Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 317
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 317 - Thiếu nữ cho cương thi ăn (4)
Cương thi dừng tiếp theo bắt đầu cào vách quan tài lúc móng tay của nó đã ngắn thế nhưng móng tay nghĩa là lực phá hoại của nó liền giảm nó cào vài cái đột nhiên phát một tiếng ‘Bụp’ nhỏ quan tài vốn đã cũ nát chớp mắt đã nó làm thủng một lỗ biến cố Bách Hợp và cương thi đều giật Bách Hợp nhịn dậy đẩy nắp quan tài quả nhiên liền thấy chỗ ngủ của một cái lỗ nhỏ bằng một đầu ngón tay nàng nhịn kéo tóc cương thi tức giận : “Đã bảo ngươi im lặng ngươi càng gây ồn ào giờ một cái quan tài cũ nát cũng ngủ ở Ngủ ở ”
“A ô ô a a a” Cương thi mở to đôi đỏ tươi da mặt cứng ngắc giật giật trong cổ họng phát âm thanh kỳ quái Dù bề ngoài của nó giống nữa thì thân thể đã xơ cứng ngàn năm là sự thật thể chối cãi lúc còn biết biết làm các biểu hiện linh hoạt tối đa chỉ thể phát một vài tiếng khiến cho hiểu mà thôi chính nó cũng chắc có thể hiểu rõ đó là ý gì vì thế Bách Hợp liền trực tiếp mặc kệ nàng đang nhảy khỏi quan tài xem thì tên cương thi vươn một tay bắt lấy nàng kéo về trong quan tài
“Im… A a ô a lặng” Tuy chính giữa xen lẫn một vài âm điệu kỳ quái mà chính hiểu nhưng Bách Hợp vẫn nó là ‘Im lặng’
Không biết bởi vì mấy năm nay sớm chiều sống chung với nó câu mà Bách Hợp nhiều nhất là ‘Im lặng’ mà lúc vô luận như thế nào Bách Hợp cũng đều cảm thấy nó đang kêu im lặng
“Im lặng” Trong lòng Bách Hợp ngạc nhiên một câu Cương thi mở to mắt nhanh cũng đáp nàng một câu: “Im a ô lặng”
Lần nó rõ hơn một chút nhưng vẫn tránh khỏi sẽ phát tiếng a a ô ô trong lòng Bách Hợp vui vẻ nhanh xác định sự thật rằng nó đang học theo trong lòng khỏi thở phào nhẹ nhõm
Nếu một cương thi tiến hóa đến tình trạng biết chuyện như liền chứng minh về nó chắc chắn sẽ năng lực giao tiếp nhất định nàng khỏi nhớ tới Dung Ly trong tình huống đánh tên cương thi hy vọng nó tổn thương như nếu thể dạy cho nó biết cách giao tiếp với thì và nó cùng sống như bạn bè hết cả đời giống như cùng với Dung Ly đây cũng tệ
Nghĩ như trong lòng Bách Hợp liền kích động nhịn một câu: “Im lặng”
“…” Cương thi nàng một cái giây tiếp theo xoay thân thể cứng ngắc của tuy một tay vẫn còn đặt nàng nhưng đầu quả nhiên im lặng
“…” Bách Hợp cố nén xúc động kéo tóc nó bắt nó đầu học với cũng nhịn bắt đầu bắt chước hành động cào vách quan tài mỗi ngày của tên cương thi
“Im a la lặng” Hành động lời của một một thi trong ngày thường lúc liền đảo ngược cương thi nhịn một hồi kéo tay Bách Hợp nó bắt đầu ồn ào: “Ô ô ô”
Đây là lời cố định của nó mỗi ngày lúc hy vọng Bách Hợp niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn Bách Hợp chú ý tới nhưng lâu dần liền hiểu lúc nó phát âm điệu cố định như là lúc hy vọng nàng niệm Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn Rõ ràng là một tên cương thi thích tâm pháp Đạo Môn Bách Hợp nhịn chút buồn đồng thời bởi vì hôm nay nó mở miệng chuyện nên tâm tình thật vì cũng kháng cự nhiều đương nhiên cũng là bởi vì nàng căn bản đối thủ của tên cương thi nên thức thời là trang tuấn kiệt trong miệng bắt đầu nhẹ giọng niệm lên
Tên cương thi còn mang dáng vẻ phản ngịch năm mươi năm nhanh liền trở nên yên tĩnh giống như một đứa trẻ trong quan tài quy về yên tĩnh
Trong miệng Bách Hợp ngừng niệm pháp quyết chính cũng từ từ bình tĩnh tâm pháp Đạo Môn thuần khiết lưu chuyển trong cơ thể nàng tẩy trừ cảm giác khó chịu mà âm khí mang cho nàng trong quan tài làm cho nàng vô ý thức đắm chìm trong tu luyện chú ý tới thân thể cương thi ngày thường còn chút cứng ngắc vô ý thức đầu nàng một cái
Đến hậu kỳ Hành Khí cho dù chỉ dựa hô hấp Bách Hợp cũng thể chuyên tâm tu hành nhưng bởi vì tâm pháp Đạo Môn trợ giúp nàng tu luyện nhanh hơn đạo sĩ bình thường nhiều nhưng nhanh nữa thì cũng vẫn nhanh bằng tên cương thi nghịch thiên ở bên cạnh
Thời hạn hai năm mà tên đạo sĩ trẻ đã lúc thoáng cái đã qua nhưng mấy thầy trò xuất hiện như đã trong lòng Bách Hợp một suy đoán hẳn là tên đạo sĩ trẻ cũng tiến Thai Tức kỳ khi chỉ bỏ hai năm như đã nghĩ bởi dám tới đánh chủ ý cương thi cho nên liền đến
Cái liền cho một một thi nhiều thời gian hơn trong hai tháng thân thể tên cương thi đã mềm làn da nó cũng giống như nữa mà đã là da đồng xương thiết tuy tỏa sáng nhưng giống như ngọc thạch cứng ngắc mà lạnh như băng gần đây thân thể của nó mềm mại hơn nhiều lúc ngón tay Bách Hợp chọc vậy mà có thể lún xuống thật mềm tuy cũng độ ấm nhưng điều đã đủ để nàng kinh ngạc thậm chí biểu hiện mặt của tên cương thi cũng phong phú hơn một ít từ ngữ càng nhiều hơn chỉ biết ‘A a ô ô’ lúc nó học hai từ ‘Im lặng’ cùng với ‘Thiên Địa’ thường dùng để kêu Bách Hợp để đạo thuật Khởi Nguyên của Thiên Địa môn từ trong miệng Bách Hợp
Mái tóc đen bù xù của nó lúc đã mềm mại xõa tung trong quan tài lúc đôi mắt đỏ như máu đang từ từ biến thành màu vàng cam thì chung bộ dáng của nó cũng vài phần tuấn tú hơn nữa dung mạo còn giống như đã từng quen biết
“Ngươi ” Bách Hợp ngoài phơi trăng với nó nữa khi niệm chán Đạo Đức Kinh của Thiên Địa môn thì cũng sẽ dạy nó làm một vài động tác mà con làm tỷ như giận … Nếu đúng lúc tâm tình nó sẽ cho Bách Hợp một chút mặt mũi học hình dáng nhưng hết lần tới lần khác cảm xúc đều đạt tới đáy mắt đôi mắt đang ngày càng trở nên vàng lấp lánh vẫn lạnh băng như cho dù nó học biểu tình của con vô cùng xảo diệu và giống hệt như thật nữa nhưng chỉ cần kêu thần thái trong đôi mắt của nó dù chú ý màu sắc đôi mắt của nó thì cũng thể biết rõ nó bình thường
Hôm nay lẽ tâm tình tên cương thi khá lúc Bách Hợp kêu nó nó vậy mà nhếch nhếch miệng lộ một hàm răng trắng như tuyết biết vì tên cương thi hút máu cho tới nay chỉ dựa hấp thu ánh trăng để tu luyện mà hàm răng nó trắng như tuyết cũng mùi tanh hôi ngược theo nó ngày càng trở nên giống con còn một mùi hương cỏ cây trong núi rừng cũng khó ngửi nếu xem nhẹ sự thật nó là một tên cương thi thì kỳ thật Bách Hợp cũng ghét nó thậm chí càng ngày càng sợ nó
“Ngươi ” Nó nhếch miệng xong nhanh từ bộ dáng như dánh mặt trời khiến cho kinh diễm nãy khi lãnh đạm mặt biểu tình ngược cũng bắt chước bộ dáng của Bách Hợp kêu nàng Khóe miệng Bách Hợp cong cong nụ của nàng là từ trong mắt lan tỏa đến bốn phía gương mặt tuy lúc tóc nàng đã dài xõa tung ở che khuất gương mặt vốn đã nhỏ nhắn của nàng thế nhưng chắc bởi vì nàng luyện Đạo Môn tâm pháp chính tông nên lúc rộ lên nàng mang đến cho khác một loại cảm giác cực kỳ ấm áp cương thi vô ý thức tới gần nàng trong đôi mắt màu vàng cam lộ vài phần nghi hoặc
“…” Nó duỗi ngón tay trắng nõn như ngọc chỉ chỉ mắt của Bách Hợp Bách Hợp hiểu nó ý gì cũng duỗi ngón tay chỉ mắt của nó hành động nó coi là khiêu khích khiến nó cảm thấy khó chịu trong miệng phát âm thanh ‘Ô ô’ như đang cảnh cáo còn thở giống như con nữa mà lộ vài phần tựa như dã thú
“Mắt” Bách Hợp dời tay càng sống chung với tên cương thi lâu nàng phát hiện nó thương tổn dù khi chủ động đưa tới nó cũng sẽ theo bản năng tránh Bách Hợp cảm thấy đây là bởi vì cái Lời chúc phúc của Thi Vương mà lúc Dung Ly đã cho cho nên khiến cho cương thi có khả năng xem thành đồng loại sẽ thương hại nàng Nàng nâng mặt cương thi kéo nó gần da của nó ngày càng mềm mại gần như khác gì con lúc cảm giác khác khống chế khiến nó vô cùng bất an bởi ánh mắt của nó càng hiện thêm vài phần cảnh giác giống như một con dã thú trêu chọc râu chút khó chịu chút bối rối biết làm
“Mắt” Bách Hợp chỉ mắt của nó nó cũng còn sợ hãi nữa với tên cương thi đừng da của nó mềm màu mắt đang thay đổi nhưng kỳ thật đôi mắt và làn da đều nhược điểm của nó nhược điểm của nó ở mắt mà có lẽ là ở chỗ nào đó nó bảo vệ nghiêm ngặt Lúc Bách Hợp chỉ mắt của nó thậm chí mắt nó cũng chớp chỉ vô ý thức hoang mang: “Mắt”
Bách Hợp nhẹ gật đầu chân thành : “”
“” Nó cũng học theo ngữ khí chuyện càng ngày càng lưu loát
“Miệng” Bách Hợp chuyển từ mắt của nó xuống chỉ nó nhận biết mũi so sánh với mũi của chỉ miệng của nó cũng há miệng theo ‘Miệng’ cử động như hình như khiến tên cương thi hứng thú nhanh trong mắt nó đã ánh sáng lúc học chuyện cũng còn tình nguyện như ban đầu nữa khi nó tiến giai đoạn phi thi trí lực đã tiến bộ hơn hết sức rõ ràng tuy đến trình độ của trưởng thành chân chính nhưng tuyệt đối có thể ngang bằng với một đứa trẻ mười tuổi
Trước nó chỉ là học mà thôi lúc khi hứng thú chỉ trong nửa ngày nó đã học nhận biết mắt mũi thậm chí còn thể làm thấy liền quên Đợi đến khi Bách Hợp đã chỉ hết cả từ xuống cả bàn chân và ngón tay cũng bỏ sót hỏi nó mũi ở nó liền chỉ chuẩn xác sai chút nào
Trong thời gian kế tiếp ngoại trừ mỗi khẽ niệm đạo thuật cương thi bắt đầu hứng thú với một chuyện cứ quấn quít lấy Bách Hợp dạy chuyện từ ngữ mà nó học mỗi ngày càng nhiều đã thể giao tiếp đơn giản với Bách Hợp dù khi nó biểu đạt ý tứ cũng trọn vẹn nhưng trong vòng gần hai tháng ngắn ngủn nó xác thực đã học chuyện