Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 488
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 488 - Cô gái cá chép báo thù (tám)
Nha hầu hạ ở bên cô Bách Hợp trở về Quan gia làm cho hoảng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch run run : “Lão gia đã phân phó hai ngày phu nhân trừ Vân phủ chỗ nào cũng thể ” Bách Hợp như thế thoáng cái liền nhíu chân mày Vân Mộ Nam để cho cô trở về Quan gia quả thật Bách Hợp từ trong kịch tình biết đây là cho dù lúc quỷ hồn cá chép yêu thể tiềm phục tại Quan gia nhưng trong kịch tình mặc dù đã từng Quan Bách Hợp nên về nhà mẹ đẻ nhưng cũng chân chính phái ngăn cản cô lúc đã mấy lần cho phép cô rời khỏi Vân phủ hiện tại còn để cho nha ngăn cản cô Bách Hợp lạnh một tiếng nha run run Bách Hợp một cái lên tiếng
Xem hôm nay thể về Quan gia rồi Vân Mộ Nam thật sự giữ cô sẽ luôn biện pháp để ngăn cản cô cùng lắm thì lúc hai ngày nữa rút bớt thời gian trở về cũng lúc cách thời điểm Quan phu nhân ngộ hại còn mấy ngày nữa lúc mấy ngày qua Bách Hợp chuẩn vẽ thêm lá bùa nữa cho dù là nhất định thể giữ tính mạng của Quan phu nhân nhưng ít nhất cũng tận lực rồi hơn việc cái gì cũng làm trơ mắt Quan phu nhân ngộ hại
Thở dài Bách Hợp phất tay ý bảo nha ngoài Chính cô tự lấy chu sa lá bùa bắt đầu vẽ lúc bắt đầu cô tâm phiền ý loạn liên tiếp thất bại vài lá nhưng về tâm định pháp lực Đạo Môn trong cơ thể cùng tinh thần lực tập trung cao độ từ từ khiến tỉ lệ thành công cao trong năm lá thì thành công hai ba lá cho dù pháp lực của những lá bùa sâu nhưng kiến nhiều cắn chết voi Nếu cô vẽ càng nhiều bùa đến lúc đó mặc dù giết quỷ hồn cá chép yêu thì cũng thể làm cho cô thương bức lui cô một thời gian ngắn
Mỗi khi vẽ bùa đến mệt mỏi cảm giác pháp lực đầy Bách Hợp liền dậy luyện một lát luyện thể thuật tinh thần dẫn pháp lực nhập cơ thể như bổ sung trị giá pháp lực Dưới tình huống vẽ bùa luyện thể thuật thời gian trôi qua nhanh sắc trời bên ngoài dần dần đen Không biết là bởi vì mùa đông ban ngày thời gian ngắn là bởi vì âm khí trong Vân phủ quá nồng Hình như bởi vì gần đây mây đen bao phủ đến ban đêm bên ngoài liền đặc biệt dọa nhất là thêm cả tiếng mèo kêu liên mien dứt càng làm cho sởn hết cả gai ốc Bách Hợp ăn cơm tối xong thì đuổi nha bên cạnh trở về ngủ cô suy nghĩ một chút mang theo dược liệu cùng hai bình đã sớm chuẩn đến chỗ cô để bình tối qua
Nơi đó vẫn còn trận bát quái bốn phía cũng dấu vết ai đã từng tới Bốn phía cũng ai đã tới dấu vết mới một ngày cỏ dại nơi giống như càng thêm rậm rạp hơn bốn phía tiếng mèo kêu truyền đến Bách Hợp trong trận pháp mở nắp bình sâu bên trong đã cắn nuốt hơn phân nửa mỗi bình chỉ còn bảy tám con giống như lớn hơn sống sót vẫn đang tiếp tục cắn nuốt nhưng động tác đã chậm hơn nhiều
Bách Hợp đổ thuốc những con sâu vốn đang uể oải trong nháy mắt chút hứng phấn lên Bách Hợp gộp mười mấy con sâu còn sót khi cắn nuốt trong hai bình với đặt ba bình chỗ đó một lát nhiều sâu lũ lượt bò làm xong tất cả Bách Hợp đậy nắp bình rời khỏi viện
Trải qua chuyện ngày hôm qua trở trong phòng đụng Vân Mộ Nam lúc trong lòng Bách Hợp đã chút bóng ma rồi cô trở cửa phòng của cũng vội vã mà ngược nhẹ nhàng mở hé cửa một chút ngó đầu thử phát hiện thấy thân ảnh của Vân Mộ Nam lúc mới thở phào nhẹ nhõm đang đẩy cửa thì mội bàn tay to động tác nhanh hơn cô ‘ ZCHÀz ’ một tiếng đã đẩy cửa
“Trở về ở cửa cái gì”
Giọng của Vân Mộ Nam vang lên lưng Bách Hợp Bách Hợp vốn đặt lực chú ý tập trung ở trong phòng lúc làm cho giật nảy tim sắp nhảy tới cổ họng cô chút chật vật nhảy trong phòng đầu Vân Mộ Nam nhanh chậm theo phía cô phòng thuận tay đóng cửa phòng lúc xoay cau mày đánh giá Bách Hợp mấy lần vẻ mặt chút nghiêm túc Bách Hợp nghĩ sẽ hỏi tại cửa ban đêm nhưng mặt : “……”
Bộ dạng chút ghét bỏ cùng vẻ mặt ẩn nhẫn cho dù câu nào nhưng cũng lực sát thương lớn hơn bất kì lời nào Bách Hợp thấy chút nóng nảy nhưng Vân Mộ Nam trực tiếp gọi mang nước nóng Trên thực tế Bách Hợp tự cũng thể cảm giác ngoài một chuyến lây dính cái mùi hôi thối hiện tại pháp lực của cô đầy thể dễ dàng khu trừ mùi hôi chứa oán liệt mãnh liệt như mặc dù chính cô cũng ghét bỏ nhưng thấy Vân Mộ Nam còn ghét bỏ hơn cô Bách Hợp trầm mặc
Suốt cả đêm Vân Mộ Nam vẫn cầm quyển sách lên giường ngủ thèm để ý Bách Hợp làm cái gì thật giống như trở chỉ vì ngủ sáng sớm ngày hôm thì rời liên tiếp mấy ngày đều là như thế lúc ban ngày thỉnh thoảng còn thể bỏ công vụ để đến đây cái gì cũng làm cũng chuyện cầm lấy quyển sách là thể một lúc lâu trầm lặng lời nào tự nhiên cứ như Bách Hợp cũng căn bản thời gian trở về Quan gia lúc mới đầu cô còn cố chịu đựng về cũng quản Vân Mộ Nam ở đó rồi khi Bách Hợp thừa dịp ở bên cạnh cũng sẽ vẽ bùa giấy hai yên ở bên Quan gia vẫn truyền đến tin tức gì nhưng lúc tin tức chính là tin tức nhất chứng minh tới lúc Quan phu nhân vẫn ngộ hại Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng khỏi chút buồn bực
Gần nửa tháng Bách Hợp giống như Vân Mộ Nam giam lỏng ở trong Vân phủ tuy Quan gia tin dữ truyền đến điều làm cho trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm nhưng đồng thời khó tránh khỏi buồn bực thời gian dài Bách Hợp đã chút gấp gáp sâu độc cô bắt lúc cũng đã cắn nuốt vài lần hiện tại âm khí trong Vân phủ càng ngày càng mạnh sâu cũng nhiều gần đây một nhóm sâu cô nuôi dưỡng đã xuất hiện màu vàng nhạt bùa chú cô vẽ tới chứa pháp lực ngũ hành yếu ớt cũng đã một chồng thật dày nhưng căn bản cơ hội mang về Quan gia Vân Mộ Nam giống như thay đổi thành khác chẳng mấy khi trở về phòng bây giờ thành mỗi ngày buổi tối đều sẽ tới đây ngủ cho đến sáng sớm mới rời
Bị chăm chú mí mắt cho dù gần đây Bách Hợp đã làm việc mà cần tránh nhưng Vân Mộ Nam vẫn hỏi một câu mặc dù trong lòng đã hiểu rõ nhưng hết lần tới lần khác chịu vén tầng bí mật đằng cánh cửa Làm nhiều nhiệm vụ như Bách Hợp gặp ít giao thiệp với nhiều cô đều thói quen giấu diếm thực lực của sợ khác phát hiện giống mọi đây là lần đầu tiên Bách Hợp hi vọng cái gì đúng cũng vội vàng nhưng Vân Mộ Nam chính là giả bộ như thấy cái gì thậm chí hỏi cũng thèm hỏi lấy một lần đến cuối cùng rốt cục Bách Hợp thiếu kiên nhẫn khi lấy sâu độc trở về thấy Vân Mộ Nam đã ở trong phòng cô trong phòng duỗi tay đặt cái bình ở mặt Vân Mộ Nam
“Em trở về Quan gia một lần cũng biết rốt cuộc Quan gia xảy chuyện gì bây giờ giam lỏng em ở Vân phủ cũng việc gì lưng sẽ bởi vì em xuất hiện mà bỏ qua cho em”
Tay Vân Mộ Nam đang cầm sách thoáng khựng một chút một hồi lâu mới thở dài một ngoài : “Tôi biết”
Anh phủ nhận hiển nhiên trong lòng cũng biết chuyện cá chép yêu báo thù nghĩ tới ngọn nguồn mọi chuyện là do Vân Mộ Nam gây trong lòng Bách Hợp khỏi xem thường một phen: “Nếu biết rõ nên để cho em trở vềem đã sớm chuẩn em trở về xem mẹ em cùng với các trai một chút” Con nối dòng Quan gia vốn hết sức tràn đầy từ thế hệ Quan Lão thái gia trở đều là dương thịnh âm suy đàn ông Quan gia đều ít vợ bé tất nhiên nam đinh cũng nhiều mỗi phòng đều mười mấy con sinh cháu tạo thành một số lượng khổng lồ vốn nhiều như mà trong vòng nửa năm đều chết sạch sẽ mà những Quan gia đều luôn luôn thương yêu Quan Bách Hợp nếu như bản lĩnh thì thôi nhưng hiện tại thể giúp Quan gia một chút Bách Hợp thật sự thể trơ mắt những chết tay của cá chép yêu
“Em còn chuẩn đầy đủ” Vượt ngoài suy nghĩ của Bách Hợp mặc dù luôn đối xử lãnh đạm với cô lắm nhưng cũng quá thân cận Vân Mộ Nam lần đầu duỗi tay kéo cô đến bên cạnh xuống hai trải qua gần một tháng cùng giường chung gối ngay cả lọn tóc cũng đụng qua vì Bách Hợp căn bản ngờ tới Vân Mộ Nam sẽ duỗi tay kéo chính trong lúc ngu ngơ thế nhưng kịp phản ứng cho đến khi bên cạnh Vân Mộ Nam cô thấy lời của Vân Mộ Nam chân mày thoáng cái liền nhíu : “Lão gia là ý gì”
“Trong vòng nửa năm sẽ tận lực để bảo vệ Quan gia tạm thời chết” Vân Mộ Nam lạnh nhạt lời xong một lần cầm quyển sách đặt bàn lên: “Nếu em bản lĩnh thì cứ tiếp tục luyện tập thời hạn cần nghĩ quá nhiều cũng cần nghĩ đến chuyện trở về Quan gia nửa năm em chết thì cũng ngăn cũng ngăn