Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 560
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 560 - Chia rẽ tình duyên tiên lữ 12
Nguyên chủ tổng cho là mỗi ngày đều xuất hiện ở mặt Lệ Ngã Nhiễm thì sớm muộn gì cũng ngày sẽ nàng nhưng biết Lệ Ngã Nhiễm lúc đã sớm quên mất nàng đã sớm cho rằng Lâm Loan Loan mới là vợ của nàng xuất hiện nhiều hơn nữa thì Lệ Ngã Nhiễm cũng sẽ gặp nàng thời điểm trong lòng nàng nàng nhiều hơn nữa thì làm sẽ lắng
“Nếu ngươi nguyện ý nghiêm túc suy nghĩ còn thể cho ngươi thêm một cơ hội nữa nhưng nếu ngươi vẫn kiên trì Lâm Loan Loan mới là thê tử của ngươi như mọi chuyện sẽ giống như ngươi mọi chuyện hết thảy đều xem như gió bay ” Bách Hợp đối với Lệ Ngã Nhiễm nhu tình mật ý gì nguyên chủ tuy ngoài mặt thì lạnh nhạt lạnh lùng kì thật trong nội tâm là một nữ nhân trọng tình nghĩa nhưng nữ nhân đã sớm còn tồn tại thế gian nữa nàng bây giờ chỉ vì thành tâm nguyện của nguyên chủ mà thôi cũng là lấy công đạo Lệ Ngã Nhiễm thể nhớ nguyên chủ tự nhiên là nhất nếu là nghĩ từ nay về hai nhất đao lưỡng đoạt còn liên quan gì nữa
Trước Lệ Ngã Nhiễm cũng từng nguyên chủ những lời như nhưng mỗi lần thấy đều cảm giác phiền chán tuy đã mất trí nhớ nhưng trong ấn tượng của thì nữ nhân dây dưa trở thành nữ nhân của nhiều bởi đối với nguyên chủ như cũng ấn tượng tự nhiên lời của nguyên chủ cũng sẽ cảm động căn bản cũng cẩn thận suy nghĩ làm gì ngược mỗi lần gặp nàng đều đâng lên cảm giác phiền chán phảng phất như một con mèo đang cào trong lòng làm cho thể nào bình tĩnh chính cũng biết cảm giác như là như thế nào chỉ là mỗi lần thấy nguyên chủ đều từng cấp cho nguyên chủ sắc mặt
Kỳ quái chính là lúc Bách Hợp cho sắc mặt cùng với dùng ngữ khí lạnh lùng bình tĩnh như để chuyện với như làm cho Lệ Ngã Nhiễm bỗng nhiên nổi lên chút do dự cảm thấy trong ngực chút tê rần giống như một cứ thế mà dùng sức xé rách mà ngực của từng thương qua Lệ Ngã Nhiễm chút hoảng hốt mà giơ tay lên ôm lấy ngực chỗ đó để một chai thuốc là mới đoạt lấy từ trong tay Bách Hợp đó là hương vị của vợ tâm Lệ Ngã Nhiễm vốn đang chút bối rối lúc sờ đến bình thuốc liền từ từ bình tĩnh
Hắn đầu Lâm Loan Loan Lâm Loan Loan lúc đang bụm mặt Khóc đến hai mắt sưng đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn vốn xinh sạch sẽ lúc loang lổ nước mắt cùng vết máu một đôi mắt đầy nước chăm chú khuôn mặt chút lạ lẫm nhưng mà đây rõ ràng là nơi sống của cùng thê tử nhớ mang máng mỗi lần trở về nhà thê tử của nhất định sẽ ở chỗ chờ
Tuy khi thương mất trí nhớ nhưng theo bản năng vẫn trở về đây liền thấy Lâm Loan Loan mà chờ ở nơi thì chính là vợ
Nghĩ như Lệ Ngã Nhiễm liền đem một chút tâm phiền ý loạn cưỡng chế xuống thậm chí vì chút dao động mà cảm thấy hổ lạnh lùng Bách Hợp: “Ngươi cần nhiều lời đưa lạc chuông đây nếu sẽ đánh cho ngươi thần hồn câu diệt” Đồ vật của vợ nên xuất hiện tay của một nữ nhân xa lạ cho dù chỉ là ý nghĩ Lệ Ngã Nhiễm cảm thấy như Bách Hợp đã làm ô nhiễm cái chuông liền sinh sát ý pháp lực trong cơ thể bắt đầu chậm rãi lưu động lúc Bách Hợp bỗng nhiên nở nụ nàng lắc lắc lục lạc chuông trong tay cái lục lạc chuông mới cùng nàng nhận thức qua chủ nhân cái chuông vốn là đồ vật của nguyên chủ lục lạc chuông giống như thể cảm nhận khí tức của chủ nhân ban đầu của nó vui sướng phát tiếng vang thanh thúy
Một cái vật phẩm luyện chế đều thể cảm nhận khí tức của nguyên chủnhưng hết lần đến lần khác cùng nguyên chủ làm vợ chồng vạn năm nhớ nổi chuyện cũ giữa hai
“Nhìn cho rõ ràng bên chương chính là tên của gọi là Bách Hợp mà nữ nhân tên là Lâm Loan Loan” Bách Hợp đem hai chữ khắc sáng ngời lục lạc chuông cho Lệ Ngã Nhiễm xem thừa dịp lúc Lệ Ngã Nhiễm ngẩn Bách Hợp liền xoay ly khai
Lệ Ngã Nhiễm thoáng cái liền ngây dại lúc nguyên chủ dây dưa ở bên cạnh Lệ Ngã Nhiễm luôn cảm thấy phiền luôn nghĩ làm để nàng thể lăn xa một chút nhưng lần là lần đầu tiên rời khi đầu lúc đó trong lòng Lệ Ngã Nhiễm cảm thấy chút hoảng hốt Nguyên chủ luôn ở phía chờ khi chỉ cần khẽ vươn tay là thể bắt nàng nhưng hiện tại phát hiện lúc nữ nhân luôn đuổi thật sự ly khai Lệ Ngã Nhiễm đột nhiên cảm thấy giống như mất một thứ gì đó trân quý liền bắt đầu chút lo sợ vô ý thức vươn tay đem Bách Hợp giữ chặt chỉ là trong nháy mắt vươn tay Bách Hợp nhanh chóng tránh hành động như xem là ôn thần mà tránh làm Lệ Ngã Nhiễm hết sức bất mãn nếu là kéo nguyên chủ nhất định sẽ vui mừng đấy nhưng từ lúc nào kéo nàng nàng ngược né tránh
“Đem lời cho rõ ràng ” Lệ Ngã Nhiễm đã quên chính để cho Bách Hợp cút khỏi chỗ theo bản năng lưu Bách Hợp Bách Hợp cũng nguyên chủ khả năng vĩnh viễn ở một chỗ chờ mà yêu cầu hồi báo nguyên chủ vì Lệ Ngã Nhiễm mà buông tha cho gần vạn năm tu vi buông tha địa vị cùng hết thảy ở Linh giới một lần nữa trở hạ giới cuối cùng lai rơi kết cục chết già Lệ Ngã Nhiễm mất trí nhớ cùng Lâm Loan Loan một khởi đầu mới cho dù đến cuối cùng nhớ nguyên chủ nhưng lựa chọn Lâm Loan Loan đối với nguyên chủ đây là chuyện châm chọc đến bực nào Lệ Ngã Nhiễm đã nhớ nổi nguyên chủ cục tức Bách Hợp sẽ thay nguyên chủ đòi
“Còn gì để nữa chứ Sau và ngươi hai liền nhất đao lưỡng đoạn nam cưới nữ gả liên quan gì đến nữa chú mừng Lệ đạo hữu hạnh phúc cùng mỹ quyến” thân hình Bách Hợp bay bổng liền tránh đượctay của Lệ Ngã Nhiễm thoáng qua Lâm Loan Loan đang đất đến kiềm chế liền chút do dự lập tức xoay nhẹ nhàng khỏi động phủ Lệ Ngã Nhiễm đang đuổi theo nàng để nàng mọi chuyện rõ ràng đúng lúc Lâm Loan Loan giơ tay kéo : “Nhiễm ca ca cái dược…”
Lúc Lâm Loan Loan thấy Lệ Ngã Nhiễm đang chuẩn đuổi theo liền vô thức đưa tay ôm lấy lúc tâm Lệ Ngã Nhiễm đang loạn như ma bóng lưng Bách Hợp trong lòng thủy chung luôn một cảm giác bối rối nhưng lúc thấy gương mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của Lâm Loan Loan thể hạ quyết tâm
Bách Hợp khỏi động phủ tòa sơn cốc quen thuộc bỗng nhiên nở nụ lạnh tại đây từng là địa phương mà nguyên chủ hoài niệm nhất về khi đến linh giới luôn nhớ mãi quên đối với thủy nguyệt tông đã dưỡng dục gần ngàn năm đay là nơi ghi bắt dầu của cả đời nàng nàng vẫn cho là nơi là thuộc về nàng đấy nhưng nguyên chủ thủy chung rõ nhiều thứ khi đã nhiều chạm qua thì dù cho trong trí nhớ nó thuộc về nàng kỳ thật thì nó đã còn liên quan gì đến nàng nữa
Bên ngoài động phủ còn đủ loại linh thảo như nữa nguyên chủ vì lệ Ngã Nhiễm trồng qua ít thảo dược ở chỗ nhưng trải qua vạn năm ruộng thảo dược đã sớm đổi thành ruộng hoa thoạt xinh đep giống như là thế ngoại đào viên nhưng đến cùng đã còn giống với địa phương trong trí nhớ của nguyên chủ nữa thật giống như là động phủ nguyên chủ đã dạo qua mặc dù cách bố cục thạch thất bên trong vẫn đồng dạng nhưng khi thay đổi chủ nhân thì bài trí bên trong đã bất đồng
Cái động phủ đã Lâm Loan Loan ở qua đã còn thuộc về nàng nữa
Nghĩ như trong mắt bách Hợp hiện lên vài phần trang nhã hai tay vòng ngọc xanh lam cũng từ cổ tay nàng bay đến lòng bàn tay Bách Hợp quát nhẹ một tiếng: “Băng Phong Thiên Lý”
Một lượng lớn pháp thuật dũng mãnh xông bên trong ngọc xanh lam con rắn nhỏ vốn cùng nàng tâm ý tương thông cảm thấy sát ý trong lòng chủ nhân lúc liền điều kiển pháp lực lam xà nhanh từ nhỏ biến lớn đến cuối cùng từ xà hóa thành rồng thân thể gặp gió liền lớn nhanh hóa thành một đầu long ảnh vài chục trượnggầm thét vọt lên hướng động phủ trong núi
Thanh thế như dọa cho mấy tử thủ sơn nhảy dựng lên nhiều nữ tử liền nhảy lên pháp khí bay lên khi lam long lên đến núi đến mức băng phong thiên lý những bông hoa xinh vốn đã nở cũng nhanh chóng băng ngưng kết núi nhanh kết băng mấy cái tử thủ sơn bay lên chậm một chút cũng đóng băng nhiều chỉ hận cha mẹ sinh thêm hai cái đùi nữa để nhanh chóng trốn bên ngoài
Bách Hợp ở trung chân là pháp khí phi hành của động phủ của Lâm Loan Loan nhanh đóng băng hai bóng nhanh phá băng mà Lệ Ngã Nhiễm lúc một thân chật vật mà Lâm Loan Loan giống như con mèo nhỏ lười biếng trong ngực Lệ Ngã Nhiễm tay ôm chặt cổ ánh mắt Lệ Ngã Nhiễm chút ngẩn ngơ con lam long đang bay tán loạn trung trong mắt lộ vẻ mờ mịt
“Phá” Cả tòa núi bao phủ bởi băng phong màu xanh da trời trăm phần pháp lực theo lam long chạy cùng một chỗ mỗi một chỗ của sơn cốc đều đóng kín một thời gian đại lượng đều rút cho đến khi mỗi chỗ hẻo lánh đều đóng băng Bách Hợp liền hét to một tiếng ‘phá’ long ảnh càng biến càng lớn tựa hồ như vây cả tòa núi khi Bách Hợp hô xong thì đầu duôi của long ảnh đụng hóa thành một cái hình tròn đó liền bắt đầu rút ‘bành’ một tiếng vang thanh thúy vang lên băng cứng giống như một sức ép cực lớn ép lên sơn cốc vốn xinh liền hóa thành mảnh vụn phiêu phiêu rơi xuống