Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 559
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 559 - Chia rẽ tình duyên tiên lữ 11
Beta: Sakura
“Ta biết dựa cái gì dựa cái gì ngươi nó là của ngươi thì nó sẽ là của ngươi” Lâm Loan Loan lúc bụm mặt thân run rẩy đến lợi hại đây là vật đính ước Lệ Ngã Nhiễm cho nàng tình cảm của hai đang lúc sâu đậm lúc Lệ Ngã Nhiễm ôm nàng gọi phu nhân vô cùng vui sướng mà đeo lục lạc chuông tay nàng đây là chuyện ý nghĩa đối với Lâm Loan Loan nguyên chủ luôn Lệ Ngã Nhiễm là phu quân của nàng nhưng Lệ Ngã Nhiễm từng thừa nhận qua bởi vì tin tưởng nàng nên đã tạo cơ hội cho nàng phân thời gian khi ở cùng với Lệ Ngã Nhiễm cho nàng một ít vì cái gì bây giờ còn đem đồ của cướp
Lâm Loan Loan để ý đến công dụng hộ thân cùng tác dụng trữ vật của cái chuông với tiêu chuẩn là tiểu tử chân truyền của chưởng môn đồ gì mà nàng từng Nàng để ý chính là phần tâm ý của Lệ Ngã Nhiễm dựa cái gì mà Bách Hợp nàng đúng là nàng đúng Nàng Lệ Ngã Nhiễm là trượng phu của nàng thì chính là nàng chuông nàng cũng là của nàng cũng chỉ vì thực lực của nàng cao cường thôi
“Ở bên rên khắc hai chữ Bách Hợp ngươi thấy ”Bách Hợp thấy thần sắc của Lâm Loan Loan chút phục liền lạnh một tiếng xổm xuống một tay túm lấy tóc Lâm Loan Loan buộc nàng ngửa mặt lên đem chữ khắc lục lạc chuông tới mặt Lâm Loan Loan
Mặc dù nhận thứ gọi là “tín vật đính ước” đã nhiều năm nhưng Lâm Loan Loan từng chú ý qua tạo hình của lục lạc chuông khắc chữ Lúc đầu túm chặt nàng ngẩng đầu lên quả nhiên thấy bề mặt chuông khắc mấy chữ nho nhỏ đó là một chuỗi nho nhỏ màu vàng kim óng ánh treo lục lạc chuông dùng thiên tằm tơ bện thành dây thừng gắn thànhbên trong lục lạc chuông hai chữ Bách Hợp theo thể chữ triện Lâm Loan Loan như sét đánh liền ngây ngẩn cả
Từ tới nay tuy nguyên chủ vẫn luôn khăng khăng Lệ Ngã Nhiễm là trượng phu của nàng Lâm Loan Loan đã thay nàng tìm cơ hội thế nhưng trong lòng Lâm Loan Loan vẫn luôn hoài nghi lời nguyên chủ thật dù Lệ Ngã Nhiễm thừa nhận nàng nhưng lúc thấy chứng cớ bày mắt Lâm Loan Loan sửng sốt một chút đó lớn lên
Bách hợp lạnh nàng một cái Lâm Loan Loan đến tê tâm liệt phế nước mắt hòa với nước mũi cùng với máu ở khóe miệng chảy thành một đoàn nàng bây giờ đơn thuần như một hài tử nàng lúc giống như thập phần ưu thương đến tùy tâmm sở dục Bách Hợp chút phiền: “ Câm miệngKhóc cái gì mà ” Nguyên chủ gặp nhiều chuyện như cũng trượng phu thì đoạt vật phẩm còn sót của trưởng bối mà quý trọng thì trượng phu làm thành vật đính ước đưa cho nữ nhân khác thậm chí nàng ngay cả cơ hội cũng bởi vì phát hiện lục lạc chuông là Bách Hợp đấy Lâm Loan Loan phảng phất như đó là kinh thiên địa nghĩa khách quan mà noiis nên là nguyên chủ mới đúng
Bên trong lục lạc chuông chứa loạn thất bát đao đồ vật Lâm Loan Loan cũng là sẽ thu xếp đồ vật gọn gàng sạch sẽ các loại bình thuốc cùng dược liệu bên trong một đống lớn Bách Hợp đều nén hết ngoài trong động phủ liền loạn thành một đoàn cái bình mà Bách Hợp mới đua cho Lâm Loan Loan để trong góc túi trữ vật lúc nàng lấy cầm trong tay liền lạnh: “Lâm Loan Loan Ta ngược đã xem thường ngươi thế mà dám gan đổi thuốc của ”
Thời điểm Lâm Loan Loan thương tâm gần chết vốn nàng nguyện tin tưởng lời Bách Hợp nhất là khi đã phát hiện tâm ý của lúc Bách Hợp chỉ trích việc nàng đổi thuốc ngực cùng đầu Lâm Loan Loan đều đau trong lòng nàng giống như bịđục một cái động lớn làm cho thân nàng đều lạnh run nàng thút tha thút thít liếc bình ngọc trong tay Bách Hợp :
“Ta đã nếm qua đan dược của ngươi hương vị khó chịu khó ăn nên mới đổi”lúc trong nội tâm Lâm Loan Loan đắng chắt khó chịu trong lòng nhịn nổi gặp Bách Hợp xông động phủ của đánh cướp đoạt trơ mắt Lệ Ngã Nhiễm giường đá đóng băng cũng giấu diếm nữa liền dứt khoát trực tiếp tính toán của :” Ta thể tùy tiện đem đan dược cho Nhiễm ca ca ăn ”
Lệ Ngã Nhiễm thật vất vả mới từ trong mê man tỉnh trong đó Lâm Loan Loan biết đã bỏ bao nhiêu tâm sức chảy biết bao nhiêu nước mắt nàng để ý Lệ Ngã Nhiễm sợ ăn đồ vật sạch sẽ xảy vấn đề nữa bởi cho dù là đan dược của Bách Hợp thì nàng vẫn sẽ lo lắng liền lấy cớ ngoài lấy nước liền lấy một viên ăn nhưng hương vị đắngschát cực kì khó ăn làm nàng suýt chút nữa thì phun mùi vị cổ quái như nàng nỡ đưa cho Lệ Ngã Nhiễm ăn đâybởi nàng liền đổi thành đan dược nhất mà Ngọc Hành thượng nhân cho nàng đút cho Lệ Ngã Nhiễm ăn: “Dù ngươi thật sự là thê tử của Nhiễm ca ca đây cũng vì cho ngươi nếu ăn hết đan dược khó ăn nếu xảy vấn đề gì thể nhớ ngươi
Nghe lý do Lâm Loan Loan bày bộ dáng vì cho Bách Hợp thở sâu một cái bình thuốc nàng mở một cỗ mùi thuốc thanh u liền nhẹ nhàng truyền đang lam xà vây khốn thân kết đầy sương trắng sợi tóc cũng đã treo đầy băng tuyếtvốn đang nhắm chặt mắt cơ hồ ngất đột nhiên Lệ Ngã Nhiễm ngửi thấy cỗ mùi thuốc bỗng nhiên ngay lúc đó thoáng cái liền mở hai mắt hai má lúc run rẩy ngửi thấy mùi thuốc trong quá khứ trong lòng giống như nhớ việc gì đó trong mắt lộ vài phần mờ mịt biết làm ngay lúc đó trong miệng bỗng nhiên hét lớn một tiếng khí thế bỗng chốc tăng lênlam xà vốn là đang vây khốn bỗng nhiên hét thảm một tiếng hóa thành một đạo lam ảnh lần nữa quấn trở về tay Bách Hợp
“Đây là đây là tiểu hợp…” băng hàn lam nhạt Lệ Ngã Nhiễm theo lam xà ly khai dần dần tan băng sương tóc hóa thành nước rơi xuống tí tách nhận kích thích bộc phát tiềm lực cường đại trong cơ thể khi khối băng tan Lệ Ngã Nhiễm chút lảo đảo xuống giường thấy Lâm Loan Loan té ngã mặt đất cũng thấy đồ vật Bách Hợp ném bên cạnhcũng thấy chai thuốc trong tay Bách Hợp Lệ Ngã Nhiễm giống như gặp ma giơ tay tới cằm lấy Bách Hợp cũng cự tuyệt tùy ý đem chai thuốc xem như là bảo bối mà đoạt mất
Hắn đổ dược bên trong lòng bàn tay thần sắc của giống như chút ít buồn bã thảm thiết chút ưu thương mê mang viên đan dược hiện lên nhàn nhạt màu xanh da trời công pháp của nguyên chủ là hệ Băng pháp quyết lúc luyện đan dược trong đan đỉnh các viên đan dược lò sẽ hoa văn màu lam nhạt đây là dấu hiệu đặc biệt của đan dược do nguyên chủ luyện hơn nữa mùi vị của thuốc khó ăn Lệ Ngã Nhiễm vẫn nhớ rõ giống như chút kích động nhét đan dược trong miệng mùi vị đắng chát cùng buồn nôn ở trong miệng hòa tan nhưng cũng đem thuốc nhổ ngược còn dùng sức nhai trong miệng lẩm bẩm : “Là nàng là nàng là phu nhân của …”
Giọng của Lệ Ngã Nhiễm lúc chút thành kính mặt khócó lộ ôn nhu bình thường là một lãnh đạmlúc hai vợ chồng Linh giới vô luận là lúc ở mặt bằng hữu giao hảo nhiều năm là mặt đồ tử đồ tôn cho tới bây giờ đều bày bộ dáng lạnh lùng chỉ lúc ở cùng một chỗ với nguyên chủ thì Lệ Ngã Nhiễm mới ôn nhu thân cận tuy về Bách Hợp thích Lệ Ngã Nhiễm nhưng chứng kiến thần sắc Lệ Ngã Nhiễm lúc trong lòng khó tránh khỏi chút xúc động
Chỉ là nàng còn cảm động bao lâu Lệ Ngã Nhiễm bỗng nhiên nở nụ : “Còn gì để ”
Hắn dùng sức nhai lấy đan dược trong miệng cái thần sắc mừng rỡ giống như nỡ nuốt một bên đem bình thuốc trân trọng bỏ trong ngực của Lệ Ngã Nhiễm giơ tay kéo Lâm Loan Loan lên quần áo tài liệu cùng với một ít đan dược Bách Hợp ném đầy đất cuối cùng ánh mắt dừng ở cái chuông lục lạc xinh xắn trong lòng bàn tay Bách Hợp ánh mắt liền trở lên sắc bén:
“Hương vị nhớ là đan dược phu nhân luyện ngươi ba lần bốn lượt dây dưa với luôn miệng là phu nhân của trong lòng của đã rõ ràng hiện tại giao lục lạc chuông đây sẽ để cho ngươi chết nhanh thả cho thần hồn của ngươi đầu thai chuyển thế chuông ngươi nên phanh nó đây là vật trân ái của phu nhân ngươi làm bẩn nó ngươi đáng chết”
Lúc Bách Hợp như thế bỗng nhiên ngay lúc đó trong lòng chửi bậy cuối cùng thì nàng đã rõ cảm giác lúc đó của nguyên chủ trong nội dung kịch tình Lâm Loan Loan đã chế tạo cho nàng ít cơ hội xuất hiện mặt Lệ Ngã Nhiễm cũng từng mấy lần giúp nàng nhưng mỗi lần cũng giúp gì cho nàng mà gây trở ngại cho nàng mà thôi giống như chuyện Lâm Loan Loan đổi thuốc thì giống như Lâm Loan Loan vì cho Lệ Ngã Nhiễm nhưng sự thật thì luôn làm cho giữa phu thê hai hiểu lầm càng sâu làm cho đến cuối cùng Lệ Ngã Nhiễm đối với nguyên chủ càng thêm oán hận càng thêm kiên định cho rằng Lâm Loan Loan là vợ của thẳng cho đến khi khôii phục trí nhớ thì hết thảy mọi chuyện đều đã muộn
“Lục lạc chuông trong tay ngươi mới đúng là làm bẩn đây là lúc tôn sư vì ăn mừng trúc cơ thành công từng tự vì mà luyện chế thành nó vốn là vật đính ước phu thê của và ngươi hôm nay ngươi đưa cho khác Lệ Ngã Nhiễm ngươi Huyền Trinh đả thương đó lãng quên hết tất cả nhưng nghĩ tới ngươi cũng sẽ quên ” Ngay lúc đó Bách Hợp bỗng nhiên cảm thấy tâm tình thật buồn bực nguyên chủ giống như vây hãm bên trong một vũng bùn nhão bên trong là vật nàng âu yếm buông tha thì chút đáng tiếc nhưng lưu thì sẽ hãm sâu vũng bùn Bách Hợp thích loại tình huống nàng ngẩng đầu thần sắc âm trầm chằm chằm Lệ ngã Nhiễm trực tiếp mở miệng: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng ngươi nghiêm túc suy nghĩ một chút lúc đầu quen biết ngươi ở đây cùng ngươi cử hành song tu đại điển tại Thủy Nguyệt Tông và ngươi vợ chồng ân ái vạn năm chúng cùng một chỗ khai tông lập phái chuông là đưa cho ngươi ngươi từng qua sẽ vĩnh viễn phụ đan dược là luyện ngươi từng hương vị như ngươi vĩnh viễn sẽ nhớ rõ ngươi đã chỉ cần là đan dược luyện cho dù khó ăn như thế nào thì trong lòng ngươi nó cũng sẽ luôn ngọt ngào”