Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 376
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 376 - Bia đỡ đạn tìm lại tôn nghiêm 2
Lý Duyên Tỷ giống như đang phản kháng tay của nắm chặt lấy tay của cô Bách Hợp kiên nhẫn bắt lấy tay vòng đến phía một mặt hai chân cô kẹp chặt vòng eo vững chắc của đưa tay bắt đầu cởi quần áo của bên hông giống như còn đeo trường kiếm cấn chân làm cô khó chịu cô cựa quậy một cái khó khăn mở miệng khẽ hai tiếng tốn nhiều công sức chỉ một tiếng “leng keng” tiếng trường kiếm rơi xuống đất dễ dàng xé rách quần áo của Lý Duyên Tỷ lộ lồng ngực rắn chắc
Bách Hợp đưa tay sờ sờ lấy Lý Duyên Tỷ vẻ như đẩy tay cô điều biết lúc nào phía lưng Bách Hợp đã là vách động nên đẩy trong lòng Bách Hợp mừng thầm đang định kéo quần áo của từ bả vai xuống nhưng đã cố hết sức lực nên đành thả tay xuống
Từng tiếng tụng kinh đều đều vang lên Bách Hợp cảm giác Lý Duyên Tỷ giống như cô dừng nhưng loại âm thanh chỉ làm cho cô dừng ngược làm cho trong lòng cô dấy lên một ngọn lửa cô gắng ôm Lý Duyên Tỷ đem bờ môi dán lên bờ môi của mượn sự tiếp xúc thân mật nuốt hết thanh âm đau đớn sắp thốt của chính
Trong thân thể truyền đến cảm giác kỳ dị lạ lẫm nhưng chút cảm giác quen thuộc lần đầu tiên Bách Hợp sốt ruột và động tác thô lỗ để cho bản thân chịu nhiều đau khổ Lý Duyên Tỷ giống như là ép mạnh mẽ va chạm khiến Bách Hợp đau đến mức hai chân càng quấn chặt hơn hình như lui phía nhưng đợi lui thì trong thân thể một đốm lửa thêu cháy càng làm cho bản thân Bách Hợp đau khổ hơn Đau cùng thống khổ giải trừ cỗ cảm giác quỷ dị
Cổ thân thể của cô vô cùng mảnh mai nhưng hết lần tới lần khác mỗi một lần cô thở dốc cảm giác như sắp ngất thì sẽ một cái lưỡi ướt át mềm mại tiến đến nước bọt quấn lấy thì cô thêm sức cô cảm giác bản thân đẩy ngã Lý Duyên Tỷ xuống đất giạng chân ở cái cảm giác thân thể chua sót khó chịu hết lần tới lần khác khắc xương tủy
“Có lẽ là hướng bên ” Một giọng nữ mềm mại chút quen thuộc vang lên Bách Hợp dốc sức liều mạng cắn chặt răng sợ phát tiếng thấy cuối cùng dứt khoát há miệng cắn lên ngực Lý Duyên Tỷ nhưng đành lòng dùng sức cắn xuống chỉ nhẹ nhàng dùng răng mài mài cũng đổi lấy cực khổ cho bản thân cô chịu đến mức ngón chân cũng co rút
Lý trí chậm rãi trở về lúc Bách Hợp cũng dám mở mắt tóc tai của Lý Duyên Tỷ đã chút tán loạn ngọc quan lỏng loẹt còn đỉnh đầu vài sợi tóc rơi trán của quần áo mất trật tự một bộ dáng chịu đủ chà đạp dựa vách động cúi thấp đầu một gương mặt tinh xảo giống thật lộ vài phần “ưu sầu” hai gò má hồng mi mắt rủ xuống che dấu suy nghĩ trong mắt lông mi thật dài giống như cây quạt rủ xuống mi mắt bờ môi khẻ nhếch đã còn sự lãnh đạm cao cao tại thượng như bình thường nữa ngược hiện vài phần vi diệu mê hoặc khác thường
“Tôi…” Lúc Bách Hợp chỉ cảm thấy thân đau đầu đau khi tỉnh táo trở lúc mới cảm thấy chút chột lời lúc mới thấy Lý Duyên Tỷ chỉ cảm thấy quen tới nghĩ là thì hơn là khác lúc tỉnh táo thấy trai cao cao tại thượng lãnh đạm trong tinh tra tấn thành cái dáng nghĩ đến mà sợ dâng lên trong lòng Bách Hợp kỳ thật cô cố ý nhưng lời như cô biết như thế nào với Lý Duyên Tỷ
Trí nhớ đó vẫn còn Bách Hợp nhớ rõ chính như thế nào đẩy ngã ngã lên vách hang động như thế nào làm im miệng như thế nào đem thế thế nghĩ hết một lược hai chân đều run rẩy theo lên một khắc đó biết cô phát điên cái gì mà cũng dám cùng Lý Duyên Tỷ làm chuyện như hơn nữa đã qua thế giới là vì nhắc nhở nhiệm vụ cho cô bờ môi Bách Hợp run rẩy hai cái thân thể dựa trong ngực Lý Duyên Tỷ cứng ngắt động dám động
Bên ngoài bước chân qua vài lần từ từ đã xa Lý Duyên Tỷ ôm cô gì giống như biến thành tượng đá Bách Hợp nuốt nước miếng một cái cũng dám nhúc nhích cũng gan mở miệng lúc đang nghĩ nhắm mắt nghiêng đầu chuẩn giả vờ ngất xỉu đột nhiên trong lúc đó Lý Duyên Tỷ nhẹ nhàng mở miệng: “Vừa cô…”
“…Tôi cố ý ” Bách Hợp vô ý thức mở miệng sốt ruột giải thích: “Tôi thật cố ý khi tiến nhiệm vụ lần tựa như khống chế chính …”
Sau khi xong lời Lý Duyên Tỷ lâm trầm mặc trong mắt Bách Hợp cũng tuôn hai dòng nước mắt: “Tôi sẽ phụ trách mà”
“Thật chăng” Lý Duyên Tỷ giống như chút tin giống như là thương hại trong giọng lộ vài phần tự giễu: “Chỉ là nhiệm vụ mà thôi bỏ ”
“Không nhiệm vụ là thật đấy” Ngay từ đầu xác thực Bách Hợp ý định mượn cớ làm nhiệm vụ để bỏ qua chuyện thể do Lý Duyên Tỷ như khiến cô ngượng ngùng bởi sợ vội vàng gật đầu: “Tôi là sự thật”
“Định đến để nhắc nhở cô nhiệm vụ lần chút nhức đầu nghĩ tới…” Lý Duyên Tỷ thấy cô cúi thấp đầu dám ôm cô dựa vách động Bách Hợp làm ổ trong ngực như thế thì trong lòng chút áy náy nghĩ đến lúc bản thân đã làm việc bằng cầm thú cô cả gan ôm lấy Lý Duyên Tỷ: “Không cần nữa thật sự em thật sự xin lúc nãy là của em em sẽ phụ trách mà”
Lý Duyên Tỷ lúc mới nhẹ gật đầu hai má tinh xảo của mang theo vài phần ưu sầu và thất lạc: “Đang định tạm thời mượn thân phận tiến nhiệm vụ cho em biết tình huống lần nhưng hiện tại khả năng cũng trở về ”
Anh càng như thì Bách Hợp càng thấy khó chịu cô ù ù cạc cạc tiến nhiệm vụ hạ độc lần chỉ là bản thân ăn thiệt thòi ngược còn khiến cho Lý Duyên Tỷ đụng mai mắn là nếu như là bên ngoài tình huống ở trong tinh Bách Hợp dám suy nghĩ nếu như đụng khác nghĩ tới sự tình phát sinh tiếp theo sẽ là hậu quả gì nghĩ như thế cô cảm thấy tuy chiếm chút tiện nghi của Lý Duyên Tỷ chút phiền phức nhưng ít nhất cũng hơn những khác
“Thực xin ” Bách Hợp cũng biết an ủi như thế nào nếu như chuyện cậy mạnh thì cô còn thể náo náo thế nhưng mà lúc chiếm tiện nghi là khác mà là giày xéo cho dù thân Bách Hợp đều đau cũng dám tùy ý theo tính tình cô dỗ dành Lý Duyên Tỷ một hồi lâu còn ân cần giơ tay áo của lau mồ hôi trán cho một bộ dáng vô cùng săn sóc
“Không đưa em về em hãy tiếp thu trí nhớ việc hãy ” Lý Duyên Tỷ càng như thế thì Bách Hợp càng áy náy mặc quần áo đầu nhấn mạnh một câu: “Em thật sự sẽ phụ trách mà”
Lý Duyên Tỷ đưa lưng về phía cô đang mặc quần áo thì cứng đờ khóe miệng nhẹ nhàng cong lên ánh sáng lờ mờ trong hang động trong mắt của hiện lên vẻ hài lòng thấu lập tức nhanh khôi phục bình tĩnh nhẹ gật đầu: “Tôi biết ”
Hai ăn mặc thỏa đáng xong Lý Duyên Tỷ bế Bách Hợp lên thân thể Bách Hợp đang cứng đờ thì lập tức liền nghĩ đến những lời bản thân đã đáp ứng đối với làm những việc quá đáng còn tha thứ cho lúc ôm lấy tuy Bách Hợp cảm thấy tự nhiên nhưng cũng phản kháng yên lặng tùy ý đưa về sương phòng lúc đang việc hỏi thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân Lý Duyên Tỷ chỉ kịp nhẹ nhàng đặt cô giường nhanh lách từ cửa sổ trong phòng nhảy ngoài bóng ảnh biến mất trong tầm mắt của Bách Hợp
Anh mới với những việc liên quan đến nội dung câu chuyện vì kịp gì hết bờ môi Bách Hợp giật giật lúc tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần cô nhắm mắt giả dạng trạng thái ngủ say chỉ thấy một đám tiến gian phòng một giọng mềm mại chút căng cứng : “Nương Đại tỷ lúc lẽ ngủ thể xảy chuyện gì chứ”
Một tiếng hừ lạnh của nữ nhân vang lên: “Bách Hợp cũng là trưởng nữ của Bá phủ chúng trong sương phòng cũng dám trông coi cũng quá buông lỏng khi hồi phủ tới thu thập các ngươi”
Bách Hợp chỉ cảm thấy một đám kéo trong phòng tiếng lạnh nhạt đột nhiên vang lên mặc dủ mở mắt cũng thể cảm giác âm thanh hút khí hẳn là cô bé lúc kêu nàng là Đại tỷ
“Nương thay con cầu xin bùa bình an chỉ trông mong con thể thuận thuận lợi lợi vượt qua kiếp nạn năm 18 tuổi cả đời thể bình bình an an nương liền cảm thấy mỹ mãn” Giọng còn vài phần khí thế lúc lai ôn nhu hẳn lên đưa tay vuốt tóc Bách Hợp nhẹ giọng ở bên tay nàng xong còn hôn môt cái lên trán Bách Hợp thay nàng sửa sang quần áo
Cảm giác động tác lúc cả Bách Hợp khỏi cứng đờ cô tật giật sợ đầu mối nhưng cũng may phụ nhân cũng làm tiếp động tác khác chỉ trong chốc lát dặn dò quấy rầy Bách Hợp ngủ nhận lệnh cả đám liền ngoài lúc gần Bách Hợp cảm nhận một đạo ánh mắt quỷ dị rơi cô thẳng đến khi tiếng đóng cửa vang lên cô mới thở phào nhẹ nhõm
Lúc bên cạnh Bách Hợp tuy trong thân thể còn lưu đau đớn lúc nhưng Bách Hợp cũng nhắm mắt bắt đầu tiếp thu nội dung câu chuyện cô tìm nào đã hạ dược cô ăn cái thiệt thòi lớn như nhất định cô sẽ báo đáp trở về