Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 597
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 597 - Vì đại nghĩa diệt thân (5)
Beta: Sakura
Bình thường tình huống như Đậu Bách Hợp sẽ nén giận đấy lúc đây Đậu Hải Ca ngờ Bách Hợp sẽ cầm đồ đạc nện nó nó sửng sốt một chút mảnh vụn hoa quả bay trong mắt nó nó xoa nhẹ hai cái Bách Hợp lời âm u … trong lúc đó há mồm rống lên
“Lại nhét đầu rắn miệng ngươi” Bách Hợp làm cho đau đầu mới cô ném Đậu Hải Ca kéo đến chỗ thương lúc đau đến thân đổ mồ hôi lạnh Bách Hợp thở dốc một mới uy hiếp nó vài câu Đậu Hải Ca mới hướng bốn phía thoáng qua lúc sắc trời còn sáng rõ đỉnh đầu cơ hồ tất cả đều là đại thụ xanh biếc chặn ít ánh sáng nó tỉnh thì cũng phát hiện bầy rắn tàng hình trong bụi cỏ nghỉ ngơi lúc chứng kiến cho dù bình thường nó gan lớn thì sắc mặt cũng chút thay đổi vô ý thức hướng Bách Hợp lách phảng phất chút ít ghi hận Bách Hợp mới cầm trái cây nện nghẹn lấy một đợi Bách Hợp hống
nó cũng kiên trì bao lâu bởi vì bốn phía là xà khiến nó sợ hãi nếu như chỉ một con rắn thì thôi nhưng một đám xà sấp ở chung quanh Đậu Hải Ca hướng Bách Hợp đã đến gần chút ít cúi thấp đầu hô một câu:
“Ta đói bụng” Nó vẫn còn hận Bách Hợp mới mắng nó lúc một tiếng tỷ tỷ cũng chịu gọi Bách Hợp làm như thấy híp mắt tĩnh tâm dưỡng thần Đậu Hải Ca chủ động chuyện với Bách Hợp nghĩ tới Bách Hợp thèm nó nó liếc xung quanh đang định đạp Bách Hợp một cước nhưng bộ dáng hung hãn của Bách Hợp nãy đã mọc rễ trong lòng nó nó do dự một chút hừ một tiếng: “Đậu Bách Hợp Ta đói bụng”
Bách Hợp coi như thấy trong lúc đó Đậu Hải Ca há mồm lên: “Ta đói bụng đói bụng đói bụng”
Bị nó làm cho tâm phiền Bách Hợp cũng khinh địch để Đậu Hải Ca chết dễ như thế chờ nó hai tiếng Có lẽ vì dỗ nó hơn nữa chung quanh quá nhiều rắn sợ tiếng của sẽ dẫn tới bầy rắn cắn Đậu Hải Ca náo trong chốc lát ngừng nghỉ xuống Sắc trời dần dần sáng lúc Bách Hợp nghỉ ngơi đã đủ rồi chỉ mấy con chim sẻ cùng con chuột đã chết “Đói thì ăn cái ”
Ngay từ đầu Đậu Hải Ca Bách Hợp nháy một đôi mắt chằm chằm cô Bách Hợp kiên nhẫn lặp một câu nó ghét bỏ những thứ lắc đầu: “Ta ăn cái ”
“Đậu gia đã ngươi ăn cái còn ăn cái gì Không ăn thì nhịn Ta thương nặng đừng phiền ” Bách Hợp cảnh cáo nó một câu Đậu Hải Ca nước mắt chảy : “Vừa mới ngươi ăn trái cây Ta cũng ăn”
“Đã ăn hết” ánh mắt Bách Hợp hướng về phía trái cây ăn xong ném hột xuống đất sang mặt đất ném đầy vỏ: “Còn thừa vỏ trái cây”
“Ta cha cha” Đậu Hải Ca đầy vỏ trái cây đất noài vỏ trái cây thể ăn Tuy nó ăn mấy con vật chết nhưng lúc cũng biện pháp khác hôm qua cả ngày Đậu Hải Ca đều ăn lúc phát sốt cao cảm giác đói giờ đói bụng đến ngực dán phía lưng kiên trì trong chốc lát nó sướt mướt thò tay nhặt một con chim sẻ lên thật lâu về mới Bách Hợp hỏi: “Như thế nào ăn”
Trên thân cũng đá đánh lửa gì đó nướng mấy con vật ăn cũng Bách Hợp cuối cùng thoáng qua bầu trời Chỉ cho Đậu Hải Ca nhổ hết lông chim treo lên cây đại thụđợi lúc xế chiều vách đá Thái Dương phơi nắng nóng về để thịt đó hi vọng nướng chín chốc lát thể ăn
Bụng đói khát lúc cũng là trọng yếu nhất rắm đầy khắp núi đồi mới là khủng bố dị thường ngày hôm nay đối với Đậu Hải Ca còn nhỏ tuổi mà một ngày như năm Mấy con chim đã chết nướng đá lớn chín chắc ngon nhưng đã đói bụng nào còn lo lắng thịt dễ ăn Đậu Hải Ca ăn nó nôn oẹ buồn nôn Bách Hợp thờ ơ lạnh nhạt cũng thèm nó đứa bé từng diệt môn vốn nên một cái bi thảm lúc nhỏ kịch tình ở bên trong Đậu Bách Hợp đem bảo vệ Đậu Hải Ca quá kỹ sở hữu tất cả áp lực tự khiêng khi Đậu gia diệt môn cũng để cho nó nếm qua mùi vị chịu khổ liên lụy tự dưng dưỡng Đậu Hải Ca thành thánh phụ Bạch Liên hoa cuối cùng nhớ đến công ơn nuôi dưỡng của Đậu gia đối với Đậu gia diệt thì nó cũng hề bao nhiêu cảm giác
Bởi vì Đậu gia tồn tại đối với nó cả dù đã Đậu phụ thì Đậu Bách Hợp hầu hạ nó thế cho nên về cha ruột xuất hiện nó chút do dự đã quên thù Đậu gia ở cái gọi là đại nghĩa
Hiện giờ nó ăn hết đau khổ biết Đậu gia đại thiếu gia theo cẩm y ngọc thực biến thành trốn ở trong núi rừng chỉ ăn xác động vật cho đỡ đói nó mới biết đã mất cái gì nó mới hiểu rõ nó cha ruột phá huỷ cái gì cũng tin một đứa bé đã nếm qua đau khổ như cha ruột xuất hiện chỉ còn cảm ơn cùng cảm kích Bách Hợp xem trong mắt Đậu Hải Ca một ngày so một ngày càng sâu oán hận nở nụ lạnh
Đều đứa bé thù dai thế nhưng mà trong thời gian Đậu Hải Ca nhạy cảm cảm thấy Bách Hợp lãnh đạm với nó lúc bắt đầu nó còn kiểu đại thiếu gia về phát hiện phát giận ngớt tác dụng ngược thể sẽ Bách Hợp quát tháo cùng với giáo huấn thời gian dần trôi qua nó cũng thu liễm tính tình nhưng loại thu liễm cũng giống là kịch bản cũ nó hành động của Đậu Bách Hợp cảm động cho nên phát từ ở sâu trong lòng nguyện ý cải biến lúc nó cũng cải biến mà bắt đầu học xong oán hận nhất là Bách Hợp mỗi ngày ăn trái cây bầy rắn nhặt còn nó yên lặng ăn thịt mấy con động vật đã chết trong lòng Đậu Hải Ca càng hận hơn
Lúc bắt đầu nó còn cảm giác công bình làm ầm ĩ qua nhưng náo loạn cũng dùng Bách Hợp sẽ để ý tới nó lần đầu tiên Đậu Hải Ca cảm giác Đậu gia đã còn cuộc sống của nó bắt đầu khó khăn… nguyên bản Đậu phụ chết đối với một đứa bé mà chỉ là cảm giác tới một bình thường thấy quen thẳng đến lúc Đậu phụ chết làm cuộc sống của nó khác với lúc Đậu Hải Ca mới biết đã mất cái gì mỗi ngày nó thầm lưng Bách Hợp khi cũng bắt đầu hận đám áo đen mới vài ngày mà Đậu Hải Ca vô cùng bẩn thỉu cả còn nhanh chóng gầy mà Bách Hợp dùng dược thoa chỗ xương gẫy liên tiếp dưỡng hơn nửa tháng về đã thể chống cây cán dậy chậm rãi rồi
Bên sơn cốc thể ở bởi vì loài rắn quá nhiều bốn phía hiện đầy mùi tanh hơn nữa vài ngày mãng xà cậy Bách Hợp đè chết bắt đầu hư thối thân rắn tán phát trận trận mùi thúi nếu do miệng vết thương nên dám tùy ý đổi địa phương cô sớm nhịn mà lúc thân thể thể động cô chỉ huy Đậu Hải Ca nhặt nhiều nhánh cây thô trở về bảo nó tại tảng đá mài nhọn hoắt nắm mấy cái xà lấy chút ít nọc độc bôi ở nhánh cây chính cầm hai cây chống đem làm quải trượng lúc mới khỏi địa phương sinh sống hơn nửa tháng nay
Sau khi rời khỏi nơi thì Bách Hợp mới phát hiện cái đáy vực nhiều rắn lẽ do bên cây cối sum xuê vị trí ẩm ướt bầy rắn ở chỗ sinh sôi nảy nở bốn phía đều thể chứng kiến rắn xoắn tròn với Đậu Hải Ca sợ hãi nắm chặt ống tay áo của cô Bách Hợp vốn sợ rắn nhưng bởi vì số lượng nhiều cũng khó tránh khỏi lưng phát lạnh nửa ngày đến phiến rừng cây đằng đã tiếng nước chảy phụ cận cũng bóng hai đường tiếng vang đều thể truyền đến hồi âm tĩnh đến làm cho chút sởn hết cả gai ốc Bên chính là một cái cực lớn hạp cốc đều là vách đá vách núi phía là mảng lớn rừng cây đằng thì là một thủy đàm nước chảy theo giữa sườn núi trong dũng mãnh tiến chảy đến phía đầm tung tóe bọt trắng
Bách Hợp cả buổi thật sự nổi nữa chỗ thương bắt đầu đau lên cô tìm một chỗ để xuống nhiều rêu xanh mọc tảng đá cái vách đá cao đến mức tới đỉnh chỉ thể đến đám mây giữa sườn núi lúc lên núi khẳng định là thể nào chỉ tạm thời ở tại đáy vựcđợi một ngày luyện công phu nghĩ biện pháp leo lên
Đậu Hải Ca thấy cô bất mãn nhưng cũng dám biểu hiện ngoài Bách Hợp gần đây như thành khác nó lóc om sòm sẽ đánh hơn nữa đánh chút nào nương tay lúc Đậu phụ giúp nó quát tháo con gái nó chỉ là một đứa bé nên đánh chỉ đành nhịn xuống trong nửa tháng Đậu Hải Ca đối với Bách Hợp đã hận chút sợ lúc thấy cô xuống Đậu Hải Ca cố nén chán ghét cùng hận ý mà thúc giục:
“Tỷ tỷ ah nếu tỷ trời tối ”
“Đi chỗ nào Bốn phía đều ngươi còn có thể tới chỗ nào Nếu ngươi ở đây thì cút”
Bách Hợp lạnh một tiếng thò tay đè lên chỗ chân gãy của một ít miệng vết thương lúc cũng sớm đã đùi nứt xương cũng đã hết sưng nhưng còn xanh tím ấn lên đau nhức thể bộ lâu như tổng cảm giác còn chút cố hết sức khách quan phía bên hông đứt rời xương sườn ngược khôi phục nhất mà ngay cả dậy xuống chỉ cần quá gấp thì đau đớn lắm
Nghe lời của Bách Hợp Đậu Hải Ca cúi đầu nhịn nhưng trong mắt oán hận lên tiếng rồi Bách Hợp cũng mặc kệ trong lòng của nó hận dù kịch bản cũ Đậu Bách Hợp đối với nó như cũng báo đáp gì ngược dưỡng kẻ vong ơn hiện tại Đậu Hải Ca hận cô chỉ lo nó hành động như trong kịch tình mà thôi nhưng đã phòng nó hận thì như thế nào