Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 242
Beta: Sakura
“Đường Ân như quá là nhanh em vẫn chuẩn xong” Bách Hợp cảm thấy đau đầu cô thử nghĩ giảng đạo lý với Đường Ân nhưng thấy căn bản ý nhiều lời với chỉ về phía cô trong tay cầm sườn xám nụ mặt kỳ lạ: “Tôi đợi ngày nhiều năm ” Anh ý vị thâm trường một câu Bách Hợp vội vàng lắc đầu: “Em biết thế nhưng mà cho em chút thời gian nữa…” Cô mới nhiệm vụ cho dù Đường Ân đó đợi Ôn Bách Hợp hơn mười năm thế nhưng mà cô mấy ngày nếu như đối tượng của nhiệm vụ là Đường Ân cũng nhưng lúc cô còn rõ đối tượng của nhiệm vụ đã Đường Ân bắt chọn lựa
Vốn dĩ chọn lựa cũng nhưng quan trọng là cảm giác mà Đường Ân cho cô khiến cô bất an vì đối với nhiệm vụ lần trong lòng cô khó tránh khỏi chút kháng cự
Thấy vẻ mặt thấp thỏm lo âu của cô Đường Ân chỉ khẽ lên tiếng Anh dễ dàng kéo Bách Hợp kiềm chế trong ngực đưa tay kéo khóa áo lưng cô Đồ hôm nay Bách Hợp mặc chính là váy liền áo khóa kéo phía váy kín thân ai ngờ lúc mới biết là sách lược sai lầm váy kéo tay Đường Ân chỉ khẽ đẩy bờ vai cô cái váy đã rơi thẳng xuống mặt đất
Hai tay của Bách Hợp theo bản năng ôm ngực định xổm mặt đất nhưng Đường Ân mặc bộ sườn xám cô ý chiếm tiện nghi của cô ngược để cô mặc ngón tay mới bắt đầu linh hoạt cài khuy áo ngực cô
Anh cài từ lên đây là sườn xám phục cổ khuya cài đó ít Đường Ân khóe miệng nhếch lên tâm tình Mãi đến cùng lúc tay chạm đến khuy áo ở cổ cách ngày càng gần Bách Hợp chỉ thấy trong mắt là vẻ mặt bối rối của cuối cùng ngã trong lồng ngực của
Bờ môi dao động chỗ cổ cô mang theo chút đau đớn và ngứa mái tóc dài của cô ngón tay linh hoạt của Đường Ân xen kẽ quấn chặt ở đầu ngón tay Bách Hợp càng ngày càng cảm thấy bất thường Tình huống quá chân thực nếu là nhất định Lý Duyên Tỷ biện pháp mang cô thế nhưng mà lúc Lý Duyên Ty động tĩnh lúc khi cô thành nhiệm vụ Diệp Xung Cẩn đã từng đã đồng ý với cô là sẽ để linh hồn cô rời khỏi thân thể trong các nhiệm vụ thân mật
Nghĩ tới Diệp Xung Cẩn cả Bách Hợp bỗng giống như điện giật cô suýt nữa hét lên Cô nhớ trong nhiệm vụ lần đó khi Mã Dung chết Diệp Xung Cẩn nắm quyền phủ đại soái giành lấy địa vị của Diệp Khai Lương trở thành đại soái tiệc chúc mừng ngày đó thứ mà bảo khác đưa tới cho cô chính là bộ sườn xám đỏ rực như
Lúc Bách Hợp quan tâm chuyện nhỏ như suy cho cùng thì Mã Dung chết nhiệm vụ thành cô căn bản nghĩ nhiều như nếu hôm nay đột nhiên thấy bộ sườn xám quen mắt nếu nghĩ Lý Duyên Tỷ lần đó đã đồng ý giúp đỡ cô cô thể nhớ chuyện
Không biết chuyện gì xảy Bách Hợp đột nhiên nhớ hơn năm mươi năm ở thế giới nhiệm vụ lúc cô rời xa Diệp Xung Cẩn Diệp Xung Cẩn nắm lấy cô đã từng một câu kỳ lạ bên tai cô biết làm cách nào giam cầm linh hồn cô khiến cô gian cảm giác lạnh lẽo chạy thẳng từ lòng bàn chân cô lên khiến cả cô cứng nhắc
Lúc nụ hôn lần nữa rơi xuống bên má cô Bách Hợp chỉ cảm thấy trái tim lạnh lẽo
“Không khả năng…” Môi cô run rẩy nụ hôn của Đường Ân ấn chặt bên mặt cô thấy bộ dạng đáng thương như chim cút hoảng sợ lúc của cô cuối cùng Đường Ân kiêng nể gì cả nở nụ : “Không khả năng Cái gì khả năng cô gái của tiểu Hợp của là … bà xã của ” Giọng dịu dàng giống như ngậm đường ở bên miệng giàu tình cảm mà du dương nhưng lúc thấu suy nghĩ của Bách Hợp khiến hai chân cô run rẩy hơn
“Lý Duyên Tỷ Lý Duyên Tỷ…” Bách Hợp theo bản năng cảm thấy nhiệm vụ bất thường lần khả năng cô thành vẻ mặt của Đường Ân nguy hiểm đến mức đáng sợ lần thể thành nhiệm vụ cô tình nguyện bắt đầu đầu cô đồng ý cho dù là giúp Lý Duyên Tỷ làm nhiều nhiệm vụ để đền bù cho lần thất bại của cô chỉ hi vọng Lý Duyên Tỷ thể cho cô cơ hội
Thỉnh thoảng cô gọi Lý Duyên Tỷ gần như đều xuất hiện nhưng lần trả lời cô lúc thỉnh thoảng cũng biến mất nhưng trong chuyện đã đồng ý với cô chắc chắn sẽ đổi ý Bách Hợp cắn chặt môi cho dù lúc trong gian truyền đến tiếng trả lời nhưng trong lòng cô vẫn ngừng gọi tên
Cánh tay rắn chắc quấn lấy eo cô sức lực lớn đến mức giống như bẻ gãy cô giống như ghìm cô trong ngực giọng Đường Ân trầm thấp mang theo sự vui vẻ ôm cô từ từ phía ngón tay bắt đầu từ tốn nhưng cố ý giày vò cởi khuy áo cài cho cô
“Tôi đợi lâu như tìm nhiều năm như cuối cùng cũng bắt ” Lúc những giọng trầm xuống cho dù lúc Bách Hợp thấy vẻ mặt của cũng thể tưởng tượng sự dịu dàng nhưng mang theo sự tàn nhẫn khuôn mặt giống như lúc cho dù là đã trải qua nhiều nhiệm vụ nhưng bây giờ nhớ tới vẻ mặt của Diệp Xung Cẩn ngoại trừ sợ hãi vẫn là chỉ là sợ hãi
“Anh đang gì em hiểu” Bách Hợp gượng hai tiếng giọng khàn trong gian Lý Duyên Tỷ trả lời lúc cô chỉ thể làm Đường Ân bình tĩnh dù những điều có khả năng chỉ là bản thân cô dọa mà thôi thật hề Diệp Xung Cẩn sườn xám chỉ là trùng hợp dù cô đã trải qua nhiều nhiệm vụ như đời việc trùng hợp cũng gì lạ
Trong lòng Bách Hợp sức an ủi nuốt nước miếng yết hầu vẫn khô khốc chịu đựng cô nở nụ nhưng căn bản nổi sửa sang dung nhan trong gương đó là khuôn mặt trắng bệch lưng Đường Ân ôm lấy cô cúi thấp đầu thâm tình cô chỉ là nụ bên khóe miệng mang theo sự tàn ác khát máu
“Thích ở đây Cũng em nhớ kỹ đàn ông của em là ” Đường Ân khẽ tiếng bộ ngực dính sát lưng Bách Hợp kẽ hở: “Tuy là dáng vẻ lúc thế nhưng mà chỉ cần là em cũng cuối cùng một ngày vẫn thể túm em cô nương nghịch ngợm” Anh xong Bách Hợp mở trừng hai mắt đưa tay sờ đỉnh đầu cô bắt đầu tự cởi cúc áo sơ mi của Một tay túm Bách Hợp để phòng cô chạy trốn một tay chậm rãi cởi áo sơ mi động tác chậm như vô cùng giày vò khác
“ đợi đến mức kiên nhẫn nữa em biết Luôn dõi theo một vài cô gái tên Bách Hợp mỗi một lần đều coi giữ xem họ là bảo tàng bí mật có thể mở chỉ cần kêu một tiếng ‘vừng ơi mở ’ cảm thấy sẽ tìm em thế nhưng mà mệt ” Anh mỉm động tác nhanh chậm ngoại trừ khóe mắt lóe lên ánh mắt nguy hiểm vẻ mặt dịu dàng và thân thiết giống như đang trò chuyện thoải mái với Bách Hợp: “Tôi phiền chán coi giữ những giống tên đó nhưng cuối cùng vẫn tìm đúng ”
Anh thở dài một giống như chỉ mỉm ngược thoải mái tiếng: “Trời phụ lòng cho dù khác giấu em một lần nữa nhưng chỉ cần … Vẫn cảm nhận tìm em”
“Không rời bỏ một lần nữa” Đường Ân giống như thần kinh mới còn lớn ngay đó khuông mặt tuấn tú bỗng trở nên u ám chen chân câu đầu cái ghế tới ấn Bách Hợp xuống duỗi chân ngăn ở eo bụng cô sức lực lớn đến mức khiến cô chịu đựng nhưng cũng nhỏ khiến Bách Hợp thể xoay
Chiếc sườn xám mới mặc lên lúc Đường Ân vén lên đúng lúc tay cô trói buộc lộ da thịt trắng nõn lóng lánh xinh tư thế chịu sự chế ngự của khác và quần áo dần dần cởi hết khiến Bách Hợp bắt đầu hoảng hốt hơn nữa giữ bình tĩnh sức liều mạng giãy dụa nhưng thoát khỏi sự áp chế của Đường Ân
“Đường Ân chuyện từ từ bây giờ vẫn đang trong phòng làm việc của ” Bách Hợp nhận hồi đáp của Lý Duyên Tỷ lúc áp lực quần áo chỉnh tề nhất là suy đoán đáng tin trong lòng cô cùng với vẻ mặt càng ngày càng lạnh lùng của Đường Ân sự thay đổi bắt đầu rõ ràng lên cô làm nhiều nhiệm vụ như từ sự thấp thỏm lo âu lúc mới bắt đầu vẻ bình tĩnh tự nhiên tình huống nào cô gặp nhưng cho dù áp lực nhiều hơn nữa cũng đến mức khiến cô cảm thấy là bất lực như thế
“Không ngoan ngoãn” Đường Ân chớp mắt áo sơ mi nhanh ném sang một bên bụng sáu múi đường cong cơ bắp trong thở mang theo sự mỹ cảm như con báo hoang dã ngủ đông đang giữ sức chờ thời cơ hành động khiến con mồi thể phản kích móng vuốt sắc bén
“Bây giờ chấp nhận chẳng lẽ đợi Lưu Viễn Tề tới” Đường Ân giống như kể chuyện đôi mắt bình thường khiến khác thể đoán cong lên trong mắt lóe lên ánh sáng: “Hay là mà e chờ đợi chính là Đáng tiếc trong lúc nhất thời tới ah có thể cảm nhận hiện tại càng ngày ngày càng mạnh càng ngày càng độc lập cho dù là…” Đường Ân còn dứt lời bỗng nhiên ngay lúc đó Bách Hợp cảm giác nhẹ chợt nhẹ linh hồn bắt đầu bay
“Xảy vài điều bất ngờ” Giọng lạnh lùng của Lý Duyên Tỉ vang lên tuy giọng điệu bình tĩnh nhưng Bách Hợp vẫn sự mệt mỏi cất giấu trong đó: “Nhiệm vụ lần xuất hiện vài việc bất ngờ cho cô hoảng sợ”