Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 399
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 399 - Kế hoạch cứu vớt chính mình (4)
Hạ nhân Nhiếp gia tuy ít nhưng diện tích trong phủ lớn thân làm nhà giàu số một trong thành vị trí của Nhiếp phủ gần như đã chiếm ngang phân nửa góc đường mặt tây nam trong thành vú nương mặc dù biết vì Bách Hợp đột nhiên tìm Hạ Hậu Thấm Nhi nhưng lúc bà thấy Bách Hợp cuối cùng cũng mở miệng đáp ứng đuổi Hạ Hậu Thấm Nhi khỏi phủ trong lòng thở phào nhẹ nhõm
Đợi đến lúc mọi đều rời Bách Hợp cố nén sự hỗn loạn trong cơ thể một bên bình tĩnh bắt đầu ngẫm nghĩ xem trong nội dung câu chuyện khi Nhiếp Diễm trở về rốt cuộc là gặp Hạ Hậu Thấm Nhi ở nhưng trong kí ức của Nhiếp Bách Hợp là một mảnh trống rỗng lẽ là do khi mất ngọc bài rời khỏi Nhiếp phủ mới trở về liền ngủ mê man trong trí nhớ của Nhiếp Bách Hợp cũng cảnh lúc Hạ Hầu Thấm Nhi cùng Nhiếp Diễm lần đầu quen thực tế nếu lúc nàng sắp chết tỉnh giống như hồi quang phản chiếu thấy cuộc chuyện giữa Nhiếp Diễm cùng với Hạ Hậu Thấm Nhi thì nàng căn bản cũng biết Nhiếp Diễm trong lúc vô ý nhặt ngọc bài của
Bách Hợp suy nghĩ một hồi trong lòng cũng chắc chắn Nhiếp phủ quá lớn lúc đầu Nhiếp phụ khi còn tại thế vì e ngại điều cấm của con gái 16 tuổi thể khỏi cửa phủ một bước lo sợ con gái kẹt ở trong nhà sẽ buồn chán cho nên tu sửa Nhiếp phủ thêm rộng lớn lúc trong thời gian ngắn tìm Hạ Hậu Thấm Nhi khác gì như mò kim đáy bể thời gian đợi lúc Bách Hợp lo sợ chuyến nhiệm vụ lần của sẽ thất bại cô bất chợt nhớ một chuyện
Sở dĩ phủ Nhiếp gia xây dựng ở chỗ lưng phủ dựa núi lớn hướng bắc chính là do chỗ núi dựa hướng bác từng đào suối nước nóng bởi vì tắm suối nước nóng cho thân thể của Nhiếp Bách Hợp nên Nhiếp phụ năm đó mới tiêu số tiền lớn để mua suối nước nóng mùng một và mười lăm mỗi tháng Nhiếp Bách Hợp đều sẽ một chuyến đến chỗ suối nước nóng Nhiếp Diễm trong kịch tình cũng thích đến chỗ đó ngày thường chỗ đó yên tĩnh mà mấu chốt là tắm rửa vô cùng thuận tiện
Nếu như trong nội dung câu chuyện tin đồn là thật Nhiếp Diễm phong trần mệt mỏi từ bên ngoài gấp gáp trở về trời sinh tính tình ưa sạch sẽ ngày thường thích đến chỗ ôn tuyền chừng lúc về đến Nhiếp phủ chuyện đầu tiên nhất định sẽ là đến suối nước nóng gột rửa một thân bụi bặm Bách Hợp theo bản năng cảm thấy hẳn là đã đoán đúng hướng xung quanh lúc một ai bên ngoài sắc trời cũng đã dần tối Chung quanh đều thể thấy tiếng mọi đốt đuốc gọi Hạ Hậu Thấm Nhi Bách Hợp thoáng do dự cố nén cảm giác choáng váng trong đầu lấy một chiếc áo choàng khoác lên nhớ phương hướng của ôn tuyền trong kí ức liền vội vàng chạy tới chỗ bên
Cô lao nhanh sợ hãi tới kịp Bách Hợp một đường lảo đảo nghiêng ngả cũng gặp khác trong lồng ngực giống như đang thiêu đốt một ngọn lửa (khiến cô) hít thở thông hiện tại mặc dù cô dựa tinh thần lực cùng giá trị thuộc tính của để giữ tỉnh táo nhưng kì thực cứ như cũng là đang tiêu hao mạng sống vốn của Nhiếp Bách Hợp đường phía vẫn còn xa Bách Hợp theo bản năng gọi một tiếng: “Lý Duyên Tỷ”
Cảnh vật xung quanh dường như lập tức định cách (dừng ) âm thanh bốn phía đột nhiên tắt ngấm đến ngay cả khí và luồng gió phảng phất giống như đều ngưng Bách Hợp chỉ thấy trái tim trong lồng ngực sắp nhảy ngoài thân ảnh của Lý Duyên Tỷ mau chóng xuất hiện Hắn một tay lôi kéo Bách Hợp trong góc xung quanh khôi phục về cảnh tượng náo nhiệt lúc Chỉ trong nháy mắt mà thôi định cách lúc giống như là ảo giác của Bách Hợp Lý Duyên Tỷ xoa nhẹ lồng ngực của Bách Hợp lúc trái tim cô đập kịch liệt sắc mặt trắng bệch lộ chút xanh xao cảnh tượng thoạt vô cùng đáng sợ
“Em em đến chỗ ôn tuyền…” Cố hết sức một câu Bách Hợp chỉ cảm thấy yết hầu giống như chứa đầy cát mỗi một từ khí còn sót nhiều trong lồng ngực liền chen thoát ngoài (khiến cô) khó chịu chết
Lý Duyên Tỷ gì chỉ kéo cô trong lòng đầu cúi xuống môi cọ xát đôi môi chút khô nứt của cô đầu lưỡi tiến thăm dò trong miệng cô đưa khí Bách Hợp lúc mới thấy dễ chịu hơn một chút còn kịp gì tay Lý Duyên Tỷ vỗ nhẹ lưng cô:
“Đỡ hơn ”
Trong lúc chuyện Bách Hợp xung quanh một cái hai đã xuất hiện ở cửa ôn tuyền phía bắc cô cùng Lý Duyên Tỷ hai núp ở trong một bụi cây thấp bên sườn núi ôn tuyền từ cao xuống cảnh tượng trong suối nước nóng liền hiểu rõ xung quanh khác một bóng cao gầy mặc xiêm áo màu đen lúc đang tới ánh trăng sáng trong núi chiếu rọi xuống khiến cho Bách Hợp thấy rõ khuôn mặt lạnh lùng mà tuấn tú của đàn ông chính là Nhiếp Diễm vị hôn phu của Nhiếp Bách Hợp trong nội dung câu chuyện thấy Nhiếp Diễm lúc xuất hiện ở đây trong lòng Bách Hợp thở phào nhẹ nhõm kích động đến mức suýt chút nữa nước mắt đều rớt ngoài tính mạng của cô cuối cùng tạm thời cũng chỗ dựa
Vừa mới định lên Lý Duyên Tỷ liền kéo cô trong lòng ôm chặt Bách Hợp đang mở miệng Lý Duyên Tỷ liền khẽ bên tai cô: “Hình như đến”
Bốn phía đều là tiếng ‘xào xạc’ của cây cỏ gió thổi mặt Bách Hợp đặt ở ngực căn bản thấy cảnh tượng phía thậm chí Lý Duyên Tỷ còn đẩy bụi cỏ lên cao hơn để chặn tầm của cô chờ xong câu lúc Bách Hợp xuống Nhiếp Diễm đã cởi sạch quần áo nhảy trong hồ nửa cũng hẳn trong hồ chỉ thể lờ mờ thấy xương quai xanh như ẩn như hiện mặt nước mà thôi mà khối ngọc bài hộ thân của Nhiếp Bách Hợp đang đeo ở ngực Lúc quả nhiên vẫn còn Bách Hợp gấp đến độ thoáng chỉ một cái mới với Lý Duyên Tỷ:
“Ngọc bài của em”
“Hiện tại em làm để cho biết em một tới ôn tuyền làm biết ngọc bài của em ở ” Lý Duyên Tỷ lúc trái chút gấp cơ thể Nhiếp Diễm tuy ** ánh trăng nhưng hiện giờ đêm khuya vắng căn bản rõ diện mạo hơn nữa đều là ôn tuyền khói nước từ từ dâng lên càng khiến cho phía giống như đang ở trong sương mù nếu như hai từ cao xuống chừng ở phía đến ngay cả mặt cũng rõ Bách Hợp trợn trừng hai mắt cô nhiều lắm cũng chỉ thể thấy đầu và bả vai của Nhiếp Diễm mà thôi tuy Lý Duyên Tỷ cau mày đến khó mà nhận nhưng vẫn thả tay
Bách Hợp chính là đang sốt ruột lấy ngọc bài thấy câu cũng khỏi gặp trở ngại cô xác thực nghĩ cách thu ngọc bài tay nhưng thể đả thảo kinh xà cô liếm môi một cái lúc vẫn nghĩ chủ ý biết từ lúc nào bên đột nhiên xuất hiện thêm một bóng một giọng nữ chút ngây thơ vang lên:
“Hạnh phúc quá Không ngờ Nhiếp gia còn một cái ôn tuyền như thể coi như tìm bảo bối thật thoải mái” Bóng ánh trăng cởi xiêm y liền nhảy xuống hồ Bách Hợp mới mà phát hiện bóng tới từ lúc nào vốn dĩ một đám mây đen che khuất ánh trăng dần tản cô thấy Hạ Hậu Thấm Nhi cởi sạch quần áo nhảy trong ôn tuyền làn da trắng nõn ở trong ôn tuyền lọt tầm mắt vô cùng kinh tâm
Thấy Bách Hợp theo bản năng mặt ngửa đầu Lý Duyên Tỷ thấy vẻ mặt lạnh nhạt ánh mắt vẫn luôn đặt một cái liếc mắt trong hồ cũng trong lòng hiểu thở phào nhẹ nhõm tiếp đó cô mới nhớ tới chuyện Hạ Hậu Thấm Nhi chạm mặt với Nhiếp Diễm Bách Hợp lập tức lên thấy một tiếng ‘ồ’ của Hạ Hậu Thấm Nhi ở bên : “Trong còn Mỹ nữ tỷ tỷ mỹ nữ tỷ tỷ…”
Nhiếp Diễm vốn ở trong hồ ngay từ lúc thấy tới liền lập tức kinh ngạc đến ngây thân cứng ngắc lúc biết nên làm thế nào mới lẽ là do trong hồ xương mù dày đặc Hạ Hậu Thấm Nhi đến tận lúc mới phát hiện nhưng dường như rõ dung mạo của chỉ thấy bóng lưng của Nhiếp Diễm vì thế liền vui vẻ kêu cái danh tự mỹ nữ tỷ tỷ cũng bơi qua chỗ Nhiếp Diễm
“Không em cướp ngọc bài củaem đã” Bách Hợp lúc gấp đến độ trong lòng nóng như đốt lửa cô quanh bốn phía lúc thấy bên cạnh mảnh đá vụn trong mắt lộ vài phần kinh hỉ Bách Hợp đưa tay nhặt lấy liền thấy tiếng Nhiếp Diễm bên chỗ ôn tuyền chút thẹn quá hóa giận vang lên:
“Nữ nhân buông ”
“A Ngươi mà là nam nhân” Tiếng thét chói tai của Hạ Hậu Thấm Nhi vang lên kinh động đến đám chim cùng côn trùng đang náu trong bãi cỏ bên hồ chỉ thấy tiếng vỗ cánh ‘phành phạch’ lúc bên loạn thành một đống Hạ Hậu Thấm Nhi sớm đã kéo loạn cùng Nhiếp Diễm: “Ngươi đừng Biến_thái mà trộm nữ hài tử tắm rửa cho ngươi bắt sắc lang” Nàng kêu to lên lúc dĩ nhiên giống như quên cơ thể chính cũng đang trần chuồng tứ chi quấn chặt ở Nhiếp Diễm tựa như sợ bỏ trốn
Vốn dĩ hai ở trong ôn tuyền lúc chính là đã cởi sạch quần áo nàng lôi kéo như thân thể nữ nhân mềm mại cọ xát cơ thể Nhiếp Diễm mái tóc dài đen nhánh của hai quấn quýt cùng một chỗ lộ một loại thân mật khác thường
“Câm mồm” Nhiếp Diễm sợ nàng hét lên khiến trong Nhiếp phủ đuổi tới trở tay kéo Hạ Hậu Thấm Nhi trong ngực thấy nàng giãy dụa ngừng trong miệng vẫn còn đang mắng chửi để chặn tiếng kêu của nàng Nhiếp Diễm trong lúc sốt ruột liền cúi đầu xuống đôi môi gắt gao ấn lên miệng của Hạ Hậu Thấm Nhi
Hình ảnh thường xuất hiện trong tổng tài bá đạo lúc xuất hiện chân thực ngay mặt Bách Hợp khiến tay cô nhịn run lên đống đá vốn nhặt trong tay đều rơi xuống đất trong lồng ngực truyền đến từng cơn khó chịu cùng đau khổ khi phản bội Bách Hợp theo bản năng đưa tay che ngực Hạ Hậu Thấm Nhi ở phía rên khẽ một tiếng đôi môi đè lên miệng Nhiếp Diễm cắn một cái ngượng ngùng : “Không biết hổ”
Chỉ là miệng rách tí da mà thôi Nhiếp Diễm cũng để vết thương nhỏ ở trong lòng hừ lạnh một tiếng đưa tay lau miệng nữ nhân Hạ Hậu Thấm Nhi hạ khẩu nhẹ mới nãy mà cắn môi đến mức chảy máu hiện tại thuận theo khóe miệng bắt đầu chảy xuống tà mị lạnh hai tiếng: “Làm Khi nãy ngươi cũng hưởng thụ ”