Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 494
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 494 - Cô gái cá chép báo thù (14)
“Không nghĩ tới cô cũng thật sự mấy phần bản lĩnh” Thiếu nữ cá chép yêu thấy tình cảnh như thế âm điệu thoáng cái bén nhọn lên cô chẳng hề để ý đến lũ âm quỷ đạo sĩ lấy một cái hừ lạnh một tiếng mới còn cách Bách Hợp vài mét nhưng nãy thấy cô động tác gì nhưng thoáng cái đã lắc đến mặt Bách Hợp khuôn mặt khiến chán ghét cách Bách Hợp quá gần mùi tanh hôi cá chép yêu hun đến mức làm khác dám hô hấp
“Hiện tại cô còn cái gì để bảo vệ tánh mạng nữa” Cá chép yêu cố hết sức cúi đầu thấp xuống giống như động tác khiến cô tiêu phí ít sức lực trong cặp mắt đen chút sáng bóng nào lộ vẻ hung dữ cái miệng nhỏ nanh giống như quả đào thoáng cái há rộng một cái tay lạnh như băng chộp cổ Bách Hợp lúc Bách Hợp đã thể cảm thấy pháp lực trong cơ thể đã tiêu hao nhiều vì đối phó với đám âm quỷ cô cảm giác giống như Quan Bách Hợp trong nội dung vở kịch cảm giác bàn tay bầy nhầy của cá chép yêu chạm mặt để một lớp màng dịch Bách Hợp bắt đầu thấy cô khống chế chính tự giác mỉm
Mùi hôi thối gay mũi từ lỗ mũi khóe miệng cô hút trong cơ thể Cái loại khó chịu cùng buồn nôn thật sự là lúc tiếp nhận nội dung vở kịch thể cảm giác đau đớn và sợ hãi mà Quan Bách Hợp từng chịu đựng lúc hiện lên trong lòng cô mặc dù Bách Hợp cố gắng tỉnh táo nhưng khi chết cảm xúc của nguyên chủ quá mức mãnh liệt lúc thế nhưng ảnh hưởng đến khả năng phát huy của cô tay tạo nhiều thủ thế nhưng căn bản thể sử dụng pháp lực bên trong cơ thể
“Tôi vốn là một con cá chép trong hồ……” Tình cảnh khi quan Bách Hợp chết từng phát sinh trong nội dung vở kinh lúc một lần nữa xảy bi kịch chính là Bách Hợp phát hiện thế nhưng thật giống như chút khống chế thân thể nguyên chủ Sợ hãi khôn cùng cơ hồ bao phủ cả cô chính Bách Hợp cũng sợ hãi nhưng bởi vì nguyên chủ quá mức sợ hãi thế nên khiến cô căn bản thể phản ứng chút nào giống như ở trong nội dung vở kịch khi ăn hết quan Bách Hợp thiếu nữ cá chép yêu từng qua với nguyên chủ về cuộc đời của lúc cá chép yêu cũng chuẩn cô bắt đầu đến lai lịch của đến là một con cá chép trong hồ bởi vì Vân Mộ Nam cứu giúp yêu thương Vân Mộ Nam mà đến thế giới con để giặt quần áo nấu cơm cho
Nói tới đây một cái tay Bách Hợp cá chép yêu túm lấy Lúc cả Bách Hợp cứng ngắc đén lợi hại chính nắm thành thủ ấn nhưng tay căn bản điều khiển dù vô luận Bách Hợp làm như thế nào thì bàn tay cũng tạo thành pháp ấn lúc bàn tay cá chép yêu bắt dễ dàng tách Bách Hợp biết một khắc nữa cá chép yêu sẽ một ngụm cắn bàn tay của
“…… Tôi biết giữa và yêu nên tình yêu nhưng đối với thì em khống chế ” Cá chép yêu đột nhiên há to miệng lộ hàm răng mất trật tự trong lòng Bách Hợp đột nhiên chút bất đắc dĩ nhiệm vụ lần thời gian quá ngắn cô căn bản kịp tu luyện đạo thuật để thu phục con cá chép yêu nếu như thể cho cô nhiều thời gian hơn một chút nếu như thể đến đây mấy năm đến lúc đó thu thập con cá chép yêu cũng là chuyện khó khăn gì nhưng hết lần đến lần khác bởi vì thời gian quá cấp bách cho dù cô nỗ lực nhiều nhưng cuối cùng vẫn thua lúc
Chẳng lẽ cũng cùng nguyên chủ một loại trốn thoát khỏi miệng quỷ hồn cá chép yêu Nếu như là như lần nhiệm vụ kết thúc thành thể cả đời linh hồn còn vây ở trong nhiệm vụ chẳng lẽ cô chỉ còn cách cầu cứu Lý Duyên Tỷ Trong lòng Bách Hợp cam lòng cô giật giật đầu ngón tay con ngươi vốn lớp màng che kín cũng tự chủ chuyển động theo cô cam lòng chết ở chỗ một trăm bước cô đã sắp qua chín mươi chín bước tuyệt thể chết ở chỗ
Mặc dù giữa và Lý Duyên Tỷ mối quan hệ rõ ràng nhưng cô cũng mỗi lần khó khăn thì đều dựa vẻ mặt Bách Hợp càng ngày càng kiên nghị thậm chí cô cảm thấy mặt vốn tê liệt lúc cũng bắt đầu co giật cô vốn bởi vì thân thể Quan Bách Hợp cực độ sợ hãi nên thể nhúc nhích ngón tay lúc cũng bắt đầu từ từ thể cử động đầu ngón tay lúc đôi môi cá chép yêu đã đụng mu bàn tay của cô hàm răng bén nhọn lạnh như băng dị thường giống như một khắc thể dễ dàng đâm rách da của cô
“Thiên địa Vô……” Bách Hợp chút phí sức giật giật đôi môi mới hô lên mấy khẩu quyết đột nhiên vốn đang nắm lấy cô cá chép yêu thoáng cái chút nổi điên hét lên: “A……”
Tay cô đang nắm Bách Hợp lúc đã một cái tay khác túm lấy Vân Mộ Nam nặng nề cắn một ngụm đầu ngón tay cô bề ngoài ngón tay thoạt trắng nõn cắn khẽ như truyền đến tiếng vang ‘răng rắc’ lập tức liền đứt gãy nơi gãy lìa máu trào giống như chỉ còn xương cốt thôi khuôn mặt cá chép yêu vốn luôn tươi quỷ dị lúc lộ vẻ kinh hoàng thất thố trong miệng Vân Mộ Nam tựa như đang nhai xương nắm tay cá chép yêu buông lúc đang ở bên giường ngẩng đầu chằm chằm cá chép yêu đôi lông mày rậm thanh tú lúc bởi vì mí mắt cử động hướng lên giống như đặt ở đôi mắt khiến cho gương mặt vốn nho nhã của hiện lên mấy phần hung dữ
“Tôi thể ăn cô một lần thì cũng thể ăn cô lần thứ hai” Lúc Vân Mộ Nam giống như một con ác lang chọc giận hung ác cắn lòng bàn tay của cá chép yêu cá chép yêu mới còn vô cùng hung ác lúc hét lên giống như nổi điên cô đưa tay như hất Vân Mộ Nam nhưng biết tại căn bản thể đẩy Vân Mộ Nam lúc thân thể cô run rẩy đến lợi hại trong miệng phát tiếng kêu bi thảm đang Vân Mộ Nam cắn cổ tay
Lúc mặt Vân Mộ Nam hiện lên vẻ độc ác lộ vẻ tàn bạo thoạt còn hung hãn hơn lệ quỷ cá chép yêu ở trong tay giống như sức phản kháng cô dốc sức liều mạng giãy dụa trong miệng phát tiếng kêu thảm thiết nhưng căn bản thể hất Vân Mộ Nam Ác nhân tự ác nhân trị cá chép yêu khi chết bộc phát oán khí vô cùng hung hãn hại nhiều như ăn hết nhiều như nghĩ tới vật hung ác như cũng là nhược điểm
Vân Mộ Nam đột nhiên phản ứng khiến cho Bách Hợp nhất thời thả lỏng một trong miệng cô khó khăn chú ngữ khóe mắt liếc qua thấy trọn cả cánh tay cá chép yêu Vân Mộ Nam lôi xuống lúc cánh tay giật xuống biến thành một phần xương vây cá khổng lồ phía chút thịt nào trụi lủi cá chép yêu giống như một hại đụng đối đãi bạo lực lúc theo bản năng xoay chạy
Chẳng qua là một đầu tóc dài do oán khí hóa thành Vân Mộ Nam túm trong lòng bàn tay một cái tay khác dùng sức kéo cô tới mặt cá chép yêu kêu thảm thiết kéo trở Vân Mộ Nam dùng chân giẫm ở ngang hông khom lưng nhấc chân của cô lên lúc Bách Hợp mới thấy làn váy chân của cá chép yêu cũng là hai chân như tưởng tượng mà là một mảnh đuôi cá đã ăn hết sạch thịt Vân Mộ Nam quăng đuôi cá xuống đất cá chép yêu liền phát tiếng kêu bén nhọn thảm thiết
Thừa dịp trong thời gian Bách Hợp cũng ngừng niệm lúc bắt đầu cô niệm chú ngữ hết sức khó khăn nhưng về lúc thân thể cảm giác sợ hãi đè xuống mấy phần từ từ khống chế tiếng cô chú ngữ càng lúc càng nhanh mặc dù khuôn mặt vẫn cảm giác chết lặng nhưng cũng giống cảm giác gì khi cô đến chữ cuối cùng mới tay phản ứng lúc đã thể tạo một thủ ấn một tiếng ‘phá’ Bách Hợp duỗi tay giật vạt áo của để lau màng dính tanh hôi ở mặt
Giờ đây cá chép yêu mặt đất đã kéo xuống nửa lúc cô thấy Bách Hợp thế nhưng ngẩng đầu Bách Hợp kêu: “Cứu cứu ……”
Người vốn tìm trả thù thế nhưng hiện tại biến thành tìm cầu cứu lúc hai cánh tay đã gãy hẳn là bởi vì sợ hãi hiện tại cá chép yêu khống chế oán khí thân khi cởi tầng xiêm y màu đỏ bên ngoài bộ quần áo tinh xảo lộ bộ xương bên trong chẳng qua lúc bộ xương đã còn nguyên vẹn nữa ở giữa chặt đứt vài cái vây cá đuôi cá cũng bẻ gãy cá chép yêu thấy Bách Hợp giống như thấy cọng rơm cứu mạng đột nhiên lớn tiếng lên:
“Không nên ăn nên ăn cứu ”
Ác nhân tự ác nhân trị cá chép yêu hung hãn lúc so với Vân Mộ Nam hung hãn hơn thì căn bản cách nào phản kháng Bách Hợp đột nhiên nhớ tới cảm giác sợ hãi khi thể khống chế thân thể nhịn nở nụ lúc cá chép yêu căn bản dám ý nghĩ trả thù Vân Mộ Nam ngược cô chỉ chạy trốn nhưng hết lần tới lần khác bộ xương Vân Mộ Nam dẫm lên căn bản thể trốn thoát tình huống cá chép chỉ thể chịu Vân Mộ Nam tàn phá thậm chí tầng oán khí dày cô thể gây tổn thương cho khác lúc ở mặt Vân Mộ Nam thật giống như tác dụng Vân Mộ Nam đụng đã tản mát
Bách Hợp hề để ý đến lời cầu khẩn của cá chép yêu ngược cắn nát ngón giữa lần nữa bắt đầu vẽ huyết phù lên trán của cô thừa cơ hội đánh oán khí của cá chép yêu các chuyện về sẽ dễ làm hơn