Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 487
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 487 - Cô gái cá chép báo thù (bảy)
Beta: Sakura
Bách Hợp đang chút do dự xem trả lời thế nào về vấn đề Vân Mộ Nam nhíu mày hình như ngửi thấy mùi tanh hôi như như cô chân mày thoáng cái nhíu trong mắt hiện lên một vẻ giận dữ: “Gần đây nên tùy tiện cửa ngày mai sẽ cho đưa vài con mèo đen tới đây làm bạn với em” Anh cũng đang hỏi ý kiến Bách Hợp mà là trực tiếp lệnh dứt lời lùi về mấy bước trong mắt lộ mấy phần ghét bỏ lớn tiếng gọi vọng ngoài: “Mang nước để cho phu nhân tắm”
Người bệnh sạch sẽ hết sức nghiêm trọng từ trong kịch tình Quan Bách Hợp hiểu rõ Vân Mộ Nam là thể làm việc vô cùng cẩn thận mạch lạc lúc Bách Hợp vốn cũng chịu mùi vị nhưng thấy Vân Mộ Nam còn ghét bỏ hơn cô cô vẫn nhịn mà khóe miệng co giật hai cái
Vân Mộ Nam lệnh hiển nhiên tác dụng hơn nhiều so với lời của Bách Hợp tuy bọn hầu vẫn sợ hãi nhưng thấy chủ tử phân phó nước nóng cũng nhanh đưa tới Bách Hợp vốn chuẩn tối nay ngủ luyện luyện thể thuật tinh thần đến hừng sáng mới tắm rửa lúc nhờ phúc của Vân Mộ Nam cô tắm rửa bằng nước nóng ngoài Vân Mộ Nam vẫn ở phía ngoài mà cũng đến chuyện cô ngoài cũng hỏi cô nguyên nhân giống như căn bản để chuyện ở trong lòng thái độ như để cho Bách Hợp cảm thấy buồn bực cảm giác ấm ức
“Em trở về Quan gia một chuyến biết mẹ em và mọi trong nhà thế nào” Trong kịch tình tới mấy ngày nữa chính là thời gian mẹ Quan qua khỏi khi liên tiếp mất ông nội luôn yêu chiều cùng với cha Bách Hợp nghĩ đến mẹ Quan thể cũng sẽ vì mà rập khuôn theo gót những trong lòng khỏi mơ hồ co rút đau đớn lúc cô là đối thủ của cá chép yêu nhưng trong thời gian mấy ngày gần đây cô cũng vẽ mấy đạo phù Cô chuẩn trở về Quan gia đưa cho mẹ Quan bất kể tác dụng so sánh với làm việc gì thì vẫn hơn dù chỉ cần thể tạm thời bức lui Quỷ Hồn cá chép yêu kéo thêm một chút thời gian ngắn đến lúc đó tình huống sẽ càng lợi cho
“Không ” Vân Mộ Nam đầu khẽ mỉm với Bách Hợp nhưng trong miệng chút lưu tình cự tuyệt Thoáng cái Bách Hợp nhíu chân mày : “Em là con gái duy nhất của Quan gia Về công về tư Quan gia xảy chuyện thì em cũng nên trở về xem một chút nếu khác sẽ nghĩ về em như thế nào Nếu ông nội em còn tại thế biết em bất hiếu như Sợ rằng thật sự nhảy dựng lên đánh chết em”
Trong kịch tình thứ nhất là vì Quan Bách Hợp hoài nghi Vân Mộ Nam giết Quan gia đoạt quyền thứ hai cũng bởi vì Quan gia gặp chuyện may Vân Mộ Nam biểu hiện hết sức lãnh đạm đối với chuyện nhà vợ gặp chuyện may chỉ là chính xuất hiện về cũng bắt đầu cấm Quan Bách Hợp trở về Quan gia Tuy về Quan Bách Hợp biết Vân Mộ Nam đây là vì cho cô nhưng lúc đầu Quan Bách Hợp hiểu rõ mọi chuyện Trong lòng chút quá thoải mái dù chết chính là trưởng bối thân nhân của nhưng Vân Mộ Nam cấm cô trở về chịu tang điều thể khiến trong đầu những suy nghĩ lung Hai vợ chồng vì chuyện mà cãi kịch liệt lúc Bách Hợp bởi vì chuyện mà ầm ĩ cũng vì nghiêm túc giảng đạo lý cho Ai ngờ Vân Mộ Nam vẫy vẫy tay với cô ấm giọng :
“Nếu em về và nếu Quan Lão thái gia còn sống thể sẽ nhảy dựng lên đánh chết em nhưng nếu như em cứ về thì sẽ đánh chết em” Anh cắn nặng mấy chữ ‘ Quan Lão thái gia còn sống ’ dùng vẻ mặt uy hiếp mà Bách Hợp
Lời biết hổ như mà Vân Mộ Nam với thần sắc thiên kinh địa nghĩa Bách Hợp trì trệ mất một lúc huyết khí dâng lên cuồn cuộn cô nhíu mày ở bên mép giường cầm khăn lau tóc còn mang nước biết vị giác của cô vấn đề cô đã tắm rửa mà lúc cô vẫn cảm thấy mơ hồ mang theo mùi tanh hôi cho dù cô đã dùng xà bông thơm nhập khẩu từ Nam Dương cầm khăn xức đầu còn mang nước đầu tóc biết ảo giác lúc cô cảm giác cảm thấy tự rửa quá tắm cũng mang theo mùi tanh hôi như ẩn như hiện cho dù là cô dùng xà bông thơm nhất nhập khẩu từ Nam Dương nhưng hiện tại hai loại mùi vì trộn lẫn với khiến cho Bách Hợp chút buồn môn: “Tại lão gia để cho em về Quan gia Ông nội em chết minh bạch cha em và trai cũng ly kỳ xảy chuyện trong nhà gần đây lòng bàng hoàng lão gia mua nhiều mèo đen như thế rốt cuộc xảy chuyện gì lão gia thể rõ cho em ”
Bách Hợp vốn bẫy Vân Mộ Nam để cho lộ một chút ai ngờ qua thì nhã nhặn thanh nhã lúc lời của Bách Hợp thì giống như là điều gì đáng chê chút khoa trương nở nụ :
“Không trong lòng em luôn nghĩ sớm cướp Quan gia bỏ trong túi” Vân Mộ Nam xong lời xong cảm thấy giống như chọc : “ rốt cuộc xảy chuyện gì nghĩ chắc trong lòng em đã rõ ràng nếu nửa đêm canh ba em ”
Mới nhắc đến chuyện chỗ nào Bách Hợp vốn đang nghĩ sẽ hỏi nữa nghĩ tới lúc khiến nỏi ngược bắt đầu bóc mẽ Bách Hợp do dự một lúc lâu đang do dự xem chuyện rõ ràng với Vân Mộ Nam tình hình mắt cô bất chấp Vân Mộ Nam hoài nghi cô để cho một như phát giác cô gì đúng hoài nghi cô còn chẳng bằng lúc đánh bài ngửa thẳng dù mặt hai đều một quỷ hồn cá chép yêu giống như tảng đá lớn nặng trịch đặt ở đỉnh đầu lúc hẳn nên đồng tâm hiệp lực giết chết cá chép yêu cô dừng một chút đang ngoài là nghĩ biện pháp đối phó với cá chép yêu Vân Mộ Nam đột nhiên về phía bình phong: “Sắc trời còn sớm ngủ ”
“……” Bách Hợp như thế thần sắc thật giống như căn bản cả ngay cả câu mời hỏi giống như chỉ thuận miệng nhắc tới thôi trong lòng khỏi sinh một loại vọng động cào tường cô Vân Mộ Nam thoải mái bắt đầu cởi cúc áo trong lấy đồ ngủ mặc tiếp theo Bách Hợp một cái lên giường quả nhiên phát tiếng nào
Cố nén vọng động kéo dậy để rõ chuyện quỷ hồn cá chép yêu chuyện Bách Hợp ở một bên lên tiếng cô tiếp tục lau tóc một hồi lâu vẫn cắn răng : “Em trở về Quan gia một chuyến”
Nhiệm vụ cuả cô là tiêu diệt cá chép yêu hơn nữa bảo vệ để ý cho dù lúc cô là đối thủ cúa quỷ hồn cá chép yêu nhưng nếu cô làm cái gì cuối cùng thể thành nhiệm vụ Bách Hợp cũng hy vọng nhiệm vụ thất bại vì vẫn kiên trì Quan gia cũng biết Vân Mộ Nam ở giường lời của cô ngủ say đến mức thân thể động cũng còn động
Tối nay thêm một bên cạnh như thế Bách Hợp căn bản biện pháp luyện tập luyện thể thuật tinh thần cô chờ đầu tóc khô mới cẩn thận chỗ bên cạnh Vân Mộ Nam lưu cho cô bắt đầu còn lo lắng đề phòng sợ làm cái gì nhưng tướng ngủ của Vân Mộ Nam vô cùng thẳng ngủ hai tay đặt ở chỗ bụng quy củ căn bản ý định nhúc nhích thời gian dài Bách Hợp cũng yên tâm cho dù luyện {luyện thể thuật} cô cũng bắt đầu nhắm mắt vận chuyển Đạo Đức Kinh ở trong Bách Hợp biết lúc cô đang luyện Đạo Đức Kinh Vân Mộ Nam thật giống như đang ngủ bất chợt mở mắt ánh mắt cô một cái bên khóe miệng lộ nụ ý vị thâm TSu lần nữa nhắm hai mắt
Rất nhanh một đêm đã qua trời còn sáng Vân Mộ Nam đã rời giường bên mép giường còn đưa tay thay Bách Hợp dịch dịch góc chăn khi mặc chỉnh tề nhẹ nhàng đóng cửa rời Thẳng đến khi tiếng bước chân nhanh chậm biến mất theo tiếng mèo kêu thê lương buổi sáng vang lên Bách Hợp luyện một đêm Đạo Đức Kinh cũng mở mắt lúc chờ Vân Mộ Nam khỏi cảm giác sẽ trở về Bách Hợp vội vàng vén chăn lên nhảy xuống đất mỗi ngày buổi trưa Vân Xảo của Quan Bách Hợp sẽ tới đây thỉnh an cô trong kịch tình bởi vì Vân Xảo chết quá thảm nên mỗi khi thấy con gái thì Bách Hợp khó mà khống chế ở chung với con gái thêm một chút cứ như gần đây quan hệ giữa Vân Xảo và Bách Hợp tăng trưởng cấp tốc nhưng việc đồng nghĩa với từ lúc đó đến buổi trưa Bách Hợp làm gì nữa cô nghĩ nhân lúc luyện một lần luyện thể thuật tinh thần
Vừa làm đến động tác thứ năm cửa vốn đang đóng thoáng cái đã đẩy Bách Hợp còn nâng lên đã thấy Vân Mộ Nam tựa cánh cửa tự tiếu phi tiếu chằm chằm cô : “Thật hăng hái”
Gần đây bên ngoài tiếng mèo kêu càng ngày càng nhiều biết bởi vì âm khí trong Vân phủ cũng tăng thêm gần đây một đám mèo đen khiến cho an tĩnh thế cho nên Vân Mộ Nam lúc nào mà Bách Hợp căn bản phát giác Lúc Vân Mộ Nam rời cô còn đang ngủ say lúc cô đã dậy rời khỏi giường còn đang luyện động tác cổ quái gì đó trong đầu Bách Hợp đang suy nghĩ hai ý niệm biết nên lấy cớ lấp liếm động tác làm là cùng ngả bài đã biết chuyện cá chép yêu hiện tại đang suy nghĩ biện pháp đối phó với ả nhưng cô thể tiết lộ bí mật luyện thể thuật tinh thần Bách Hợp đang chút do dự Vân Mộ Nam làm động tác tay:
“Tiếp tục lấy áo khoác” Anh đang mặc áo sơ mi trắng đơn bạc trong thời tiết mùa đông khắc nghiệt ở nơi giống như cảm giác lạnh lẽo nhất là bên ngoài âm khí nồng nặc lúc sương mù bảo phủ cả Vân phủ chỉ sợ bên trong nhà cùng xuất hiện từng trận âm khí bởi vì Bách Hợp luyện thể thuật cả vận động thiên địa linh khí dẫn trong cơ thể trở thành chân lực Đạo Môn lưu chuyển cho nên cảm giác lạnh nhưng Vân Mộ Nam nhất định thể cảm giác trời lạnh như thế mà mặc áo khoác rõ ràng chính là cố ý chừng cố ý xoay ngoài khiến tưởng đã khỏi lúc mượn danh nghĩa lấy áo trở
Trong lúc nhất thời Bách Hợp nghẹn lời quả nhiên Vân Mộ Nam trở về phòng lấy áo khoác quân đội khoác lên lần thì thật sự đầu ngoài luôn Vì phòng ngừa trở lần nữa Bách Hợp cố nén chỉ làm một nửa bộ luyện thể thuật đợi nửa tiếng lần Vân Mộ Nam thật sự trở về cô lãng phí ít thời gian một cách vô ích lúc chỉ thể làm từ đầu Bách Hợp nhịn nguyền rủa Vân Mộ Nam