Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 238
Beta: Sakura
Bách Hợp nghĩ tới mà Đường Ân sẽ ăn cơm cùng với Đường Ân trong nội dung câu chuyện và trong trí nhớ là bao giờ ăn cơm cùng với Ôn Bách Hợp ngoại trừ ở nhà họ Đường nay Đường Ân chỉ làm cơm cho Ôn Bách Hợp nhiều nhất là xem cô ăn xong đó thu dọn bát đũa rời theo Ôn Bách Hợp nghĩ đây là biểu hiện Đường Ân thích chỉ là tình huống cô thích Đường Ân kiểu yêu khó tránh khỏi sẽ lúc khiến cô cảm thấy là một gánh nặng là vướng víu nếu vì lúc cô bất lực Đường Ân luôn bên cạnh cô giúp đỡ cô trở thành tàn phế vì cô chỉ sợ sự áy náy của cô sẽ khắc sâu như
Hai ăn cơm xong Bách Hợp cảm thấy cả đều thoải mái cơn đau đầu lúc cũng giảm bởi vì ăn no Đường Ân đưa cốc nước ấm tay cô chuẩn thuốc đưa cho cô: “Buổi tối sẽ tới nữa thuốc uống ở đặt ở chiếc tủ nhỏ trong phòng khách” Đường Ân đưa tay chỉ thùng đựng đồ đặt bàn nhỏ cạnh sô pha khẽ : “Nếu như thoải mái xin trường nghỉ thêm hai ngày nữa” Đường Ân nghiêng nửa dường như nửa sắp chạm Bách Hợp phía là sô pha Bách Hợp chen lui trong góc nhưng tránh thở của ở mọi nơi như vội vàng gật đầu vốn định đẩy một chút nhưng thấy vẻ lãnh đạm như như mặt giống như ý gì khác đành thu tay
“Há mồm” Anh duỗi tay nắm chặt tay cầm cốc nước của Bách Hợp hiệu cô bỏ thuốc trong miệng lúc bưng nước đút cho cô động tác vô cùng thân mật nhưng vẻ mặt lãnh đạm giống như hề sự mập mờ tay Bách Hợp nắm trong lòng bàn tay Thuốc bất giác đã uống xong Động tác đút nước của vẫn dừng Không chú ý liền sặc
“Khụ…” Bách Hợp mới ho tiếng Đường Ân đã rút chiếc khăn từ trong ngực khẽ lau ở ngực cô động tác nhanh chậm vẻ mặt mất tự nhiên mang theo chút tao nhã: “Cẩn thận một chút”
Tay của di chuyển ngực khiến lông tơ lưng Bách Hợp dựng cuống quít trốn tránh Đường Ân đã xuống bên cạnh cô Duỗi tay kéo nửa của cô trong ngực hạ mí mắt khẽ trách mắng:
“Không nên lộn xộn”
Trong giọng mang theo sự uy nghiêm đáng sợ khiến bất giác theo lời Anh lau xong nước quần áo Bách Hợp nhưng ý buông cô : “Buổi chiều rảnh thì ngoài dạo ”
Hai thân mật dựa như là yêu thân mật Bách Hợp nghĩ tới tình yêu của nguyên chủ đối với Lưu Viễn Tề đang nghĩ đó làm như thế nào cô có lẽ thân thiết với Đường Ân như Trong lòng nảy sinh ý nghĩ Người Bách Hợp chỉ là di chuyển một chút cánh tay vốn ôm éo cô bỗng siết chặt Đường Ân vốn thoải mái trong nháy mắt giống như sư tử chọc giận nheo mắt mặt lộ vẻ lạnh lùng: “Không thoải mái”
“Không Đường Ân buổi chiều em ngoài dạo” Bách Hợp càng giãy dụa càng ôm chặt dường như cả đều ghìm chặt Đường Ân cô đùi Đường Ân hai tay ép đặt ở ngực tư thế thân mật khiến cô cảm thấy bất an: “Em vài ngày trong nhà em ngoài dạo”
“ lúc buổi chiều rảnh thể cùng em” Đường Ân khẽ gật đầu giống như nhận sự kháng cự của Bách Hợp đầu vùi giữa cổ cô: “Muốn ” Hơi thở lúc chuyện phun thổi cổ Bách Hợp khiến cô nhịn giãy dụa Đường Ân ôm chặt lấy cô bờ môi khẽ di chuyển da thịt nhẵn bóng của cô tình cảnh khiến Bách Hợp giật cuống quít đẩy
Tuy đó theo khác thấy quan hệ giữa hai là yêu nhưng cảnh tượng chung sống hai rõ hơn hết Đường Ân bao giờ làm chuyện như với với Ôn Bách Hợp vẫn luôn là đàn ông giữ khuôn phép tỉnh táo lý trí giống như là đàn ông đang đắm chìm trong bể tình ngay cả nắm tay Ôn Bách Hợp cũng từng càng nhắc đến việc ôm hôn
“Tùy tiện đó xung quanh” Bách Hợp đưa tay chống ngực Đường Ân ngửa đầu nhưng Đường Ân xoay đè Bách Hợp chắn hơn phân nửa ánh sáng cho hai một gian bờ môi khẽ hôn trán và chóp mũi Bách Hợp cuối cùng chạm môi Bách Hợp Bách Hợp định đẩy mặt đã đưa tay nắm chặt đầu cô giống như đang xác định điều gì đó đợi Bách Hợp mở miệng môi Đường Ân đã kề sát môi Bách Hợp
Trong nội dung câu chuyện tình huống Ôn Bách Hợp nhỏ nhắn xinh xắn mảnh mai lúc Đường Ân áp chế căn bản thể đánh trả Đường Ân sống nội tâm điềm đạm lúc giống như biến thành một khác cường thế bá đạo khiến sợ hãi Trong nháy mắt đó Bách Hợp cảm thấy như ăn sống nuốt tươi tay của thăm dò di chuyển nhiều lần ở eo cô giống như trong khắc đó xé quần áo của cô nhưng cuối cùng kiềm chế chỉ ôm cô thật chặt buông tay nữa nhưng chỉ như đã khiến Bách Hợp đổ mồ hôi lạnh
Buổi chiều Đường Ân gọi điện thoại hai xuống lầu đây là khu dân cư cao cấp chủ đầu tư xây khu thành một vườn hoa lớn bên trong trừ tòa nhà thể ở vài biệt thự chính là mấy tòa nhà cao tầng nhỏ mà thôi trồng cây như vậy rất tốt cách giữa các tòa nhà cũng xa hình như bảy tám phút mới có thể thấy một tòa nhà vô cùng yên tĩnh đương nhiên giá cả cũng rẻ Bách Hợp và Đường Ân dạo trong vườn hoa lúc ánh mặt trời tháng chín chiếu cô bên cạnh nắm lấy tay cô thanh niên tuấn tú chăm chú cô hề nháy mắt khóe miệng mang ý như như cảnh tượng kỳ lạ khiến Bách Hợp cảm giác và Đường Ân đã là cặp vợ chồng già
Mấy ngày nghỉ ngơi trôi qua nhanh từ khi Ôn Bách Hợp bệnh hằng ngày Đường Ân đều qua đó sáng tối đều đến thăm cô Sau ba ngày nghỉ chính là cuối tuần vốn Ôn Bách Hợp thương vì tình cảm là do Lưu Viễn Tề lúc đầu quan tâm cô khi bệnh uống thuốc vốn dĩ hi vọng dùng phương pháp khiến Lưu Viễn Tề tới thăm kết quả Lưu Viễn Tề tới ngược khiến bệnh nặng một trận cuối cùng nghỉ ngơi hơn nửa năm mới hết
Lần Bách Hợp đương nhiên khả năng ngu như nguyên chủ như cô nghĩ nhiều uống thuốc đúng giờ hơn nữa Đường Ân chăm sóc cô cẩn thận lúc đầu là cảm nhẹ mới vài ngày đương nhiên đã hơn lúc
Sáng sớm thứ hai Bách Hợp còn rời giường Đường Ân đã mang bữa sáng trong nhà chuẩn tới bởi vì nguyên nhân cơ thể quá yếu Bách Hợp xuyên qua mấy ngày định thử tìm cảm giác tinh thần đều chậm theo việc tăng cao của giá trị vũ lực theo lý mà cô luyện võ công dễ dàng hơn nhưng lần luyện lắm Bách Hợp định khi thành nhiệm vụ lần trở gian sẽ hỏi Lý Duyên Tỷ
Đêm qua cô lăn qua lăn đến nửa đêm bây giờ mệt đến mức mí mắt mở mãi đến khi bên cạnh giống như xuống thứ gì đó ấm ấp cổ nàng ẩm ướt di chuyển giữa ngực cô nặng trịch khiến cô khó thở lúc Bách Hợp mới mở mắt liếc thấy Đường Ân ép nửa cô mặt chôn ở ngực cô nút áo ngủ đã cởi mấy cái giữa ngực ẩm ướt thở của lướt qua chỗ đó khiến nhịn cả rã rời
“Anh đang làm gì ” Bách Hợp đỏ mặt đẩy đầu Đường Ân đeo kính dường như bớt vẻ điềm đạm trông sắc sảo và u ám hơn khóe mắt chân mày đều mang theo vẻ tàn bạo thoạt giống như một thanh niên mới trờn hai mươi ba tuổi ngược giống Đại tướng tay nắm quyền thế từng trải mắt tia máu trông sắc bén dọa
“Nên dậy thôi” Anh điềm nhiên như việc gì dậy áo sơ mi vốn thẳng tắp lúc mở nút nét mặt khôi phục sự bình tĩnh lúc lấy kính mắt ném ở bên cạnh đeo lên khôi phục bộ dạng hào hoa phong nhã đó
Giống như xảy việc gì cả Bách Hợp theo bản năng đưa tay nắm vạt áo của cảm thấy như giống như chút chuyện bé xé to cô mím môi lỗ tai bất giác đỏ lên Đường Ân cầm bữa sáng để ở bên cạnh : “Nhanh rửa mặt đánh răng đã mang bữa sáng đã đến”
Trong ánh mắt sắc bén giống như thợ săn của Bách Hợp nắm chặt quần áo chật vật chạy về phía phòng tắm cảm giác của Đường Ân cho cô kỳ lạ nhất là việc giống như lúc Bách Hợp mở to mắt đối diện với Đường Ân suýt nữa cho rằng sẽ nuốt trong bụng tuy vẻ hung ác trong mắt chỉ thoảng qua mà thôi nhưng cô thấy rõ
Bất kể như thế nào xem khóa phòng Cô rửa mặt xong Đường Ân đã tìm giúp cô áo lót và váy liền áo hôm nay mặc thời tiết tháng chín còn lạnh lắm mặc váy liền áo như thêm áo len nữa duyên dáng thoái mãi Thứ nhắc đến đương nhiên là cháo dưỡng sinh vị quen khiến Bách Hợp ngẩn trong lòng bất giác xuất hiện sự mờ mịt động tác trong tay dần ngừng thanh niên tuấn tú đang định cầm lược chải đầu giúp cô dừng một lúc khóe miệng lộ ý nhỏ: “Làm Ăn hết ”
Cháo Đường Ân mang đến nhiều thực sự Bách Hợp ăn hết hơn nữa trải qua nhiều nhiệm vụ cho dù cô là tâm địa sắt đá lúc cũng khỏi chút xúc cảnh sinh tình cháo ngon đột nhiên cũng hấp dẫn cô nữa Bách Hợp lắc đầu Đường Ân xổm xuống mặt cô mở miệng : “Đút ăn”
Bách Hợp ngẩn ngơ cảm giác càng ngày càng quen thuộc khiến cô cảm thấy bất an Đường Ân thấy cô động tác gì tự cầm tay cô từng thìa từng thìa cháo ăn xong trong miệng nuốt cháo nhưng đôi mắt chằm chằm cô giống như thứ ăn cháo mà là cô cả Bách Hợp cứng đờ khi ăn cháo xong đặt bát cháo trển tủ đầu giường thêm gì nữa mới thở phào nhẹ nhõm