Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 229
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 229 - Nam nhân dị giới xuyên qua (8)
“Ta ngủ liên quan gì đến ngươi” Phong Lệ Dương vốn là tu tiên giả của một đại lục khác nguyên bản là ma tu luyện một loại công pháp chuyên môn hút công lực của khác để sử dụng chỉ là còn kịp phát huy môn kỳ công liền một tên nhân sĩ chính đạo thấy tiêu diệt nhưng trời diệt ông trời đã cho một cơ hội để một lần nữa thể đoạt xá trọng sinh điều khiến cho lòng sinh vô vàn xúc động Đặc biệt là thế giới kỳ lạ lúc linh hồn định ở nơi cũng phát hiện kẻ tu tiên khác tồn tại việc thể nghi ngờ khiến Phong Lệ Dương càng chút hưng phấn thề thốt đại triển quyền cước thật tại thế giới
Mặc dù thế giới tu tiên giả nhưng thế giới đàn bà công pháp một điểm cực chính là thể thải âm bổ dương trong đó một thiên thải bổ đại pháp chỉ cần lấy thân thể đàn bà làm mối dẫn đem ma công bản thân luyện tập lọc một lần qua thân thể đàn bà hai song tu kể từ đó cơ thể phụ nữ coi như tương đương với ấm lô pháp lực của thể tăng lên gấp bội nhưng cứ như thương tổn phụ nữ tự nhiên nhỏ Lối tắt Phong Lệ Dương ở tiền thế lúc chết mới phát hiện quả thực an hơn với việc hút công lực của nhiều giờ đây khi sống mở mắt liếc mắt liền thấy Bách Hợp Trong lòng chút bất mãn với thái độ của cô ngay lập tức liền quyết định để cô làm đàn bà đầu tiên trở thành một trong số đỉnh lô của
Bởi vì đời chết thảm nên Phong Lệ Dương phát thệ đời sống vui sướng tùy ý tuyệt để cho khác cơ hội ức hiếp giẫm lên đỉnh đầu của thế nhân trở thành chúa tể của thế giới để cho chỉ thể rạp chân
Bách Hợp thấy gương mặt kiêu ngạo của tay nắm trùng tử giật giật thấy vẻ âm tàn chợt lóe trong mắt của Phong Lệ Dương Người chuẩn tắc hành sự (quy tắc làm việc) giống như chính phái trong mắt mang theo mấy phần tà khí đáng tiếc loại rõ ràng trong xã hội hiện đại thổi phồng thành dị loại trái dẫn đến nhiều phụ nữ đối với ngã xuống tiến lên Trong mắt Bách Hợp thoáng qua một tia sát ý võ công của cô lúc cũng luyện bao lâu nhưng loại như Phong Lệ Dương thật sự thể lưu nếu lưu khả năng cũng chỉ là tai hoạ về mà thôi Nếu như lúc nhân cơ hội trừ bỏ về đợi đến lúc đủ lông đủ cánh bản thân chắc đã là đối thủ của
Trước đây cô vốn từng nghĩ giết chết Phong Lệ Dương chẳng qua là vì đối diện với một đơn thuần như trẻ con xuống tay mặt khác cũng là báo thù Phong Lệ Dương khi xuyên qua mà Phong Lệ Dương chân chính nguyên bản lúc cô thấy vẻ mặt của Phong Lệ Dương xem chừng so với lúc đầu trong kịch tình càng thêm nguy hiểm Bách Hợp hiển nhiên nhân cơ hội thủ tiêu bằng nếu lúc trừ bỏ khả năng về giết chính là
“Anh nên uống thuốc ” Trong lòng Bách Hợp hạ quyết tâm tiên giải quyết cái nhiệm vụ Phong Lệ Dương đã đó đối phó chuyện thanh danh nguyên chủ ở trong trường hủy hoại chỉ cần hai nhiệm vụ một khi thành bản thân càng thể xong việc lui trở về trong gian
Chân mày Phong Lệ Dương nhếch lên thấy vẻ mặt Bách Hợp bình tĩnh bất chợt ánh mắt ngưng Bách Hợp thầm kêu trong đầu đột nhiên truyền tới một mảnh trống rỗng đó là một cỗ đau nhức tập kích đại não của cô khiến cô suýt nữa vứt cổ trùng trong tay ngoài
“Ngươi là ai” Bách Hợp đau đến mức trán thấm đẫm mồ hôi lúc vươn tay ôm đầu theo bản năng cô còn kịp mở miệng Phong Lệ Dương đã ngay bên cô sắc mặt lúc so với Bách Hợp cũng hơn bao nhiêu trong vẻ trắng bệch lộ chút sắc tái xanh hiển nhiên cơn đau đầu mới đột nhiên xuất hiện của Bách Hợp chắc hẳn là bút tích của nhưng đồng dạng bắn một phát công kích chắc hẳn là cũng trả giá nhỏ
Hắn mò trong ngực lôi một mảnh cốc vỡ định đưa lên cổ Bách Hợp đột nhiên chính cũng rên khẽ một tiếng cả Bách Hợp là mồ hôi lùi hai bước thấy sắc mặt Phong Lệ Dương giãy dụa một lúc ánh mắt biến ảo bỗng nhiên “Oa” một tiếng: “Em gái đầu đau quá” Giọng của mấy phần ngây thơ giống như dáng vẻ âm lãnh lúc nãy Bách Hợp ngờ sẽ gặp biến cố như cơ thể khỏi thả lỏng theo bản năng liền nuốt nước miếng thử thăm dò gọi: “Phong Lệ Dương”
“Đừng đánh đừng đánh ” Phong Lệ Dương ôm đầu kêu gào mảnh sứ trong tay tùy tiện ném qua một bên lúc thân thể chút run rẩy Bách Hợp sững sỡ một chút khi khiếp sợ qua nghĩ tới kinh hỉ đến cô chút vui mừng Phong Lệ Dương đang ngây ngốc lúc vốn cho là đã biến mất thấy thật ngờ hiện tại vẫn còn ở đây Bách Hợp nhịn vươn tay còn lên lau mặt bất chợt nhẹ giọng nở nụ
“Nên uống thuốc Phong Lệ Dương” Bách Hợp thở dốc hai tiếng tuy biết vì đàn ông xuyên qua đã tới mà ý thức ban đầu của Phong Lệ Dương vẫn còn ở đây nhưng cô phỏng đoán hẳn là liên quan đến việc chính lúc vẽ bùa loạn lên cùng với việc cho ăn cổ trùng củng cố tinh thần lực Bách Hợp đưa cổ trùng trong tay vẫn sợ Phong Lệ Dương cố ý giả vờ lừa cô buông lỏng cảnh giác ai liệu lúc cô đưa trùng tử Phong Lệ Dương liền chút do dự cầm lấy dựa theo những gì cô đây một ngụm nuốt trong miệng
Từ hành động ăn sâu của liền thể chắc chắn là Phong Lệ Dương nguyên bản Trong lòng Bách Hợp thở dài nhẹ nhõm đối với tình huống như hôm nay quả thực chút cảnh giác bởi vì cổ trùng mới nuôi là dùng máu của cô nuôi dưỡng cho nên còn thể mơ hồ mượn cổ trùng để cảm giác tình trạng trong cơ thể của Phong Lệ Dương Mấy con cổ trùng lúc ở trong cơ thể lúc đã thấy chắc đã kẻ tu tiên tới làm cho biến mất Bách Hợp chút nghĩ mà sợ thấy Phong Lệ Dương ăn xong cổ trùng vẫn là bộ dạng ngốc nghếch dứt khoát tranh thủ thời gian kéo về phòng lần nữa vẽ đầy bùa chú lên lúc mới thả lỏng tại chỗ
Mặc dù bây giờ cần giết Phong Lệ Dương làm cho kẻ tu tiên còn cơ hội thấy ánh mặt trời nữa nhưng thấy khuôn mặt ngây thơ của Phong Lệ Dương đang gắt gao kéo tay Bách Hợp chút nỡ xuống tay Dù nguyên chủ báo thù cũng là mà là cái kẻ chiếm cơ thể của Bách Hợp do dự một lúc lâu vẫn nhân cơ hội giết chết Phong Lệ Dương
Bữa sáng cùng bữa tối chẳng ai trong lớp tới gọi cô Bách Hợp chuyến tuy mang theo tiền nhưng dù thêm tiền bán nhà cô tổng cộng chỉ hơn chín mươi vạn lúc đầu mua phù chú cùng một số dược liệu hữu dụng với Phong Lệ Dương cũng đã tiêu đến mấy vạn số tiền Bách Hợp còn tiết kiệm khu nghỉ dưỡng ngày thường bởi vì chào đón đều là quan to thu phí hiển nhiên cũng rẻ hôm qua ăn một bữa đơn giản liền tiêu đến mấy nghìn vì thế Bách Hợp tuy biết rõ đám Nguyên Nhã Lan thích nhưng sáng sớm vì chuyện tình của Phong Lệ Dương mà thể kịp ăn bữa sáng buổi trưa cô đành mặt dày dẫn theo trai cùng đến nhà ăn
“Phong Bách Hợp tới đáng tiếc bọn tao bên chỗ cho mày mày cùng trai ngốc của mày chỗ khác ” Một đứa con gái thấy hai em Bách Hợp đầu nhếch miệng ác ý : “Chẳng qua mày cũng thể đợi một lát đợi bọn tao ăn xong lẽ còn chút cơm rau thừa mày cũng thể tới ăn mày chắc là sẽ để ý chút điểm nhỉ Dù đến rác mày còn nhặt ăn chút cơm rau thừa tính là gì”
Người chính là đứa học sinh nữ lúc đó phía Bách Hợp bởi vì Bách hợp ném phân lên mặt cô tuy về đánh Bách Hợp nhưng ân oán giữa hai kết thành mỗi lần gặp đứa con gái luôn nhịn châm chọc khiêu khích một hồi
“Đây chính là khách sạn lớn ngày thường Phong Bách Hợp tới cũng tới nổi thể ăn cơm ở đây cho dù là cơm thừa chắc hẳn cũng cảm thấy vô cùng vinh hạnh ” Một khác cạnh Nguyên Nhã Lan mở miệng mấy chục bạn học trong lớp lúc trong đại sảnh học sinh nam nữ phân một bên khu nghỉ dưỡng lúc Nguyên Nhã Lan bao bộ vì thế cũng thấy ngoài xung quanh ngoại trừ mới cũng thấy âm thanh nào khác
Bách Hợp còn kịp gì một chuỗi tiếng bước chân vang lên tất cả mọi khỏi ngoảnh đầu Một tốp đàn ông quần áo thoải mái về phía nhà ăn bên đầu mặc áo sơ mi dài tay tơ tằm màu trắng bạc thân là quần dài nhàn nhã màu xám khí thế hiên ngang Một đám học sinh thấy như xuất hiện hiển nhiên dám thở mạnh trái Nguyên Nhã Lan mới câu nào chút kinh ngạc dậy: “Anh tới lúc nào ”
Đám thấy cách xưng hô của Nguyên Nhã Lan ánh mắt của nhiều khỏi sáng lên đến ngay cả cô giáo Hoàng mới lên tiếng lúc cũng cuống quýt dậy Người trong lớp ai cũng biết Nguyên Nhã Lan xuất thân từ nhà họ Nguyên trong nhà một trai đang ở trong bộ đội chuẩn tiếp quản thế lực Nguyên gia Nguyên Lâm Hữu lão đại trong miệng đám con ông cháu cha ở thủ đô đã mấy năm nhắc tới nghĩ tới lúc mà thấy vị thái tử gia thường xuất hiện của Nguyên gia
“Nguyên thiếu chúng em là…” Đứa con gái mới còn đang châm chọc khiêu khích Bách Hợp lúc liền giống như biến thành một khác gò má xuất hiện vài phần đỏ ửng đôi môi run run lắp ba lắp bắp mở miệng : “Tụi em ăn ăn cơm …”
“Sao em ăn” Nguyên Lâm Hữu liếc mắt em gái chân mày cau lúc mới sang Bách Hợp đêm qua dùng động tác ôm trở về vì thế đối với Bách Hợp trong lòng Nguyên Lâm Hữu thật sự để ấn tượng vô cùng sâu sắc Lúc dù trong lòng chút tự nhiên nhưng giả bộ như hai quen biết trái ho nhẹ hai cái vẻ mặt nghiêm túc hỏi Bách Hợp bên tai chút đỏ lên