Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 350
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 350 - Tìm kiếm cuộc đời tiếc nuối 8
Miệng Tô Bách Dung lúc đóng lúc mở biết là đang thuyết phục bản thân nàng đang thuyết phục Bách Hợp
Tuy rằng Bách Hợp nghĩ tới việc sẽ gả cho ai Tô Bách Dung gả cao để chứng minh giỏi hơn thật biết là mùi vị gì nhưng ý nghĩ giống với tính cách lúc của nguyên chủ khả năng nàng từ lời của Tô Bách Dung trong đầu chợt lóe cái gì đó cực nhanh trong lúc nhất thời thể bắt Tô Bách Dung :
“Tuy thân phận ngươi chênh lệch danh tiếng hao tổn chỉ cần cùng Nhị lão gia trở thành chuyện cho dù đó thanh danh vẫn thể đóng cửa mà sống tính tình Nhị lão gia ôn hòa nhất định sẽ đối với ngươi cả đời như cũng coi như phụ lòng chính …”
“Thực sự ngươi còn hơn hát” Trong lòng Bách Hợp tức giận lúc một luồng khí nóng từ bụng bốc lên nàng dùng nội lực miễn cưỡng áp chế vẻ măt xem thường:”Chính ngươi gả cho phu quân tuấn trẻ tuổi nhưng tính toán gả cho một hơn năm mươi tuổi” Đừng tới nàng Tô Bách Hợp chân chính cũng sẽ vì Tô Bách Dung hai ba câu mà động tâm coi như nàng là Tô Bách Hợp thật cũng sẽ đáp ứng yêu cầu hoang đường của Tô Bách Dung dù Nhị lão gia chân tật thật sự với thân phận của nhiều lọt mắt kém thì cũng lọt mắt Văn An công chúa và huống chi dù nhưng cũng lớn tuổi Để một thiếu nữ như hoa gả cho một nam nhân còn già hơn cả cha Thứ nhất là xúc phạm tới xuất thân của Bách Hợp Nàng gì cũng là con vợ cả Hậu phủ Tô Bách Dung coi bằng con thứ Thứ hai cho dù Tô Bách Dung động tới Tô Bách Hợp Nhị lão gia lớn tuổi nếu như buông tay để trở thành quả phụ sống thủ tiết cũng mệt cho Tô Bách Dung nghĩ
Huống chi khi thành hôn để với Nhị lão gia gạo nấu thành cơm chiêu của Tô Bách Dung đủ thâm độc Sau Tô Bách Hợp mất hết danh tiếng cả đời mặt mũi gặp khác Nếu như biết trong nội dung vở kịch Tô Bách Dung sẽ chết sớm lúc Bách Hợp thật coi nàng là đối tượng của nhiệm vụ một đao đâm chết
Tô Bách Dung tới sắc mặt nghiêm thật lâu mới gằn:” Ta vì cho ngươi nhưng ngươi đã coi gì cũng cần ngươi cảm kích chỉ cần thẹn với lương tâm” Nói xong lời nàng đưa tay lôi cánh tay Bách Hợp kéo trong đình:” Ta cho ngươi ngươi chỉ cần biết là Nếu ngươi thuận theo sẽ ít chịu khổ Nếu ngươi phản kháng khổ chính là ngươi cha mẹ nơi đó…”
Nàng còn dứt lời trong lòng Bách Hợp động dáng vẻ giả như chịu nổi trở tay đem Tô Bách Dung kéo:” Ngươi vì cho cái gì rõ ràng là vì chính ngươi đúng Từ nhỏ với ngươi tranh chấp lẽ vì thế ngươi thích ngươi loại bỏ ”
“Ngươi bậy” Tô Bách Dung giống như mèo giẫm lên đuôi suýt nữa nhảy lên:”Ta và ngươi vốn là…”
Nói xong lời trong nháy mắt Tô Bách Dung như hiểu cái gì cắn môi lắc đầu:”Ta sẽ hại ngươi nếu ngươi tin cũng gả cao môn đại hộ cũng …”
“Xưa nay nghĩ tới gả cao ngươi dựa mà thay làm chủ” Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tô Bách Dung Bách Hợp cố ý :” Ngươi cũng vì chính ngươi thôi chính ngươi gả cho Liễu thế tử tỷ chúng cùng gả cho chú cháu khác sẽ nghĩ thế nào sẽ nghĩ thế nào”
Tô Bách Dung Bách Hợp khỏi gằn hai tiếng:” Ngươi gả cao ngươi thể giấu khác nhưng giấu Lúc …” Nàng như định thốt lên lời gì đó nhưng vẫn nén đúng lúc gắt gao cắn chặt môi gằn hai tiếng:”Trong lòng ngươi đang suy nghĩ biết rõ ngươi giấu khác nhưng mãi thể giấu chuyện hôm nay ngươi đồng ý cũng cũng chung ý đã quyết…”
Đến lúc Bách Hợp thử thăm dò cũng gì bởi đem cánh tay tránh thoát chút nghĩ ngợi tát cho Tô Bách Dung một cái “Bốp” một tiếng đánh cho đầu Tô Bách Dung nghiêng về một phía lệch ngã sấp xuống cạnh cột đá cẩm thạch sắc mặt trắng bệch vẻ mặt âm trầm chằm chằm Bách Hợp
“Vô liêm sỉ” Phía mọi gào lên từng tiến lên đỡ Tô Bách Dung cả Tô Bách Dung mềm nhũn đỡ lên vạt váy áo đã máu thấm ướt Trong đình tiếng đàn đột nhiên ngừng thừa dịp đang hỗn loạn Bách Hợp liền đầu chạy Tô Bách Dung làm chuyện đáng hổ như trong lòng Liễu gia dù phẫn nộ cũng dám lộ nội lực của Bách Hợp suýt nữa ép dược tính trong đình một chừng năm mươi tuổi: tùy tùng của nam nhân dậy hướng về bên hô hai câu khi thấy Bách Hợp đầu chạy trốn càng nhanh hơn thì khổ hai tiếng câu nào nữa
Tô Bách Dung mang trở mọi lo lắng gọi đại phu Chu ma ma nhón mũi chân sang chỗ Tô Bách Dung ngòai trừ Xuân Hiểu hiểu chuyện gì đang xảy lúc ai chú tới Bách Hợp đang dọc theo ven đường trong lòng hỏa khí dâng lên Bách Hợp cắn răng thấy ao sen bên cạnh lúc đã qua thu hoa sen đã rụng hơn nửa hồ nước trong veo phản chiếu dung mạo của nàng Bách Hợp mạnh mẽ vượt qua lan can vốc một vốc nước trong hồ nước hắt lên mặt thì một giọng nam lành lạnh vang lên:
“Cẩn thận”
Không biết Tô Bách Dung cho dùng thuốc gì tay Bách Hợp tóm lấy vốn cả đang nóng rực khó chịu trong nháu mắt dễ chịu hơn nhiều vốn nàng vượt qua lan can đá lôi trở mạnh mẽ tiến trong lồng ngực dựa một cánh tay còn đang ôm hờ bên hông nàng chờ nàng vững cưa kịp lui theo bản năng Bách Hợp cọ cọ mặt ngực
Người sững sờ một lúc đờ một lúc mới đem kéo Bách Hợp giống như sợ Bách Hợp làm hành động ban nãy bỏ ngọc bội mang theo bên hông vận nội lực ở tay đem ném trong hồ bọt nước bắn lên đưa tay ngoài tay áo bào vung lên nửa mặt tay áo ướp nhẹp hướng tới mặt Bách Hợp Bách Hợp tóm lấy thấy giọng lạnh như băng vang lên:” Tốt hơn chút nào ”
“…” là cảm thấy tỉnh táo hơn Bách Hợp tỉnh táo đem tay áo mặt bỏ miệng giật giật:”Tốt hơn ”
Xuyên qua tay áo bào rộng màu tím nàng thấy rõ mặt đàn ông ngũ quan sắc sảo hiện đầu đội ngọc kim quan lông mày rậm như nghiêng thái dương cằm chút nhọn nhưng trong đôi mắt đều là băng giá bởi hiện khí chất lạnh nhạt hòa với khuôn mặt tinh xảo mang đến thanh tú trong nội dung truyện Tô Bách Hợp chắc từng gặp
“Đa tạ” Bách Hợp hướng gật đầu thanh niên xa lạ xuất hiện phút chốc do dự đưa tay đang ôm ở bên hông Bách Hợp bỏ gật gật đầu với nàng lùi về phía vài bước khi nàng một cái đột nhiên khóe miệng cong lên như hòa tan băng tuyết trong nháy mắt đó khiến cho Bách Hợp cảm thấy cảm giác quen thuộc Bách Hợp một lúc:” Uống nhầm thuốc”
Khi Chu ma ma lấy khăn lau mồ hôi cho nàng trong nháy mắt Bách Hợp cũng cảm giác gì đó đúng Tô Bách Dung cho nàng uống trà cũng biết là cho thêm cái gì hương vị nức mũi vốn Bách Hợp trong lòng nàng ý đồ gì bởi giả vờ uống một hớp mặc dù lúc chút khó chịu nhưng cũng tới mức mất hết lí trí tuy rằng hai năm qua sự bảo vệ chặt chẽ của nha ma ma thể luyện võ công nhưng vẫn luyện Cửu Dương Chân Kinh ít nội lực nếu áp chế vật cũng khó khăn lúc biết mục đích của Tô Bách Dung hơn nữa nàng suýt nữa lỡ lời thốt lên trong lòng Bách Hợp dâng lên một ý nghĩ chỉ là bằng chứng cụ thể nên dám đoán bừa
“Vâng đa tạ ngươi đã cứu giúp lúc đã lắm ” Bách Hợp lau giọt nước mặt vốn cũng nghiêm trọng lúc hắt nước lạnh càng tỉnh táo ánh mắt thâm thúy của đàn ông Bách Hợp một lúc gì nữa rời chỉ là lúc gần rời thì mím môi
Phía Xuân Hiểu cùng mọi đuổi theo Tô Bách Dung đẩy một cái hình như động thai khí Bách Hợp cũng mặc kệ nàng vội vã trực tiếp gọi chuẩn kiệu về Tô gia
Chu ma ma lúc đầu thấy tăm đến tận lúc Bách Hợp rời thì bà mới dáng vẻ khuyên Bách Hợp ở một lúc nhưng đến khuôn mặt âm trầm của Bách Hợp bà cũng dám nhiều lời trong xe ngựa cả Chu ma ma run cầm cập quỳ xuống mặt Bách Hợp khăn trong bà đó đã tìm mang thấy lúc ánh mắt của Bách Hợp ngừng :” Đại cô nương tuyệt đối sẽ hại Nhị cô nương”
Nói tới lui một câu như mặc cho Bách Hợp hỏi gì nàng cũng chịu Dù là trong nội dung vở kịch trong trí nhớ của nguyên chủ 12 tuổi Chu ma ma đối xử với nàng coi như đối với Bách Hợp 12 tuổi cũng chăm sóc tỉ mỉ chu đáo thể ngoại trừ Hạ thị Chu ma ma chăm sóc Bách Hợp nhiều một như vì Tô Bách Dung phản bội thủ đoạn của Tô Bách Dung thực sự ác liệt
Trở trong phủ Bách Hợp nghĩ đến nam nhân thần bí gặp ở bên trong Liễu phủ định tìm hiểu thân phận của nam nhân cho nàng cảm giác vô cùng quen thuộc giống như đã từng gặp ở lúc nhiệm vụ của Bách Hợp manh mối cho dù một chút cảm giác quen thuộc nàng đều sẽ bỏ qua nhưng chờ nàng tìm tìm hiểu việc Tô Bách Dung sảy thai đã truyền tới Hạ gia