Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 533
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 533 - Nữ phụ từng là nữ chính 4
Trong một lần tranh một loại quả thần bí Dương Bách Hợp trả giá bằng thân thể để biết tin tức cô cũng trà trộn trong đó Mặc dù Dương Bách Hợp biết khả năng loại quả đó thấp nhưng đây là cơ hội duy nhất của cô cô buông tha cô theo đám dị năng giả tiến chỗ loại quả quả đã sinh linh trí tứ đại căn cứ đều mang đến cướp giật tổn thất nặng nề khắp nơi đều tử vong Trong lúc đó thì quả nhẹ nhàng hướng về phía Dương Bách Hợp Dương Bách Hợp ngờ cơ hội như cô thấy cơ hội của ở ngay mắt cô cảm giác thứ trời sinh liền thuộc về cô cũng cảm nhận khi loại quả thực lực sẽ mạnh lên từng thấy lúc cô sắp đưa tay thì trái cây đột nhiên chuyển hướng bay về phía Đường Ân Nhã nhanh chóng nhận chủ
Một khắc đó Dương Bách Hợp suýt chút nữa hộc máu cô biết vì Đường Ân Nhã may mắn như mỗi lần đều gặp chuyện Đời cô Đông Phương Li đả thương đã thể tiến cấp nay mất cơ hội trái cây thần kỳ khả năng cả đời sẽ là một phế nhân Dương Bách Hợp cam lòng oán hận ông trời Mà lúc trái cây di chuyển cũng khiến cô – một dị năng giả cấp ba lộ mặt mọi Đường Ân Nhã phát hiện cô những khác cũng
Ở nơi mà từng tốp thế lực mạnh mẽ dị năng giả cấp ba thể thăng cấp như Dương Bách Hợp khác gì một đứa trẻ yếu đuối một chút lực phản kháng cô một lần nữa mất tự do Người nắm quyền của căn cứ Ám Dạ thấy bắt cô dẫn trở về cô trở thành vật thí nghiệm nghiên cứu nguyên nhân hình thành dị năng giả đó là đàn ông bề ngoài thanh tú nhưng khủng bố như ác quỷ Dưới tay là một đám nhà khoa học như kẻ điên vô nhân tính đem Dương Bách Hợp khám phá bộ Dương Bách Hợp sống chết xong Tên khi Đường Ân Nhã trái cây để ý cô đã lập gia đình từng hướng cô cầu hôn nhưng cự tuyệt đàn ông như ác ma hề từ bỏ từng phục kích Đông Phương Li nhưng thất bại khi đàn ông đó thấy phục kích thất bại thì chút do dự rời Dương Bách Hợp như vật phẩm bỏ lưu Cô thấy Đường Ân Nhã một lần cuối Đường Ân Nhã thấy cô thì nở nụ
Hai đã ở cùng một chiếc xe lúc địa vị cũng tương đương kỳ thực mặt Đường Ân Nhã Dương Bách Hợp còn cảm thấy tự kiêu Cô còn trẻ gả cho ai cũng bạn trai càng sinh con bề ngoài của cô thua Đường Ân Nhã Thậm chí cô ất nhiều đàn ông yêu thích nhưng đáng tiếc cô là một đã đám đàn ông chơi chán là một đã thủ hạ tên ác ma mổ xẻ hợp xem rác rưởi bỏ Còn Đường Ân Nhã thì gả cho đầu trong tứ đại căn cứ phong quang vô hạn So với đây cô còn xinh hơn căn cứ Đông Phương còn giúp cô trở nên mạnh mẽ hơn Dương Bách Hợp nhốt trong bồn chứa thân thể đều là vết thương thể che đậy một chút tôn nghiêm
“Dương Bách Hợp cô cũng ngày hôm nay cô biết…” Đường Ân Nhã nở nụ giống như gì đó với Dương Bách Hợp nhưng đúng lúc đột nhiên mặt Bách Hợp mát lạnh cái lạnh khiến thân thể run lập cập đầu cô vốn đang tiếp thu nội dung câu chuyện cắt đứt cô cảm thấy bỏ qua tin tức quan trọng Bách Hợp nổi nóng mở mắt thấy Đường Phi Phi lúc đang vất vả nắm một gáo nước biết gáo nước gì giội hết mặt cô thấy Bách Hợp mở mắt Đường Phi Phi cau mũi nghiêm túc :
“Hừ thời điểm quan trọng cô còn ngủ nếu như nguy hiểm thì giờ”
Đường Phi Phi ở trong câu chuyện là một đứa bé thiên tài vì nguyên nhân xuất thân từ gia đình đơn thân mới ba tuổi nhưng nó vô cùng hiểu chuyện còn hiểu chuyện thông minh hơn đứa bé mười tuổi Vào lúc vẻ mặt thành thật chằm chằm Bách Hợp giống như đợi cô nhận sai xin Bách Hợp nghĩ tới đang tiếp nhận tới đọan quan trọng của câu chuyện nhưng cô thể tiếp nhận nốt tới cuối câu chuyện tâm nguyện của nguyên chủ là gì cô cũng biết đứa trẻ phá hỏng việc cô tiếp thu nội dung câu chuyện trong lòng Bách Hợp dâng lên sự kích động chỉ một lòng đánh chết nó
Cô đối với sự kích động vui mừng loại cảm xúc kích động hơn nửa thuộc về nguyên chủ Bách Hợp thích Đường Phi Phi nỗi hận của nguyên chủ càng dễ ảnh hưởng đến cô Lúc khi sinh ý giết Đường Phi Phi Bách Hợp thở sâu cố nén sâu cảm xúc đang bạo động nắm chặt tay mới chậm rãi bò lên đưa tay chà xát mặt tay còn dính nước màu đen còn thoang thoảng mùi hôi Bách Hợp biết hình tượng lúc dễ luồng khí nóng trong lòng cô dâng lên biết rằng nên tính toán với một đứa bé Bách Hợp liếm môi thái độ ác liệt: “Mắc mớ gì tới nhóc”
Khi mấy lời trong lòng cô cảm thấy sảng khoái Lúc Dương Bách Hợp làm việc dễ thì là tự ngột ngạt bày một mặt ôn nhu cho khác xem đem tâm cơ giấu trong lòng khó thì là làm vẻ mẹ con Đường Ân Nhã như sinh đã là khắc tinh của cô Mỗi lần gặp đều khiến toan tính của cô trở nên vô dụng Cuối cùng những cố gắng ôn nhu hào phóng đều khiến bản thân chịu thiệt Đây là những gì Bách Hợp tiếp thu trong ký ức Lần đầu đem khó chịu trong lòng Dương Bách Hợp phát
Khi những lời khuôn mặt trắng mịn của Đường Phi Phi vì tức giận mà hai má đỏ bừng lên Dù nó thông minh lanh lợi nhưng cũng chỉ là một đứa bé lúc oán hận trừng mắt Bách Hợp:
“Lúc mẹ gác đêm cũng từng ăn bớt nguyên vật liệu” Nó lớn tiếng Bách Hợp thái độ kích động của nó chỉ đưa tay sờ tóc Lúc cô đang trong thời gian phát sốt cũng thể để lạnh nữa bằng kết quả sẽ là bệnh dậy nổi Trong nội dung câu chuyện về Lưu Hạo thể từ bỏ cô cũng bỏ tình yêu với cô Sau khi sống khó thể bảo mạng sống cô thể một lần nữa trở thành phế nhân đoàn xe bỏ Trước khi bản thân năng lực tự bảo vệ tạm thời Bách Hợp thể rời đoàn xe
Khi thấy đỉnh đầu nước bẩn một ít nước màu đen theo sợi tóc chảy xuống Bách Hợp cảm thấy đầu nặng đau giội một gáo nước lạnh thấu tâm cô cảm thấy cả run lên cầm cập trong lòng mắng thầm hai câu Nhìn thấy Đường Phi Phi tức đến đỏ bừng cả mặt dường như nó kích động tay nhỏ nắm thành nắm đấm chặt chẽ Bách Hợp hừ một tiếng: “Thật Đáng tiếc mẹ câu”
Đứa nhỏ dù thông minh nhưng là đối thủ của Bách Hợp huống chi lúc đấu miệng lưỡi Đường Phi Phi dù thiên tài ngàn năm một nhưng tuổi tác của nó còn nhỏ nhiều từ học thuần thục lúc tất nhiên thiệt Bách Hợp nó như nó choáng váng trả lời cuối cùng “Oa” lên một tiếng rống lên
Bốn phía yên tĩnh trẻ con như ở tận thế con dám ngủ say lúc nó đánh thức lầu truyền đến tiếng “Thịch thịch” xuống lầu tóc rối bù nhưng khuôn mặt tả của Đường Ân Nhã xuất hiện mặt Bách Hợp và Đường Phi Phi Đôi mắt quyến rũ của cô híp trong mắt hiện lên vẻ ác liệt con một cái ghế mặt là Bách Hợp con thương tâm như Đường Ân Nhã liền mặc định là Bách Hợp bắt nạt Đường Phi Phi cô như một con báo nhỏ chọc giận nghĩ ngợi vọt tới chỗ Bách Hợp giơ tay một bạt tai đánh xuống mặt Bách Hợp
Khi một bạt tai của cô đánh tới Bách Hợp nghĩ trốn nhưng lẽ vì lúc Đường Ân Nhã nắm giữ dị năng hệ Không gian động tác của cô nhanh tới mức động tác gì hơn nữa cô chắc hẳn đơn giản như những gì cô bởi vì Bách Hợp cảm giác sức tay cô chen lẫn một tia nội lực như như căn cơ còn mỏng nhưng lúc để đối phó một ốm yếu bất kỳ sức phản kháng nào như cô thì đã đủ Bách Hợp đang nghĩ đầu né nhưng thân thể thì trì tệ tránh thoát hơn nữa vì bệnh nên phản ứng chậm chạm bởi trong nháy mắt đã trúng cái tát
“Bốp” một tiếng vang giòn một cái tát còn đau hơn cô tưởng càng khiến cho cô bất chấp mà nổi giận hai mắt cô bắt đầu chút đỏ lên Đây oan ức đau đớn gì mà là Bách Hợp cảm thấy như phát rồ Cô liên tục thở sâu mấy cái ép nội tâm u ám xuống Đường Ân Nhã như phát điên rít gào lên: “Cô làm gì con ”
Một mặt một mặt cô ôm Đường Phi Phi lên trông giống như nếu Bách Hợp cho một câu trả lời thảo đáng cô sẽ xông lên cho Bách Hợp một cái tát như Lúc Bách Hợp đưa tay ôm mặt trong lòng lửa giận và oán hận của nguyên chủ đan xen gần như đem lý trí của cô nhấn chìm Cô tiếng của Đường Ân Nhã nhưng cách nào phản kháng chỉ Đường Phi Phi thút thít nghẹn ngào : “Mẹ… ô ô…”