Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 543
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 543 - Nữ phụ vốn là nữ chính 14
“Ở đây còng tay thuận tiện xem đồ gì dùng ” Hải Ninh cũng thấy hoài nghi trong mắt Bách Hợp biểu tình chút châm chọc : “Trong mắt em cảm thấy là chỉ biết giết là thú vui ác làm”
Lẽ nào Bách Hợp thấy lời của Hải Ninh khóe miệng giật giật nhưng cũng lời Có điều Hải Ninh vẫn thấy thái độ trầm mặc của cô thần sắc như chút buồn bực vô thức đưa tay đẩy kính sờ đến mới nhớ tới hôm qua trong lúc buồn bực đã ném kính đống lửa
Mắt của Hải Ninh vốn cận nhưng thích khác để ý đến ánh mắt của vì thế bình thường đều giả vờ đeo kính lúc mặt kính nữa cảm thấy chính giống như bảo hộ mà mặt Bách Hợp chút quen híp mắt : “Dương Bách Hợp em đã từng thích cái gì ” Anh thật là lấy lòng Bách Hợp thậm chí động tác của trong lúc vô thức cũng mang ý lấy lòng Bách Hợp mỗi một ánh mắt của cô đều khiến vô cùng để ý mỗi câu của cô đều ghi nhớ trong lòng nhưng biết làm thế nào mới khiến cô vui vẻ thậm chí cho tới bây giờ cô còn sợ Hải Ninh giờ để ý ánh mắt của khác căn bản thèm để ý khác nghĩ như thế nào nhưng từ lúc gặp cô luôn vô thức để ý
hết lần tới lần khác mà để ý trong lòng hận thể tránh xa
Bách Hợp lên tiếng trong thời gian Hải Ninh hỏi cô thì trí óc hiện bộ dáng Lý Duyên Tỷ Trên thực tế cô sớm đã dùng hình thái sinh tồn nhiều năm Tinh xem như nhà của cô Lý Duyên Tỳ là thân của cô là yêu nếu như thích chắc là cô thích Lý Duyên Tỳ thế nhưng lúc Hải Ninh dùng ngữ khí chút châm chọc hỏi cô thích ai Bách Hợp cảm giác chút buồn bực
Nhìn thấy thần thái của cô còn bình tĩnh nữa mà trở thành tức giận Hải Ninh ngược cao hứng chỉ cần phản ứng là Anh thích cô rõ ràng sợ hãi bày bộ dáng bình tĩnh khiến cho cảm thấy vô cùng khó chịu Trong cục cảnh sát Hải Ninh chút mừng rỡ kéo Bách Hợp lúc đã cách tận thế 10 ngày cục cảnh sát sớm đã đến gậy cảnh sát cùng với súng ngắn các loại sớm lấy rồi nhưng một ít còng tay các loại vẫn còn Hải Ninh nhặt lên như trẻ con bắt quý đưa đến mặt Bách Hợp: “Em xem”
Anh cầm hai mươi cái còng tay đem cái chìa khóa các loại ném lúc đợi hai trở bên xe Bọn Đường Ân Nhã dọa đến sắc mặt chút phát xanh tự chủ thở phào nhẹ nhõm
Đem tay mấy mặt mũi tái nhợt theo thứ tự lần lượt khoá mấy Đường Ân Nhã đều giận mà dám gì Đường Phi Phi tuổi còn nhỏ thần kinh chặt đứt lúc khác phế nhân bởi Hải Ninh cũng khóa nó chỉ là kệ nó như con thú con sợ hãi trốn ở góc phòng một đôi mắt to sợ hãi trừng chằm chằm
“Mày đem bọn tao ” Trong xe một mảnh trầm mặc Hải Ninh chuyên tâm lái xe nửa bên mặt ưu mỹ như trong bức hoạ thiếu niên nhẹ nhàng từ tranh Cho dù là ngao du trong tận thế nhưng như khiến sạch sẽ mà ưu nhã như thân sĩ nho nhã lễ độ cúc áo sơ mi đóng tỉ mỉ ngay cả cổ tay tay áo cũng chỉnh tề Mấy ngày qua tóc của phảng phất mọc dài một chút cơ hồ rũ xuống tới sống mũi kính mắt hé bên mặt thanh tú hiện vài phần cảm giác âm nhu Lúc Đường Ân Nhã thiếu kiên nhẫn hỏi câu giống như căn bản thấy để ý ngược lúc cảm giác Bách Hợp vô thức xoay đầu tươi với Bách Hợp
Hải Ninh hờ hững với ‘tù binh’ bọn họ dần dần khiến Đường Ân Nhã cảm giác chút kiên nhẫn Cô lo lắng thương thế của con trai mặc dù Đường Phi Phi đến lúc náo nhưng nó thương miệng vết thương của nó cần xử lý mà gian bảo bối của đó là đồ bảo mệnh của cô trong tận thế là chỗ dựa lớn nhất của cô nhưng bây giờ gian đã mất Trong gian nước suối uống thể chữa khỏi mọi vết thương trong gian thực vật cô hao hết tâm huyết trồng cũng mất ngay cả một ít vật cô thừa dịp tận thế cất giữ cũng mất
Hiện tại đừng mang ít nước suối trị thương cho con trai ngay cả khẩu quyết quyển truyền thừa Viễn Cổ đại năng mà cô trong gian vì giờ tận thế linh khí đầy đủ như trong gian cũng tu luyện nữa nhất là bây giờ cô còn trọng thương Đường Ân Nhã nghĩ đến đây cảm thấy mọi việc đều thuận lợi Trước nếu cô gặp nguy hiểm thể trốn gian nếu khát thì uống nước suối thể trị bách bệnh trong gian nếu đói bụng thì tận thế cô đã bán của cải lấy tiền mặt mua đồ ăn cái gì đều khác hoa quả cô thể trồng trong gian Hiện tại tất cả đều hủy Thời gian dần qua Đường Ân Nhã bắt đầu bình tĩnh thậm chí vòng tay đứt của cô cũng Hải Ninh đoạt nghĩ đến những thứ Đường Ân Nhã liền nhịn kêu tiếng:
“Mày rốt cuộc mang bọn tao nơi Dương Bách Hợp mày lúc mày vụng trộm lái xe của bọn tao mày hại chết ông Chu và bà Vương mày hại chết bọn tiểu Quách mày thậm chí hại chết Lưu Tuyết mày bây giờ còn làm gì lẽ nào trong đội bọn tao với mày”
Tối hôm qua thấy Lưu Tuyết cùng vợ chồng họ Chu Bách Hợp đoán bọn họ đã chết lúc Đường Ân Nhã tự Bách Hợp cũng ngạc nhiên lắm
Trong nguyên tác những cũng thích Bách Hợp lắm thậm chí còn bài xích và chán ghét cô Tình cảm giữa mọi sâu nếu ngày đó cô Đường Ân Nhã tát oan cũng đến mức vì cô chuyện Hơn nữa ngày đó cũng cô lái xe bỏ cô cũng là hại Hải Ninh làm cho bất tỉnh mang về Bách Hợp đối với sự lên án của Đường Ân Nhã cũng cảm thấy chột áy náy chút nào vì thế cũng lên tiếng
Có điều bộ dạng thèm để ý của cô thắp lên ngọn lửa giận giữ trong lòng Lưu Hạo vốn là đơn giản nếu thì trong nguyên tác khi lời của Đường Ân Nhã cũng dễ dàng về phía bọn họ cho rằng Dương Bách Hợp là phụ nữ lòng ác độc Nguyên chủ quả thật chút tâm cơ nhưng thể tính là ác độc hơn nữa cho dù cô chút tâm tư nhỏ nhưng trong tận thế cô thực lực tất cả tâm tư chỉ vì sống mà thôi tâm cơ nhiều nhất cũng chỉ là lợi dụng sự yêu thích của Lưu Hạo để trong đội ngũ ở cạnh Trầm Ngạo Trì nhưng Đường Ân Nhã thực sự trừ khử cô
Sau những việc Bách Hợp làm cũng chỉ để phản kích điêu phản kích thành công nhưng Lưu Hạo tin tưởng phụ nữ thích ngược một lòng cho rằng cô là độc ác cuối cùng gọi Dương Bách Hợp là ‘con sâu làm rầu nồi canh’ đuổi khỏi đội ngũ khiến cô rơi tay lũ ác quỷ
Lúc Lưu Hạo Đường Ân Nhã nhắc chuyện ban đầu nhớ tới bọn tiểu Tuyết Chu gia gia mắt trong phút chốc đỏ hồng bộ dáng thèm của Bách Hợp thì càng tức giận:
“Dương Bách Hợp lúc đầu nên cứu cô Cô rời khỏi đội ngũ thể với một tiếng tại cướp xe Cô biết ông Chu đã ở bên cạnh từ lúc nhỏ tuổi của ông cũng nhỏ lặn lội đường xa như cuối cùng chết trong miệng zombie Chúng xe tiểu Tuyết cũng chết trong miệng zombie”
“Hôm qua bọn chú Tôn cũng chết ” Đường Phi Phi bên cạnh Lưu Hạo cũng nhịn chêm thêm một câu Lưu Hạo chảy xuống hai hàng nước mắt nước mắt hai tay khóa lau nước mắt trừng mắt Bách Hợp gân xanh trán giật giật
Lưu Hạo vốn nhắc chuyện quá khứ nhưng lúc Đường Ân Nhã nhắc gợi vết thương lòng của : “Tôi chỉ Tiểu Tuyết là thân lúc là mắt mù mới thích phụ nữ lòng rắn rết như cô hừ”
‘ Két két…’âm thanh dừng xe vang lên Hải Ninh vốn lên tiếng lúc Lưu Hạo từng thích Bách Hợp trong phút chốc liền dừng xe sắc mặt chút nghiêm túc đầu chằm chằm Bách Hợp Bách Hợp vốn Lưu Hạo chọc giận đặt biệt là lúc cô lòng rắn rết buồn bực trong lòng khiến cô biểu tình khó coi Hải Ninh lúc cô chằm chằm kiến cô sợ đến nổi da gà nhưng trong lòng nổi lên ngọn lửa vô danh Cuối cùng nhịn nữa đem dây an của tháo đến mặt Đườn ng Nhã : “Nói đến chuyện lúc nghĩ tới lúc cô bắt nạt con cô đã tát một cái”
Lúc cô năng lực phản kháng đem cục tức đó nuốt xuống bây giờ Đường Ân Nhã trọng thương gian hai tay trói năng lực phản kháng Bách Hợp chút nghĩ ngợi liền giơ tay lên lúc cô chuẩn tay bàn tay sạch sẽ trắng nõn của Hải Ninh bắt lấy tay của cô lúc Bách Hợp nhíu mày mỉm ôn hòa: “Không cần dùng tay lấy cái ”
Anh lấy một bộ còng tay đưa tới tay Bách Hợp Nếu dùng cái đánh Đường Ân Nhã sử dụng lực lớn hơn một chút thể đánh cho Đường Ân Nhã rơi cả răng Bách Hợp nhận lấy còng tay lúc Đường Ân Nhã trợn mắt cô chút nghĩ ngợi cầm còng tay hướng mặt Đường Ân Nhã đánh: “Đây là trả cô”