Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 225
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 225 - Nam nhân dị giới xuyên qua (4)
Vừa tới trường học Bách Hợp tiên đến văn phòng của giáo viên cô liên tiếp mấy ngày học quả nhiên giống như cô phán đoán trong trường học căn bản ai phát hiện cô tới Lúc Bách Hợp văn phòng lúc giáo viên thấy cô sắc mặt thoáng cái liền trầm xuống chút chán ghét : “Chuông lớp sắp kêu em còn ở đây mà lớp Mấy đứa học sinh kém cỏi các em chính là như thế giống y như lũ sâu mọt lôi kéo mọi thụt lùi nếu như định đến học thì cũng cần đến trường nữa nếu tiền còn đến học để làm cái gì dứt khoát làm thêm cho xong trường học là nơi sách chỗ để em nhặt rác mất hết cả thể diện”
Giáo viên chính là chủ nhiệm lớp của lớp Bách Hợp là một phụ nữ trung niên họ Hoàng đã dạy học nhiều năm chồng bà đang đảm nhiệm chức vụ trong ủy ban giáo dục chỗ dựa quan hệ phía vô cùng lớn vì thế lúc đầu cho dù ép Phong Bách Hợp chết thì bà cũng chẳng sợ Bây giờ bà vốn đã ưa gì Bách Hợp thêm việc nịnh bợ vị tiểu công chúa của nhà họ Nguyên vì thế thấy mặt của Bách Hợp đương nhiền liền lạnh nhạt hơn khi hừ một câu tựa như ghét bỏ liền giống như phất tay cho phép Bách Hợp rời
Bách Hợp tại chỗ nhúc nhích Sắc mặt của cô giáo Hoàng liền chút khó coi Sau khi lạnh một tiếng mới ngẩng đầu lên đang mở miệng chuyện Bách Hợp lạnh lùng hỏi bà một câu: “Cô giáo thấy vết thương em Mấy vết là do vài bạn nữ trong lớp đánh mà nếu như cô giáo giúp em chủ trì công đạo em đành tìm đài truyền hình để cho mọi thấy vết thương em thôi Đến lúc đó chỉ sợ cô giáo mười cái miệng cũng thể rõ hết ”
Cô giáo Hoàng thật ngờ đứa học sinh luôn nhát gan lúc biết cách uy hiếp chân mày nhíu chặt bà chằm chằm Bách Hợp quả nhiên liền phát hiện mấy vết thương chỗ khóe mắt cùng khóe miệng đặc biệt là chỗ hốc mắt còn tản thoạt xanh xanh vàng vàng vô cùng đáng sợ Tuy bà biết học sinh trong lớp thích Phong Bách Hợp nhưng vì Phong Bách Hợp biết cáo trạng hơn nữa nó chỗ dựa đằng đương nhiên cô giáo Hoàng cũng liền coi như biết nhưng thật ngờ đến đứa học sinh luôn giống cái hồ lô bao giờ mở miệng mà chỉ biết cách cáo trạng mà trong lời còn lộ hàm ý uy hiếp bà sắc mặt cô giáo Hoàng liền chút khó coi:
“Em ý gì Có chứng cứ gì thể chứng minh khác đánh em ”
Bách Hợp móc một chiếc smartphone mới tinh Quơ quơ mặt cô giáo Hoàng: “Cô em đã ghi đồ em cũng nhiều nếu như mấy bạn học nhận với em cũng coi như xong nhưng em bọn họ ức hiếp cũng lần đầu cho nên em hi vọng họ bồi thường cho em Em đã chụp hình vài cái vẫn để ở nhà đây đều là chứng cứ cô giáo xem ”
Kỳ thực điện thoại di động là cô mua khi bán nhà lấy tiền nhưng trong lòng cô giáo Hoàng cũng rõ lúc thấy Bách Hợp lấy điện thoại bà theo bản năng hỏi: “Điện thoại di động của em từ mà Tiền ở Có trộm ”
“Em vốn đến trường là để học cũng là học trộm tiền cô giáo lời thật buồn chẳng lẽ những gì cô dạy em đều là trộm tiền ” Bách Hợp nhịn nở nụ cô cũng giải thích nguồn gốc điện thoại của ngược một câu khiến cho sắc mặt cô giáo Hoàng tái mét lúc mới lần nữa : “Em vốn bạn học ức hiếp hiện tại em nhịn nổi nữa một đứa cô nhi như em biện pháp chỉ thể tới tìm cô cáo trạng em hi vọng mấy bạn học đã đánh em mỗi bồi thường cho em năm nghìn tệ yêu cầu cũng cao bằng em đành yêu cầu cô giáo đưa em tới bệnh viện làm kiểm tra thân đảm bảm thân thể em vấn đề gì”
Mọi đều thằng vua cũng thua thằng liều đây giáo viên chủ nhiệm mặc dù coi thường Phong Bách Hợp nhưng Bách Hợp lúc mặt dày mày dạn bà ngược chẳng biện pháp Những học ở trong ngôi trường đặc biệt là trong lớp của bà đại đa số đều là chút lai lịch nhiều con em trong nhà đều là máu mặt vì thế lúc bắt nạt đứa nhỏ Phong Bách Hợp xuất thân bình thường cũng áp lực trong lòng Phong Bách Hợp nhát gan lúc liền tính hiện tại biết nó uống thuốc gì mà dám đòi bồi thường bà dù nháo đến nhiều để ý thể diện cũng thật dám nháo đương nhiên cô giáo Hoàng cũng dám đem thanh danh của làm trò Vì thế trong lòng đối với Bách Hợp cảm thấy ngày càng chút chán ghét nhưng miệng : “Em về lớp học cô sẽ thương lượng một chút với nhà của mấy bạn học sinh lát nữa sẽ với em”
Kỳ thực nguyên chủ chỉ cần mất thể diện là trẻ em ở độ tuổi cho dù là chút đùa dai nhưng cũng đều là dân liều mạng cũng sẽ ngay từ đầu bức nguyên chủ đến tử lộ Bách Hợp lúc phản kháng trong lòng giáo viên chủ nhiệm hoảng sợ khi đáp ứng cô mới để cho cô về lớp
Bạn học trong lớp lúc thấy Bách Hợp nhiều đều huýt sáo khi trao đổi một cái vẻ mặt ý mọi đều lên
Bách Hợp cũng bạn cùng bàn bởi vì nào bằng lòng cùng với một đứa con gái chuyên nhặt rác như Cũng chính vì thế giáo viên chủ nhiệm dứt khoát sắp xếp cho cô ngay cạnh chỗ thùng rác nơi góc lớp cũng chế giễu cô đã thích rác như liền thành cho cô Bởi vì lời mỉa mai lúc đó của cô giáo chủ nhiệm đã khiến cho nguyên chủ thật lâu ngóc đầu lên Bách Hợp lúc để bụng cô hướng chỗ lẻ loi của đến đứa con gái thẳng hàng cô liền nghiêng đầu hi hi:
“Phong Bách Hợp hai ngày nay mày Có biết tụi tao nhớ mày thấy mày trong lớp thiếu một đứa nhặt rác đồ Nhã Lan ném cũng ai nhặt ha” Cô câu mọi liền phá cả lên Nguyên Nhã Lan giữa lớp học cũng xoay đầu cợt cô một tay trắng nõn chống cằm cứ cho là cách hơn vài mét Bách Hợp vẫn thể thấy khuôn mặt trơn bóng như ngọc của cô cùng với móng tay như chạm ngọc liền biết chính là đứa trẻ sống trong nhung lụa
Trong ngăn bàn của cô truyền đến một cỗ mùi thối lần bởi vì buổi trưa cô rời lên lớp cho nên đồ của cô cũng mang về lúc khóa bàn cạy thể nghĩ đồ bên trong hẳn là giữ Bách Hợp khẻ mỉm đầu cúi thấp xuống một tay kéo bàn học chồng sách lúc đã một đống đồ vật buồn nôn phủ lên mùi thối chính là từ chỗ đó truyền tới
Đứa con gái phía vẫn còn toét miệng vẻ mặt châm chọc chằm chằm cô Bách Hợp nhớ mang máng đây chính là một trong những đứa con gái lần từng đánh là đứa ngày thường nịnh hót Nguyên Nhã Lan nhất Cô thoáng qua phía thùng rác thấy bên trong là túi nilon đã dùng qua khác vứt cô nhặt lên đôi mắt của đứa con gái đằng giống như trăng rằm: “Nhìn xem đội trưởng đội nhặt phân tới tới liền bắt đầu làm việc các em chúng còn nhanh tặng vài đồ cho nó”
Tiếng dứt mọi trong phòng liền rầm rộ cầm sẵn phế phẩm đã sớm chuẩn lúc đang ném qua chỗ Bách Hợp Bách Hợp nhanh chóng cầm sách bên trong đổ ập xuống mặt của đứa con gái đằng
“A…” Một tiếng hét chói tai vang lên đứa con gái giống như phát điên lấy đồ đang rớt ở mặt gò má trắng nõn nguyên bản của cô dính lên một bãi biết là phân của loài động vật nào đã chút khô hai mắt lúc đều mở dáng vẻ vô cùng chật vật mở miệng liền nôn khan hai tiếng
Mọi thấy cảnh đều ngây dại Bách Hợp đem đồ trong tay đập một cái lên mặt đứa con gái lúc mới khinh miệt: “Về bớt cầm mấy đồ rác rưởi lừa phỉnh tao tao nhặt cũng nhặt đám rác của chúng mày”
Cô giống như là biến thành một khác một đám con trai con gái đều sửng sốt động tác tay đều ngừng miệng phát bất kỳ âm thanh nào nhất thời trong phòng học chỉ thấy tiếng nôn mửa tiếng lóc cùng tiếng thét chói tai của đứa con gái mặt còn dính vật bài tiết một lúc lâu bên ngoài hô lên: “Cô giáo Hoàng tới ”
Đứa con gái thấy lấy tay lau mặt bàn tay như ngọc của đầu oán độc Bách Hợp đột nhiên há miệng “oa” một tiếng chạy
“Cô giáo Phong Bách Hợp quá ức hiếp ” Có lên mách lẻo chỉ Bách Hợp đem chuyện mới xảy một lần Chân mày cô giáo chủ nhiệm thoáng cái nhíu ánh mắt Bách Hợp giống như thấy một khối u ác tính vẻ mặt chán ghét: “Phong Bách Hợp em thể yên tĩnh một lát Người như em nếu học thì cút khỏi phòng học ” Vẻ mặt của phụ nữ trung niên hết sức nghiêm nghị lúc mọi vốn đều cho rằng Bách Hợp nhất định chịu ngữ khí kiểu cô ngược coi như thấy lần nữa xuống cũng giống như kinh hãi: “Ôi chao năm trăm tệ để trong phòng học thấy ai trộm mất của ”
Nghe thấy cô thấy tiền mọi đều nhịn bật đứa con gái ngày thường luôn theo bên cạnh Nguyên Nhã Lan chua ngoa : “Mày cũng tiền Với cái dạng nghèo kiết hủ lậu như mày á”
Cô giáo chủ nhiệm cũng khỏi chút buồn Bách Hợp đứa con gái chuyện giống như chủ ý: “Hiện tại quả thực tiền nhưng mà nhanh liền tiền bạn học Vương nhớ là bạn từng đánh còn tìm bạn đòi tiền thuốc men bạn một khi bồi thường là liền tiền ” Lời thẳng thắn hùng hồn của cô khiến cho đứa con gái mở miệng ngẩn ngơ nguyên bản Nguyên Nhã Lan đang xem náo nhiệt nhíu chặt chân mày một tay tự lôi túi trong ngăn kéo khi lấy một cái ví da liền rút một xấp tiền: “Cầm lấy coi như là bồi thường”
Xấp tiền xem chừng gần một nghìn tệ cho dù là đám bạn học trong lớp đa số xuất thân đơn giản thể thấy Nguyên Nhã Lan sẽ cầm tiền đưa cho Bách Hợp trong lòng đều chút ghen tị: “Tiền của Nguyên tiểu thư mà mày cũng dám cầm chỉ bằng mày cũng xứng ”