Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 326
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 326 - Nữ tu tiên trọng sinh (5)
Beta: Sakura
Ngay từ đầu Bách Hợp cũng cảm thấy lão giả cố ý chỉnh lẽ nàng thông minh càng ưu thế là ôm gian và biết giải phẫu như Hạ Thiên Băng nhưng nàng nghị lực và dũng khí mà nhiều Tu tiên vốn chính là nghịch thiên mà trong nhiệm vụ lần chính đã giúp Hạ Bách Hợp thành tâm nguyện thì tất nhiên thể bỏ dở nửa chừng đó chỉ liên quan đến tâm nguyện của Hạ Bách Hợp mà còn liên quan đến tính mạng và tương lai của nàng
Nàng còn gặp Lý Yến Tu còn đợi đến khi Lý Duyên Tỷ trở về thậm chí lúc mắt của nàng đã hiện lên nhiều gương mặt trong các nhiệm vụ đây Bách Hợp cứ một bước liền dừng luyện thuật Luyện Thể Tinh Thần ngay từ đầu một bước nàng luyện thuật Luyện Thể một lần nhưng trong bất tri bất giác nàng hai bước mới cần luyện thuật Luyện Thể một lần thẳng đến càng về nàng năm bước thậm chí tầm mười bước mới luyện thuật Luyện Thể tiếp
Trong trận pháp tựa như ngày đêm luân phiên chỉ một cảnh vật và hai mùa đông hạ biến ảo ngừng trong chốc lát có khả năng nàng giống như đang trong bếp lò trong chốc lát như đang trong trời đông giá rét càng làm tăng độ khó cho nàng trong lúc bất tri bất giác lúc Bách Hợp luyện thêm thuật Luyện Thể Tinh Thần linh khí mà nàng đưa trong cơ thể nồng đậm hơn nhiều gân mạch của nàng cũng dần dần mở rộng nàng biết đã thuận lợi tiến Luyện Khí kỳ thậm chí đã đạt đến Trúc Cơ kỳ
Con đường mặt giống như kết thúc thẳng đến khi phát hiện đã biết bao nhiêu bước mà pháp lực trong cơ thể vẫn dấu hiệu khô kiệt thì mới phát hiện đã xa Đứng núi thể thấy lờ mờ mây mù lượn lờ khắp nơi là một mảnh trắng xóa các cây tùng xanh biếc đều đọng một lớp tuyết dày bốn phía đông lạnh đến nỗi làm cho mặt nàng tái nhợt loại rét lạnh cũng lạnh bình thường nếu dựa theo bản thân Hạ Bách Hợp là thể chất Băng linh căn thì khả năng năng lực thừa nhận rét lạnh kém đến như loại lạnh giống như tỏa từ trong xương cốt linh hồn khiến cho cảm thấy lạnh
Nàng đã leo tới giữa sườn núi rồi Bách Hợp căn bản đếm thời gian tình huống như bởi vì bản thân tâm vô tạp niệm thậm chí nàng đột nhiên đến Trúc Cơ hậu kỳ lúc nào cũng thẳng đến lúc tiến Kim Đan sơ kỳ pháp lực trong cơ thể ngưng kết thành một viên Kim Đan cảm giác pháp lực tràn đầy thân gần như khiến cho thân thể nàng nhẹ nhàng đến bay lên thì Bách Hợp mới đã sắp đến đỉnh núi rồi
Trong lúc lên núi mà trong lúc bất tri bất giác nàng đã đến Kim Đan kỳ trong lúc Bách Hợp còn giật như đang mơ thì lúc nàng leo lên hết bậc cầu thang cuối cùng một lão giả áo xanh đã đỉnh núi những cảnh tuyết đọng với cháy lớn lập tức biết mất dạng bốn phía khôi phục bộ dáng linh khí nồng đậm Lúc Bách Hợp xuất hiện mặt lão giả hiếm thấy hiện lên vài ý : “Rất ”
Lúc Bách Hợp cả chật vật khuôn mặt còn vẻ xinh nữa nhưng ánh mắt càng kiên định hơn lão giả tiện tay ném một tấm lệnh bài cho nàng: “Muốn bước đường tu tiên vốn tâm chí kiên nghị lòng hướng đạo của của con mạnh cuộc đời lão phu quả thực ít thấy” Trong thời gian ngắn Bách Hợp vẫn còn phân rõ hiện thực trong trận pháp cũng ảo ảnh đáng sợ chính là cả Lý Duyên Tỷ mời nàng trở về Không gian là đổi nhiệm vụ khác cho nàng một hồi lâu Bách Hợp mới hồi phục tinh thần cung kính tiến lên nhận lấy lệnh bài
“Giờ đã đến Kim Đan kỳ tu tập kiếm thuật của lão phu cũng tính mai một” Lão giả ném một khối ngọc bài cho Bách Hợp hiệu nàng dán ngọc bài lên trán để xem lúc mới : “Lão phu vốn là kiếm tu tuy con là song linh căn thiên tư kém một chút nhưng thắng ở chăm chỉ đủ nghị lực tu kiếm đạo dù tư chất kém một chút nhưng nghị lực thể thiếu”
Bách Hợp dựa theo lời dặn của lão giả dán ngọc bài lên trán bên trong ghi nhiều thứ lộn xộn phần lớn đều là một ít giải thích của lão giả về kiếm thuật trong lòng Bách Hợp nhẹ nhàng thở lão giả chỉ kêu nàng đào một cái động phủ liền biến mất
Thật vất vả leo lên đến đỉnh núi kết quả gặp một vị sư phụ trách nhiệm như nếu Bách Hợp có thể cảm giác thực lực của lão giả khó lường thì chừng nàng đều đã cho rằng lão giả lừa gạt nàng Nàng tùy ý tìm một chỗ nghĩ đến lời lúc nãy trong ngọc bài thử dùng pháp lực thúc giục thành kiếm khí đào một cái hang tuy trông nhưng đủ để cung cấp cho cư trú và tu tập Bách Hợp cũng cảm thấy hài lòng
Nàng biết đã leo núi bao nhiêu năm nhưng lúc mái tóc vốn dĩ đã cắt ngắn của nàng dài cũng thấy đã qua lâu Trong ngọn núi linh khí nồng đậm mỗi ngày lão giả dạy nàng kiếm thuật ngay từ đầu Bách Hợp còn chút luống cuống tay chân những thứ lão giả dạy trong nội dung vở kịch của Hạ Bách Hợp đều từng xuất hiện nhưng hiệu quả vô cùng lớn Trước Bách Hợp từng tiếp xúc với Kiếm tu trong 50 năm ngắn ngủi mỗi ngày ngoại trừ tu tập kiếm đạo thời gian còn nàng đều dùng để đường núi nhiều lần Mấy chục năm trong nháy mắt liền qua thực lực của Bách Hợp đã trực tiếp đạt đến Kim Đan trung kỳ mà hơn nữa cho dù chính kiếm phôi làm pháp bảo bổn mạng nhưng tùy ý thể ngự vật đả thương thể tưởng tượng một khi nàng pháp bảo riêng của tình huống tâm linh tương thông với kiếm phôi của uy lực phi kiếm sẽ lớn đến cỡ nào
“Lão phu dạy con thêm 50 năm nữa 50 năm đầu con đã hiểu biết ít nhưng 50 năm con thể hiểu bao nhiêu liền hiểu bấy nhiêu” Sau khi lão giả xong lời này thì những thứ mà mỗi ngày dạy cho Bách Hợp quả nhiên cũng trở nên thâm ảo hơn Bách Hợp cũng mặc kệ thể hiểu nhưng nàng vẫn cố gắng ghi nhớ khi Tinh Thần lực dần dần cường đại trí nhớ của nàng cũng đã tăng trưởng theo một vài thứ lão giả dạy nàng mà nàng cũng hiểu liền cố gắng nhớ kỹ tự suy nghĩ nhiều lần
50 năm trong nháy mắt liền qua Bách Hợp cũng đã tiến Kim Đan hậu kỳ từ 10 năm lão giả dạy nàng gần trăm năm lúc triệu Bách Hợp đến mặt: “Lão phu thể thu một đồ nhi như con xem như là duyên Trước lão phu từng một khúc gỗ chứa Tiên Thiên Nguyên khí đã luyện hóa thành kiếm phôi chỉ tiếc vật đó thích hợp với lão phu con linh căn hệ Lôi trực tiếp lấy về làm pháp bảo bổn mạng ”
Bách Hợp lời của lão giả cũng ý cáo từ nàng dù hai danh nghĩa thầy trò đã sống cùng trăm năm Bách Hợp thế trong lòng cũng khỏi chút thương cảm: “Sư phụ bế quan ”
Người tu luyện bế quan quanh năm một lần là chính là ngàn năm chuyện mới lạ gì nếu lúc vì thu đồ thì chỉ sợ vị lão giả cũng sẽ xuất quan lúc ông bế quan gần 5000 năm trong tông ít từng đến tên của ông nhưng nhiều may mắn thấy ông tất cả đều cho rằng ông đã chết lúc ông bế quan lần gặp biết đã là năm nào tháng nào đây
Ánh mắt lão giả trở nên nhu hòa ông khẽ mỉm Bách Hợp nhẹ gật đầu: “Yên tâm sư phụ cũng bế quan sinh tử chỉ là tránh Thiên Lôi kiếp thôi con đã ở đây quá lâu cũng nên gặp các cảnh đời nếu như thế nào tránh tâm ma”
Kỳ thật cần lão giả khuyên bảo sớm muộn gì Bách Hợp cũng khỏi Vô Ngã Phong bên ngoài còn một Hạ Thiên Băng nàng báo thù rửa hận giúp nguyên chủ thì tất nhiên khả năng vĩnh viễn chỉ giam trong một nơi để tu luyện lúc nãy nàng chỉ là cảm thán mà thôi
Đến khi Bách Hợp khỏi Vô Ngã Phong thấy ngọn Vô Ngã Phong ẩn hư vô tiếp Bách Hợp khỏi thở dài
Ngoại trừ Vô Ngã Phong Vô Cực tông bảy tòa Đỉnh Phong đều tỏa sáng sừng sững chính giữa một nơi bằng phẳng để chưởng giáo chân nhân Huyền Âm Tử và trưởng lão chư Phong nghị sự Tàng Kinh các và Tàng Đan các thì lần lượt các ngọn núi khác biệt mà lần kiếm phôi Tiên Thiên Nguyên khí mà Bách Hợp lấy chính là ở Kiếm Phong trong Thất Phong Kiếm Phong là chưởng tòa trùng hợp là của vị sư tôn của thiên tài Diệp Vị Ương xưng một hai của Vô Cực tông trong mấy ngàn năm nay chưởng giáo chân nhân Huyền Âm Tử
Trong nội dung vở kịch Hạ Bách Hợp và Diệp Vị Ương đã từng xem như thanh mai trúc mã cùng tu luyện đến lớn kỳ thật trong nội dung vở kịch nàng thường đến Kiếm Phong chỉ là Diệp Vị Ương thèm để ý tới nàng mà thôi nhưng đường đến Kiếm Phong Hạ Bách Hợp cực kỳ quen thuộc gần như thể là nhắm mắt cũng thể dù lúc linh hồn trong thân thể thay đổi nhưng bản năng thân thể vẫn còn làm cho Bách Hợp tự chủ thẳng đến Kiếm Phong
Lúc Bách Hợp phục hồi tinh thần thì lưng đã thấm một tầng mồ hôi lạnh thân thể còn nguyên chủ khống chế nữa nhưng tình cảm mà nguyên chủ dành cho Diệp Vị Ương sâu đến như dù lúc Tinh Thần lực của đã tăng lên hơn 50 nhưng vẫn suýt nữa vấp ngã Cũng may nàng định đến Kiếm Phong kiếm phôi mà lúc sư tôn của nàng để trùng hợp đặt trong Kiếm Phong lần nàng lấy về
Bởi vì Bách Hợp còn pháp bảo bổn mạng lão giả cũng cho nàng bùa bảo vật dư thừa gì bởi cho dù thực lực của nàng đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ nhưng vẫn chỉ dựa chính đôi chân của tới Kiếm Phong Gặp ít mặc phục sức tông môn nhiều tử bình thường thấy Bách Hợp lẽ cảm thấy nàng lạ nên đều tò mò nàng chằm chằm thẳng đến khi Bách Hợp chân núi Kiếm Phong mới ngăn cản
“Đây là Kiếm Phong phận sự lung tung” Một tử nội môn mặc áo xanh nhạt cau mày ngăn cản Bách Hợp thấy nàng mặc một bộ vải thô bình thường tóc xõa tung lưng một bộ dáng luộm thuộm nghèo hèn tuy dung mạo xinh động lòng nhưng nữ tu trong tu tiên liền ít ai xí vì mấy tử thủ sơn căn bản sự xinh của cỗ thân thể Hạ Bách Hợp mê hoặc ngược là hiệu cho nàng lui xa
“Vâng mệnh gia sư đến Kiếm Phong tìm chưởng giáo chân nhân” Bách Hợp giải thích một câu Tên tử thủ sơn hai tiếng: “Lại đừng trách niệm tình đồng môn” Hắn bày tư thế chiến đấu lúc trong tay cũng đã cầm pháp quyết lên