Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 465
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 465 - Vuột mất người bảo vệ (15)
Beta: Sakura
“Ta cũng kinh ngạc Đại tông sư ẩn núp trong hoàng cung Đại Ngụy mấy trăm năm thủ hộ con cháu đời của vương triều Đại Ngụy chính là xa tận chân trời gần ngay mắt” Đại tông sư đã truy tìm từ lâu hơn nữa vẫn luôn lo lắng sẽ gây bất lợi với Bách Hợp thật sự nghĩ tới luôn ở chỗ sáng hơn nữa từ đầu đã ở vị trí dễ thấy Lưu Thuận ẩn núp thật giỏi khó trách nàng âm thầm thăm dò mấy lần bao giờ tìm vị Đại tông sư nhất là khi Thái thượng hoàng xuất cung Đại tông sư càng xuất hiện trong cung Bách Hợp còn suy đoán vị Đại tông sư cũng đã khỏi hoặc là còn quan tâm đến những chuyện vớ vẩn của vương thất Đại Ngụy nữa nhưng chỉ duy nhất là như thế nào cũng từng nghĩ tới vị tổng quản đại nhân nửa chết nửa sống đã thống lĩnh hai vạn thái giám trong hậu cung – Lưu Thuận cũng chính là mà nàng vẫn luôn cực khổ tìm kiếm
“Quả nhiên là đạp phá thiết hài vô mịch xử đắc lai bất phí công phu” Bách Hợp đến đây khỏi khổ hai tiếng nàng lời của Mạnh Thúy Thúy trong tình tiết câu chuyện lừa nàng đã từng phỏng đoán nhiều đối tượng thể là Đại tông sư từng hoài nghi nhiều thậm chí ngay cả một vài phi tần trong hậu cung họ cũng từng hoài nghi tới nhưng duy chỉ từng hoài nghi thái giám thân thể vẹn nàng tin tưởng chút nghi ngờ lời của Mạnh Thúy Thúy trong tình tiết câu chuyện cho là thái giám thân thể trọn vẹn là thể nào thể đạt tới cảnh giới Đại tông sư vì nàng hoài nghi ai cũng từng hoài nghi thái giám nhưng hết lần đến lần khác nghĩ đến thế giới ngay cả Âm Tú đều thể trở thành Đại tông sư thì khác thể
“A Cô nương vẫn luôn tìm lão phu Năm đó ở trong phủ Tam hoàng tử ám sát Tam hoàng tử cũng là cô nương ư Như mấy năm gần đây vẫn giúp đỡ A Tú ở lưng thay thế hại ít con cháu của hoàng thất Đại Ngụy cũng là cô nương ” Lúc Lưu Thuận chuyện giọng nhanh chậm thậm chí gương mặt ông còn mang theo một ý nhỏ ý còn đạt tới đáy mắt thì ánh mắt của ông thì ánh mắt của ông đã dần dần nghiêm túc cái lưng vốn cong của ông cũng dần dần thẳng lên thở ông bắt đầu càng ngày càng sung mãn lượng lớn linh khí tràn trong cơ thể ông giống như phong ấn mở lão đầu tử nãy còn trông tuổi già sức yếu tựa như đã bước một bước quan tài đột nhiên đầu tóc bắt đầu từ xám chuyển thành đen nếp nhăn mặt ông từ từ biến mất tướng mạo mà khôi phục đến lúc còn trẻ: “Nói kỳ thật đây là cao thủ ẩn núp trong cung mà mấy năm nay lão phu cũng vẫn luôn tìm kiếm”
Một vài nội thị trong cung đến ba chữ ‘Đại tông sư’ thì đều sợ đến dám thở một tiếng nhất là thấy sự biến đổi của Lưu Thuận khí áp ông ép cho tai mũi của nhiều nội thị bình thường tập võ đều bắt đầu thấm máu tươi thậm chí ánh nến ở cổ khí áp đều khỏi đung đưa
“Lời của sư phụ sai ” Đang lúc bầu khí trong điện ngột ngạt Âm Tú đột nhiên nở nụ kéo Bách Hợp lòng che chở vững vàng kín kẽ mới ngẩng đầu sang Lưu Thuận: “Đệ tử thật sự lầm nghĩ tới Đại tông sư mà lúc tử vẫn luôn tìm kiếm chính là sư phụ Tam hoàng tử là tử tự tay hơn nữa mấy vị hoàng tử khác trong hoàng thất liên tiếp gặp chuyện may đều liên quan đến Tiểu Hợp”
Dưới khí áp như còn thể bình tĩnh giống như ảnh hưởng nãy Bách Hợp thực lực tiếp lấy một chiêu của vì lúc thấy mặt nàng bình tĩnh Lưu Thuận vẫn thể tiếp nhận nhưng ông thật sự nghĩ tới lúc Âm Tú cũng giống như căn bản khí áp của ông ảnh hưởng lúc Lưu Thuận đã biến trở về tuổi trung niên đầu tóc đen nhánh lần đầu thay đổi sắc mặt khuôn mặt ông chút âm trầm trầm mặc lên tiếng Âm Tú chằm chằm
Khí áp vốn tràn ngập trong điện nháy mắt liền tiêu tán Hoàng đế thở hổn hển một hồi lâu lúc mới giống như sống chỉ hai Bách Hợp la lớn như gặp quỷ: “Thất thúc công giết chết bọn chúng giết chết bọn chúng che chở trẫm rời khỏi đây trẫm đã hẹn với đám Lưu Thành chỉ cần hội hợp với họ một khi phục quốc trẫm sẽ ban cho Thất thúc công vạn lượng hoàng kim”
Lúc miệng mũi Hoàng đế đang chảy máu khóe mắt cũng nhỏ máu thần thái hệt như lệ quỷ thân thể khẽ phát run
Lưu Thuận mở miệng chuyện cũng Hoàng đế đang ở một bên mà ngược khan hai tiếng: “Không nghĩ tới lão phu lầm quả nhiên đã già ”
Lúc Lưu Thuận vẫn cho là trong cung cũng chỉ một là Đại tông sư thủ hộ vương triều Đại Ngụy vì khi trong cung cao thủ ám sát Tam hoàng tử vì bảo vệ huyết mạch của hoàng thất Đại Ngụy ông đã từng đối chưởng với thích khách lúc đó tuy đánh thích khách một chưởng thì ông cũng thích khách còn đạt tới cảnh giới Đại tông sư nhưng một Tông sư đã thể thoát khỏi tay thì đợi một thời gian tất thành họa lớn
Mấy năm nay Lưu Thuận cũng luôn tìm kiếm tung tích của tên thích khách ở trong cung nhưng vẫn thu hoạch gì lần cung biến Đại hoàng tử ép Hoàng đế xuống chiếu thoái vị Lưu Thuận vốn cho là ẩn thân ở trong bóng tối thể kéo tên thích khách hôm nay lúc thấy Bách Hợp ông vốn cho rằng đã tìm cao thủ trẻ tuổi đang ẩn trong bóng tối nghĩ tới cả ngày đánh nhạn cuối cùng nhạn mổ mắt tên thích khách thần bí mà ông vẫn tìm kiếm thì chính là đang ẩn thân mí mắt Âm Tú mà ông đã thu làm đồ chính là thích khách mà lúc ông đả thương đó hôm nay xem đã lên cấp trở thành Đại tông sư
“Gừng càng già càng cay sư phụ cũng lầm nếu hôm nay sợ rằng tử cũng biết sư phụ là vị Đại tông sư đã thủ hộ vương triều Đại Ngụy gần 300 năm đó” Lúc sắc mặt Âm Tú vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt chút hung ác khi đối đầu với kẻ địch mạnh vốn cho rằng Đại tông sư trong hoàng cung Đại Ngụy hẳn đã khỏi hoặc đã đến thọ nguyên dù thủ hộ hoàng cung Đại Ngụy mấy trăm năm tuổi thọ của Đại tông sư chỉ sợ cũng đã lớn hơn bình thường nhiều hơn nữa vị Đại tông sư thủ hộ vương triều Đại Ngụy khả năng căn bản đã còn sống để thủ hộ Đại Ngụy nhiều năm vì thử thăm dò xem còn sống Âm Tú đã âm thầm tay với mấy hoàng tử còn nhưng đều gặp ngăn trở cứ nghĩ vị Đại tông sư đó đã thành sứ mạng nghĩ tới lúc đó chui cũng chính là vị thái giám tổng quản đại nội ngày
Nếu hôm nay hộ tống Hoàng đế Đại Ngụy rời thì sợ rằng Lưu Thuận cũng sẽ chủ động nhảy nghĩ đến hôm nay trướng đám Lưu Thành ba Đại tông sư tuy Âm Tú đã chuẩn nhưng lúc đối mặt cường địch vờn quanh mặt vẫn hiện lên mấy phần nghiêm túc
“Ha ha……” Ánh mắt Lưu Thuận rơi Âm Tú đang nắm tay Bách Hợp thật chặt tuy thần thái bình tĩnh nhưng thở căng thẳng cả vẫn để lộ lúc ông đang cảnh giác: “Trông dáng dấp hai đều tuổi tác tương đương dung mạo xứng đôi võ công cao như thế tiền đồ xa trong thiên hạ đến cần gì hoàng cung”
Nói đến tiến cung sắc mặt Âm Tú bỗng chốc trầm xuống lời chợt nắm chặt tay Bách Hợp chuyện tịnh thân tiến cung là nỗi đau trong lòng từng cho ai nếu là khác đến chuyện thì thể để ý đến dù là cùng đẳng cấp sẽ để những nhàn ngôn toái ngữ đó trong lòng nhưng Lưu Thuận hỏi lời khiến cho trong lòng đau nhói Bách Hợp thấy sắc mặt thay đổi liền nhéo lòng bàn tay một cái mới Lưu Thuận : “Lưu công công cũng biết hoàng cung chỗ công công ở đây hơn nữa còn thủ hộ Đại Ngụy 300 năm”
Lúc sắc mặt Lưu Thuận cũng thay đổi theo cơ mặt ông co rút từng trận trong mắt hiện lên một tia thê lương mở miệng nữa
Bầu khí trong cung điện chút cổ quái long sang mà Hoàng đế vốn lắc lư một lát đó đột nhiên một tiếng lớn hào sảng vang lên thân hình mập mạp của Hoàng đế đang ở cửa đường hầm liền bay lên như con diều một bóng màu xám tro bay khi đáp xuống Bách Hợp mới rõ đó là một mặc quần áo đạo sĩ: “Ha ha ha Thuận công nhiều năm gặp đến giờ phong thái vẫn như xưa”
“Đạo sĩ chờ ” Trong đường hầm vang lên một giọng tiếp theo bóng nhảy lần đáp xuống đất chính là một nho sĩ trung niên 30 tuổi cuối cùng là một chuỗi tiếng chuông vang lên một phụ nhân mặc cung trang màu đỏ mặt mũi lạnh như băng cũng xuất hiện ở mặt mọi dùng tay phủi phủi quần áo của lạnh lùng : “Có cửa càng đường hầm hại dính một thân bụi bẩn thấy chỗ nào sạch sẽ”
Vốn là cung điện vắng lặng bởi vì sự xuất hiện của mấy mà bỗng chốc trở nên nhộn nhịp Âm Tú theo bản năng kéo Bách Hợp về phía của Lưu Thuận mới còn hai Bách Hợp chằm chằm như cảnh giác lúc do dự một chút trái ngoài dự kiến của Bách Hợp bỗng lắc ở mặt Âm Tú: “A Tú đây là ngươi tạo nghiệt giờ ngươi định làm giải quyết đây”
Hơi thở của mấy tới đều vô cùng cường đại trong lòng Bách Hợp suy đoán đây chính là ba trong số năm Đại tông sư của đại lục mà ba đại Vương khác họ cung phụng
“Âm Tú” Nghe tên mà Lưu Thuận gọi Âm Tú ánh mắt của mấy mới nhảy khỏi đường hầm bỗng chốc liền rơi xuống Âm Tú tất nhiên cũng bỏ sót Bách Hợp đang che chở ở phía đạo sĩ nhảy đầu tiên vui mừng vuốt râu mép: “Xem hôm nay vận khí cần phí công tìm hàng thiến tới đã tìm thành ủy thác của Vương gia ……” Lời của đạo sĩ còn dứt Bách Hợp đã ngọn lửa vô danh đang cháy trong lòng bước từ lưng Âm Tú dậm chân nhảy lên một bước rõ ràng chỉ là một bước đơn giản nhưng nàng bước một bước thì chớp mắt đã ở mặt đạo sĩ vươn tay tát cho đạo sĩ đó một bạt tai
Có lẽ là phòng đạo sĩ quá sơ ý nghĩ tới một cung nữ bình thường bản lĩnh đánh vì chờ đến khi thấy Bách Hợp xuất hiện ở mặt liền đưa tay đỡ nhưng kết quả căn bản đỡ theo bàn tay mang mùi hương của Bách Hợp tát lên mặt nụ đáng khinh của lão bỗng chốc đông cứng thân đạo sĩ lui về mấy bước mới vững liền tính chân lực hộ thân nhưng cái tát của Bách Hợp cũng đã khiến khóe miệng của lão thấm một tia máu tươi