Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 379
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 379 - Bia đỡ đạn tìm lại tôn nghiêm 5
Beta: Sakura
“Bách Hợp Hộ Quốc Tự duyên với con Đại sư kê đơn thuốc vô cùng hữu hiệu nương xem sắc mặt con lên nhiều nếu thời gian vẫn để con đến đây thêm vài lần” Trần thị chấp tay ngực cầu Bồ Tát phù hộ làm cho lỗ tai của Bách Hợp cũng nóng lên trong xe ngựa rộng thùng thình Tần Nhã Trí co trong góc vẻ mặt kinh hồn bất định
Đại tỷ của nàng nhất định sống qua 18 tuổi ở kiếp là tại hai ngày chết chỉ là bởi lần Trần thị mang theo nàng tới dâng hương cũng mang theo nàng đến xem cái gì đại sư vốn dĩ cho rằng nhất định chết hẳn là các vị Bồ Tát hiển linh cho nên lúc thoạt tinh thần lên nhiều hoặc cũng thể đây hết thảy chỉ là hồi quang phản chiếu
bất kể là loại nào nếu như Bách Hợp chết cũng nhưng hết lần tới lần khác hiện tại bộ dáng nửa sống nửa chết còn ráng chịu hôm qua việc bỏ thuốc nàng nếu như vạch trần hậu quả khó thể tưởng tượng Tần Nhã Trí nghĩ đến kết quả ngực giống như thêu đốt nàng vốn cho rằng Bách Hợp chết bởi khi hạ độc còn với nàng vài câu ai ngờ Bách Hợp cũng chết trong lòng Tần Nhã Trí chút sợ hãi
Từ nhỏ hai tỷ tình cảm gì tuy là cùng một mẹ sinh thể liên quan đến việc từ nhỏ thân thể của Tần Bách Hợp nhu nhược thường xuyên ở trong phòng Trần thị sợ thân thể con gái đầu yếu nhược bởi thường xuyên dặn dò Tần Nhã Trí làm phiền đến tỷ tỷ hơn mười mấy năm tình cảm hai vô cùng lạnh nhạt Tần Nhã Trí phiền não nhất là ở mặt Bách Hợp đã lộ chân tướng nghĩ đến cọc hôn sự của còn giải quyết sắc mặt còn khó xem hơn
Lo lắng suốt một đường về đến Bá phủ tuy Trần thị là phu nhân thế tử bên còn mẹ chồng nữa sự tình trong phủ quản cũng ít Bà vốn đưa Bách Hợp về phòng nhưng Tần Nhã Trí đã ngăn :
“Nương con xem Đại tỷ đã hơn nhiều nương nhiều việc bằng nữ nhi thay nương đưa Đại tỷ về phòng” Tần Nhã Trí lúc những lời Tần Nhã Ngọc cũng từ xe ngựa bước xuống nhịn lạnh một tiếng khóe miệng nhẹ nhàng giật giật liền đầu bước
Nhìn thấy Tần Nhã Ngọc như trong lòng Tần Nhã Trí chút tức giận lần tính toán Tần Bách Hợp Tần Nhã Ngọc cũng một phần công lao nhưng vì lúc lo lắng chỉ chính Tần Nhã Ngọc thật sự cũng quá giảo hoạt đây đúng là đã đánh giá thấp nàng
Đương nhiên Trần thị cam tâm tình nguyện thấy hai nữ nhi của thân cận vì khi Tần Nhã Trí xong những lời bà liền gật đầu: “Tìm nhuyễn kiệu đưa đại tỷ con trở về đại tỷ con thân thể yếu đuối con hãy chăm sóc nhiều cho nàng”
Bách Hợp xe ngựa một đường lung lay đưa về phủ đang chút choáng váng chỉ dường như Tần Nhã Trí phân phó cái gì đó trong kiệu lập tức liền yên tĩnh trở giống như xuống bên cạnh nàng cũng đưa tay nhẹ nhành sờ mặt nàng Bách Hợp sợ run cả khi mở mắt vặn thấy gương mặt vui vẻ ôn nhu của Tần Nhã Trí: “Đại tỷ tỉnh ”
“Muội tới làm gì” Bách Hợp trầm mặt xuống làm bộ dáng phẫn nộ trong lòng Tần Nhã Trí thấy nhẹ nhỏm nên mỉm ngọt ngào: “Đại tỷ tới đưa tỷ trở về thuận tiện mấy câu cùng tỷ”
Lúc Tần Nhã Trí đến đây đôi má lộ vài phần âm ngoan chi sắc bờ môi gần như mân thành một đường thẳng: “Đại tỷ ngày hôm qua khi uống xong trà Tần Nhã Ngọc đưa cho tỷ tỷ đã ”
“Mắc mớ gì tới ” Bách Hợp nghĩ đến chuyện ngày hôm qua đã chột chút phát hỏa nàng mới tức giận ngực liền đau khó nhịn liên tiếp khó khăn thở dốc một hồi Tần Nhã Trí một bên lạnh lùng nàng
“Ngày hôm qua cũng ngăn cản tính toán của Tần Nhã Ngọc đối với tỷ nhưng khi Đại tỷ uống xong trà đã chỉ sợ lẽ Đại tỷ cũng cho biết từ nay về và tỷ nước sông phạm nước giếng chuyện ngày hôm qua xem như phát sinh qua…”
Ngày hôm qua hai Tần Nhã Trí và Tần Nhã Ngọc liên thủ hảm hại mà Tần Nhã Trí chạy đến trong kiệu uy hiếp trong lòng Bách Hợp dâng lên ngọn lửa vô danh giận đến mắt kim tinh loạn mạo (mắt nổi đom đóm) cổ thân thể quả thật kém nếu như lúc tranh luận với Tần Nhã Trí thì sẽ chịu thiệt Bách Hợp thấy gương mặt Tần Nhã Trí lạnh lùng cao ngạo đột nhiên hét lên một tiếng thân thể cố gắng chuyển động từ ghế ngã xuống âm thanh khàn khàn lô lên:
“Muội đừng đánh ” Lúc nàng lời một bạt tai vung đến mặt Tần Nhã Trí vốn đang đoan chính từ cao chằm chằm Bách Hợp nghĩ rằng Bách Hợp cuối cùng sẽ náo thành sự tình như khỏi ngẩn ngơ còn kịp chuyện đến gần Bách Hợp liếc nàng một cái đột nhiên lúc đó Bách Hợp bỗng bụm mặt nhẹ giọng lên Tần Nhã Trí đưa tay kéo nàng cửa kiệu thoáng cái mở ma ma bên Tần Bách Hợp bất mãn chằm chằm Tần Nhã Trí
“Nhị tiểu thư Đại tiểu thư yếu nhược nếu như Nhị tiểu thư gì vui cũng nên đến thân thể yếu kém của Đại tiểu thư đừng nên chấp nhặt ngài ”
“Ta …” Tần Nhã Trí há to miệng lúc nàng vốn là điêu ngoa bốc đồng thế nhưng hai ngày gần đây tính cách nàng biến đổi quá nhiều chút hiệu quả đấy ngay cả Trần thị gần đây cũng khen nàng thêm vài phần khí phái của đích nữ Bá phủ nhưng lúc Bách Hợp thét lên mọi chút nghĩ ngợi đều cho rằng nàng đánh Tần Bách Hợp những ánh mắt chằm chằm làm nàng khổ khó Tần Nhã Trí hận nhất chính là oan uổng nàng ở kiếp khác oan uổng cũng mở miệng bộ dáng làm đám đông càng hoảng sợ vị ma ma nhanh chóng kêu hạ thấp kiệu một mặt lên kiệu đem Bách Hợp kéo trong ngực chặt chẽ bảo vệ mới hướng về Tần Nhã Trí :
“Nhị tiểu thư Nhị tiểu thư tức giận cái gì cứ hướng nô tài mà đánh thân thể Đại tiểu thư yếu đuối huống chi còn là tỷ tỷ của Nhị tiểu thư…”
“Mặt kệ ngươi tin ko đánh tỷ ” Trong lòng Tần Nhã Trí tích một cổ lửa giận bước xuống kiệu oán hận liếc Bách Hợp: “Tần Bách Hợp vốn nghĩ ngươi là một nghĩ tới ngươi cũng âm hiểm như ” Hừ về cứ chờ xem
Nàng oàn hận giẫm mạnh chân bỏ Bách Hợp choáng váng chuyển hướng trong ngực ma ma tuy ánh mắt chút sương mù rõ phương hướng Tần Nhã Trí rời nhưng đến những lời khi nàng bỏ trong lòng cũng hừ lạnh một tiếng Chỉ cho nàng tính toán khác cho khác thủ (đáp ) tính kế còn dám chạy tới uy hiếp nàng lúc chỉ ăn tí xíu hiệt thòi còn cho rằng khác âm hiểm đáng tiếc lúc thân thể quá mức suy nhược nếu đánh bản thân mà là Tần Nhã Trí
Bách Hợp đưa trở về hạ nhân tranh thủ thời gian mời đại phu khuôn mặt Trần thị u ám chạy tới thấy mặt nữ nhi dấu tay buổi chiều lúc Bách Hợp tỉnh Tần Nhã Trí đánh một bạt tai lúc còn đang quỳ gối ở từ đường Tần gia
Ban ngày uống xong thuốc cái mà Trần thị gọi là cao tăng kê đơn nhưng một chút hiệu quả cũng trong đêm ánh nến nha đầu gác đêm và bà tử bên ngoài đã ngủ say một bóng ảnh nhẹ nhàng đẩy cửa sổ nhảy khiến cho khác chú ý chóp mũi Bách Hợp ngửi thấy một cỗ hương thanh lãnh như mùi hoa cỏ miễn cưỡng mở mắt thì thấy Lý Duyên Tỷ ngay đầu giường xoay kéo cô ngực
Nếu Lý Duyên Tỷ đến chỉ sợ cô sống nổi nữa trong lòng Bách Hợp hỏa thêu hỏa liệu tựa như khó chịu run rẩy đưa tay liền kéo đai lưng của khóe mắt Lý Duyên Tỷ nhảy lên nhưng thuận theo xoay lên giường tiện thể kéo cô trong ngực
Bờ môi còn mang theo khí lạnh của đêm đen đến mềm mại giống như che một tần sương mù vô cùng ướt át Bách Hợp nhắm mắt mặc hôn biết là do ảo giác của cô luôn gắn bó thân mật với làm đầu óc cô chút thanh tỉnh tuy vẫn còn chút khó chịu nhưng so với cảm giác lúc nào cũng thể chết thì cảm giác thoải mái hơn nhiều cô dựa trong lòng Lý Duyên Tỷ một đầu tóc dài của tản hai quần áo chỉnh tề ngọn đèn lờ mờ chiếu rọi hình ảnh hai bóng thân mật dựa ở bên trong màn
“Anh xem chúng như vầy giống như trong thoại bản kể Hồ Ly Tinh hẹn hò cùng thư sinh…” Bách Hợp bỗng nhiên nghĩ tới nhiều thoại bản trong Liêu trai bình thường Hồ Ly Tinh cũng giống như Lý Duyên Tỷ ban đêm sẽ hóa thành tiểu mỹ nhân lẻn phòng thư sinh đó thái dương bổ âm lúc tình cảnh của và Lý Duyên Tỷ vô cùng giống trong thoại bản điều Lý Duyên Tỷ giống như Hồ Ly Tinh lẻn đến chính mới là thái bổ của
Nghĩ đến như trong lòng Bách Hợp chút bi thương nếu một ngày nàng vì nhiệm vụ hiến thân thì cũng thôi hiện tại còn luân lạc đến nổi nam nhân thì sống cũng may so với thì Lý Duyên Tỷ còn thảm hơn đường đường là chưởng quản sinh mệnh của trong tinh trong lòng cô thì giống như gì là làm cả ngờ một ngày nhốt trong nhiệm vụ còn thái bổ mỗi ngày
Lý Duyên Tỷ thấy gương mặt cô lộ rõ bi thương dùng ánh mắt đồng tình trong lòng khỏi nở nụ nhưng mặt lộ vẻ hổ và mất mát tay đang nâng gương mặt cô cũng nới lỏng buông rủ xuống hai bên
Bách Hợp còn chút cảm thấy nhiệm vụ lần lừa bịp thấy bộ dáng của Lý Duyên Tỷ tự cho rằng đã đâm trúng chỗ đau của trong lòng khỏi chút chột bất kể như thế nào Lý Duyên Tỷ rơi xuống tình trạng như cũng liên quan tới huống chi lúc chỗ chính là chiếm tiện nghi cũng chính là Bách Hợp nịnh nọt đưa tay nâng gương mặt của Lý Duyên Tỷ bờ môi dán tới
Lúc Lý Duyên Tỷ chủ động giờ biến thành cô một đêm qua trong thân thể cảm giác khó chịu đè ép xuống cả mệt mỏi thể che dấu hết khi nào Lý Duyên Tỷ rời Bách Hợp cũng biết sáng sớm lúc Trần thị sang đây thăm cô cô còn đang ôm chăn ngủ say gương mặt phủ lên hai rạng mây đỏ lúc Trần thị tiến Bách Hợp động tỉnh liền mở mắt gọi một tiếng: “Nương ”