Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 382
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 382 - Bia đỡ đạn tìm lại tôn nghiêm 8
Rất nhanh nha đầu chuyển hoa cỗ đến đây khi mọi dùng tiếng trống làm tín hiệu dùng dây lụa kết thành bông hoa liền bắt đầu chuyền Mấy thiếu niên ngoại trừ Đỗ Lâm Vũ xuất thân tiến sĩ đối với tiết mục hứng thú biểu ca Trần gia thân phận địa vị thấp tình huống Đỗ Lâm Vũ cùng hai khác như cũng dám phản bác Đoạn Chính thì dụng ý khác tuy cùng các tiểu thư chơi kích trống truyền hoa kỳ thật ánh mắt là rơi mấy nữ hài nhi con mắt tròn di chuyển Về phần Yến tiểu tướng quân khóe miệng treo một tia lạnh chút kiên nhẫn ngại cấp bậc lễ nghĩa miễn cưỡng nhẫn nại còn một thế tử của Hầu phủ cũng gì nguyên tại chỗ nhúc nhích
Ngược hai thứ nữ Tần gia hung phấn ngày thường Trần thị quản các nàng chặt các nàng cơ hội gì thể quen biết nhân vật lớn như Đỗ Lâm Vũ lúc thể và chơi đùa cùng mỗi đều mở cờ trong bụng đến chuyện của thái tử tuyển phi tuy mọi đều tham gia náo nhiệt nhưng dù cái cách mọi quá xa vời cũng thực tại chẳng bằng hảo hảo bắt lấy các thiếu niên mắt nếu thể gả trong phủ làm tiểu cho hai vị thế tử hai thứ nữ cũng cảm thấy đáng giá
Trong lòng mỗi đều mục đích riêng đạt tiếng trống “Đông đông đông” vang lên Ban đầu kích trống là Tần Nhã Trí nàng gõ một hồi trống về Tần Nhã Trí liếc qua Bách Hợp một cái đóa hoa rơi xuống tay Tần Nhã Ngọc tiếng trống liền ngừng hoa tay Tần Nhã Ngọc còn kịp chuyền lúc đương nhiên là đến phiên nàng thể hiện
“Không bằng Nhị tỷ tỷ lấy hoa sen làm chủ đề làm một bài thơ mọi cảm thấy như thế nào” Tần Nhã Trí liếc Tần Nhã Ngọc bên khóe miệng lộ vài phần vui vẻ tuy nàng hận Bách Hợp nhưng dù ân oán giữa Bách Hợp cùng nàng và Tần Nhã Ngọc khách quan mà cũng sâu như đầu tiên nàng hận nhất chính là Tần Nhã Ngọc đó mới đến Bách Hợp huống chi Bách Hợp yếu ớt tuy nhiên Tần Nhã Trí biết tại Bách Hợp vì thể sống lâu hơn kiếp nàng biết vài tháng nhưng trong lòng của Tần Nhã Trí dù cũng là thể chết bất cứ lúc nào đả kích nàng bằng đả kích Tần Nhã Ngọc chỉ giết chết địch nhân đó mới thu thập Bách Hợp là nhất
“Đề nghị của Tần tam tiểu thư là thích hợp” Đỗ Lâm Vũ vỗ vỗ tay đều đã như mấy khác cũng từ chối cho ý kiến ánh mắt Tần Nhã Trí lộ vài phần chăm chọc Chứng kiến mọi đang chờ xem trò hề của Tần Nhã Ngọc liền mỉm lên hướng bên cạnh hồ sen tới trong hồ sen hoa sen vô cùng một ít lá sen đã cao đến ven đình nghỉ mát gần như chỉ cần xổm xuống vươn tay từ lan can liền thể bẻ lúc biểu lộ lãnh đạm của thiếu nữ tự chủ hấp dẫn ánh mắt chăm chú của mọi trong mắt nàng lộ vài phần đạm mạt gió nhẹ thổi qua nâng làn váy mang vài phần cảm giác xuất trần thoát tục nàng nhẹ nhàng mở miệng:
“Tuyền thủy vô danh tích tế lưu Thụ vân chiếu thủy ái tinh nhu Tiểu hà tài lộ tiên tiêm giác Tảo hữu tinh đình lập thượng đầu”
Tần Nhã Trí vốn nghĩ tới nàng sẽ làm thơ huống chi từ nhỏ đến lớn là do di nương nuôi lớn sách chữ thậm chí ngay nữ giới nữ tắc cũng biết chữ nào như thế nào làm thơ Nàng mới thử đề về hoa sen cho Tần Nhã Ngọc chỉ để cho nàng mặc mà thôi thật nghĩ tới Tần Nhã Ngọc quả nhiên trong thời gian ngắn như làm một bài thơ mặc dù Tần Nhã Trí hiểu rõ về thơ ca lắm nhưng lúc cũng là chế tác chỉnh tề là trong thời gian ngắn như làm càng làm cho nàng kinh ngạc hơn lúc sai một nước cờ trộm gà thành còn mất nắm thóc sắc mặt Tần Nhã Trí thoáng cái thay đổi
“Tốt” Đỗ Lâm Vũ vỗ vỗ tay mặt lộ vẻ kinh ngạc mà ngay cả Yến tiểu tướng quân vẻ mặt lãnh đạm đều kinh ngạc liếc Tần Nhã Ngọc trong mắt lần nữa khôi phục sự kinh diễm Đỗ Lâm Vũ kích động : “Tuyền thủy đối với thụ vân im ắng đối với bóng nước một cái chữ tiếc một cái chữ yêu quả thực dùng khéo léo dùng tuyệt diệu Tiểu hà tài lộ tiên tiêm giác Tảo hữu tinh đình lập thượng đầu thật sự là tuyệt tuyệt thể tả nghĩ tới Tần nhị tiểu thư thậm chí tài kinh diễm đến thế …”
Lúc Bách Hợp đến đây trong lòng đã khẳng định 100% Tần Nhã Ngọc là xuyên đến nàng chút ngẩn mặt im lặng nghĩ tới Tần Nhã Ngọc dám can đảm đạo văn (ăn cắp bản quyền) bên ngoài thì chính là nàng làm đấy mấu chốt là nàng đạo văn thì đạo văn mà vẫn cứ đạo sai Không nhớ rằng thơ cổ còn ngạnh bối ngoại trừ hai câu cuối cùng sai hai câu đầu đã sai một chữ
“Tuyền thủy (nước suối) vô danh tích tế lưu Ta ngược cảm thấy nguồn suối so với nước suối hơn một tí Nhị nghĩ ” Bách Hợp lên hướng Tần Nhã Ngọc bước tới nàng xong liền thấy trong mắt Tần Nhã Ngọc lộ vẻ chăm chọc giống như là đang nhạo cổ nhân cái gì cũng biết lung tung mở miệng Bách Hợp Tần Nhã Ngọc ngược cảm thấy vô cùng thú vị xem thường cổ đại cứ đạo văn của cổ nhân cô nghĩ đến lúc Tần Nhã Ngọc lừa nguyên chủ uống chén trà bỏ xuân dược lúc trong mắt cũng lãnh đạm hơn
Lúc đó Tần Nhã Ngọc rõ ràng trăm ngàn phương pháp thể uống chén trà nhưng nàng cứ dùng phương pháp hãm hại khác Bách Hợp về phía nàng thấy biểu lộ âm trầm của thế tử Hầu phủ đang cạnh Tần Nhã Ngọc ánh mắt Bách Hợp lộ vài phần vui vẻ
“Nếu như hiểu xin đừng tùy ý mở miệng” Tần Nhã Ngọc cũng cùng Bách Hợp cổ nhân cổ hủ vô tri giải thích nhiều bài thơ nổi tiếng là tác phẩm xuất sắc truyền hậu thế bên trong từng câu là đại thi nhân ghi thành truyền xướng ngàn năm như thế nào để cho cổ nhân như Tần Bách Hợp trong bụng chỉ chứa bao cỏ thể tùy ý cải biến đây nàng kiên nhẫn nhếch khóe miệng lúc đang xoay hồ sen Bách Hợp trong lúc đó thân thể như là mềm nhũn cả vững giẫm làn váy sắp té lăn đất nha đầu và bà tử thoáng cái lao đến đưa tay đỡ lấy nàng Mọi chen lấn trong đình Trong lúc hỗn loạn cũng biết là ai từ lưng đụng trúng Tần Nhã Ngọc nàng còn lấy tinh thần cả liền hoa dung thất sắc thẳng tấp rơi xuống hồ
“Á…” Tiếng hét chói tay của bọn nha đầu vang lên trong đình lập tức càng loạn Đỗ Lâm Vũ vô ý thức nhảy xuống hồ sen cứu nhưng đợi động tác cuả trong lúc chen chen lấn lấn một bóng mặc áo bào màu xanh đen cũng té cắm đầu xuống hồ
“Á…Vương thế tử cũng rơi xuống nước ” Mọi giật hét lên vị trí đình là nơi sâu nhất trong hồ sen nhưng rơi xuống chân cũng chạm đáy chỉ tiếng bong bóng “ừng ực ừng ực” vang lên Tần Nhã Ngọc còn băng thanh ngọc thiết bộ dạng lãnh đạm rơi xuống nước cũng trồi lên
“…” Tất cả mọi đều sợ ngây sắc mặt Đỗ Lâm Vũ chút khó coi Tần Nhã Trí lúc vội vã cứu nàng mong Tần Nhã Ngọc ở nước ngốc trong chốc lát Tốt nhất là chết luôn trong nước nàng một mặt vội vội vàng vàng chạy tới một mặt che miệng :
“Ai nha Nhị tỷ tỷ như thế nào thích cùng khác rơi xuống nước một hồi là Đỗ thế tử một hồi là Vương thế tử ”
Bách Hợp liên tiếp đụng trúng hai lúc thân yếu nhược còn một tia khí lực nàng trong lòng nguyền rủa một hồi thân thể một mặt toe toét nở nụ Tần Nhã Ngọc xem thường cổ nhân thường tự cho là đúng tính toán khác nàng đã thích rơi xuống nước cùng khác chính sẽ thành nàng thích dạng như Yến tiểu tướng quân Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ chính ngốc ở trong hồ
Sắc mặt Đỗ Lâm Vũ tái nhợt vốn hồ nước trong thấy đáy hai rơi xuống đạp nước làm hồ nước đục ngầu Tần phủ động tĩnh nhanh liền chạy tới một đám bà tử cường tráng nhảy xuống hồ sen đem cứu lên may mắn lúc là mùa hạ nên lạnh lắm nếu như là mùa đông Tần Nhã Ngọc rơi xuống chết cũng mất nửa cái mạng
“Có đẩy đấy” Nàng cứu lên bụng đè nặng hộc ngụm nước khi tỉnh liền oán hận chung quanh một lược tìm dấu vết là ai đã tính toán nàng
Vương tiểu thế tử lúc đã đắp một tấm chăn mỏng thân ướt nước thế liền hừ lạnh một tiếng lúc Bách Hợp mềm nhũn ngã trong ngực ma ma mơ mơ màng màng giọng của Tần Nhã Ngọc thì khóe miệng câu lên
Hiện trường loạn thành một bầy lúc Trần thị và Tần gia gia bây giờ là Bá gia cùng với phu nhân thấy tình cảnh như sắc mặt đều tái nhợt Trần thị cuống quýt cho đưa Bách Hợp về phòng oán hận cho cũng đưa Tần Nhã Ngọc trở về lần Bách Hợp gió thổi mạnh buổi tối thân thể liền sốt cao mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy ôm cô ngủ một đêm một mùi hương trong trẻo lạnh lùng quấn quanh chóp mũi cô cả đêm thẳng đến bình minh lên mới biến mất
“Tần Nhã Ngọc tiểu tiện nhân ngược nghĩ tới nó năng lực lớn như nếu nữ nhi của xảy chuyện gì nó đền mạng” Trần thị đè thấp tiếng bên trong còn mang theo lửa giận Bách Hợp cố gắng mở mi mắt nóng đến kinh thấy Trần thị đầu giường trìu mến cô lúc thấy Bách Hợp tỉnh Trần thị vui mừng vụt lên: “A di đà phật con của con cuối cùng cũng tỉnh ”