Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 481
Beta: Sakura
Lần thành nhiệm vụ trở trong tinh Bách Hợp theo bản năng đưa tay vỗ vỗ ngực của khi ngực phẳng nhiều năm bộ ngực lần nữa khôi phục thân thể của Bách Hợp cảm thấy thở phào một Lý Duyên Tỷ bắt gặp động tác của cô thì ánh mắt thoáng cái âm u : “Nhiệm vụ thành mệt ”
Bách Hợp gật đầu thấy trong tinh ghế dựa quý phi theo bản năng xuống tại trong nhiệm vụ tinh thần vẫn luôn căng thẳng nhất là thường xuyên chiến đầu cùng Ma tộc tuy về Bách Hợp đã lên cấp nhưng khi khó tránh khỏi vẫn cảm giác thương mệt mỏi vẫn luôn lo lắng đề phòng cho đến trở trong tinh cô mới thanh tĩnh
Ở bên cạnh Lý Duyên Tỷ xuống theo đưa tay kéo nửa Bách Hợp trong ngực vạt áo phất qua gương mặt của Bách Hợp mang theo u lãnh giống như là thở sạch sẽ của thiên nhiên làm cho ngửi thấy ở chóp mũi càng thêm thở phào nhẹ nhõm Bách Hợp tự động tìm vị trí thoải mái dán mặt ngực đưa tay ôm thắt lưng tùy ý Lý Duyên Tỷ duỗi tay vỗ về tóc của cô hai mở miệng chuyện trong tinh lần nữa xuất hiện tư liệu của Bách Hợp:
Giới tính: nữ ( thể biến đổi giới tính)
Tên họ: Bách Hợp
Tuổi: 21
Trí lực: 84 (max 100 điểm)
Dung mạo: 90 (max 100 điểm)
Thể lực: 77 (max 100 điểm)
Võ lực: 51(max 100 điểm)
Tinh thần: 80 (max 100 điểm)
Danh vọng: 44(max 100 điểm)
Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh Cửu Âm Chân Kinh Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh Nam lãnh thổ cổ thuật thuật luyện thể tinh thần
Sở trường: tài nấu nướng cao cấp diễn xuất cao cấp ngũ hành bát quái thuật ( lướt qua)
Mị lực: 65 (max 100 điểm)
Ấn ký: Khí tức chân long Hoàng tộc
Đã nhiều lần trị giá thuộc tính gia tăng diện rộng Bách Hợp thu hoạch lần khỏi chút vui mừng cô đến thuật luyện thể tinh thần trong lúc bất chợt nhớ một chuyện:
“Ban đầu từng nếu như em dạy kỹ năng cho khác kỹ năng sẽ biến mất ” Lúc trong nhiệm vụ Bách Hợp từng dạy thuật luyện thể tinh thần cho Âm Tú nhưng khi trở tinh trong lúc nhất thời cô chú ý tới chuyện nghĩ tới cũng trở trong tinh nhưng bởi vì Âm Tú đột nhiên biến mất nên cô cũng chú ý hỏi Lúc nghĩ tới Bách Hợp hỏi đến vấn đề Lý Duyên Tỷ đưa tay vuốt tóc của cô mí mắt thả xuống thần sắc chút lười biếng:
“Linh hồn Âm Tú đã biến mất thứ học tất nhiên cũng trả trở ” Lúc trong nhiệm vụ lần đầu tiên Bách Hợp từng dạy khác Cửu Dương Chân Kinh cuối cùng vì suýt nữa khiến cho kỹ năng của biến mất lần cô đã từng đã dạy Âm Tú thuật luyện thể tinh thần Sở dĩ nguyên nhân kỹ năng biến mất hoặc tia sáng trở nên lờ mờ vì ngay khi linh hồn Âm Tú đã bởi vì Ly Bách Hợp biến mất mà hiến tế theo Anh đã còn tồn tại ở một trong bất kì thế giới nào mà Lý Duyên Tỷ từng chế tạo cũng vĩnh viễn sẽ luân hồi nữa nếu như ví kỹ năng của Bách Hợp thành một cái bánh mì lớn ở trong nhiệm vụ cô chia khối bánh mì lớn cho khác Nếu như khác ăn tất nhiên bánh mì lớn sẽ còn mà tình huống Âm Tú như thế chính là đã tồn tại Tất nhiên bánh mì lớn sẽ trả trở về cho nên danh nghĩa kỹ năng của Bách Hợp biến mất
Nói đến Âm Tú biến mất Bách Hợp cảm thấy chút thương cảm ngón tay thon dài của Lý Duyên Tỷ nhẹ vỗ về ở đầu cô từ từ làm cho cảm xúc của cô bình tĩnh
“Có cái gì thật khó chịu chứ Có ít biến mất thì biến mất là còn ở bên em” Lý Duyên Tỷ nhạy cảm phát giác một khắc tâm tình của cô xuống thấp trong mắt khỏi hiện lên một tia vui bởi vì cô còn đang suy nghĩ đến Âm Tú tay đang nhẹ nhàng vỗ ở lưng Bách Hợp thoáng dừng một chút cánh tay chỉ dễ dàng dùng sức đã bế cô lên: “Vì một liên quan biến mất cái gì thật khó chịu”
Lúc Lý Duyên Tỷ cau lông mày thoạt vẻ mặt hết sức đạm mạc nhưng ở bên cạnh cô thì trong lúc vô tình những câu để cho tim Bách Hợp đập ngừng một nhịp như Lý Duyên Tỷ dĩ vãng sẽ với cô những lời ngon tiếng ngọt nhưng lúc cau mày trong lúc lơ đãng khỏi miệng nhưng lời tuy là biểu lộ nhưng hơn hẳn bất kỳ biểu lộ thâm tình nào trong nháy mắt đó mang đến cho Bách Hợp rung động khó lên lời cô bỗng chốc chồm hỗm lên lưng thẳng tắp đột nhiên đưa tay nâng mặt Lý Duyên Tỷ lên Lý Duyên Tỷ theo bản năng bắt tay cô Bách Hợp đột nhiên giữ mặt đúng lúc tự dán mặt qua đôi môi nhẹ nhàng đụng môi của một cái thừa dịp Lý Duyên Tỷ chút giật mới vẻ trấn định : “Em tiến nhiệm vụ”
Không nghĩ tới chuyện Âm Tú còn thể chuyện như phần môi giống như lưu một loại xúc cảm đông lạnh của đôi môi mềm mại Lý Duyên Tỷ nhẹ nhàng nở nụ lè lưỡi liếm liếm khóe miệng khóe mắt liếc thấy vành tai của Bách Hợp đều đỏ cũng lúc tiếp tục làm cho cô thẹn quá thành giận mà dùng tay kéo cô trong ngực một hồi lâu mới đáp: “Được”
Dĩ vãng mỗi lần tiến trong kịch tình Bách Hợp đều một trận âm thanh đánh thức nhưng lần cô tiến nhiệm vụ hồi lâu phảng phất lâm một trong giấc mộng ngọt ngào vô luận như thế nào cũng tỉnh bốn phía an tĩnh đến mức chút quỷ dị lúc Bách Hợp đột nhiên mở mắt đã một cô nương tóc tết thành hai bím sắc mặt thì trắng bệch cúi đầu chằm chằm làm cô sợ hết hồn theo bản năng đưa tay đẩy cô : “Làm gì ”
Lần ngủ quá say rồi cảm giác tự tỉnh cũng hơn gì lúc phía lưng Bách Hợp thấm mồ hôi lạnh cô thiếu nữ mặt trắng bệch làm giật bỗng chốc dùng bàn tay tát lên mặt cô một cái ‘ bốp ’ một tiếng thiếu nữ tát khiến trong mắt lập tức chảy nước mắt cuống quít rụt đầu trở về quỳ mặt đất liền : “Phu nhân tha mạng nô tỳ chỉ xem phu nhân dậy thôi”
Bốn phía đốt ngọn đèn mờ nhạt xuyên thấu qua màn uyên ương nghịch nước Bách Hợp từ ô vuông bên cửa sổ mùi hương màu sắc gỗ cổ xưa ngoài bên ngoài mái hiên lóe lên đèn lồng chậm rãi lắc lư theo tiếng gió thổi dằng dặc phát tiếng vang ‘ ZCHÀz ZCHÀz ’ cứ bay lửng lơ khiến bốn phía phủ thêm một tầng thanh u và khí quỷ dị
Nhìn bài trí trong phòng từng vật phẩm đều lộ màu sắc cổ xưa trong nhà một bình phong sơn thủy thẳng sắc mặt nha đầu trắng bệch nửa mặc áo hoa cũ nửa mặc quần bông màu xanh dáng dấp cũng là ở cổ đại lúc Bách Hợp tiến thân thể phảng phất là đang gặp ác mộng lúc cả đã mồ hôi thấm ướt rồi trái tim cô còn đang đập thình thịch lúc đánh nha đầu một bạt tai thuần túy là theo bản năng phản ứng hành động của nguyên chủ lúc Bách Hợp từ từ định đã cảm thấy mới làm việc quá mức xúc động cô nha đầu gầy yếu một cái phun một ngụm trọc khí lớn: “Lúc nào rồi chuẩn một ít nước nóng tắm rửa thay quần áo”
Giọng của nguyên chủ chút lười biếng chẳng qua là lúc khi tỉnh ngủ chút khàn khàn chút mùi vị hổn hển tiểu nha đầu kinh sợ khấu đầu nhỏ giọng : “Nô tỳ lập tức thúc giục phòng bếp” Bách Hợp gật đầu một lần nữa thở hổn hển giường xiêm y mặc cô đã sớm mồ hôi lạnh thấm ướt khi dậy gió thổi qua lạnh thấu tim dán làm cho cô tự chủ sợ run cả cho dù là Bách Hợp đã cầm chăn đắp lên vẫn đông lạnh đến mức sắc mặt chút xanh trắng lần lượt thay đổi bốn phía truyền đến mùi tanh như như nhưng cẩn thận ngửi ngửi chỉ ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm trong nhà
Cách mười mấy phút đồng hồ nha đầu lấy nước mới trở về theo phía cô chính hai bà tử cũng mặc áo vải thô cài khuy tất cả đang khiêng một thùng nước còn bốc nóng khi để nước gian phòng tắm rửa phía hai bà tử cung kính lui ngoài Bách Hợp cự tuyệt ý tứ nha đầu tắm cho cô tự cởi quần áo tấm bình phong tới gian phòng tắm rửa trong thùng tắm
Dặn dò nha đầu sự chấp thuận thể quấy rầy Bách Hợp cầm lấy khăn tắm nhắm mắt bắt đầu tiếp thu nội dung vở kịch lần
Lần cô tiến thế giới nội dung vở kịch chút giống thời kì dân quốc thời điểm chính phủ rơi đài bởi vì uy tín của thiên tử hoàng thất sớm bằng từ vài thập niên quân phiệt các nơi đã bắt đầu lần lượt quật khởi tổ phụ Quan Bách Hợp vốn cũng là một nông hộ bình thường trong địa khu Hoài Nam lúc khắp nơi quần hùng quật khởi cũng cùng một đám trong thôn rừng làm thảo khấu bởi vì nghĩa khí mà gan lớn danh tiếng từ từ tăng lên lăn lộn mấy năm thời gian từ một tiểu sơn tặc chiếm lĩnh ngọn núi nhỏ cuối cùng từ từ trở thành một tiểu quân phiệt trong địa khu Hoài Nam
Quan gia khác các nhà bình thường hậu thế Quan gia cơ hồ đều là các bé trai khi tổ phụ Quan Bách Hợp phát đạt đã cưới mười một phòng di nương ngoại trừ di nương nhỏ nhất sinh đẻ mười vị phu nhân còn tổng cộng sinh hai mươi bảy đứa con tất cả đều là bé trai tuy lúc mọi nhiều con trai nhiều phúc nhưng con trai nhiều mà con gái nào cũng là một loại tiếc nuối huống chi biết do năm xưa tổ phụ Quan Bách Hợp trở thành sơn tặc tạo sát nghiệt quá nhiều mặc dù con ông ít nhưng nhiều con trai theo ông trong cuộc đời chinh chiến yên ngựa hoặc nhiều hoặc ít đều xảy chuyện ngoài ý hai mươi bảy con trai cuối cùng chỉ còn chín hơn nữa khi chín con trai kết hôn vợ và di nương lần lượt mang thai sinh cháu tất cả cũng đều là bé trai duy chỉ mẫu thân Quan Bách Hợp mười tháng hoài thai sinh một bé gái duy nhất cho Quan gia
Quan lão thái gia mừng rỡ tự ôm cháu gái duy nhất cho đến khi Quan Bách Hợp bốn năm tuổi còn nỡ để cô xuống đất bước một vô luận chỗ nào cũng bế ở thể thấy trình độ Quan Bách Hợp sủng ái ở Quan gia
Cho đến khi Quan Bách Hợp mười lăm tuổi Quan Lão thái gia từng đem một nửa quân quyền của Quan gia cho Quan Bách Hợp làm đồ cưới gả ngoài cũng bởi vì những lời tới cửa cầu hôn Quan Bách Hợp cơ hồ đạp phá ngưỡng cửa Quan Bách Hợp lớn lên trong sự chiều chuộng của mọi ở Quan gia nhà bảo vệ giống như một bông hoa nhỏ trong nhà ấm cho dù ở đây đang trong thế đạo hỗn loạn cô cũng chẳng bao giờ cảm nhận cuộc đời khó khăn giống như sống trong những năm thái bình vui vẻ trưởng thành cuộc sống mỗi ngày thỉnh thoảng khỏi nhà thấy khó khăn liền giúp một tay hoặc ngoài chơi đùa một vòng vô lo vô nghĩ