Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 230
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 230 - Nam nhân dị giới xuyên qua (9)
Beta: Sakura
“Anh quen Phong Bách Hợp ” Nguyên Nhã Lan bĩu môi thấy Nguyên Lâm Hữu tới bên đến một câu cũng với trái câu đầu tiên với Bách Hợp khiến cho cô mất hết mặt mũi vẻ mặt khỏi sụp xuống: “Anh quen biết cô từ lúc nào”
Nghe thấy câu của Nguyên Nhã Lan Nguyên Lâm Hữu mới phát hiện đêm qua bản thân báo tên nhưng dường như Bách Hợp cũng tên của cô cho một cô gái dùng tư thế ôm trở về còn hỏi thăm tên của cô hai tai của Nguyên Lâm Hữu thật vất vả mới nguội giờ chút nóng lên nhưng trong mắt mọi vẻ mặt của thoạt càng chút nghiêm túc Anh thản nhiên liếc mắt em gái hiển nhiên phát hiện mối quan hệ kì quái giữa đám học sinh với Bách Hợp Dù cũng thể coi như là ân nhân cứu một mạng vì thế Nguyên Lâm Hữu gật đầu với Bách Hợp:
“Cho phép vinh hạnh mời em bữa cơm” Vẻ mặt nghiêm túc xong câu biết câu rơi tai đám Nguyên Nhã Lan là loại tư vị gì đứa con gái mới với Nguyên Lâm Hữu thoáng cái liền sợ ngây khi hồi hồn nhịn lớn tiếng : “Nguyên thiếu nó nó là một đứa nhặt rác trai nó là thằng ngu đó”
Bạn học trong lớp ai lên tiếng trong lòng khỏi âm thầm cân nhắc biết Bách Hợp lúc nào quen biết Nguyên Lâm Hữu Đến ngay cả ánh mắt của cô giáo chủ nhiệm cũng lóe lên vốn định mở miệng giúp đứa con gái mới chuyện ban nãy lúc thấy cảnh tượng như miệng cô giáo Hoàng giật giật mặt lộ ý gì
“Chuyện lúc còn cảm ơn em” Nguyên Lâm Hữu mập mờ rõ đám thanh niên quần áo sang trọng lưng đều hiếu kì chằm chằm Bách Hợp Nguyên Nhã Lan càng thêm gắt gao trừng Bách Hợp cắn môi gì Bách Hợp hiểu rõ Nguyên Lâm Hữu làm như là đang bày tỏ cảm kích đối với Thấy chân bây giờ chắc hẳn đã còn việc gì chí ít ban nãy khi đường cũng thấy gì khác lạ Ban ngày thấy mặt mũi đã còn dáng vẻ khó coi như ngày hôm qua khi trúng độc xà nữa trái mày kiếm mắt sáng ngũ quan cũng vô cùng tinh tế nhưng thắng ở hương vị đàn ông da thịt cũng màu đồng trái vẻ mấy phần trắng nõn từ dáng của thể chắc hẳn nhận sự giáo dục nhất ở trong quân đội sống lưng ưỡn lên thẳng tắp giống như cây thương nhưng mỗi động tác giơ tay nhấc chân mang theo khí chất ưu nhã chỉ nhà giàu trong kinh đô mới thể dưỡng Vì thế dù cho dung mạo cũng vô cùng trai nhưng một loại khí độ mê
Hiện tại Bách Hợp đang tiền ăn cơm Nguyên Lâm Hữu tới mời cô ăn cơm Nếu là đây khả năng cô sẽ cự tuyệt nhưng lúc thấy vẻ mặt biến đổi thất thường của đám cô giáo Hoàng Bách Hợp bất chợt hé miệng gật đầu: “Vậy khách khí nữa đúng lúc đói bụng nhưng mà nhặt cơm thừa của nha” Nói xong lời Bách Hợp đầu thoáng về phía đứa con gái đang chút dám tin : “ mà cũng hoan nghênh tới nhặt cơm thừa nghĩ tới cơm thừa của Nguyên thiếu cũng nhặt nhỉ” Nói xong Bách Hợp mặc kệ đứa con gái với sắc mặt trắng xanh lẫn lộn một bên lôi kéo Phong Lệ Dương cạnh Nguyên Lâm Hữu
“Anh Nguyên vị là ai quen từ lúc nào thế…” Mấy thanh niên lúc mới bắt đầu ồn ào lên Nguyên Lâm Hữu lạnh lùng liếc mắt bọn họ đám nhất thời dám lên tiếng mỉm với Bách Hợp đó đầu phân phó với mấy hai câu: “Tôi mời Phong tiểu thư ăn cơm các tùy ý” Anh xong cũng mặc kệ vẻ mặt của bọn họ liền chuẩn dẫn mấy Bách Hợp đến một chỗ khác
Nguyên Nhã Lan lập tức dậy đuổi theo nhưng trong phòng bao rộng lớn cô mọi đẩy lên vị trí đầu ( cùng) ghế là ghế bành đẽ nhưng quá nặng và phức tạp đẩy trong một lúc cũng hề dễ dàng Nguyên Lâm Hữu mà cô cũng thể đuổi kịp chỉ đành oán hận dậm chân hô hai câu thấy Nguyên Lâm Hữu để ý tới cô nước mắt thoáng cái tuôn ánh mắt lộ vài phần phẫn hận
“Em gái nhà nuông chiều biết trời cao đất dày lúc nếu như chỗ nào đắc tội với Phong tiểu thư mong em đừng lấy làm phiền lòng” Không biết là nhắc tới chuyện của Nguyên Nhã Lan mà chuyện bản thân hôm qua khi thương ôm về mà vẻ mặt của Nguyên Lâm Hữu thoạt bình tĩnh hơn nhiều khẽ hai câu xin với Bách Hợp thể thấy cũng nhiều vẻ mặt nghiêm túc nhưng kì thực đang che giấu tính cách giỏi ăn của
Bách hợp gật đầu cô qua sâu đậm gì với nhà họ Nguyên cũng nịnh bợ em Nguyên Lâm Hữu vì thế như Bách Hợp thuận thế liền đáp ứng ánh mắt rơi xuống Phong Lệ Dương Nguyên Lâm Hữu hiển nhiên cũng phát hiện sự chú ý của cô còn ở một bên thở phào nhẹ nhõm biết thế nào mơ hồ chút thất vọng
Sau khi ăn xong cơm trưa Nguyên Lâm Hữu yên lặng đưa Bách Hợp về phòng thân sĩ ở cửa phòng cô lời tạm biệt
“Nhã Lan chuẩn phòng cho em ”
Thấy Bách Hợp đưa Phong Lệ Dương phòng Nguyên Lâm Hữu cau mày vẻ mặt chút nghiêm trọng : “Tôi sẽ một tiếng với bên Phong tiểu thư ơn với thể giúp chỗ nào mong em đừng từ chối”
Bách Hợp lắc đầu kỳ thực cô ở cùng một phòng với Phong Lệ Dương thuận tiện buổi chiều theo dõi thử xem cái linh hồn trong cơ thể lúc nào sẽ đột nhiên xuất hiện mà thôi nhưng những chuyện cô nhiều với Nguyên Lâm Hữu Vì thế chỉ lắc đầu cự tuyệt ý của Nguyên Lâm Hữu Mặc dù Nguyên Lâm Hữu chút hiếu kì nhưng hỏi gì Lúc giống như một trận gió thổi tới cánh cửa khi nãy còn mở “rầm” một tiếng liền đóng Bách Hợp sững sờ một chút Nguyên Lâm Hữu thấy cái tay trống của cô chỉ mặc một chiếc váy dài đơn giản ngay cả túi cũng hiển nhiên thẻ từ mở cửa cũng trong tay
Nguyên Lâm Hữu vốn nhưng chỉ mím môi hai tay nhét trong túi im định đợi Bách Hợp phòng mới rời Ai ngờ Bách Hợp một cái khổ một tiếng: “Khách sạn chắc hẳn thẻ từ dự phòng đúng ” Cánh cửa rõ ràng ban nãy khi cô mở liền giữ chặt theo lý thuyết mà dùng sức cũng khả năng đóng nhưng nãy cô duyên vô cớ đóng trong lòng Bách Hợp chút ngờ vực nhưng mặt biểu hiện Nguyên Lâm Hữu thấy cô như tự nhiên bày tỏ cùng cô tìm lấy chìa khóa dự phòng để mở cửa
Có giúp đỡ lẽ của khách sạn sẽ làm khó chính Bách Hợp hiển nhiên cũng khách khí Quả nhiên Nguyên Lâm Hữu trợ giúp Bách Hợp lấy thẻ từ cực kỳ thuận lợi cũng từ chối ý của nhân viên phục vụ giúp cô mở cửa Lúc về đến cửa phòng cô một bên tự mở cửa cúi thấp đầu cảm ơn với Nguyên Lâm Hữu Ai ngờ lúc ngẩng đầu lên cô liền ngây ngẩn cả
Lúc trong phòng một bóng cửa kính ban công ngăn cách gian phòng với bên ngoài mở toang rèm cửa màu vàng nhạt lay động nhè nhẹ theo gió nhưng trong căn phòng ước chừng mười lăm mét vuông ai lưu trong phòng chỉ mùi ** Sắc mặt Bách Hợp tái mét cũng nhiều lời với Nguyên Lâm Hữu liền sải bước tiến gian phòng trong nhà vệ sinh ai đến ngay cả trong tủ cô cũng tìm qua ai ở
Nơi cô và Phong Lệ Dương ở là hai gian phòng liền tầng lầu hai ở là tầng mười bảy lúc khóa cửa mà trong phòng ai Bách Hợp cũng tin việc là do bản thân Phong Lệ Dương tự mở cửa
Trong nửa năm gần đây cô dạy bảo Phong Lệ Dương ngoan bảo tùy tiện mở cửa chỉ cần dặn dò thêm vài lần nhất định sẽ theo Trong tình huống chính để cho phòng nhất định thể khỏi phòng Càng quan trọng hơn là Bách Hợp thấy giường lớn lộn xộn cô về phía giường nhấc chiếc chăn trắng tinh lên đó mấy giọt máu vẫn còn khô một cỗ mùi vị vô cùng cổ quái từ trong chăn xộc
“Sao ” Nguyên Lâm Hữu cũng theo vốn dĩ lúc Bách Hợp mở cửa định cáo từ rời nhưng vặn thấy vẻ mặt chút thích hợp của Bách Hợp vì liền lưu Lúc tiến căn phòng hiển nhiên cũng phát hiện thấy Phong Lệ Dương trong phòng khách sạn cùng với giường chiếu hỗn loạn Anh cũng còn là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi bởi vì sống trong quân đội sinh hoạt cũng xa hoa trụy lạc nhưng gì cũng xuất thân từ nhà họ Nguyên đối với một ít chuyện cũng hề xa lạ lúc thấy cảnh tượng như đương nhiên cũng đoán đã xảy chuyện gì
Nếu như mặt là khác thì cũng thôi nhưng rõ ràng đó là Bách Hợp cô gái từng cứu mạng cũng ngoài càng quan trọng hơn là cô còn từng thân mật ôm ấp Nguyên Lâm Hữu nghĩ tới đây hai tai khỏi nóng lên liền vội vàng mặt lúc mới :
“Chắc hẳn xa tìm đến xem thử nếu như thực sự tìm cầm quần áo của trai em mượn hai con quân khuyển tới”
Quân khuyển trong quân đội cũng dễ mượn giống như trong tưởng tượng của bình thường nhưng hiện tại hời hợt Bách Hợp biết cũng đang đùa nhưng lúc trong lòng cô mơ hồ đã đoán vì thế lắc đầu với Nguyên Lâm Hữu một mặt lấy tấm thẻ mở cửa phòng trong tủ đầu giường một mặt chạy lướt qua Nguyên Lâm Hữu sang phòng bên cạnh Nhìn thấy cảnh tượng như Nguyên Lâm Hữu chỉ đành theo cô Ai liệu lúc Bách Hợp mở cửa phòng bên cạnh thấy tiếng kêu thống khổ của cô gái sắc mặt cô còn kịp tái nhợt Nguyên Lâm Hữu khi nãy vẫn còn tỉnh táo lúc sắc mặt bỗng nhiên đại biến che mắt đẩy cô ngoài cửa vội vàng : “Đừng ” Một bên nhanh chóng phòng đóng cửa
Từ biểu hiện của Nguyên Lâm Hữu Bách Hợp liền đoán cô gái trong phòng chắc hẳn là Nguyên Nhã Lan dù thì trong kịch tình Nguyên Nhã Lan cũng là đàn bà đầu tiên của Phong Lệ Dương Toàn thân cô vô lực dựa cánh cửa cánh cửa lạnh như băng dán sát gương mặt cô khiến cho lòng cô từ từ bình tĩnh Bởi vì khách sạn cách âm quá nên cô rõ động tĩnh bên trong nhưng tên Phong Lệ Dương đích thực là kẻ bản lĩnh buổi sáng cơ thể Phong Lệ Dương mới vẽ bùa chú cho ăn cổ trùng buổi chiều liền bản lĩnh xuất hiện Bách Hợp trong lúc nhất thời cảm thấy chút luống cuống chân tay cô vốn dĩ còn cho rằng sự việc khả năng cũng nghiêm trọng như tưởng tượng hiện tại xem quả nhiên là cô quá xem nhẹ kẻ tu tiên