Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 241
“Còn chuyện khác ” Đường Ân cau mày Lưu Viễn Tề cũng là cao gầy nhưng lúc bên cạnh Đường Ân vẻ thấp hơn thật hai bọn họ chênh lệch nhiều lắm nhưng bởi vì Đường Ân mặc áo sơ mi lộ rõ vẻ gầy gò cho cảm giác cao hơn Lưu Viễn Tề nhiều lúc vẻ mặt tức giận mà uy nghiêm khiến Lưu Viễn Tề kềm chế rụt bả vai lắc đầu
Đường Ân kéo Bách Hợp “xin ” dẫn lúc Bách Hợp đầu thấy vẻ mặt che giấu sự thất vọng của Lưu Viễn Tề trong lòng hiểu nhiệm vụ lần quan hệ với Lưu Viễn Tề thể là chút khó khăn
Tuy rộng lượng nhưng tình huống đã bạn trai để tiếp nhận một lần nữa cũng chuyện dễ dàng tính cách như lúc khi đã nhận định một việc để thay đổi là vô cùng khó khăn
Hai về chiếc xe đỗ bên cạnh Đường Ân mở cửa xe để Bách Hợp lên thì lau mặt trong mắt lộ tơ máu vài giây mới vòng qua bên cạnh kéo cửa xe lên xe khi lên xe thấy bộ dạng ngẩn của Bách Hợp thể chịu đựng Duỗi tay kéo cô trong lòng Giọng khàn khàn:
“Hắn điểm nào hấp dẫn em Khiến em rõ ràng thích vẫn nhiều như ” Trong giọng của mang chút mỉa mai và bi thương sự u ám trong mắt khiến thấu ném kính mắt sang bên cạnh vẻ mặt chút nguy hiểm ngón tay khẽ vuốt mặt Bách Hợp giống như đang vuốt ve đồ vật quý giá dễ vỡ trong nụ phức tạp khóe miệng để lộ sự cay đắng:
“Thật vất vả đợi tới bây giờ Cho dù là tự gây nghiệt Bách Hợp em cũng đừng nghĩ khiến buông tay em là của là cũng thế mặc kệ em biến thành hình dáng gì mặc kệ trong lòng em nghĩ gì” Người Đường Ân nhích gần lúc khuôn mặt gần kề cho Bách Hợp một cảm giác bức bách vô cùng nặng nề thần sắc trong đôi mắt khiến thể thấu Giống như mực đặc đen Sâu thấy đáy lộ vẻ sắc sảo khiến khác dám thẳng
Bách Hợp đột nhiên cảm giác sợ hãi trói buộc trong ký ức mơ hồ loại cảm giác giống như đã từng trói buộc sít ngay cả linh hồn bản thân cô tưởng là tự do cũng giống như trói buộc khiến mặt cô khỏi cứng đờ cúi đầu xuống trong lòng hoảng sợ Trong câu chuyện Đường Ân loại tình cảm luôn lãnh đạm với Ôn Bách Hợp mang theo sự dung túng và ân cần nhưng đối với việc Ôn Bách Hợp ở cùng ai quan tâm giống như ngoài cuộc thờ ơ lạnh nhạt giống như trong tình tiết và nhân vật trong phim điện ảnh thỉnh thoảng cho Ôn Bách Hợp sự dịu dàng gần gũi thật cũng bao nhiêu cảm xúc trong đó
Không biết vì bây giờ đột nhiên thay đổi Bách Hợp theo bản năng gọi Lý Duyên Tỷ hỏi một chút tình huống lần nhưng cũng cảm giác trả lời cô xuất hiện giống như mất liên lạc với Lý Duyên Tỷ loại cảm giác an khiến cả Bách Hợp cứng đờ cô cảm nhận tay Đường Ân đang siết chặt eo cô sức lực mạnh đến kinh giống như bẻ gẫy eo cô mắt ửng đỏ vẻ mặt dữ tợn nhưng giống như sợ Bách Hợp thấy như chỉ một lát đã đặt mặt Bách Hợp ở ngực
Sau câu Bách Hợp là của Đường Ân dường như thay đổi quan tâm Ôn Bách Hợp nhưng thái độ thân lần nữa mua một phòng trong tiểu khu cũng chuyển đồ đạc của tới chỉ làm hàng xóm của Bách Hợp ngược thật sự chuyển đồ của Bách Hợp tới lúc Bách Hợp đang kháng nghị thì dùng ánh mắt mang ý tứ sâu xa chằm chằm Bách Hợp khiến Bách Hợp sởn hết cả gai ốc nhưng đối với sự cường thế của trong lúc nhất thời biện pháp nào cả
Nếu ở tình huống thực lực và địa vị của hai tương đươg đương nhiên cô khác quản chế nhưng lúc mới bước nhiệm vụ đã phát hiện mọi thứ đều bằng cho dù cảm thấy Đường Ân nguy hiểm nữa bản năng cách xa một chút nhưng mà lực bất tòng tâm (khả năng đủ để thực hiện điều mong )
Nhiệm vụ lần Lưu Viễn Tề đã cách cô càng ngày càng xa mãi đến nửa tháng khi tin tức trong khoa truyền đến Lưu Viễn Tề và trợ lý của đội bóng Lam ở bên Bách Hợp nản lòng thành tâm nguyện của nguyên chủ để Lưu Viễn Tề thực sự thích cô
“Bách Hợp tiểu thư thích kiểu dáng nào Đường thiếu thích kiểu dáng ” Lúc Bách Hợp đang đau đầu vì nhiệm vụ lần điều khiến cô càng đau đầu hơn chính là Đường Ân quyết định ngày đính hôn của hai cảm giác ép sát từng bước khiến cô bối rối hơn nữa theo bản năng càng sợ Đường Ân hơn Con trai trưởng của nhà họ Đường đính hôn hôn lễ đương nhiên thể qua loa ít nhất chuẩn nửa năm lúc nhà thiết kế cầm mấy bản thiết kế cho cô xem cũng chỉ mấy bộ Đường Ân từng chỉ định Bách Hợp dè dặt chằm chằm tuy đang nhưng nụ miễn cưỡng
Bách Hợp lúc đầu kiên nhẫn chuyện với nhà thiết kế nhưng gần đây Đường Ân chằm chằm cô đến mức cô nếu cô ở cùng nhà thiết kế chọn quần áo lẽ cô theo bên cạnh Đường Ân so sánh với Đường Ân khiến cô cảm thấy nguy hiểm và bất an cô tình nguyện ở cùng nhà thiết kế
Tùy ý liếc qua ánh mắt Bách Hợp bỗng đờ thứ mà ngón tay nhà thiết kế ngón tay chỉ là bộ sườn xám màu đỏ đối với hiện đại mà kiểu dáng lẽ quá cũ nhưng đối với thực sự thích mà là tác phẩm kinh điển màu đỏ bản thảo cho dù thực nhưng Bách Hợp vẫn cảm nhận vẻ tinh sảo của bộ sườn xám đây điều khiến cô hoảng hốt điều khiến cô dựng tóc gáy chính là bộ sườn xám cho cô một cảm giác vô cùng quen thuộc khiến cô rùng sắc mặt cô lập tức thay đổi trong ký ức cô từng mặc bộ sườn xám như hơn nữa là các nguyên chủ trong các nhiệm vụ từng mặc qua mà là cô mặc
bởi vì làm quá nhiều nhiệm vụ trong lúc nhất thời cô nghĩ đã mặc lúc nào sắc mặt Bách Hợp thay đổi dậy hai tay run rẩy gần đây Đường Ân cho cô một cảm giác kỳ lạ lúc nhà thiết kế vạch chỉ bộ sườn xám biết là ngoài ý là trùng hợp nhưng có lẽ cố ý Trong lòng Bách Hợp an ủi mí mắt giật nữa nghĩ ngợi nhiều lắc đầu: “Tôi bộ chọn bộ khác”
Trên mặt nhà thiết kế lộ vẻ khó xử so với ý kiến của Bách Hợp rõ ràng quan điểm của Đường Ân quan trong hơn nhiều bởi cô chỉ sững sờ một chút lập tức nở nụ nhưng trả lời Bách Hợp cũng phủ nhận chỉ lật bản thiết kế
“Tôi tìm Đường Ân” Bách Hợp thấy vẻ mặt của nhà thiết kế đoán đoán suy nghĩ trong lòng cô cô ấm ức dậy: “Một lát nữa thảo luận chuyện ” Gần đây cô né tránh Đường Ân ngoại trừ thời gian buổi tối ngắn ngủi hai ở chung còn ban ngày thời gian lên lớp trở thành quãng thời gian Bách Hợp cảm thấy buông lỏng nhất lúc tan học Đường Ân thỉnh thoảng bận mà cô khi cũng sẽ tìm chút chuyện khác làm
Không biết là Đường Ân đã với bên cạnh là vì mối quan hệ sẽ đính hôn với cô tìm Đường Ân hết sức dễ dàng cô thấy trong phòng làm việc Trong phòng làm việc sạch sẽ đơn giản nhưng vẫn lộ vẻ xa hoa tất cả đồ dùng và tủ sách trong văn phòng đều làm từ gỗ tử đàn nhất mang theo ý vị màu sắc cổ xưa gỗ tử đàn trong căn phòng đều nhanh dùng cân số luận bán thời đại một bộ như thể nó là đồ cổ hiển nhiên giá trị
Đường Ân bàn làm việc tay thõng xuống giống như đang vuốt đồ gì đó mí mắt cụp xuống che giấu suy nghĩ trong mắt ánh mắt trời xuyên qua cửa sổ sát đất lưng chiếu khiến cả bao phủ trong ánh sáng rực rỡ bởi vì cúi đầu sợi tóc rơi xuống mặt tạo một bóng mờ khiến khác thể thấy rõ sự ưu tư mặt
Trong văn phòng yên tĩnh đến mức thể rõ mọi thứ lúc Đường Ân lộ rõ vẻ cô đơn mang theo sự cao ngạo Bách Hợp mở cửa phòng làm việc trong lòng đã bắt đầu hối hận
Cô chút đành lòng làm phiền Đường Ân đang cô độc lúc đánh vỡ căn phòng yên tĩnh cảm giác chán nản trong lòng xuất hiện khiến cô theo bản năng đóng cửa ngoài
“Vào ” Đường Ân ngẩng đầu lên khóe miệng nở nụ nụ giống như ánh mặt trời xua tan băng giá làm biến mất vẻ lo lắng mặt : “Đến thử xem” Hắn dậy vẫy tay về phía Bách Hợp Bách Hợp do dự một chút trong văn phòng tay Đường Ân cầm một bộ sườn xám đỏ tươi như lửa chính là chiếc mà cô thấy bản thiết kế so với bản thiết kế cảm giác quen thuộc càng khiến Bách Hợp cảm thấy thân cứng ngắc lúc cô thế nhưng mà đã còn kịp
Sau khi cửa đóng Đường Ân biết lấy điều khiển từ xa gì đó ấn một cái chỉ thấy tiếng “bíp” vang lên cửa đã khóa chặt cô kéo mấy lần cũng mở