Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 464
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 464 - Vuột mất người bảo vệ (14)
“Giết gian tặc giết phản đảng ‘Thanh quân trắc’ bảo vệ Đại Ngụy” Từ đêm qua quân đội của ba đại Vương khác họ đã đóng tường thành của quốc đô Đại Ngụy quân đội ba Vương liền bắt đầu đồng thanh hô to khẩu hiệu như Trong Đô thành lòng hoảng sợ may nhờ cả thành đã sớm đổi nhân thủ của Âm Tú nên vì lúc mọi còn thể nhẫn nại nếu lúc trong thành đã sớm đại loạn sợ rằng đã sớm một vài quan viên đánh giặc chạy mở cửa thành
Bách Hợp nắm tay Cửu hoàng tử Dưỡng Tâm điện xuống ngoài thành là quân đội rậm rạp phía chia giơ cao kỳ hào đại biểu cho ba đại Vương khác họ là Lưu Thành cùng với Âm thị còn Đỗ gia tuy cách xa nhưng hôm nay thị lực của nàng thể thấy rõ ràng tất cả sự vật ở xa kể cả bài binh bố trận cùng với còn thể thấy loáng thoáng một cái lều chữ ‘Vương’ ở phía
Trong nháy mắt đó Bách Hợp gần như khống chế hận ý ngập trời đang dâng lên từ sâu trong lòng lúc nàng giống như chút nhịn lập tức nhảy xuống giết chết tên Lưu Thành trong tình tiết câu chuyện ngay tại chỗ
Tuy trong tình tiết câu chuyện Ly Bách Hợp đã tâm nguyện của chỉ là thủ hộ Âm Tú chỉ là đền bù tiếc nuối của trong tình tiết câu chuyện nhưng dù đã từng hận như cuối cùng Âm Tú càng chết trong tay họ thì thể là sẽ hận Chỉ là bởi vì hận ý đó chôn sâu đáy lòng thôi Tay Bách Hợp khẽ giật giật theo bản năng hất bàn tay đang nắm tay nàng của Cửu hoàng tử Lúc một bàn tay thon dài trắng nõn đưa đến đặt lên vai nàng lực đạo mềm nhẹ liền dừng hành vi đang nhảy xuống của nàng thuận tay ôm nàng một lồng ngực vững chãi
“Đừng sợ” Giọng dịu dàng của Âm Tú vang lên gió lớn thổi trúng quần áo bay lên ‘Phần phật’ bàn tay vốn đặt đầu vai Bách Hợp của liền thay nàng sửa lọn tóc gió thổi loạn má nàng: “Nhiều năm như cũng chờ vội ở lúc ”
Sau khi tiến cung hai ăn ít đau khổ rốt cuộc chờ đến ngày Bách Hợp gật đầu lúc đối phương ba Đại tông sư tuy giữa ba đại Vương khác họ nhất thiết tin tưởng lẫn nhưng chỉ sợ đối phương hợp mưu Bách Hợp vốn là vọng động nãy chỉ là oán hận trong thân thể Ly Bách Hợp truyền đến lấn át thôi lời của Âm Tú Bách Hợp nhanh chóng tỉnh táo đồng ý
Đại quân vây thành tạo thành khủng hoảng thật lớn cho dân chúng trong thành nhưng trong đêm đó quân đội Đại Ngụy từ biên thùy hành quân suốt đêm rốt cuộc cũng đã về đến liền đóng quân lưng ba đại Vương khác họ bao vây ba nhà Lưu Đỗ Âm tạo thành thế vây kín Tình cảnh như thế chỉ làm dân chúng Đại Ngụy luống cuống mà ngay cả ba đại Vương khác họ cũng hoảng hốt hoàng cung càng đèn đuốc sáng chưng đêm nay sợ rằng ai thể chợp mắt
Trong Bảo Tâm điện tối nay Hoàng đế triệu ba phi tử sủng ái thị tẩm tình cảnh xa hoa đồi trụy lộ một loại thê lương giống như thu đông tiêu điều trăm hoa đã phần lớn úa tàn chỉ còn mấy đóa đang cố gắng duy trì rực rỡ tàn Trong cung yên tĩnh dị thường đây trong Bảo Tâm điện còn thể tiếng đùa của Hoàng đế và cung nhân nhưng tối nay Bảo Tâm điện trong yên tĩnh mang theo một cổ cảm giác quỷ dị đến nỗi làm cho sợ hãi Âm Tú nắm tay Bách Hợp chậm rãi tiến trong cung nội thị canh giữ cửa trông bộ dáng chút xa lạ thấy hai ánh mắt lóe lóe theo bản năng đến ngăn cản
“Lui ” Âm Tú phất phất tay ở thực lực cường đại của phất động mấy nội thị tự chủ lui về mấy bước vẻ mặt hoảng sợ dám ngăn trở nữa Trong cung càng trong càng yên tĩnh thậm chí Bảo Tâm điện mà thường ngày Hoàng đế ở hôm nay ngay cả ánh nến cũng thắp một mùi máu tươi nhàn nhàn lan truyền Bách Hợp ở bên Âm Tú trong cung lớn như chỉ thể tiếng bước chân của hai dẫm lên sàn nhà sạch sẽ phát tiếng vang ‘Sột soạt’ nhỏ
“Đốt lửa” Âm Tú dứt lời nội thị theo phía hai vội vàng đốt đuốc chiếu sáng trong cung như ban ngày Hoàng đế mặc một thân long bào màu vàng lúc cũng mang miện quan tượng trưng cho hoàng quyền cao nhất mà đang mặt đầy nhếch nhác đẩy long sàng đã bước nửa bước trong trong điện bỗng chốc sáng lên thậm chí thật giống như chút thích ứng với ánh sáng như mắt theo bản năng híp gò má đã mập lúc đầy mồ hôi như hạt đậu khuôn mặt bầm tím mí mắt đã sưng phồng lên mặt hiện lên mấy phần kinh hãi
Bốn phía ngổn ngang đầy thi thể ngoại trừ mấy cái là ba vị phi tử cắt đứt cổ họng còn cung nhân hầu hạ cùng với một vài nội thị Âm Tú phái hầu hạ Hoàng đế ở đây những đều là bẻ gãy xương cổ mà chết thủ pháp sạch sẽ gọn gàng
“Hoàng thượng đang chuẩn ” Âm Tú nắm tay Bách Hợp khẽ tên cây bóng cứ khẽ hai tiếng như mà mặt Hoàng đế đã bước nửa chân cửa mật đạo hiện lên tuyệt vọng sợ hãi hai chân ngừng run rẩy ngược đặt mông ngã xuống long sàng Đại hoàng tử lúc kiêu ngạo ương ngạnh mở miệng là thể tính mạng của một cung nhân nhỏ bé đáng để như Bách Hợp giờ khi trở thành cửu ngũ chí tôn cũng chỉ là kẻ vô dụng bức liền chui mật đạo chạy trốn như tiếng của Âm Tú liền dọa sợ đến nỗi vững
Tâm phúc của Âm Tú treo cây đuốc đang cầm trong tay lên tường cung cũng thuận tay điểm sáng mấy ngọn đèn dầu trong cung trong cung sáng sủa lên ánh mắt Bách Hợp dừng bóng đen đang bên cạnh Hoàng đế vốn là thân thể ẩn trong bóng tối lúc tóc hoa râm hiện rõ ánh sáng bóng lam lũ lưng còng mày mặc một bộ trường bào bình thường màu xám tro bên hông buộc một sợi dây lưng hai tay giấu trong tay áo một bộ dáng bình thường tuổi già sức yếu giống như lão thám giám bình thường đang chờ chết trong lãnh cung mà lúc nào cũng thể thấy trong cung nhưng trong cung của Hoàng đế thể một như tồn tại chứ
Người cho Bách Hợp một loại cảm giác nguy hiểm nhưng hết lần tới lần khác khi chú ý tới thật giống như liền căn bản khiến khác chú ý nổi ở đó cả giống như là một ông lão sắp tắt thở thỉnh thoảng ho nhẹ hai tiếng Bách Hợp càng càng cảm thấy bóng lưng thật giống như chút quen thuộc hình như đã gặp ở
“Trẫm chẳng lẽ còn ngươi cho phép Âm Tú to gan ngươi chỉ là tiện nô thôi……” Quốc quân Đại Ngụy ngã long sàng hàm răng run lẩy bẩy thật lâu há mồm liền mắng lên càng mắng sức lực tựa như càng đủ Âm Tú chỉ mỉm lão chằm chằm gương mặt trắng nõn thấy chút phẫn nộ nào thần sắc trong mắt bình tĩnh đến gần như hờ hững giống như lời Hoàng đế đã xem thành gió thoảng bên tai chút cảm xúc nào
“Khụ khụ khụ khụ……” Trong khí tràn ngập mùi máu tươi trong điện vang lên tiếng mắng chửi điên cuồng của Hoàng đế thỉnh thoảng xen lẫn hai tiếng ho khan của bóng đang ở cửa đường hầm tạo thành một loại bầu khí đè nén cổ quái Ánh mắt Bách Hợp bóng nọ chằm chằm đột nhiên liền cau mày hô lên: “Lưu công công Đại tổng quản Ti lễ giám Lưu Thuận Lưu công công” Nàng cảm thấy bóng mắt chút quen thuộc vì bất chợt mở miệng kêu một tiếng tiếng ho khan vốn đang vang lên đột nhiên ngừng ông lão đầu tóc rối bời bỗng nghiêng Bách Hợp gương mặt hiện đầy nếp nhăn lúc trông bình thường gì đặc biệt ngay cả đôi mắt trông cũng đã mờ đục ông lúc lưng còng tóc hoa râm xõa tung đến nỗi che kín phân nửa gương mặt gầy yếu già cả tuy đã hơn hai năm gặp nhưng nếu đây là Đại thái giám tổng quản Ti lễ giám Lưu Thuận lúc đã theo tiên hoàng xuất cung dưỡng lão thì còn thể là ai
“Không nghĩ tới lão phu xuất cung mấy năm đến nay trong cung vẫn còn biết đến tên của lão phu lão phu cho rằng trong cung đã sớm là thiên hạ của A Tú ” Lão nhân đột nhiên nhếch miệng nở nụ trong cổ họng phát giọng khàn khàn ông run run đưa hai tay vốn đang giấu trong tay áo khác với tướng mạo bình thường gì đặc biệt của ông ông một đôi tay thon dài sạch sẽ đôi tay trông khống giống sẽ sinh trưởng một ông lão đã đến tuổi hoa giáp thật giống như là một đôi tay của nam nhân vẫn còn khỏe mạnh trẻ trung Lưu Thuận móc từ trong tay áo một cái khăn tay gấp ngay ngắn đưa tay lau khóe mắt trong nháy mắt nhét khăn về trong tay áo thân ảnh của ông đột nhiên biến mất khỏi cửa đường hầm Bách Hợp chỉ cảm thấy khí bên cạnh bắt đầu khởi động khỏi thản nhiên vươn bàn tay mềm mại Âm Tú nắm nhẹ nhàng vẽ một vòng trong trong trung linh khí thiên địa nàng giam cầm trong vòng tròn tạo thành một tấm chắn giống như do linh khí thiên địa tụ thành lúc một bàn tay sắp ấn lên nàng thì đúng lúc vỗ trúng lá chắn khí
Chỉ một tiếng ‘Bốp’ trầm đục khí một trận vặn vẹo thân ảnh vốn lam lũ của Lưu Thuận xuất hiện ở bên cạnh Bách Hợp lúc hình như ông càng ho nhiều hơn lưng còng trong thời gian ngắn trong điện chỉ thể tiếng ho khan tê tâm liệt phế của ông
“Trong cung mà chẳng biết từ lúc nào một cao thủ như cô nương ẩn giấu thật là làm cho Lưu mỗ kinh ngạc” Hình như Lưu Thuận đã ho đủ giọng của ông càng trở nên khàn khàn lúc chuyện đứt quãng giống như ông lão đã gần đất xa trời nhưng một chiêu mà ông mới đánh Bách Hợp cũng biết bộ dáng nửa sống nửa chết chỉ là lừa mà thôi thực lực của Lưu Thuận vô cùng mạnh nếu nãy nàng mượn linh khí thiên địa chống đỡ thì sợ rằng dựa thực lực chân chính của bản thân ngăn cản một kích đó của Lưu Thuận thật đúng là dễ như