Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 544
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 544 - Nữ phụ vốn là nữ chính 15
Beta: Sakura
“Người ” lúc Đường Phi Phi thấy cảnh liền mở miệng thật to Đường Ân Nhã cố nén đau đớn cỗ thân thể của Bách Hợp cũng dị năng giả cũng luyện võ công lực đạo cũng lớn lúc thực tế đau đớn còn bằng vết thương Đường Ân Nhã nhưng cái cảm giác nhục nhã đánh lên mặt kiến Đường Ân Nhã nhẫn nại cô gắt gao cắn môi đem mí mắt rủ xuống xuống chặn suy nghĩ trong mắt `
Tiếng bén nhọn của Đường Phi Phi vang lên trong xe Lưu Hạo chăm chú Bách Hợp Hải Ninh cũng đầu khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Phi Phi đang cố sức qua gương chiếu hậu lạnh nhạt hô một câu: “câm miệng” Đứa trẻ lúc nãy còn to khi thấy câu của hải Ninh liền sợ run cả thút thít dám tiếng trong đôi mắt to tràn ngận bất an cùng sợ hãi Đường Ân Nhã khẽ cắn chặt răng thân thể run lên nhè nhẹ Bách Hợp thấy bộ dáng cô giận mà dám phảng phát như thấy lúc lúc trong lòng Đường Ân Nhã nhất định phục nhưng cô vốn cũng buông tha Đường Ân Nhã Hải Ninh đã sinh hứng thú với Đường Ân Nhã chỉ sợ sẽ để cô động thủ
Như cũng lúc Dương Bách Hợp rơi trong tay Hải Ninh sống bằng chết cuối cùng gặp Đường Ân Nhã chỉ sợ cũng sống nổi nếu nguyên chủ đến mức dùng linh hồn làm điều kiện trao đổi những khổ sở mà nguyên chủ chịu Bách Hợp sẽ để Đường Ân Nhã thử qua Lúc Hải Ninh hứng thú với cô cũng đợi đến lúc cô trở thành đồ bỏ như Dương Bách Hợp mới là thời điểm cô thành nhiệm vụ
Bách Hợp bình tĩnh trở vị trí trong tay cô vẫn cầm cái còng đùng đánh Đường Ân Nhã cô cũng trả Hải Ninh ngược cầm trong tay vuốt vuốt Xe chạy nửa giờ Trầm Ngạo Trì vốn ngủ say tại chỗ phía rốt cục đã tỉnh Tối hôm qua Hải Ninh làm cho ngất nghĩ tới lúc đã tỉnh lúc Bách Hợp đã từng thuốc đó làm ngất ngủ gần hai ngày mới tỉnh thể thấy thân thể Trầm Ngạo Trì Hắn tỉnh liền cảnh giác bốn phía phát hiện ở xe khác hai tay trói chặt Trên thấy đau đớn nhưng dựa trực giác mà luyện võ cảm thấy thương trong mắt hiện lên vài phần ác liệt nhưng nhanh nhận rõ tình thế cả nhanh chóng tỉnh táo yên tĩnh tựa ở chỗ phía lên tiếng
Nhìn cảnh vật hoang vu ngoài cửa sổ Bách Hợp thò tay che miệng ngáp một cái mặc dù chỉ là động tĩnh nhỏ nhưng như đưa tới sự chú ý của Hải Ninh bên cạnh lái xe phân tâm quan sát Bách Hợp
“Ngủ một chút ” Không khí yên tĩnh trong xe chút quỷ dị Hải Ninh đầu Bách Hợp thấy mắt cô thâm quầng nhẹ giọng hỏi một câu Đêm qua giằng co lâu như Bách Hợp là bình thường chịu đựng thời gian dài như cũng chút chống đỡ nổi nhưng cô luôn cố nén Sau khi tiến nhiệm vụ bất kể là cảnh chung quanh là trong xe cô đều tin kể cả Hải Ninh lúc thoạt quan tâm đến cô Bách Hợp cũng tin tưởng luôn vài phần phòng xe bọn Đường Ân Nhã bởi cho dù cô cực kì buồn ngủ nhưng vẫn như một đôi mắt mở to chằm chằm ngoài cửa sổ cho đến khi Hải Ninh đột nhiên mở miệng hỏi Bách Hợp mới đầu chút giật Hải Ninh
“Dựa ngủ một lát” Hải Ninh hướng cô mỉm vẻ mặt thiện ý kính che đôi mắt phượng dài và nhỏ lộ ánh mắt chân thành tha thiết Bách Hợp do dự một chút vốn là cự tuyệt nhưng tới một phút con mắt nguy hiểm của Hải Ninh híp lên tuy mặt vẫn mang ý nhưng lúc vốn nên khiến khác như tắm gió xuân để cho lưng phát lạnh hỉ nộ vô thường Bách Hợp thức thời nhẹ gật đầu
Dù bọn Đường Ân Nhã đã rơi tay Hải Ninh Hải Ninh tên biến thái dựa một thậm chí sở hữu dị năng võ công cao cường cũng thể một mẻ hốt gọn đám Đường Ân Nhã Thấy thủ đoạn của lúc mấy cái dị năng giả gần như đã phế Bách Hợp cũng sợ Đường Ân Nhã sẽ thừa cơ giở trò với cô về phần Hải Ninh nếu như tay với cô vốn cần thừa dịp cô ngủ say bởi cô nghĩ một chút điều chỉnh tư thế dần dần nhắm mắt
Cô ngủ nhanh hề dựa Hải Ninh ngược trong tư thế lộ vài phần phòng Hải Ninh vốn mang theo gương mặt ôn hòa cô khi cô ngủ mặt liền lạnh xuống cô trong ghế nhỏ hẹp Hải Ninh chút do dự thay cô đem cái ghế buông xuống cũng thay cô cởi dây an kéo cô trong ngực của
Lưu Hạo phía giận mà dám gì đẩy tại trong góc vốn dáng khôi ngô chỗ phía nhiều lắm còn lách ba lớn một đứa bé lúc Hải Ninh còn điều chỉnh chỗ phía chật đến nỗi chỗ ngược đằng Bách Hợp ngủ đến thoải mái Lưu Hạo hai tay bắt chéo lưng ép đến nỗi chen chân
Không giống Lưu Hạo đau khổ Bách Hợp lần ngủ cực kì ngon hình như đã lâu cô ngủ ngon như vây quanh chóp mũi là mùi hôi thối và máu tanh của zombie mà là hương hoa thơm ngát Cô tỉnh lúc mặt trời đã ngả về tây ánh mặt trời chiếu trong xe đắp một chiếc áo khoác đem mặt cô che khuất hơn phân nửa để cô cảm nhận sức nóng của ánh mặt trời thể ngủ thoải mái dễ chịu Đầu cô gối lên một lồng ngực ấm áp vị trí thoải mái đến nỗi cô chút dậy
Một đôi tay giữ lấy lưng cô như để phòng ngừa cô tụt xuống lúc Bách Hợp mở mắt chủ nhân của cánh tay cũng cảm nhận biến hóa âm thanh chút buồn ngủ vang lên: “Tỉnh ”
Giọng của Hải Ninh mang chút buồn ngủ giống bình thường nhẹ nhàng thanh nhã Bách Hợp ngửa đầu liền thấy cũng đang cúi đầu cô trong mắt mang theo những tơ máu rõ ràng cũng ngủ thần sắc lộ vài phần lười biếng nhưng nhanh liền thanh tỉnh gần như chỉ trong nháy mắt đã hồi phục trạng thái tỉnh táo
Lúc thấy Bách Hợp chăm chú liền hướng cô nở một nụ vô cùng Bách Hợp vô ý thức cũng mỉm đáp Đợi phục hồi tinh thần cô giãy giụa dậy Hải Ninh cũng buông cô ngược một tay ôm cô một tay sửa tóc cô: “Phu nhân của ngủ ngon ”
Xe vẫn đang chạy mà hai tay đặt vô lăng hơn nữa xe cũng truyền đến âm thanh Bách Hợp khóe miệng co quắp: “Xe chạy như thế nào”
Trên mặt Hải Ninh hiện lên nụ sáng lạn nhướng mày ngẩng đầu về phía xa : “Có một số việc cuối cùng vẫn cần làm” Thần sắc của lạnh nhạt mắt xa gió ấm thổi từ cửa sổ xe tóc của bay nhẹ lúc phảng phất cả khuôn mặt đều giãn nhưng Bách Hợp chú ý tới bộ dáng tuấn tú đó ngược cô dậy theo tầm mắt của ngoài cửa sổ Bọn Đường Ân Nhã đeo còng tay như họ chẳng biết lúc nào ai đó dùng dây thừng buộc lên lúc đang liều mạng kéo xe tiến lên phía bước chân như bọc chì Lúc tháng 3 thời tiết tính là oi bức nhưng mỗi bọn họ giống như vớt từ hồ lên thân ướt sũng mồ hôi
“…” Trong đầu Bách Hợp phảng phất thấy trong lịch sử từng học qua hoàng đế Dương Quảng nhà Tùy lúc du lịch triệu tập dân chúng kéo thuyền cô cảm giác còn gì để Hiện giờ bọn Lưu Hạo phảng phất như một con la đang kéo da thịt cánh tay Lưu Hạo như nổ tung ngược còn đỡ nhiều lúc trong ba Đường Ân Nhã chật vật nhất cho dù mặt của cô Bách Hợp cũng thể tưởng tượng thần sắc mặt cô đặc sắc đến mức nào
Nhìn bóng lưng là biết mấy mệt đến sắp chịu nổi nhưng dám ngừng kéo Cho nên đắc tội với ai cũng tuyệt đối đắc tội với Hải Ninh
Đến lúc trời sắp tối bọn Đường Ân Nhã phát hiện đằng một trạm xăng dầu cỡ nhỏ mới dừng Lúc Hải Ninh xuống xe mấy Đường Ân Nhã cũng đã xụi lơ mặt đất Nhìn thấy Bách Hợp cùng Hải Ninh xuống xe trong mắt Đường Ân Nhã che dấu vẻ oán hận Lúc mặt cô đỏ lên như gan heo tóc rối tung hầu như mồ hôi lạnh thấm ướt miệng thở hổn hển như con bò mệt đến thở nổi hung dữ chằm chằm Bách Hợp Lúc cô còn dáng vẻ yêu mị như chỉ còn một thân chật vật tóc dán lên mặt cổ bởi vì dùng sức mà nổi gân xanh hai tay mỏi như sắp gãy sắc mặt xanh trắng
Đường Phi Phi xe co thành một đoàn thấy Hải Ninh cùng Bách Hợp đều xuống xe nó mới dám mở cửa xe Bởi vì nó tuổi còn nhỏ cho nên may Hải Ninh đuổi xuống kéo xe chỉ là lúc thấy bộ dáng của mẹ nó Đường Phi Phi ôm Đường Ân Nhã lên nhưng e ngại Hải Ninh dám thành tiếng
“Dương Bách Hợp lúc đoàn xe gì cũng từng cứu cô coi như ngày đó hiểu lầm cô bắt nạt con của từng khách khí với cô nhưng bọn Lưu Hạo là vô tội Ngạo Trì còn từng giúp cô cho dù cô hận cũng nên nhằm một con của cùng bọn Lưu Hạo là vô tội cô thể buông tha bọn họ ” Hải Ninh vài bước về phía lúc Bách Hợp xuống xe Đường Ân Nhã đột nhiên hạ thấp âm thanh : “Ai làm đó chịu cô thích thả bọn Lưu Hạo ”