Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 400
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 400 - Kế hoạch cứu vớt chính mình (5)
Beta: Sakura
“Ai hưởng thụ chứ làlà ngươi chiếm tiện nghi của Ngươi…ngươi biết hổ buông ” Giọng chút thẹn quá hóa giận của Hạ Hậu Thấm Nhi truyền tới trong lúc hai đấu võ mồm máu tươi vốn chảy xuống cằm Nhiếp Diễm đầu tiên nhỏ giọt xuống mặt hồ đó hai giọt nhỏ xuống ngọc bài vốn đang đeo cổ Nhiếp Diễm ngọc bài khi nãy mới còn óng ánh trong suốt trong nháy mắt liền chậm rãi hiện lên từng đợt tia sáng màu vàng nhạt nhu hòa tia sáng lập tức vây quanh Nhiếp Diễm mà lúc Bách Hợp đang ở giữa sườn núi mang sắc mặt trắng nhợt cơ thể vô lực ngã nhào xuống đất trong nháy mắt đó cô cảm thấy sức sống trong cơ thể như mạnh mẽ rút bỗng chốc giống như mất một vật quan trọng tương liên với sinh mệnh cần linh khí trong ngọc bài nhất đinh đã Nhiếp Diễm hấp thụ hơn nữa ngọc bài hẳn là đã Nhiếp Diễm nhận chủ
“Ngọc bài của em…” Bách Hợp đột nhiên gào thét tiếng cơ thể mềm nhũn ngã xuống cạnh Lý Duyên Tỷ chỉ dang cánh tay liền dễ dàng kéo thiếu nữ mềm mại yêu kiều trong lòng lúc trong mắt Bách Hợp giống như phủ kín một tầng sương mù màu xám tro sắc mặt thoáng chốc vô cùng khó coi chân mày Lý Duyên Tỷ cau định mở miệng chuyện Bách Hợp cắn chặt răng chỗ khác một cái đột nhiên trở tay nắm chặt Lý Duyên Tỷ trong mắt lộ vài phần kiên quyết:
“Giúp em…” Cô chết nhưng cái cảm giác bất cứ lúc nào cũng thể khó mà giữ tính mạng giống như lúc trở thành Tần Bách Hợp tới nữa phảng phất tựa như một khắc cô sẽ vì cỗ thân thể của Nhiếp Bách Hợp tử vong mà biến mất Bách Hợp cố nén cảm giác hoảng loạn trong lòng đưa tay nắm lấy áo của Lý Duyên Tỷ trong lúc hỗn loạn cô mơ hồ nhớ tới lần nhiệm vụ của Tần Bách Hợp Lý Duyên Tỷ từng giúp cô kéo dài tính mạng Hiện tại cô sống tiếp Lý Duyên Tỷ ở ngay bên cạnh Bách Hợp cố đưa tay giữ chặt sức lực lớn đến mức giống như sợ hãi Lý Duyên Tỷ sẽ biến mất
“Thực …” Mí mắt Lý Duyên Tỷ cụp xuống ánh trăng gương mặt trắng nõn của chút thay đổi Bách Hợp trong chớp mắt ý định lùi bước nhưng ngay đó cô cắn răng nhắm mắt dám gương mặt của : “Trước đừng ”
“…” Khóe mắt Lý Duyên Tỷ thoáng hiện lên một tia sáng Khóe miệng khẽ nhếch lên lúc mây đen ngăn trở ánh trăng ôn tuyền đôi nam nữ đang quấn quýt lấy lúc cũng khó mà phân tách cô nam quả nữ dây dưa một chỗ hơn nữa hai bên đều ** thân thêm Nhiếp Diễm mới biết thứ gì hút cơ thể khiến khắp đều lâng lâng nhịn ôm Hạ Hậu Thấm Nhi chặt hơn chút nữa nghĩ cũng thèm nghĩ liền vọt khỏi ôn tuyền dẫn tới một mảng lớn bọt nước theo nhặt quần áo mặt đất bọc cơ thể hai liền rời trong tiếng thét chói tai của Hạ Hậu Thấm Nhi cuối cùng chỉ lưu tiếng ‘nức nở’ ái
Đợi hai rời Bách Hợp ở phía ôn tuyền liền thở phào nhẹ nhõm Dù cho biết rõ Nhiếp Diễm ở trong ôn tuyền cũng thấy cô nhưng khi nãy lúc trong lòng cô vẫn gấp gáp lo sợ như cũ Hiện tại lá gan của cô cũng to thêm liền nhào trong lòng Lý Duyên Tỷ lúc Lý Duyên Tỷ đưa tay đẩy cô Bách Hợp tiến sát thêm mấy lần chỉ là cuối cùng sức lực địch trong lúc gấp gáp cô nhịn chút thấp thỏm lo âu hỏi: “Cầu xin ”
Lý Duyên Tỷ lắc đầu mặt vẫn là bộ dạng trong trẻo lạnh lùng như cũ lúc vách núi Bách Hợp dạng chân quần áo vốn mặc chỉnh tề đều đã cô kéo cho xốc xếch Tư thế của hai lúc mang theo sự thân mật thể rõ tay Lý Duyên Tỷ vịn ở bên hông Bách Hợp trong mắt lộ vẻ băng lãnh ẩn nhẫn hai bên thái dương rịn từng tầng mồ hôi
Nếu như trực tiếp lấy thân phận chủ nhân của tinh để xuất hiện trong nhiệm vụ hai bên trán của vốn sẽ thể đổ mồ hôi nhưng lúc Bách Hợp cũng ý thức điểm cô chỉ nghĩ tới nếu như Lý Duyên Tỷ cự tuyệt cô thì lời thề Nhiếp Bách Hợp 16 tuổi rời khỏi Nhiếp Phủ phá vỡ linh khí trong ngọc bài bổn mệnh hiện tại Nhiếp Diễm hấp thụ sạch lần cô cần Lý Duyên Tỷ nhắc nhở cũng thể cảm giác bất cứ lúc nào cũng một cái lưỡi hái tử thần treo ngay đầu
Không thành tâm nguyện của Nhiếp Bách Hợp trái còn khả năng sẽ chết trong nhiệm vụ cô dựa cái gì để Lý Duyên Tỷ cứu cô Bách Hợp trong chốc lát cảm thấy chút thấp thỏm lo âu biết làm đôi đồng tử của cô đều chút run lên vẻ mặt tuy cố gắng trấn định chằm chằm Lý Duyên Tỷ nhưng khóe môi mím chặt cùng vẻ cầu xin giữa mi tâm lộ chút điềm đạm đáng yêu
“Tôi lời với em” Lý Duyên Tỷ cố ý kéo dài âm điệu đôi mắt của âm u tựa như đầm sâu thấy đáy dung mạo của ánh trăng vẽ lên một nét u tối dày đặc lúc từ cao xuống Bách Hợp bởi vì ngược sáng mà Bách Hợp rõ thần thái nhất định trong mắt chỉ thấy môi mỏng mềm mại sống mũi mím thành một đường thẳng cùng chiếc cằm trắng nõn như ngọc của
“Có thể để hãy ” Bách Hợp thận trọng đề nghị dù hai thân mật cũng lần đầu cô hi vọng thể khi đảm bảo tính mệnh của chính mới tới chuyện khác
Chân mày của Lý Duyên Tỷ giống như cau cơ thể căng thẳng cứng ngắc lực đạo tay vịn bên hông cô lúc lớn đến nỗi khiến cho Bách Hợp chút đau cô run rẩy cởi xiêm y của Nhiếp Bách Hợp kéo nút thắt quần áo của Lý Duyên Tỷ chí ít cô thể cởi đồ của : “Trước đừng để ” Bách Hợp mang bộ dạng nôn nóng Lý Duyên Tỷ chỉ lắc đầu: “Em sẽ hối hận”
Cô để cho Lý Duyên Tỷ – cứu mạng chạy mất mới thật sự sẽ hối hận Bách Hợp để cho Lý Duyên Tỷ cơ hội chuyện cô lo sợ thấy lời đồng ý giúp đành mặt dày thò tay ôm lấy cổ dán lên thân
Trong Nhiếp phủ lúc đã loạn thành một đống Hạ Hậu Thấm Nhi giống như vô lí biến mất khỏi phủ mọi tìm gần một canh giờ cũng thể tìm trong khi Nhiếp phủ còn đang náo loạn đến long trời chẳng ai chú ý tới Bách Hợp vốn mọi cho là ở trong sương phòng ngủ mê man lúc Lý Duyên Tỷ ôm trong ôn tuyền dòng nước của suối nước nóng vây bọc hai Bách Hợp nhịn thờ phào một cảm giác hai chân chạm tới đáy khiến cô chút sợ hãi hai tay gắt gao ôm chặt lấy Lý Duyên Tỷ lo sợ sẽ ném xuống khi ôm chắc mặc cho đôi chân nhỏ dài trôi lơ lửng trong ôn tuyền thân thể cô mềm nhũn mới ngáp một cái mặt tựa ngực nhớ tới lời đó liền lười biếng mở miệng hỏi:
“ lúc định gì”
Bên khóe môi Lý Duyên Tỷ lộ một tia nhỏ đôi mắt híp thân thể ở trong nước đổi sang một tư thế khác khiến cho Bách Hợp dựa thoải mái hơn chút đưa tay sờ mái tóc đen dài tán loạn của cô trong đêm tối ánh mắt của Lý Duyên Tỷ cũng che giấu sự càn rỡ của ánh mắt lãnh đạm mang theo sự sắc bén rơi xuống cô thấy cô híp mắt gò má đỏ ửng lộ thần sắc tươi tỉnh khẽ : “Thực định với em bước thế giới cũng lưu thể giúp em nhưng ngờ em thích dùng phương pháp ”
Giọng của tựa như mang theo chút hoài nghi cùng khó hiểu động tác tay thay cô vuốt tóc dịu dàng cẩn thận gương mặt vốn lãnh đạm lúc lộ nụ vài phần tà khí tựa tiếu phi tiếu Bách Hợp vốn dựa ngực lúc còn mang bộ dáng lười biếng đôi mắt híp thoáng cái trợn to con ngươi như rời khỏi hốc mắt khóe miệng Lý Duyên Tỷ hàm chứa ý cảm thấy thân thể cô lập tức cứng ngắc giả bộ biết hỏi:
“Làm ”
Hai tay cô mềm nhũn vốn đang ôm bên hông nhẹ buông xuống thân đều suýt chút nữa rớt trong ôn tuyền Lý Duyên Tỷ chút hoang mang kéo cô trở về một tay khóa tại bên hông hai dán sát làn da của thiếu nữ mềm mại như tơ kì thực càng thích Bách Hợp ở trong tinh hơn đó mới là cô chân thực nhất nếu như thể cảm giác nhất định sẽ tuyệt hơn hiện tại
Đáng tiếc lập tức bắt cô cũng dễ chút nào Lý Duyên Tỷ chỉ đành dùng cách thức từ từ mới thể chậm rãi bức ép cô tiến thôi
“…” Lúc trong lồng ngực Bách Hợp nổi lên một trận kích động suýt chút nữa phun một ngụm máu ngoài sắc mặt cô xanh trắng đan xen một lúc lâu thậm chí cô còn dám ngẩng đầu mặt mũi của Lý Duyên Tỷ hiện giờ trông chỉ hận thể ngay lúc tìm thấy một cái lỗ để cô chui xuống Bách Hợp dám ngẩng đầu vì thế cô đã bỏ lỡ ánh mắt sáng ngời đầy thích thú của Lý Duyên Tỷ lúc Lý Duyên Tỷ tỏ vẻ lười nhác khóe miệng nhếch lên mỉm chứng tỏ tâm trạng của rốt
“Anh … thể giúp em ” Lúc Bách Hợp câu cô chỉ cảm thấy thân đau nhức cô hỏi một lần Lý Duyên Tỷ liền nén gật đầu: “Được thôi tuy hôm nay chỉ khôi phục hai ba phần công lực nhưng vẫn thể nghĩ cách khác thật ngờ em thích cách ”
Mấy chữ “Em thích cách ” quanh quẩn mãi trong đầu Bách Hợp khiến lòng cô rỉ máu nước mắt
Bách Hợp vốn định hỏi đó Lý Duyên Tỷ câu nhưng cô nhớ đến Lý Duyên Tỷ hình như chuyện với mà lúc cô bởi vì chuyện ngọc bài Nhiếp Diễm nhỏ máu nhận chủ một khắc đó cô sợ hãi lẽ sẽ chết nên mới theo bản năng cự tuyệt biện pháp của Lý Duyên Tỷ mà làm theo cách bản thân cô cho là thể cứu tính mạng của
Cô nghĩ dù Lý Duyên Tỷ cũng từng giúp cô như đó cũng cự tuyệt hiên tại cũng đến mức từ chối mới lúc hoảng loạn thì làm nghĩ cách khác chứ
“Bây giờ vây khốn ở trong nhiệm vụ nhưng mà tính mệnh của Nhiếp Bách Hợp chắc chắn giữ ” Bàn tay của Lý Duyên Tỷ véo nhẹ lên cánh tay bên hông Bách Hợp vốn là động tác vô cùng tự nhiên thoải mái nhưng thân Bách Hợp lúc cứng ngắc khó mà hưởng thụ cảm giác đó
Trời tạo nghiệt còn thể tránh tự tạo nghiệt thể sống
Lúc Lý Duyên Tỷ đưa về phòng sắc mặt Bách Hợp chút mệt mỏi cứ nghĩ đến những việc đã làm trong ngày hôm nay cô biết đối mặt với Lý Duyên Tỷ như thế nào loại xúc động nôn máu Lúc đám nha trong Nhiếp phủ chia tìm Hạ Hậu Thấm Nhi kết quả trở về Lý Duyên Tỷ cũng mới rời bao lâu mái tóc của Bách Hợp vẫn còn ẩm ướt nhũ mẫu thấy kịp hỏi cô làm ướt sũng như thế liền hoảng loạn lấy khăn thay cô lau tóc: “Đại tiểu thư tìm thấy Hạ cô nương xem chuyện nên giải quyết thế nào”