
Tú Chi cô vốn trong lòng đang run sợ thì kinh ngạc vô cùng Nàng nghĩ rằng Bách Hợp sẽ chỉ một câu như mà cũng phạt nàng nhưng dáng vẻ bình tĩnh làm khó của Bách Hợp nàng vẫn chút sợ hãi Bây giờ thấy Bách Hợp đói bụng Tú Chi liền ngốc trệ hồi lâu cuối cùng bất đắc dĩ dậy định tìm phòng bếp bảo họ chuẩn đồ ăn Bách Hợp phất tay: “Ngươi tìm mấy bà tử bảo họ tìm chỗ nào nhặt hoa đào đồ mất tiền mà cứ đưa sang càng nhiều càng cho Nữu Hỗ Lộc thị để nàng thể thấy tâm ý của ” Tú Chi buồn bực đáp ứng xốc tinh thần ngoài tìm Ngọc Chi vẫn đang quỳ mặt đất một bên Bách Hợp một bên thầm giật giật đầu gối thấy Bách Hợp ý cho dậy đành cắn răng tiếp tục quỳ
Sau khi ngoài Tú Chi một mặt bảo phòng bếp bưng đồ ăn lên cho Bách Hợp một mặt phái quát mấy giỏ hoa đào cho mang mang sang chỗ An Ninh Đây là do Bách Hợp phân phó nên An Ninh thể từ chối Tú Chi cũng chủ tử nhà thoải mái nên đợi cho mọi chuyện thu xếp thỏa đáng phân phó mang hoa viện của An Ninh xong liền trở về hồi báo cho Bách Hợp
Mà bên An Ninh khi biết Bách Hợp cấm túc liền cảm thấy thân thể thoải mái hơn nhiều Nàng đã sớm mắt bộ dạng tiểu nhân đắc chí hung hăng càn quấy của Niên Bách Hợp Lúc đầu nàng vốn cùng đám nữ nhân hậu viện tranh thủ tình cảm nếu Niên thị luôn ba lần bốn lượt trêu chọc nàng thì nàng mới khinh thường cùng Niên Bách Hợp so đo Chỉ là Niên thị lúc chuyện luôn thích đâm nỗi đau của khác làm nàng phiền chán vô cùng An Ninh xưa nay sống luôn tuân theo nguyên tắc của chính là nếu phạm thì nhất định chết Niên thi y hệt như chú hề nhảy nhót nàng thu thập nhanh chóng nên nàng cũng để Niên thị mắt vì lúc An Ninh nhận tin Niên thị cấm túc thì nàng cũng chỉ lạnh vài tiếng Thật khó mói vài ngày yên tĩnh chứng kiến dáng vẻ phô trương gương mặt kệch cỡm của nàng mà ngờ nữ nhân giam vẫn chịu yên phận Lúc nàng tin Niên thị cho mang tới cho mấy giỏ hoa đào liền tức giận đến nỗi lần đầu tiên trong cả hai đời nàng cầm lấy chén trà ném xuống đất
Người mà đây từng chiếm chút tiện nghi nào- Niên Bách Hợp lần thế nhưng biết lời ai mà học cách làm nàng khó chịu An Ninh nghĩ tới bắt nạt khác như Bách Hợp để cho mang qua cho nàng mấy giỏ hoa đào Nghẫm nghĩ một hồi nàng liền cho xuất hai mươi lượng bạc giống như đuổi ăn mày mà ném xuống đât: “Làm khó các ngươi hoa đào nếu nàng đã thật lòng nguyện ý hiếu kính thì cũng nhận bạc thưởng cho nàng Chỉ là Gia đã phân phó nàng đóng cửa suy nghĩ nàng cũng cần lo chuyện bao đồng nhiều Kinh phật để bình tâm tĩnh khí đối với nàng mới lợi Đừng suốt ngày lo nghĩ nữa khiến cho đầy 16 y như một phụ nhân 60 tuổi ”
Nhóm bà tử nén giận thấp giọng đáp ứng lúc trở về bẩm báo với Bách Hợp tất cả đều giận đến thân phát run Bách Hợp xong những lời giận thậm chí còn :
“Nữu Hỗ Lộc thị thật là hào phóng nha nếu nàng đã ưa thích hoa đào rách rưởi đến mức tình nguyện bỏ bạc mua các ngươi đến tìm phụ trách quét sân sáng sớm với thể chuẩn bao nhiêu hoa liền đem bộ đến viện Nữu Hỗ Lộc thị mặt khác thay đa tạ nàng đã dạy bảo lớn tuổi quả nhiên biết nhiều kiến thức hơn trẻ như số bạc sẽ nhận ngươi cầm lấy chúng tìm một phong thư đưa qua cho nàng ngươi hết tâm ý của mới phép trở về”
Bách Hợp giao nhiệm vụ từng một liền lĩnh mệnh làm Vì sọt trong viện Bách Hợp đủ để gom hoa nữa mà mấy bà tử thô sử liền khắp nơi mượn giỏ trúc Hành động huyên náo của trong viện Bách Hợp cơ hồ cả phủ đều biết Mọi thấy Bách Hợp cùng An Ninh náo loạn liền bí mật mừng rỡ chế giễu Từ khi An Ninh phủ chiếm hết sủng ái khiến cho Trắc Phúc Tấn Lý thị đã chút nhịn lần cũng góp một tay lệnh cho hạ nhân cũng chuẩn ít hoa đào đưa qua cho An Ninh Trong phủ gần đây mỗi ngày quét ít hoa đào khi quét xong liền mang đến chỗ làm vườn chế thành phân bón cho hoa qua thời gian hoa đào rụng dồn xếp thành đống như núi nhỏ nhóm bà tử nối đuôi cho hoa đào giỏ khiến bọn hạ nhân trong phủ choáng váng Sân viện của An Ninh vốn sạch sẽ thanh lịch bây giờ chất đầy hoa đào hạ nhân trong viện tức giận đến thân run rẩy tất cả đều lời Hoa đào nếu chỉ là một chút còn ở cây tất nhiên sẽ xinh mà thanh nhã nhưng khi nhiều hơn thì ngược Lúc sân nhỏ giống như một bãi rác tản một cỗ hương vị cổ quái thậm chí còn dẫn muỗi đến một cách dễ dàng Lúc Dận Chân vặn chứng kiến tình cảnh khó coi một nha lạ mặt đang trong viện nhẹ nhàng cầm phong thư nhưng thấy bóng dáng của An Ninh Khuôn mặt tái nhợt trong sân thấy Dận Chân liền vội vàng quỳ xuống Dận Chân mở miệng đặt câu hỏi nha hầu hạ An Ninh liền nhanh chóng kể hết sự tình
“Gia cát tường mọi chuyện chính là chủ tử của nô tỳ mấy ngày chọc giận Trắc Phúc Tấn khiến nàng trong lòng khó chịu nên biết Trắc Phúc Tấn yêu thích tắm bằng bồn ngâm cánh hoa đào liền đặc biệt cho chuẩn những giỏ hoa đào cho Trắc Phúc Tấn để nhận Trắc Phúc Tấn tặng hoa thì vui vẻ thưởng chủ tử hai mươi lạng bạc Chủ tử vô cùng cảm động đáng tiếc đang Gia cấm túc mà thể khỏi viện để đến cảm tạ Trắc Phúc Tấn cho nên sai nô tỳ cầm hai mươi lượng bạc mời một phong thư cho Trắc Phúc Tấn để tỏ lòng cảm kích còn đặc biệt lệnh cho nô tỳ qua để cho Trắc Phúc Tấn ạ”
Tiểu nha nơm nớp lo sợ kiên trì giải thích xong trong tay nàng là một chồng giấy thư thật dày Hai mươi lạng bạc đối với đám An Ninh mà là đáng để mắt nhưng đối vói sách thư mà thì thể nửa năm đến một năm cũng thể thấy nhiều tiền như Lần đầu vị nhận cuộc làm ăn lớn như thế nên lúc sách sáng tác như điên lưu loát vài quyển sách to lúc tiểu nha nửa khắc cũng hết chút văn tự khó nàng cũng biết liền bỏ qua bởi cả buổi mọi nhịn da đầu run lên hết lần đến lần khác thể đuổi tiểu nha về nên đành để nàng một chút cho nàng nghỉ Nàng chính là tâm ý của Bách Hợp nếu để cho nàng hết sẽ khiến cho An Ninh trở thành hẹp hòi Chỉ thể hết lần đến lần khác để mặc nàng tiếp đến khi trời tối cũng chắc thể hết mọi đúng là vô cùng thống khổ Cũng may Dận Chân đến nha bên cạnh An Ninh giận tới :
“Chủ tử trong khó chịu đầu chút choáng váng bởi trở về phòng nghỉ nhưng ngủ ”
Dận Chân lạnh lùng trừng mắt nha đang cầm thư thấy nàng quỳ đất thân run cầm cập ngừng oan uổng Dận Chân cố gắng đè nén cơn giận để cho kéo tiểu nha dậy ban đầu vốn định xem An Ninh lúc thay đổi chủ ý trực tiếp áp giải tiểu nha hướng tới viện của Bách Hợp
Sắc trời đã còn sớm Bách Hợp ở bên ngoài phơi nắng đã lâu cùng An Ninh chơi cả ngày trong phòng giúp nàng chép kinh thư trong một buổi trưa đã dược 6 quyển Bách Hợp chút lười biếng chuẩn dứng dậy cho thu thập đồ đạc trở về phòng tiếp một lúc Dận Chân xanh mặt bước trong nội viện đúng lúc chứng kiến bộ dạng nhàn nhã của Bách Hợp bên cạnh là đĩa điểm tâm nàng đã ăn một chút hoa quả cắt khối dùng kim bạc xiên lấy cuộc sống đúng nhàn nhã tự tại một bên nha thu thập mấy quyển sách trong tay còn cầm kinh thư Dận Chân đối xử lạnh nhạt một lúc lâu nha trong viện cuối cùng cũng nhận sự hiện diện của tất cả liền thở cũng dám thở mạnh quỳ mặt đất