Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 228
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 228 - Nam nhân dị giới xuyên qua (7)
Beta: Sakura
Bách Hợp nghiêng đầu nhịn hất tay của đàn ông mặt một bên lấy đồ đem đến: “Làm cái gì Anh đáng để làm cái gì” Cô xổm bụi cỏ đầu nghiêng lộ một bên cần cổ trắng như tuyết tóc đuôi ngựa đen dài cũng thuận theo lệch sang một bên rơi xuống ngực thở thiếu nữ phả lên mặt bên tai đàn ông trẻ tuổi chút nóng lên Tuy ánh mắt vẫn cảnh giác như cũ nhưng cuối cùng yên lặng thu tay về miệng nhàn nhạt : “Bên nguy hiểm quá nhiều rắn em mau nếu như thể mong em gọi điện thoại giúp sẽ báo đáp em”
“Tôi cũng mang theo điện thoại” Trong khu nghỉ dưỡng tín hiệu nhưng trong núi Bách Hợp vốn lặng lẽ ngoài bắt côn trùng đương nhiên sẽ đem theo điện thoại khiến bản thân bại lộ Vì thế lúc thấy đàn ông lên tiếng cô chỉ lắc đầu: “ mà thể giúp ép độc xà ngoài lẽ đau một chút nhưng nghĩ chắc thể nhịn ” Độc xà tán loạn trong cơ thể đem tới hậu quả hết sức nghiêm trọng đặc biệt là kỳ độc (nọc độc) gì sánh bằng của rắn cạp nong khi tiến cơ thể ngoại trừ đau đớn nó còn khiến cho mỗi bộ phận trong cơ thể trở nên khó chịu lưỡi cùng cổ họng cũng sẽ sưng tấy Vậy mà để lộ ngoài một chút dị sắc hiển nhiên ngoài tố chất cơ thể còn sức chịu đựng hơn
Chân mày đàn ông nhếch lên Bách Hợp lấy con dao khóe miệng giật giật giống như gì đó mang bộ dạng như cố nhẫn nhịn Bách Hợp cắt một hình chữ thập lên miệng vết thương tùy ý để máu chảy một bên tay thấm chút máu vẽ phù hình lên chân Người đàn ông dựa đầu thân cây tới động tác của cô miệng hỏi: “Dao đã khử độc ” Bách Hợp để ý đến vẽ xong ấn chú máu miệng vết thương chảy càng nhanh hơn Chẳng mất bao lâu màu máu dần dần nhạt như bình thường Bách Hợp lấy một ít thuốc chống côn trùng rắn chuột mà tự chế thoa lên miệng vết thương của đàn ông vẽ ấn chú hỗ trợ khép miệng vết thương giúp lúc mới lau mồ hôi trán dậy
“Chưa khử độc nhưng nghĩ so với trúng độc mà chết thì chắc sẽ để ý đến chút chuyện vặt vãnh ” Người đàn ông trẻ tuổi xong thái độ chút cách nào nhẫn nại (kiềm chế) cuối cùng vẫn lời cảm ơn với Bách Hợp Lúc Bách Hợp rời nhịn hỏi một câu: “Sao em dùng cách khác chừng ân tình về thể khiến lấy thân báo đáp”
Bách Hợp một tiếng gì xoay về nơi mới dẫn dụ côn trùng đến Trên chân của đàn ông đã bột phấn mà cô bôi lên côn trùng độc xà thấy thì sẽ tránh Độc trong cơ thể cũng tiêu sạch hơn phân nửa chỉ cần khi trời sáng tới tìm thì liền coi như đã an Bách Hợp cũng xen việc của khác cô về đến chỗ của trong hũ đã lấp kín côn trùng lúc đám côn trùng đang hung bạo cắn xé lẫn lúc nhúc thành một đoàn
“Những gì em mới dẫn dụ rắn đến chính là cái ” Bách Hợp đang say sưa chằm chằm lưng vang lên giọng đàn ông cô nhíu mày đầu thấy đàn ông trẻ tuổi mới thuận tay cứu lúc đang lưng cô biết từ lúc nào một chân thương rõ ràng thể dùng sức sắc mặt tái xanh đôi môi chút tím bầm ánh trăng thoạt chút đáng sợ
“Bị thương di chuyển nếu sẽ chết đấy” Bách Hợp ngờ bản thân cứu sẽ thấy một màn như lúc trong lòng âm ỷ chút hối hận: “Anh yên lặng ngốc tại chỗ Tôi khắc gọi xe cứu thương cho ” Người đàn ông xem cách ăn mặc chuyện đều tầm thường khu địa phương vốn chỉ là sơn thôn nhưng kể từ khi đào suối nước nóng thì nhà cửa đất đai của đám thôn dân đều thu mua thể khoa trương chút nào trong vòng trăm dặm mét vuông ngoại trừ khu nghỉ dưỡng nhà dân nào khác đàn ông giống như là nhà quê khí thế bên ngoài cũng giống nếu như Bách Hợp đoán sai khả năng cũng là một trong những khách trọ của khu nghỉ dưỡng Có thể ở trong khu nghỉ dưỡng thân phận địa vị chắc bình thường nếu như khách sạn biết một như thương khẳng định sẽ cứu
Người đàn ông trẻ tuổi khỏi một tiếng bên khóe miệng lộ một chút ý nhàn nhạt làm mờ loại khí thế nghiêm nghị mặt khiến cho thoạt vẻ bình dị gần gũi hơn nhiều
“Em bắt côn trùng để làm gì ” Anh xổm bên cạnh Bách Hợp mắt thoáng trong hũ vẻ mặt lộ rõ ghét bỏ nhanh chóng mặt chỗ khác ánh mắt rơi xuống Bách Hợp đang nghiêm túc chằm chằm chiếc hũ: “ thật thất lễ khi tự giới thiệu với ân nhân cứu mạng tên Nguyên Lâm Hữu biết nên xưng hô với em thế nào”
Lại là một kẻ họ Nguyên ở trong lớp quen biết một Nguyên Nhã Lan ở nơi thấy một kẻ mang họ Nguyên nhịn bật : “Nguyên Lâm Hữu Chắc là liên hệ gì với Nguyên Nhã Lan đấy chứ” Tiếng của cô dứt gương mặt đàn ông trẻ tuổi lộ thần sắc tự tiếu phi tiếu lời nào chỉ ánh mắt sáng tỏ chằm chằm Bách Hợp Bách Hợp lập tức thể nổi lên tiếng: “Anh thật sự là thân thích của cô ”
“Tôi là trai của con bé” Nguyên Lâm Hữu xong lời chân mày nhíu ý xem thường đối với Nguyên Nhã Lan trong lời của Bách Hợp nhưng chừng mực tiếp tục hỏi Côn trùng trong hũ khi điên cuồng cắn xé lẫn lúc chỉ còn hơn phân nửa loại cảnh tượng kỳ lạ rõ ràng khiến cho chút giật bởi vì nương theo ánh trăng Bách Hợp thấy con ngươi của mở lớn hiển nhiên cảm nhận trong lòng lúc cũng giống như vẻ bình tĩnh biểu hiện bên ngoài
Bách Hợp nghĩ tới tối nay thuận tay cứu mà cứu trai trong truyền thuyết của Nguyên Nhã Lan Trùng tử trong hũ khi cắn xé lúc nhúc nhích nữa tình hình khả năng sẽ kéo dài tiếp dăm ba ngày cho đến khi cổ trùng lần nữa ăn máu tươi đó trở nên hung bạo cắn nuốt lẫn cuối cùng mới bước vòng tuyển chọn tiếp theo Bách Hợp đóng nắp định gặp Nguyên Lâm Hữu đã nhanh tay tóm cổ tay cô: “Em là một trong số những bạn học của Nhã Lan” Ban nãy chỉ nhắc tới tên của Nguyên Nhã Lan đoán tiền căn hậu quả khi biết là ai trái thể tiếp tục bỏ mặc ở đây quản nữa Bách Hợp thở dài nhét chiếc hũ tay Nguyên Lâm Hữu tự khoác tay lưng lúc định mở miệng chuyện Bách Hợp đã khom xuống một tay khác ôm giữa đầu gối của nhấc bế lên: “Nếu đã nhận chỉ đành mang về ”
Hai tai Nguyên Lâm Hữu thoáng cái đỏ bửng tuy sắc mặt vẫn duy trì bình tĩnh nhưng cơ thể căng chặt hiển nhiên cũng như những gì biểu hiện định nhảy xuống đất Bách Hợp đã nhẹ nhàng ôm bước
Bởi vì từng luyện qua võ công nên lúc ôm một chiều cao cùng với thể trọng vượt xa bản thân mà Bách Hợp cũng thấy tốn chút sức lực nào Nguyên Lâm Hữu ban đầu còn chút hổ nhưng về trái bình tĩnh hơn nhiều Khi hai lặng lẽ về khu nghỉ dưỡng Bách Hợp hỏi tại nửa đêm canh ba sẽ xuất hiện ở trong núi tương tự cũng hỏi nguyên nhân Bách Hợp thu gom côn trùng Cũng chính vì cho dù coi như đã biết Nguyên Lâm Hữu là trai của Nguyên Nhã Lan nhưng trong lòng cô quả thực cũng khó mà sinh chán ghét với như
Lúc về đến phòng con cổ trùng sớm từ nửa tháng cho ăn huyết dịch cắn nuốt cuối cùng cũng tỉnh con trùng tử đã mơ hồ nổi lên màu vàng nhạt Lúc Bách Hợp thấy con trùng tử khỏi chút ngạc nhiên mừng rỡ Con sâu độc thoạt chút lớn hơn những con nuôi đây hơn nữa thêm sợi tơ màu vàng như ẩn như hiện khi Phong Lệ Dương ăn sức mạnh khẳng định cũng lớn hơn nhiều Lăn qua lăn cả đêm cô rửa mùi vị cổ quái của phấn khu trùng lúc mới lên giường xếp bằng bắt đầu luyện công
Buổi sớm sắc trời còn sáng khách sạn yên tĩnh một đêm mới dần thấy tiếng Tuy một đêm ngủ nhưng Bách Hợp bởi vì luyện công trái gột những mệt nhọc của ngày hôm qua thoạt tinh thần sáng láng Cô cầm lấy hũ cổ trùng tối hôm qua khi luyện võ công cô đã nhỏ chút máu trong đó lúc xem đã cổ trùng hút sạch Cô chằm chằm trùng tử hiệu cho nó bò lòng bàn tay miếng thịt nhỏ ngọ ngoạy di chuyển cơ thể bò lòng bàn tay cô
Phong Lệ Dương lúc chắc vẫn còn đang ngủ hôm qua Bách Hợp đã lấy thẻ quẹt cửa phòng của Phong Lệ Dương lúc nhẹ nhàng quẹt thẻ lên cửa duỗi tay mở cửa phòng Cô thừa dịp cho Phong Lệ Dương ăn trùng tử bữa ăn sáng tối qua mới vẽ bùa hôm nay cũng cần vẽ nữa vì thế cô cũng đem theo chu sa Bách Hợp bật đèn lên trong phòng đang xếp bằng giường lúc lập tức ngây dại hiển nhiên ngờ tới tình huống như lông mày nhếch lên Bách Hợp thấy tình cảnh trong lòng thoáng chốc trầm xuống
Bùa mới vẽ đêm qua hôm nay cảm nhận khí tức kẻ giường gương mặt chút tái nhợt lúc đang bất mãn chằm chằm cô
“Phong Lệ Dương đêm qua ngủ” Chân tay Bách Hợp lúc chút lạnh lẽo cô từ trong kịch tình biết tính tình của mặt bao nhiêu tàn nhẫn lúc làm việc bao nhiêu lạnh bạc mặc dù lần chỉ là một hồi nhiệm vụ giữa cô và Phong Lệ Dương cũng quan hệ gì nhưng rốt cuộc cô cũng loại vô tình chung sống lâu như tâm tính đơn thuần như trẻ nhỏ lời mặc cô dày vò mà cứ như thế biến mất
Giọng của Bách Hợp lúc chút run rẩy trong mắt lộ sắc lạnh cô mạnh mẽ ép bản thân tỉnh táo công sức cả một đêm tên Phong Lệ Dương mà tới Bởi vì bản thân Phong Lệ Dương ngốc nghếch ký ức vì thế khả năng cũng biết nguyên chủ là kẻ ngốc nhưng đồng dạng cũng khả năng bởi vì quá tự tin thực lực của cho nên dù biết Phong Lệ Dương vốn ngốc nhưng cũng coi thường giả làm kẻ ngốc vì thế lúc tiếng của Bách Hợp dứt chỉ lạnh lùng Bách Hợp một cái: “Không cần ngủ”
Vẻ mặt băng lãnh giữa hai hàng lông mày mang theo mấy phần ngạo nghễ cùng lạnh nhạt liền biết giống với Phong Lệ Dương nguyên bản vốn thành thật chút ngây ngô