Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 459
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 459 - Vuột mất người bảo vệ (9)
Beta: Sakura
Buổi tối khi dỗ Cửu hoàng tử chạy lên giường ngủ Bách Hợp mới luyện Thuật Luyện Thể xong thì một làn gió nhẹ mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt thổi phòng bên cửa sổ vốn khép một nửa chẳng biết từ lúc nào một bóng mặc cẩm bào màu trà thêu cự mãng ngũ trảo đầu đội mũ ô sa màu xanh đang
“A Tú” Khi Bách Hợp thấy Âm Tú xuất hiện mặt liền hiện lên nụ vui mừng hôm nay Âm Tú đã tiến cung hai năm cũng đã cởi bỏ ngây ngô lúc mới tiến cung khuôn mặt như ngọc da thịt ở ánh trăng phát ánh sáng dịu dàng khí âm nhu hai đầu lông mày của càng nồng đậm hơn khóe mắt lúc lúc liền nhướng lên nắm tay đặt môi che tiếng ho nhẹ trong mắt lộ sát khí như ẩn như hiện
lúc thấy Bách Hợp lộ nụ giống như xóa tan mây đen lộ ánh sáng nhu hòa vẻ lo lắng hai đầu lông mày của liền tan biến bỗng nhiên đẩy cửa sổ trực tiếp nhảy
Một cơn gió lạnh thổi phòng Âm Tú trở tay vung tay áo kình lực khiến cửa sổ tự động đóng Bách Hợp liền mới gặp một thời gian ngắn mà thực lực của đã tăng trưởng nhiều biết đã đạt tới cảnh giới Tông sư như trong đoạn cuối của tình tiết câu chuyện
“Sao cửa nhảy cửa sổ thương ” Bách Hợp một cái tiến lên kiểm tra thân thể Mỗi lần Âm Tú tới cũng sẽ mang một vài vết thương càng nhiều vết thương lớn lớn nhỏ nhỏ Tào công công là một kẻ hung ác thô bạo lúc nào cũng thích ngược đãi thủ hạ mấy năm nay Âm Tú ở trong mắt khác sung sướng bao nhiêu thì sẽ thương nặng bấy nhiêu
Tùy ý Bách Hợp vươn tay sờ lên vẻ mặt Âm Tú mới nãy còn đầy nguy hiểm lúc ngoan ngoãn như một sủng vật lời khóe miệng hiện lên nụ dịu dàng với Bách Hợp khó rảnh rỗi ngoài một chuyến thật sự mấy bước đường trì hoãn thời gian gặp nàng vì liền trực tiếp nhảy qua cửa sổ dù hiện tại xung quanh cung điện đã ai cả kỳ thật liền tính ngoài cửa sổ thì cũng ai phát hiện chỉ ở gần Bách Hợp hơn mà thôi
Trên một vết đao trông đã lành lặn mùi máu giống là của mà ngược giống của khác hơn
“Sao nó ở chỗ ” Thấy Cửu hoàng tử giường chân mày Âm Tú nhíu ngón tay bắn mấy đạo kình phong che mấy đại huyệt Cửu hoàng tử mặc cho bé ngủ say lúc mới kéo Bách Hợp xuống ghế: “Gần đây Tào phụ đã cùng một chiến tuyến với Tam hoàng tử đề nghị của lão đã đầu phục Tam hoàng tử Hơn nữa trong 12 giám theo biết thì nhiều thái giám chủ sự cũng đã đầu phục mấy vị hoàng tử”
Ngoại trừ Cửu hoàng tử mẹ ruột thì đương kim Hoàng đế còn bảy hoàng tử trưởng thành và bốn vị mới thành niên hoàng tử nhỏ nhất năm nay mới đầy hai tuổi Ở thời đại bởi vì tổ huấn của Hoàng đế khai quốc nên thái giám tham chính vì địa vị của đám thái giám trong cung kỳ thật cũng cao Những thái giám khi tiến cung đã đoạn tử tuyệt tôn nếu trong lòng một tia niệm tưởng thì khẳng định là dối vì giữa thái giám và hoàng tử đều ít nhiều chút liên lạc nhất là lúc đương kim Hoàng đế đã già nhưng vẫn chậm chạp chịu lập Thái tử Các hoàng tử đã thèm thuồng ngôi vị Hoàng đế từ lâu vì tranh đoạt vị trí đó mà thủ đoạn giữa các bên chồng chất cũng chầm chậm bắt đầu mượn trong nội đình
“Lưu Thuận của Ti lễ giám còn lén lút qua với Tam hoàng tử Khụ khụ” Âm Tú đến thế lực riêng lưng của các thái giám trong cung hiện giờ mà hỏi thăm đột nhiên ho lên là luyện võ tình huống cơ thể chính chỉnh còn thể đạt tới cảnh giới Tông sư đã chứng minh võ công của Âm Tú chắc chắn thấp luyện võ thân thể cường tráng bình thường ít sinh bệnh nhưng lúc Âm Tú ho lên mặc dù cố nén nhưng gương mặt tái nhợt đột nhiên nhuộm hai đám mây hồng đôi môi mím chặt thật lâu mới bình thường
“Huynh nội thương” Bách Hợp thở dài Âm Tú do dự một chút vẻ mặt liền từ từ trở nên nghiêm túc: “Tiểu Hợp trong cung một lợi hại” Nói xong lời Âm Tú trầm ngâm một lát ngón tay bắt đầu theo bản năng chuyển động ngọc ban chỉ ngón cái tay trái: “Muội cẩn thận lần phụng mệnh Tào phụ trà trộn bên cạnh Tứ hoàng tử nhưng kết quả gặp một cao thủ thể là Đại tông sư” Vẻ mặt ngưng trọng Bách Hợp chằm chằm: “Tiểu Hợp nhất định cẩn thận khi mọi chuyện sáng tỏ nhất định bước khỏi cung điện một bước”
Đại Ngụy hiện giờ đã dần dần suy tàn mà trong hoàng cung Đại tông sư tồn tại trong bộ thiên hạ Đại tông sư chính là nhân vật quý hiếm đếm hết sợ rằng cũng đến một bàn tay nhưng hoàng cung Đại Ngụy một Sau khi Tào phụ gia nhập trận doanh của Tam hoàng tử vì biểu đạt lòng trung thành với Tam hoàng tử liền tiếp nhận trọng trách giúp Tam hoàng tử diệt trừ Tứ hoàng tử tay của Tào phụ mặc dù cũng ít thái giám nhưng đều bản lĩnh lớn vì lão liền giao chuyện cho Âm Tú Nay Âm Tú đang cố gắng leo lên cao nên tất nhiên nhận lấy chuyện mà trong mắt khác chính là chuyện khẩn cấp đẩy cũng may Tào phụ biết võ công hơn nữa còn tệ vốn cho rằng chuyện thể giải quyết dễ dàng nhưng ngờ đến cuối cùng thất bại
Bách Hợp trong lòng càng kinh hãi nàng biết thế giới Đại tông sư tồn tại ban đầu từ trong miệng của Mạnh Thúy Thúy trong tình tiết câu chuyện đã biết loại cảnh giới nhưng nàng ngờ trong hoàng cung Đại Ngụy sẽ Đại tông sư nếu giống như lời của Mạnh Thúy Thúy nếu hoàng cung Đại Ngụy Đại tông sư thủ hộ thế giới thực lực Đại tông sư cũng đã đến mức siêu phàm thoát tục thì đám Lưu Thành dám tùy tiện khỏi binh tạo phản xâm phạm Đại Ngụy quốc
“Huynh đã gặp ” Bách Hợp khẩn trương hỏi một câu suy nghĩ một chút ý bảo Âm Tú xoay nàng cởi áo Âm Tú xem lưng đã giăng đầy vết roi nhưng những cái là nặng nhất một dấu tay xanh tím phiếm màu đen in lưng lúc thấy mà giật
Âm Tú ho hai tiếng gật đầu: “Gặp che chở huyết mạch của hoàng thất Đại Ngụy lúc xuống tay với Tứ hoàng tử đã ngăn cản” Nói xong lời sắc mặt Âm Tú trầm xuống: “Ngày nào đó nhất định diệt trừ chướng ngại vật nếu kế hoạch của chúng khó thành”
Muốn để Cửu hoàng tử thượng vị thì mấy vị hoàng tử còn liền nhường đường cho mà nếu Đại tông sư tồn tại là để bảo vệ huyết mạch của hoàng thất Đại Ngụy thì điều đã xung đột với kế hoạch ban đầu của Bách Hợp giữa hai lông mày của Âm Tú hiện lên vài tia tàn độc tuyệt đối cho phép ngăn cản kế hoạch của Bách Hợp nếu hôm nay nhắc nhở Bách Hợp cẩn thận một nhân vật như sợ là ngày nào đó nàng liền vô tình ăn thiệt thòi Vốn hôm nay Âm Tú căn bản sự tồn tại của Đại tông sư đến lúc đó len lén giải quyết chuyện thì Bách Hợp cũng sẽ vĩnh viễn nguy hiểm cũng còn ai thể ngăn cản đường nàng sẽ âm thầm san bằng con đường nàng để nàng càng vững càng nhanh hơn
“A Tú cẩn thận một chút” Suy nghĩ trong lòng Bách Hợp lúc cũng giống như của Âm Tú nếu sự tồn tại của vị Đại tông sư trái ngược với kế hoạch của nàng thì một ngày nào đó khó tránh khỏi sẽ đối mặt chỉ là nàng biết thực lực bây giờ của đã đạt đến giai đoạn nào cho nên dám tùy tiện hành động đến lúc đó ngược liên lụy Âm Tú
Lúc thấy nàng cau mày vẻ mặt lo lắng Âm Tú khẽ lên ngũ quan vốn chút âm nhu của bởi vì một nụ mà như gió xuân thổi qua mặt hồ kết băng trong mùa đông giá rét trong mắt hiện lên mấy phần vui vẻ: “Yên tâm giết tuy lúc địch thủ của nhưng đầy một năm nữa sẽ giết ”
Âm Tú xong nhẹ nhàng thả lỏng về đầu tựa lên Bách Hợp: “Tiểu Hợp”
Giọng của nhỏ xong chính sự lúc kêu tên Bách Hợp một tiếng nhưng mở miệng nữa hai năm qua cái chảo nhuộm lớn mang tên hoàng cung đã thay đổi nhiều đuôi lông mày khóe mắt đều như mang theo sát ý giống nhe một thanh kếm sắc bén tay Tào công công sắc bén bức phỉ báng nhưng kỳ thật những việc mà lúc làm trái ngược với tính cách của tuy là luyện võ nhưng Bách Hợp thấy quần thâm mắt trong lòng khỏi đau nhói Bách Hợp vươn tay xoa nhẹ trán linh khí nhu hòa theo động tác của nàng từ từ thẩm thấu trong thân thể âm nhu của giúp chữa lành thân thể chồng chất vết thương
“A Tú đợi khi giết chết Lưu Thành chúng xuất cung ” Bách Hợp lời ánh mắt vốn đang híp một nửa của Âm Tú liền bỗng mở mặt lộ vui mừng giống như một đứa trẻ khi làm đúng chuyện lớn tặng cho một bất ngờ ngoài ý làm cho nhiều chuyện như ở lưng ăn ít đau khổ tuy nhiên bao giờ yêu cầu một điều gì trong lòng Bách Hợp chút trầm trọng: “Sau ngoài chúng thể tìm mội nơi ai ẩn cư mặt trời mọc làm việc mặt trời lặn nghỉ ngơi sống cuộc sống của riêng chúng ”
Nụ vui mừng bên khóe môi Âm Tú đã dần dần biến mất theo lời của Bách Hợp thân thể vốn đang thả lỏng của cũng căng thẳng lên mặt hiện lên vẻ bình tĩnh cố đè nén vẻ đau đớn chợt lóe lên trong mắt bỗng nhiên giật áo bối rối lên bởi vì động tác quá lớn thậm chí suýt nữa bang ngã cái ghế mới : “Trễ đề phòng Tào phụ tìm về ”
“Huynh cùng cung với ” Bách Hợp thấy bộ dáng trông như hoảng loạn theo bản năng hỏi một câu thân ảnh vốn đang hoảng loạn chạy cửa của Âm Tú lập tức dừng bóng lưng cứng ngắc thân thể khẽ run run cái bóng của ánh nến chập chờn trong nhà chiếu rõ lên tường ngừng lay động
“Tiểu Hợp chỉ là môt kẻ tàn phế thể lầm cả đời” Lúc lời giọng nhỏ chậm Bách Hợp bỗng cảm thấy trong ngực một cơn đau đớn đang dâng lên cảm giác nặng nề đè nặng trong lòng nàng gần như khiến nàng thở nổi Bách Hợp cau mày nắm lấy cổ áo thật lâu mới như cách nào tự khống chế : “Muội cần”