Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 249
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 249 - Đôi tình nhân giang hồ Nghĩa hiệp 6
Địa thế ở trong núi hiểm yếu quan trọng nhất là Tống Ngũ Lang vô cùng quen thuộc với ngọn núi vì đã ẩn núp ngay khi nếu như còn tiếp tục phái tới lục soát thì thể cuối cùng cũng sẽ rơi kết cục tốn công vô ích để cho đám chạy trốn mất mà thôi
Tần Cống nghiêng ở trong xe Bách Hợp ở phía trong xe ngoại trừ chiếc bàn nhỏ thì cũng chỉ còn một chiếc giường rộng vì thể cạnh Hai lúc do gần trong mắt Tần Cống thỉnh thoảng hiện lên một tia phức tạp đáng tiếc là Bách Hợp cũng chú ý đến “ Đại ca đã tìm tung tích đám Tú Tú thất lạc ”
“Ừ” Tần Cống thuận tay cầm lấy một bên tóc của nàng đang thả xuống giường thưởng thức mấy ngày qua nàng khôi mục cách ăn mặc của cô nương lập gia đình mái tóc lúc đang xõa xuống chất tóc tuy là tuy rằng từ khi tiến phủ Quốc Công về đã cho điều dưỡng thân thể cho Bách Hợp công hiệu ban đầu cũng nhưng tới mức biến hóa nghiêng trời lệch đất sờ ở tay vẫn cảm giác khô vàng Mặc dù như nhưng Tần Cống vẫn ghét bỏ ngược nắm thật chặt ở trong tay chịu buông một lúc lâu tới khi Bách Hợp cũng cảm thấy điều gì đúng thì mới lười biếng một câu “ phóng hỏa đốt núi bọn họ cuối cùng cũng sẽ ngoài”
Một câu đã hấp dẫn sự chú ý của Bách Hợp đối với chuyện nắm tóc buông cũng cảm thấy cổ quái như lúc nữa
Người bên ngoài liền trả lời “” đó xuống lấy đuốc nhanh
“Chuyện ở đây tóc của vẫn nên búi lên ” Âm thanh lười biếng của Tần Cống truyền tới lúc chỉ phụ nhân lập gia đình xong mới thể búi tóc Bách Hợp suy nghĩ một chút thân thể đúng là đã lập gia đình lúc nàng búi tóc chẳng qua là cảm thấy phiền toái mà thôi lúc Tần Cống như nàng cũng cảm thấy gì đồng ý vì liền gật đầu
Sương mù chậm rãi tan lúc đang là giữa mùa đông là thời điểm trời khô vật hanh cẩn thận củi lửa nhiều bụi cỏ khô vàng ở núi gặp lửa liền cháy lên tuy mấy ngọn cây chồng chất lớp tuyết dày trong lúc nhất thời đốt cháy chẳng qua là khói dầy đặc ở bên cũng làm cho khó mà chịu mọi liền bịt kín mũi của
Cho dù là Tần Cống để cho đánh xe ngựa chạy lui về xa tới mấy chục trượng vẫn thể cảm thấy mùi khói sặc sụa
Các thôn dân đuổi khỏi nhà tạm thời ở một bên đều mang theo vẻ mặt thấp thỏm lo âu tình huống như thế trong núi lúc đầu còn động tĩnh nhưng thời gian dài cũng thể nào chịu hơn nữa Lý thị lớn tuổi khói hun liền chảy nước mắt nước mũi vội vàng hấp tấp chạy ngoài
Mục tiêu xuất hiện Tần Cống một bên để cho dập lửa một đám thân vệ gia đinh chạy tới vây quanh đám Tống Ngũ Lang
“Tần tặc Nạp mạng ” Một tiếng kêu bên là Dương Tú Tú mặc y phục màu đen cùng với Tống Ngũ Lang đang thay nàng mở đường đang đánh về phía Tần Cống ở bên tuy Tống Ngũ Lang thân thủ bất phàm là trời sinh thần lực nhưng loạn quyền đánh chết lão sư dùng một địch mười thì thể nhưng nếu dùng một địch trăm thì hiện tại còn khoa trương một chút chính vì nên nhanh đã trọng thương miệng phun máu tươi xung quanh vây
Lý thị thấp thỏm lo âu bắt giữ hai tay ở một bên thấy tình cảnh nhi tử thương thì tròng mắt như nứt trong miệng thất thanh rống lên Dương Tú Tú đầu thoáng qua mím môi mặt lộ vẻ bi tráng: “Ngũ Ca cố chống đỡ cứu ” Lời của nàng buột khỏi miệng thì trong mắt Tống Ngũ Lang cũng hiện lên mấy phần thần thái cũng biết thân lấy khí lực ở thế nhưng thoáng cái liền đẩy đao gác ở cổ chạy vội về phía Dương Tú Tú
Người Tần Cống mang tới một bộ phận bắt một bộ phận để dập lửa lúc bên cạnh cũng giữ bao nhiêu trong mắt Dương Tú Tú hiện lên vẻ vui mừng tự cho là cơ hội mà lao tới bay nhào lên xe ngựa nàng đầu tiên thấy chính là Bách Hợp đang ở phía Tần Cống lúc liền hoảng sợ thể tin tay cầm trường kiếm thoáng run lên một chút kịp thấy Tần Cống đang nửa ở phía giường êm thất thanh thét chói tai “ Không cô đã chết ”
Bách Hợp hướng về phía nàng tươi chút nghĩ ngợi liền dùng hết bộ sức mạnh duỗi thẳng chân đá về phía nàng “ Nên chết chính là ngươi”
Có lẽ là do thấy một nghĩ rằng đã chết xuất hiện ở mặt Dương Tú Tú quá mức hoảng sợ nàng vốn võ nghệ cao cường Bách Hợp đã phế sạch võ công hẳn là đối thủ của nàng nhưng nàng giật một cước thế nhưng thể trốn ngửa mặt lên trời từ xe ngựa ngã xuống Bách Hợp chỉ “a” một tiếng sắc mặt Dương Tú Tú trong nháy mắt trắng bệch nàng dậy ôm bụng vô lực ngã xuống một bộ áo đen giống như dòng nước ấm thấm ướt thân vệ bảo vệ cho Tần Cống nhanh vây bắt nàng
“Ta bụng của đau quá……” Dương Tú Tú gắt gao cắn môi trán hiện từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu tương binh lĩnh cũng chút nào thương hương tiếc ngọc đem khăn che mặt của nàng giật xuống lực đạo thô lỗ của mọi khuôn mặt Dương Tú Tú vốn xinh đã cào mấy vết máu vốn là nàng giống như đang đau bụng vẻ mặt liền sưng lên lúc thoạt càng chật vật chịu nổi nàng gắt gao ôm bụng máu tươi ở phía tuôn càng nhiều Bách Hợp ngoái đầu nhịn liền lạnh một tiếng:
“A đây là là mang thai chứ” Mình thương nặng sinh tử biết thì đã chính bản thân Tống Ngũ Lang bỏ nhưng Tống Ngũ Lang thế nhưng cùng với Dương Tú Tú tự định chung thân làm chuyện cẩu thả quả thực là so với nội dung ở bên trong vở kịch còn làm cho buồn nôn hơn
Nếu như Dương Tú Tú thực sự mang thai mới một cước của đạp nàng xuống thì lúc chắc làm cho nàng ăn đủ đau khổ nguyên nội dung trong vở lịch là khi Bách Hợp đẻ non cũng đau nhức giống như để cho thân thể còn chút sợ bởi vì Bách Hợp tự chủ run run lên hai cái tiếp theo một chút mừng như điên xông lên ở trong lòng những cảm giác cũng thuộc về nàng vì Bách Hợp liền nhịn xuống mạnh mẽ áp chế cảm giác sảng khoái đột nhiên xuất hiện xuống
“Ta mang thai” Dương Tú Tú câu thì sắc mặt khỏi càng thêm trắng bệch một đôi con làm sợ tới mức run run nàng theo bản năng đưa tay giữ chặt lấy bụng ô ô lên: “Cứu cứu cứu cứu con của ……”
Tính toán thời gian Bách Hợp thương cho tới dưỡng dương đến bây giờ nhiều nhất quá nửa tháng Dương Tú Tú thế nhưng bầu thể thấy Tống Ngũ Lang trong lúc nàng đang sinh tử biết liền cùng ả quấn lấy Bách Hợp nghĩ tới đây thì khỏi chút đồng tình với nguyên chủ đối với Dương Tú Tú càng thêm thể cho dù lúc thấy nàng thể động thai khí nhưng Bách Hợp thoáng qua vẫn đầu lần nữa trong xe ngựa
“Cứu cứu ……” Dương Tú Tú hét lên nhưng cứu nàng trực tiếp đem nàng kéo mang Tống Ngũ Lang vốn là tới cứu nàng nhưng Lý thị hét lên một tiếng: “Ngũ Lang lưu núi xanh lo gì củi đốt” Nàng hô xong lời Tống Ngũ Lang giống như nổi điên chạy
“Được mèo vờn chuột thoáng cái đã giết chết cũng thú vị để ” Con ngươi Tần Cống chợt lóe lên bóng lưng Tống Ngũ Lang chạy trốn lạnh lung cong khóe môi
Trở bên trong Tần phủ Tần Cống để cho dán cáo thị đuổi bắt Tống Ngũ Lang mà ở trong địa lao Lý thị kêu trời trách đất bụng Dương Tú Tú đang máu chảy ngừng nghĩ tới trong bụng của nàng đã mang xương thịt của Tống gia nhưng cứ như rơi mất trong nhất thời tim như đao cắt
“Đại nương hình như con con thấy tỷ tỷ……” Dương Tú Tú hít khí lạnh trong bụng đau đớn làm cho nàng lúc cảm giác như nửa chết lặng đáng tiếc là ở trong địa lao âm lãnh cũng ai thể tới giải cứu nàng
Lý thị thấy khuôn mặt nàng trắng bệch một tia huyết sắc trán của nàng đã chảy đầy mồ hôi lúc đã thấm ướt hết đầu tóc khỏi nắm chặt tay của Dương Tú Tú khúc gật đầu : “Ta biết biết” Lý thị cho là Dương Tú Tú sắp chết cho nên mới thấy chị ruột ở Dương gia của nàng mà thôi nhưng mọi dương gia đều xử trảm ở trong mắt Lý thị thấy là Dương Tú Tú lúc thấy tỷ tỷ của nàng cũng là điềm may mắn gì
“Con nhịn một chút nhanh Ngũ Lang sẽ tới cứu chúng ……” Lý thị an ủi mấy câu nước mắt chảy vốn là làm cho Dương Tú Tú tỉnh một chút Dương Tú Tú cũng gia nước mắt mỗi một câu của nàng đều thở một cũng giống như động tác ở bụng của đau đớn kịch liệt nàng cắn chặt răng cứng ngắc : “Đại nương là là Lưu Bách Hợp là thê tử của Ngũ Ca con thấy nàng……”
Lý thị đang lời của Dương Tú Tú khỏi ngừng : “Lưu thị Con thấy nàng Nàng là đã chết ”
Dương Tú Tú vốn cũng cho là nàng đã chết cũng chính bởi vì như thế nên hôm nay lúc nàng ám sát Tần Cống thấy nàng hảo tổn hao gì xuất hiện ở mặt nàng nàng tình trạng hoảng sợ mới thể Bách Hợp đá xuống xe vì mà động thai khí hiện tại thể ngay cả tính mạng đều thể bảo vệ nữa
Nghĩ tới đây trong mắt Dương Tú Tú khỏi lộ mấy phần oán hận : “Con cũng cho là nàng đã chết nhưng mà đại nương hôm nay thật sự con đã gặp nàng bụng của con chính là do nàng ban tặng”
Lúc trong đại lao tràn đầy mùi máu tươi hơn nữa ánh sáng mờ mờ vì bốn phía càng lộ vẻ u ám Dương Tú Tú còn nàng thấy chết Lý thị chỉ sợ tự nhân là đang nghiêm chỉnh cũng khỏi cảm thấy lạnh sống lưng chút mao cốt tủng thiên : “Con con thật sự đã gặp nàng ”
“Chẳng lẽ nàng chẳng lẽ nàng chết nhắm mắt nên trở tìm con” Lý thị tới đây thì theo bản năng liền xuống bụng Dương Tú Tú một cái trong lòng suy đoán Bách Hợp đã chết nhưng cam lòng để cho Dương Tú Tú cùng với Tống Ngũ Lang ở chung một chỗ cho nên lúc mới hóa thành oan hồn tới tìm nàng để báo thù Lý thị nghĩ tới đây thì vỗ bắp đùi kêu la: “Oan nghiệt a”
Thê tử nhà khi chết trừ con gái ở ngoài thì nam nhân thay vợ cưới thủ thân nửa năm đây là quy định bất thành văn của vương triều chính là nam nhân nhà giàu nhiều nhất cũng chỉ cưng chiều tiểu đạo lý nhanh liền tái giá ở mặt một chút thì Lý thị cũng quả thật cảm giác là mẫu tử làm chút đúng ở thời điểm khẩn cấp lúc ở tình huống như bà cũng hi vọng Dương Tú Tú thể thay nhi tử sớm để hương khói cho nên mới để cho hai làm lễ bái đường đơn giản nàng thật cũng nghĩ tới Bách Hợp đã chết