Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 392
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 392 - Con gái sợ gả nhầm ác lang (6)
“Ba mẹ cô dạy cô khi khác bạn gái ngàn vạn nên làm thứ ba ” Trên mặt Bách Hợp lộ vẻ châm chọc khóe mắt liếc Tôn Tiểu Tịnh Lúc ở cửa nhiều là tới tham gia hôn lễ của Triệu Tấn khác là khách của khách sạn như thế đều vô ý thức dừng bước chằm chằm mấy họ
Sắc mặt Tôn Tiểu Tịnh thoáng chốc đỏ bừng bộ ngực lộ bên ngoài của cô phập phồng thật lâu về mới nhẹ giọng nở nụ : “Trịnh tiểu thư đùa với cô chút thôi làm gì nghiêm túc như phù dâu hôm nay của còn biết đang ở cô Trịnh cô làm phù dâu cho nhé”
Nói xong lời này Tôn Tiểu Tịnh tiến lên đưa tay đến kéo Bách Hợp: “Sao cô tới đây Hôm nay là hôn lễ của với Triệu Tấn hai các đã chia tay rồi cô cố ý tới gây sự ”
Trong giọng của cô lộ vài phần oán hận và bối rối lúc hai quá gần ngoài tưởng Tôn Tiểu Tịnh đang thân mật to nhỏ với Bách Hợp cô xong lời này nặng nề thở một nhỏ giọng :
“Vốn dĩ cũng giành lấy Triệu Tấn của cô thế nhưng mà Trịnh tiểu thư đã mang thai con trẻ thể ba cầu xin cô thành cho chúng ”
Trong nội dung vở kịch cũng chuyện Tôn Tiểu Tịnh mang thai lẽ là Triệu Tấn đã xử lý chuyện Khi Bách Hợp trong lòng càng cảm thấy Triệu Tấn đáng giận Sau đó Tôn Tiểu Tịnh cũng sắc mặt lúc Tôn Tiểu Tịnh đã biết rõ Triệu Tấn bạn gái còn đụng qua với còn con tình cảnh mười năm trong nội dung vở kịch xuất hiện sớm hơn thật sự thú vị
Bách Hợp thấy vẻ mặt lo âu thấp thỏm của Tôn Tiểu Tịnh mắt cô thể phía lớp trang điểm đậm là dấu vết tiều tụy hiển nhiên trong thời gian cuộc sống của cô cũng an tuy vẻ đắc ý trong mắt lúc còn rút nhưng càng cho thấy sự hèn mọn của cô
“Cô Tôn chúc cô và A Tấn trăm năm hạnh phúc cô yên tâm sẽ buông sẽ lén liên lạc với về nếu tìm cũng sẽ để ý tới Thì cô đã con về cô dưỡng thai cho nhé” Bách Hợp dịu dàng sửa sang lọn tóc quăn hai bên gò má Tôn Tiểu Tịnh nhẹ một câu lưu luyến Triệu Tấn rời cái khiến cả Tôn Tiểu Tịnh đều căng thẳng Hiển nhiên lời Bách Hợp an ủi cô cũng giúp cô tỉnh táo ngược lúc thấy Bách Hợp hai còn lén liên lạc với Tôn Tiểu Tịnh thoáng chốc lộ biểu tình cứng ngắc
Khóe môi cô run rẩy đầu cúi xuống bàn tay cầm chặt khay bánh kẹo cưới lúc trở thành nắm đấm thân run rẩy một hồi lâu lúc ngẩng đầu lên một lần nữa mặt đã đổi thành bộ dạng tươi
“Hai các em đang gì ” Triệu Tấn kéo Tôn Tiểu Tịnh trở về mặt mũi tái nhợt do dự một lúc ngẩng lên Bách Hợp lẽ sợ Bách Hợp ở mặt mọi khiến mất hết mặt mũi bởi Triệu Tấn do dự một chút kéo Bách Hợp sang một bên lúc đến một góc của khách sạn mới buông Bách Hợp ánh mắt âm u phiền muộn: “Cô còn tới làm gì Hôm nay chúng đã khả năng rồi cô còn tới làm gì Hơn nữa cô đừng mà hươu vượn tiền lương gì đó với Tiểu Tịnh cùng lắm thì cùng lắm thì khấu trừ tiền ăn uống sinh hoạt mấy năm nay của cô tiền lương sẽ trả cho cô”
Lúc đầu mặc dù Triệu Tấn đối với việc Bách Hợp nguyện ý gả cho phần tức giận nhưng là một luôn cho rằng hơn cực độ tự ti về phát triển thành lòng tự tôn của Bách Hợp lúc thay đổi bỏ nhưng khi ở cùng Tôn Tiểu Tịnh dường như đã tìm cảm giác vui sướng vì vứt bỏ Bách Hợp Tôn Tiểu Tịnh mang thai điều khiến mẹ vô cùng vui sướng hơn nữa Tôn Tiểu Tịnh cực kì sùng bái bởi thời gian dần qua cũng hiểu lấy Tôn Tiểu Tịnh hơn so với Bách Hợp
Tuy nhà Tôn Tiểu Tịnh tiền như nhà họ Trịnh cũng khả năng đưa tiền cho mua nhà ở thế nhưng nhiều tiền hơn nữa cũng đổi đứa con trong bụng Tôn Tiểu Tịnh Gần đây thay đổi chỗ làm tiền đồ sẽ phát triển về chờ khi lên vị trí trưởng phòng đừng mười vạn hai mươi vạn dù là trăm vạn cũng để trong mắt
Cũng bởi ý nghĩ như cho nên lúc Triệu Tấn còn ý nghĩ với Bách Hợp lúc sợ Bách Hợp náo loạn khiến mất mặt Hành động tới mà đưa tiền lì xì của Bách Hợp hôm nay khiến Triệu Tấn cảm nhận nguy cơ cảm thấy dường như Bách Hợp tới phá hỏng gia đình của Anh nghĩ tới Tôn Tiểu Tịnh nhu thuận ít tiết kiệm lời khác một trời một vực với Trịnh Bách Hợp bốc đồng hoang phí đã một phụ nữ như cần gấp gáp chuyên tâm công việc cần vì chuyện gia đình vụn vặt mà trì hoãn tiền đồ của Triệu Tấn cảm thấy trả giá mười vạn cũng đáng
Nghĩ như Triệu Tấn càng thêm kiên định đầu Tôn Tiểu Tịnh cúi đầu Bách Hợp trong mắt lộ vẻ khinh miệt:
“Không cô tới đòi tiền Tiểu Tịnh cô giống cô cô một hám giàu Lúc cô luôn tự coi là đúng hai mươi tư vạn tiền lương trừ phí ăn uống của cô mấy năm nay ở nhà họ Triệu còn hai mươi vạn mặt khác bỏ mười vạn phí tổn thất thanh xuân trả cho cô mười vạn” Lúc trong lòng Triệu Tấn coi Bách Hợp trở thành phụ nữ hư vinh hám giàu thậm chí lúc những lời còn xem thường: “Từ nay về và cô thiếu nợ mong cô về đừng quấn quít nữa”
Trong lòng Bách Hợp tính toán một phen mặt lộ vẻ tổn thương sâu sắc:
“A Tấn thể dùng tiền tính toán tình cảm giữa hai chúng Em cần tiền em chỉ thích ” Lúc Bách Hợp lời bản thân cũng sợ run cả Triệu Tấn quệt quệt khóe môi dáng vẻ phần đắc ý khinh thường:
“Cô đừng những lời nữa bây giờ gì cũng đã muộn hiện tại rõ ràng kết hôn là Tiểu Tịnh xin cô hãy buông tha cho đưa cô mười vạn mười vạn còn đủ ”
Trịnh Bách Hợp trong nội dung vở kịch trả giá chỉ là mười vạn nhưng cũng may lúc cô tới sớm vẫn mua nhà ở lãng phí mười năm tương lai Hơn nữa điều Bách Hợp đương nhiên chỉ là mười vạn Lúc Triệu Tấn cho rằng cô luôn giả bộ chỉ là một phụ nữ hám giàu bởi khi Bách Hợp thấy mười vạn im lặng
“Không đủ” Sắc mặt Triệu Tấn khó coi hôm nay là ngày kết hôn nếu Bách Hợp làm loạn lên đến lúc đó ai cũng mất mặt Anh là địa phương tới tham gia hôn lễ của hôm nay đều là quen Bách Hợp là bên ngoài Cô làm ầm lên đáng lo đến mấy xong cũng trong lòng nóng như lửa đốt chỉ cảm thấy đây mù mắt mới qua với một phụ nữ ác độc như mấy năm trời Triệu Tấn hừ lạnh một tiếng mở miệng chuyện Bách Hợp nhỏ giọng giận dỗi :
“Em chỉ tiền lương của em A Tấn em chỉ mấy năm tiền lương của em” Bách Hợp cố ý nhỏ giọng đến gần Triệu Tấn thêm chút nữa nghiêng mặt nơi bày rượu ở cửa chính Lúc Tôn Tiểu Tịnh khẩn trương chằm chằm bên hai tay nắm thành nắm đấm bộ dạng khẩn trương cam lòng Bây giờ cô còn thể mạnh mẽ nín nhịn thế nhưng Bách Hợp cũng là phụ nữ cô hiểu rõ Tôn Tiểu Tịnh lúc nhịn lẽ chỉ vì cô mới Triệu Tấn dám ầm ĩ khiến Triệu Tấn phiền chán mà thôi Nếu một ngày trong lòng Tôn Tiểu Tịnh tích tụ nhiều cảm xúc tiêu cực hơn nữa một khi bộc phát mới thật sự thú vị
Vừa nghĩ như thế Bách Hợp vui vẻ càng thêm vui mừng mặt lộ vẻ thân mật nhỏ giọng : “Anh thiếu cái gì mà phí tổn thất thanh xuân ai chẳng thanh xuân Tôi còn đàn ông biết hổ như làm chậm trễ nhiều năm phí tổn thất thanh xuân cũng nên là đòi Trước đây cầm nhiều tiền của như nếu trả về mỗi ngày đều đưa cha mẹ tới tìm đòi Dù địa phương huyên náo làm lớn đáng lo đến mấy vẫn nhưng họ Triệu ở nơi đây nhất định thể tiếp tục huênh hoang nữa Anh ở lưng con với Tôn Tiểu Tịnh giờ vội vã kết hôn Anh đưa hai mươi vạn đến lúc về già mới buông tha cho ”
Triệu Tấn có thể lấy hai mươi vạn chỉ cam lòng miếng thịt mỡ ăn nhổ mà thôi Những lời Bách Hợp chọc đúng nhược điểm của là địa phương cũng phát triển ở thành phố thể hủy tay Bách Hợp Hôm nay công ty mới ký đồng ý với chỉ cần đặt bút ký kết cái hợp đồng đến lúc đó sẽ cho mười vạn tiền hoa hồng Toàn bộ tiền lương lúc của Trịnh Bách Hợp đều cất ở chỗ mẹ Triệu lúc gần 30 vạn vốn định cầm số tiền đặt cọc mua trả góp một ngôi nhà nhỏ trong thành phố hiện tại Bách Hợp làm ầm lên tiền nhất định giữ chỉ thể giữ ít nhất là mười vạn
Chỉ cần còn làm cố gắng thoát khỏi phụ nữ phiền chán Trịnh Bách Hợp cật lực chuyên tâm làm việc một ngày nào đó thể kiếm hai trăm vạn mang về
Trong lòng so sánh so sánh Triệu Tấn cắn răng gật đầu : “Được đưa cô hai mươi vạn cô cầm lấy về đừng đến làm phiền nữa”
Bách Hợp sảng khoái nhẹ gật đầu cô sẽ làm phiền Triệu Tấn cô chỉ trả thù Triệu Tấn thật mà thôi Hai nhanh chóng tìm quán rượu cả hai lấy giấy bút lập điều khoản ký tên vì phòng ngừa hai bên đổi ý mỗi còn ấn ngón tay lên tránh cho đêm dài lắm mộng Triệu Tấn lo lắng Bách Hợp còn ở hôn lễ của thích thấy Bách Hợp bởi để mẹ Triệu dẫn cô tới ngân hàng chuyển khoản đợi đến lúc điện thoại di động của Triệu Tấn hiện lên tin nhắn hai mươi vạn chuyển từ ngân hàng của bỗng nhiên trong lòng lúc đó đổi ý nhưng lúc thấy Tôn Tiểu Tịnh và cái bụng của cô Triệu Tấn mạnh mẽ áp chế cái suy nghĩ đổi ý
Anh còn công việc về thể kiếm nhiều tiền hơn nỡ dùng hai mươi vạn sẽ thoát khỏi phụ nữ Trịnh Bách Hợp độc ác dùng tiền mua nửa đời bình an của cảm thấy đáng giá