Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 404
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 404 - Kế hoạch cứu vớt chính mình (9)
Beta: Sakura
Hôm đó khi Bách Hợp đuổi hai Hạ Hậu Thấm Nhi vaf Nhiếp Diễm khỏi Nhiếp gia hai liền khỏi thành mãi cho đến nay vẫn thấy tung tích Bách Hợp từng phái chằm chằm trong thành nhưng chừng 10 ngày nay đều tìm hai đang ở
Vú nương gật đầu thời gian từng chút một trôi qua lúc chiếc đồng hồ cát nơi góc phòng chỉ còn thừa một ít ánh nến chợt lóe trong căn phòng yên tĩnh giọng của Hạ Hậu Thấm Nhi đã lâu gặp đột nhiên vang lên:
“Tam thúc ở đây”
Nàng dứt lời trong phòng giống như một luồng gió lạnh thổi ánh nến lay động trong phòng khi nãy còn yên tĩnh đột nhiên nhiều thêm ba bóng trừ Hạ Hậu Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm sắc mặt phong trần mệt mỏi đã lâu thấy còn một đàn ông trung niên tuổi tác chừng 30 mặt mũi gầy gò sắc mặt trắng bóc mặc một thân trường bào màu xanh lưng đeo một thanh trường kiếm
Lúc Hạ Hậu Thấm Nhi đã thay trang phục khác nàng mặc y phục màu thủy lam tóc dài xõa lưng giữa trán chỉ đeo một món đồ trang sức màu xanh ngọc vẻ mặt phức tạp chút sợ hãi chằm chằm Bách Hợp chỉ cô với đàn ông trung niên lạ mặt :
“Tam thúc chính là nàng hoài nghi nàng là yêu ma quỷ quái gì đó chiếm cứ thân thể của tiểu Hợp tiểu thư của Nhiếp phủ ơn với nhất định báo đáp nàng tam thúc mau khu trục cô hồn dã quỷ về sẽ chạy ngoài nữa”
Mà giọng của Hạ Hậu Thấm Nhi dứt Nhiếp Diễm ở bên cạnh liền đầu nàng một cái bên khóe miệng lộ ý cưng chiều lúc Bách Hợp ánh mắt liền híp : “Cô hồn dã quỷ từ nơi nào còn mau hiện nguyên hình Nhiếp Bách Hợp đã ngươi hại ”
Người đàn ông Hạ Hậu Thấm Nhi gọi là tam thúc hề lên tiếng lúc ôm hai tay một bên gì chỉ là ánh mắt lạnh lùng chằm chằm lên Bách Hợp như lông măng lưng Bách Hợp đều dựng cả lên cô nhíu mày đó theo bản năng lùi hai bước
“Nhiếp đại gia ngươi điên ” Vú nương ở trong phòng vẫn ngủ đêm nay là thời gian đặc biệt bà cùng Bách Hợp vượt qua ngày Bên ngoài vô cùng yên tĩnh Nhiếp phủ khi nãy vẫn còn náo nhiệt chớp mắt một cái liền giống như lâm giấc ngủ yên tĩnh đến mức chút đáng sợ
“Ma ma ngươi mau đây nàng đã còn là Nhiếp Bách Hợp nữa ngày đó Hạ Hậu tam thúc cũng từng trong lúc du lịch Nhiếp bá phụ mời về Nhiếp phủ để tính quẻ cho Nhiếp Bách Hợp biết sinh thần bát tự của nàng nàng đã định thể sống qua 16 tuổi giờ đây nàng còn thể sống đến hiện tại nàng căn bản Nhiếp Bách Hợp” Nhiếp Diễm hừ lạnh một tiếng ánh mắt chút lạnh lùng: “Hơn nữa hiện giờ đã gọi là Nhiếp Diễm nữa Ta đã tìm cha mẹ đẻ của hiện tại đã đổi về tên cũ Tiêu Diễm ”
Nghe tới đây Bách Hợp cũng coi như còn bình tĩnh nhưng vú nương tức đến gần chết Nhiếp phụ mới chết đến hai năm lúc khi ông còn tại thế đối với Nhiếp Diễm chăm sóc đủ điều thật ngờ cái con sói mắt trắng mới rời bao lâu liền mất tích ở nơi nào bây giờ trở về thậm chí ngay cả tên họ cũng đổi chỉ ý hồi báo Nhiếp gia trái trở về liền nguyền rủa Nhiếp Bách Hợp đã chết
“Ngươi cầm mồm”
“Bớt nhảm với bà A Diễm ngươi thử dùng pháp thuật dạy ngươi định trụ yêu vật ” Người đàn ông xưng là tam thúc chỉ đạo một câu với Tiêu Diễm gật đầu gương mặt vốn coi là tuấn mỹ lúc mới lộ vài phần kích động ngắt chéo pháp quyết trong tay trường kiếm vốn đeo lưng liền rung nhẹ lên
Đầu ngón tay của Tiêu Diễm xuất hiện ánh sáng màu vàng nhạt mặc dù vô cùng yếu ớt nhưng thể bắn thứ giống như tia sáng trói Bách Hợp Bách Hợp theo bản năng trốn đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng khí phảng phất giống như đều ngưng động tác của cơ thể Bách Hợp thoáng chốc chậm hơn nhiều tia sáng quấn lên trói chặt cô khiến cô thể nhúc nhích
“Yêu nghiệt hiện nguyên hình thì sẽ tha chết cho ngươi” Tiêu Diễm quát một câu với Bách Hợp tay đưa về phía lưng sờ một cái thanh trường kiếm dài khỏi vỏ liền nắm trong tay vẻ mặt Tiêu Diễm lúc đằng đằng sát khí con ngươi tựa hồ đã biến thành màu vàng trong gần nửa tháng mất tích phảng phất giống như đã bước lên con đường tu tiên hiện tại xem khí thế mười phần
“Ngươi mau trả mạng của tiểu Hợp” Hạ Hậu Thấm Nhi núp lưng hai thấy lời nhịn liền lộ đầu gương mặt nhỏ thút thít: “Ngươi trả tiểu Hợp đây”
“Thấm Nhi đừng hết thảy đều là số mệnh tướng số của Nhiếp cô nương vốn chính là đã định chết sớm sống quá 16 tất cả đều liên quan đến ngươi chẳng qua là ngươi dính chữ duyên mà thôi” Khuôn mặt của đàn ông trung niên lạnh nhạt vẻ mặt lóc của Hạ Hậu Thấm Nhi khỏi trấn an nàng đôi câu Bách Hợp suýt chút nữa nhịn mà chửi ầm lên cô gắt gao cắn chặt môi mới nhịn xuống lời chửi rủa: “Các ngươi rốt cuộc là ai”
“Người mạng ngươi Nhiếp gia đại ân với yêu nghiệt ngươi hại chết Nhiếp Bách Hợp đây chính là đang trừ khử ngươi cũng coi như báo thù thay cho Nhiếp Bách Hợp trả ân tình ngày Nhiếp bá phụ cứu ” Vẻ mặt Nhiếp Diễm lạnh nhạt giơ trường kiếm trong tay lên Hạ Hậu Thấm Nhi ở bên cạnh vẫn thút thít vú nương một bên lúc mới giống như phát điên: “Ngươi làm gì Ngài chính là tiểu thư ngươi dám hại ngài liền liều mạng với ngươi”
“Nàng cũng Nhiếp Bách Hợp dựa theo tính cách của Nhiếp Bách Hợp cũng sẽ vô duyên vô cớ đuổi chúng khỏi phủ nàng vốn thiện lương nhất định sẽ làm chuyện như hôm đó những gì nàng từng câu cay nghiệt ma ma ngươi chắc hẳn cũng thấy …” Tiêu Diễm giống như dùng lời để thuyết phục vú nương đó kiên nhẫn : “Ta từng hỏi thăm Nhiếp Bách Hợp xác thực sống quá 16 cho nên nàng chắc hẳn đã sớm yêu nghiệt hại chết…”
“Ngày lão gia từng mời chân nhân của Tử Dương Tông tới nghịch thiên cải mệnh cho tiểu thư nếu như nha đầu Hạ Hậu Thấm Nhi chết tiệt dụ dỗ tiểu thư khỏi phủ tiểu thư cũng đến mức phá giới…” Vú nương ngắt lời Tiêu Diễm oán hận trừng mắt Hạ Hậu Thấm Nhi Hạ Hậu Thấm Nhi dọa lùi về một bước đàn ông nàng gọi là tam thúc lúc thấy Tử Dương Tông mặt lộ vẻ chần chừ đó to giọng : “Tử Dương Tông là chỗ nào một cái phủ bình thường của phàm nhân nho nhỏ cũng mời Ngươi dùng lời lừa ngoài còn nhưng ngươi lừa A Diễm còn mau động thủ”
Tiêu Diễm lúc trong lòng Bách Hợp rét run hoảng loạn trong tay Tiêu Diễm cầm một lá bùa dán nó lên trường kiếm lúc đâm tới Bách Hợp lá bùa đó mà đốt tự cháy bao lâu liền hóa thành tro bụi rơi xuống đất
“Gì Ngươi mà là con ” Tam thúc kinh hãi Bách Hợp khi nãy vốn dọa đến chân tay phát lạnh hiện tại thấy lời tức đến mức chỗ phát tiết: “Ta đương nhiên là con ”
Lúc Bách Hợp cũng giảng công bằng với đám cùng đám cao nhân tu tiên giảng đạo lý đối với cô hiện tại năng lực tự bảo vệ mà khác nào tự tìm đường chết lời cô dứt đột nhiên Nhiếp phủ nổi lên bão táp khuôn mặt của tam thúc lộ vẻ lo lắng:
“Không bọn chúng đuổi tới A Diễm ngươi mau đưa Thấm Nhi rời ”
“Ta cha mẹ chính là chết trong tay bọn chúng liều mạng với chúng” Tiêu Diễm khi nãy còn mang bộ dạng lạnh nhạt lúc náo loạn lên giống như phát điên trong lúc chuyện bộ mặt đất Nhiếp phủ đột nhiên bắt đầu nóng lên tam thúc biết dùng cách gì khiến cho Tiêu Diễm cùng Hạ Hậu Thấm Nhi lơ lửng ở giữa trung Bách Hợp chỉ cảm thấy lòng bàn chân bỏng rát cô dậm dậm chân ánh sáng kim sắc khi nãy còn trói buộc cô lúc cô hấp thu trong cơ thể chân hiện một tầng quầng sáng kim sắc nhu hòa tiêu trừ cảm giác nóng bỏng lúc
“Mau ” Tam thúc hét lên một câu trường kiếm lưng liền bay mấy đạp lên phá cửa sổ chạy mất vú nương lúc cũng dậy nhưng hai chân bốc lên mùi khét bà theo bản năng Bách Hợp: “Tiểu thư mau chạy”
Cảnh tượng trong cốt truyện từng xảy nhưng Bách Hợp thấy mấy câu khi nãy của đám Tiêu Diễm đương nhiên cũng biết trận tai họa của Nhiếp phủ khả năng là do hai cái tên chổi Tiêu Diễm cùng Hạ Hậu Thấm Nhi mang tới
Cô kéo vú nương lên chỉ là chút công sức giày chân vú nương cũng đã bắt đầu tự bốc cháy Bách Hợp kéo bà chạy khỏi phòng nền đất bên ngoài lúc đã biến thành một mảnh đỏ rực
“Đến Tử Dương Tông Tử Dương Tông lão gia lúc lâm chung nếu như vượt qua kiếp nạn 16 tuổi thì để cho tiểu thưđến Tử Dương Tông” Trong miệng vú nương ngừng mấy chữ Tử Dương Tông nửa của bà dẫm đất cũng đã bắt đầu nóng đỏ bừng trong phủ yên tĩnh giống như chết một cỗ mùi thối truyền tới còn đợi Bách Hợp lôi bà khỏi viện liền đã còn thở
Toàn bộ Nhiếp phủ giống như một tòa thành chết nhưng trận hỏa nhiệt dường như ảnh hưởng gì tới Bách Hợp Bách Hợp cố nén cơn giận trong lòng ghi nhớ mấy chữ Tử Dương Tông Đêm nay tựa hồ tất cả mọi đều ngủ say cỗ hỏa nhiệt kỳ lạ khiến bộ Nhiếp phủ giống như thiêu trong hỏa lò chẳng mất bao lâu phòng ốc cũng bắt đầu bốc cháy Bách Hợp lúc mới buông vú nương đã còn thở xuống nhanh chóng chạy khỏi Nhiếp phủ
Tin tức Nhiếp phủ chỉ trong một đêm gặp hỏa hoạn thiêu sạch đã truyền khắp trong thành bên trong ai chạy ngoài trong thành vì chuyện mà cảm thấy bất an nghĩ tới những việc mà Nhiếp phụ ngày từng làm nửa tháng dẫn đầu tiến Nhiếp phủ sớm đã trở thành một mảnh phế tích chôn cất cho đám nha hạ nhân chết ở trong đó
Mà giờ đây Bách Hợp cũng đã nhớ kỹ Tử Dương Tông chỉ là hao phí mấy ngày cô cũng thể hỏi thăm tung tích Tuy cô biết trong cốt truyện mấy gia tộc lánh đời nhưng ấn tượng gì với Tử Dương Tông đến tận mấy ngày Lý Duyên Tỷ xuất hiện Bách Hợp cuối cùng cũng nhịn thở phào nhẹ nhõm hiểu trong lòng cảm thấy yên bình
“Em đến Tử Dương Tông” Bách Hợp nghĩ tới lần Nhiếp gia đột nhiên vô tình hủy diệt tâm tình chút trầm xuống tâm nguyện của Nhiếp Bách Hợp còn làm lúc Nhiếp gia gặp tai họa bất ngờ cô mím chặt môi mấy ngày nghỉ ngơi thân thể của Nhiếp Bách Hợp là phàm nhân lúc trong đôi mắt hạnh nhân thoạt hiện đầy tơ máu
Lý Duyên Tỷ mặc một thân trường bào bạch sắc dáng dấp như ngọc phảng phất giống như nhiễm bụi trần lúc thấy Bách Hợp chút chật vật liền kéo cô trong lòng thấy ánh mắt chút nén giận của cô Lý Duyên Tỷ khẽ gật đầu