Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 357
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 357 - Hành trình bỏ mạng thiên nhai 3
Beta: Sakura
Trong phòng bếp truyền đến tiếng cha Đường đang an ủi Diệp Như Mị trong lòng cỗ lửa giận vô danh bùng lên dường như suýt nữa Bách Hợp khống chế nổi xông phòng bếp
“Gần đây tiểu Hợp thay đổi nhiều lắm bên ngoài dạy con bé cái gì” Diệp Như Mị dứt lời thì cha Đường trầm mặt lúc ăn sáng thì Diệp Như Mị cũng mặt hôm nay do cha Đường bưng phòng cho bà cũng giống như lúc cha Đường bưng cho Bách Hợp lúc Bách Hợp đang ăn sáng thì cha Đường cô thở dài: “Dì Diệp của con mang thai gần đây tính tình lắm cha biết rõ trong lòng con khó chịu chỉ tạm thời thôi đợi dì Diệp con sinh em bé thì ”
Bách Hợp trả lời bờ môi của cha Đường giật giật cuối cùng cũng mở miệng chuyện nữa Đợi lúc ông cầm cặp công văn ngoài Diệp Như Mị luôn luôn trốn tránh trong phòng lúc mới lắc từ trong phòng bà tựa cửa Bách Hợp lạnh: “Tiểu Hợp nay dì mang thai con dì cũng tình thương trọn vẹn của cha cháu đã chiếm thương yêu của cha cháu hơn 10 năm hiện tại cũng nên trả cho em trai cháu ”
Bà lôi kéo tay của Bách Hợp: “Gần đây cháu cũng nên về chỗ mẹ của mà cũng cần mẹ như dì Hôm nay cơ hội cho cháu ở chung với mẹ ruột của chắc tiểu Hợp đúng Dì giúp cháu thu dọn quần áo nào ” Diệp Như Mị dứt lời kéo Bách Hợp về phòng bàn tay bà lạnh như băng cảm giác bà nắm lấy phảng phất giống như là một con rắn quấn lấy Bách Hợp định đưa tay đẩy bà Diệp Như Mị còn vững vàng trong lúc đó giống như thân định theo lực đạo Bách Hợp đẩy ngoài vốn là cái bụng mới nhô thoáng cái va chân cái bàn dài trong phòng ăn chỉ “Bành ” một tiếng nhỏ Diệp Như Mị xổm mặt đất vẻ mặt thống khổ ôm bụng bắt đầu thống khổ la lên
Tình huống xảy tương tự giống như trong nội dung câu chuyện làm cho Bách Hợp mở miệng toe toét trong cốt truyện Bách Hợp và Diệp Như Mị nổi lên tranh chấp cuối cùng đẩy ngã bà dẫn tới sảy thai cô đã cố gắng tránh tình huống mà nó vẫn xảy để cho chuyện áy náy của Đường Bách Hợp vẫn phát sinh Làm cho cô mỗi khi nhớ tới thì lương tâm bất an lúc vô luận thế nào cũng giống như trò khôi hài một Diệp Như Mị tự biên tự diễn
Diệp Như Mị cần đứa con của Bách Hợp vô ý thức lùi về hai bước cửa phòng thoáng cái đẩy cha Đường mới ôm công văn lâu đã thấy tình cảnh trong phòng vô ý thức ngây dại
“ Anh cứu em nên trách tiểu Hợp… ” lúc cái trán Diệp Như Mị đã thấm mồ hôi lạnh to như hạt đậu sắc mặt trắng bệch như tờ giấy bờ môi suýt nữa cắn nát bà chỉ kêu to cha Đường cứu cô Cũng lần nữa rõ với cha Đường nên trách Bách Hợp vẻ mặt cha Đường phức tạp liếc Bách Hợp ném đồ trong tay xuống mặt đất sải bước đến ôm lấy Diệp Như Mị cầm điện thoại gọi cấp cứu
Trong phòng chỉ còn Bách Hợp thấy bóng cha Đường bối rối ôm Diệp Như Mị ngoài ánh mắt thoáng trở nên nghiêm túc Cô tưởng khó khăn của nhiệm vụ lần chỉ là điều tra xem Diệp Như Mị nào sát hại ngờ Diệp Như Mị vì hãm hại cô mà từ bỏ đứa con cốt nhục thân sinh của chính tiếc dùng loại phương thức thảm thiết Tuy Diệp Như Mị xem cô mắtkhắp nơi làm cô nổi giận tuy nhiên đó cũng là một vài thủ đoạn nhỏ lần nhằm cô hình như bắt đầu từ lúc bắt gặp bà cùng đàn ông lạ lẫm trong buổi tự học tối hôm đó Bách Hợp cũng quản sự tình của Diệp Như Mị nhưng bây giờ sự tình đã rơi xuống đầu cô cho dù quản cô cũng nhất định tra manh mối
Cùng ngày Diệp Như Mị đưa bệnh viện đứa bé trai trong bụng cũng giữ lúc cha Đường gọi điện về báo giọng rõ ràng mang theo thất vọng và mỏi mệt khi ông dặn dò vài câu kêu Bách Hợp tự chiếu cố chính cũng giống như đợi Bách Hợp gát máy mà là đầu tự tắt điện thoại
Buổi tối cha Đường cũng tới đón cô Bách Hợp học xong tiết tự học buổi tối lúc từ xe buýt xuống con đường nhỏ phía tối tăm lạnh lẽo biết là do đèn đường hư xung quanh lộ chút âm trầm nhưng con đường từ lúc Bách Hợp tiến nhiệm vụ đến nay đã hơn 10 lần cho dù nhắm mắt cũng thể xung quanh những loại hoa cỏ gì cô đeo túi xách về phía cổng chung cư cây ngô đồng đã sắp rụng sạch lá một cánh tay đưa ngoài cánh tay vội vàng kéo mạnh cô ngực nọ
Mùi thuốc lá mùi xà phòng thanh đạm hỗi hợp theo thở truyền đến mặc quần áo chất liệu chút cứng lồng ngực cũng rắn chắc mặt của Bách Hợp va run lên cánh tay nọ để lưng cô mang đến cho cô cảm giác áp bách trầm trọng Bách Hợp từ nhiệm vụ đã thua thiệt lúc vô ý thức đưa tay đẩy lạnh hai tiếng bàn tay như trảo sắt gắt gao giữ lấy hông của cô
“Diệp Như Mị cô quen đúng ” Giọng của khàn khàn lúc chuyện biết là do khí trời rét lạnh nguyên nhân khác giọng chút run rẩy
Động tác đang giãy dụa của Bách Hợp lúc nhắc đến Diệp Như Mị thoáng cái liền ngừng do dự một hồi tự thả cô giống như sợ cô chạy mất vốn lưng Bách Hợp đang dựa ngực xoay để cho lưng Bách Hợp dựa thân cây lúc mới một tay chống bên cạnh mặt cô một tay lấy cái bật lửa bật bật hai cái nhưng giống như nghĩ tới cái gì đó dập tắt lửa
Dù chỉ trong nháy mắt mà thôi Bách Hợp cũng đã thấy rõ gương mặt ánh lửa sáng ngời tựa hồ tôn lên cái khuôn mặt mỹ vô khuyết hai mắt Bách Hợp tỏa sáng dáng cao gần như cao hơn cô cả cái đầu tóc quăn lông mi đen đậm là đôi mắt tựa hoa đào nhưng âm lãnh khiến cho thấy liền sợ ngũ quan giống như tạc mặc dù chỉ thoáng qua nhưng dung mạo như đã khắc sâu đầu Bách Hợp trong lúc nhất thời thể quên
Xem tuổi cũng lớn tuy trong mắt giống như chứa đựng nhiều thứ làm cho khác thấu thế nhưng mà gương mặt non choẹt tuy thần thái lão luyện nhưng Bách Hợp đã trải qua nhiều nhiệm vụ như cũng bản lãnh thanh niên mắt nhiều nhất quá 20 tuổi lúc tiếp xúc thân mật với đàn ông vai rộng eo nhỏ nhiều lắm nhưng Bách Hợp đoán chắc rằng chính là mà cô thấy ở phía đối diện cạnh xe chuyện với Diệp Như Mị
“Diệp Như Mị Là lần chuyện với bên đường đúng ” Bách Hợp giả dạng thành bộ dáng ngây thơ trong sáng giọng điệu chút sợ hãi hai tay chống bên cạnh mặt Bách Hợp nhịn mà nở nụ càng tiến càng gần trán gần như đụng sát đầu Bách Hợp một đôi mắt trong bóng tối sáng rạng rỡ chân mày Bách Hợp cau dường như rõ ràng biết Bách Hợp thích như lúc gần đụng tới cô thì dừng : “Là ”
“Anh là ai” Không ngờ thản nhiên thừa nhận như Bách Hợp thăm dò hỏi thử một câu nữa cũng thẳng dậy ngược do dự một chút cuối cùng hình như khống chế bờ môi chút lạnh nhẹ nhàng chạm trán của Bách Hợp: “Diệp Cẩn Chi làm việc tại nhà hàng phía đối diện hân hạnh quen biết em”
Anh xong liền bỏ cũng nhắc việc hỏi Diệp Như Mị thậm chí tên của cũng cho Bách Hợp biết nhưng giống như ý hỏi tên của Bách Hợp trong lòng Bách Hợp liền thở phào nhẹ nhõm tuy thích lưu thở nhưng cô vẫn theo bóng lưng của Diệp Cẩn Chi đang rời lời nào
Liên tiếp mấy ngày Bách Hợp vẫn còn lo lắng sẽ gặp cái tên Diệp Cẩn Chi nhưng đêm đó khi rời khỏi lưu tên thì còn xuất hiện nữa Ngược Diệp Như Mị mất đứa con ở trong bệnh viện xuất viện về nhà
Lần vì việc Diệp Như Mị mất đứa con khiến cho quan hệ vẫn của Bách Hợp với cha Đường căng thẳng lên lúc cha Đường Bách Hợp thì ánh mắt thêm vài phần trốn tránh quan hệ của cha Đường và con gái lạnh nhạt như một màn giống nội dung câu chuyện Ban đầu Bách Hợp chuyện với cha Đường nhưng mỗi khi cha Đường trở về đều lẩn tránh cô đôi lúc với cô mấy lời nhưng Diệp Như Mị đều đột nhiên xuất hiện
“Anh những qua em đều nghĩ tới đứa con đã mất …” Bữa tối Diệp Như Mị than thở chảy nước mắt mỗi khi Bách Hợp ăn cơm chung một chỗ với cha Đường thì Diệp Như Mị đều sẽ nhắc đến đứa con đã mất của hôm nay cha Đường đến chuyện đó đôi đũa cầm tay thoáng cái bỏ xuống bàn ông Bách Hợp cắn răng: “Tiểu Hợp dì Diệp của con cả đời cơ khổ nơi nương tựa nhưng hiện nay cha đã cưới dì nhưng đến nay vẫn công bố danh phận với bên ngoài cha chuẩn hai ngày nữa đợi thân thể dì Diệp con khỏe hơn một chút thì sẽ tổ chức hôn lễ mặt khác…” Ở bên trong nội dung câu chuyện cha Đường bởi vì áy náy với đứa con đã mất của Diệp Như Mị ngoại trừ việc tổ chức một hôn lễ xa hoa bù đắp cho Diệp Như Mị ông còn đem vốn lưu động danh nghĩa của bộ cho chuyển hết sang danh nghĩa của Diệp Như Mị ông dùng cái để đền bù tổn thất cho đứa con đã mất Đường Bách Hợp lúc thích Diệp Như Mị nhưng bởi vì đứa con của Diệp Như Mị mất liên quan tới bởi cô chấp nhận sự thật nhưng lúc Bách Hợp đã nhớ tài sản cha Đường kinh doanh tích lũy nhiều năm như thế nhưng khi Diệp Như Mị sát hại số tiền cánh mà bay tung tích rõ