Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 219
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 219 - Nữ vương và tiểu bạch hoa 10
“Cô tìm thông tin về tên họa sĩ nghèo để làm gì” Anh mở hai cánh tay giữ Bách Hợp trong phạm vi thở của biểu tình lười biếng: “Nếu từ bỏ gã thì sẽ bỏ qua nhưng nếu phóng đãng thì khi chơi đùa chán cô nghĩ cũng cần nghĩ nữa”
Nói xong lời xoay đầu cúi thấp mặt xuống khẽ mỉm với Bách Hợp hàm răng trắng hếu lộ mang vẻ âm ngoan như cắn khác:
“Lời của đã rõ ”
Bách Hợp thở dài biết là bởi vì nguyên nhân mang thai lúc Mục Kiêu mang theo sát khí nhưng vẫn lộ răng nanh với cô mà lá gan của cô từ từ lớn lên: “Là từng với đấy chứ Tôi thông tin về là bởi vì cho một bài học để cho còn cả ngày lẫn đêm tới làm phiền ” Cô càng càng chút nóng nảy tình yêu cùng với nỗi oán hận Đỗ Tiệm Vũ còn sót của nguyên chủ đan xen khiến cho trong lúc nhất thời cô liều mạng áp chế cũng chút tỉnh táo :
“Tôi đã coi thường Phương Xảo Tâm cướp đồng ý mà cũng chơi đùa chán Tôi còn chơi chán ”
Tâm tình mới lời liền thốt khỏi miệng Sau khi Bách Hợp xong mới nhớ tới đàn ông mặt là ai cô nhắm mắt cắn răng sâu trong lòng cảm thấy cố gắng tỉnh táo Nếu như cô cứ sống chung trong trạng thái như thì là thành nhiệm vụ thay nguyên chủ mà chắc thể bình an sống đến lúc thể thành nhiệm vụ
Liên tiếp nhiều lần làm nhiệm vụ đã khiến cho trong lòng cô tích lũy ít nỗi buồn điều tiêu cực Cho dù cô tỉnh táo hơn nữa thì lúc cũng dễ dàng bộc phát nhất là nhiệm vụ càng ngày càng khó khăn hơn nữa do nguyên nhân tinh thần lực đủ nên nhiều lần tâm tình của nguyên chủ ảnh hưởng đến lời và quyết định của cô loại cảm giác cũng nhưng Bách Hợp cũng cách nào Cô chỉ thể cố gắng bình tĩnh đó chuyện với Mục Kiêu
Ai ngờ cô còn đem lời xin khỏi miệng Mục Kiêu đã đầu cô một cái trong lúc bất chợt nhẹ nhàng lên khóe miệng vênh lên híp ánh mắt : “Có cốt khí thích như ”
Anh ngã nghiêng ngã ngửa sóng mắt lưu chuyển một vẻ tà khí gian ác mê hoặc lòng : “Chờ đó trưa nay sẽ thông tin về tên cho em em cứ việc mà chơi bảo bối của ” Anh lớn nâng đầu của Bách Hợp lên môi đè lên môi của cô động tác vẫn thô bạo như thường lệ Bách Hợp cố nén mới đẩy
Buổi trưa hiếm khi nào Mục Kiêu ngoài nhịn tính tình của để ăn trưa cùng với Bách Hợp lúc bữa cơm thì quản gia đem tài liệu về Đỗ Tiệm Vũ tới Bách Hợp đang mở xem nhưng một bàn tay Mục Kiêu đặt lên tài liệu hiệu cho nữ giúp việc thay cô múc canh đặt ở mặt cô để cho cô ăn cơm xong mới xem
Cố nhịn để ăn xong cơm trưa Bách Hợp lấy tài liệu đến xem một cách nghiêm túc Trong tài liệu Đỗ Tiệm Vũ xuất thân từ nông thôn mẹ gã chỉ là một phụ nữ bình thường ở thành tây Cha gã lúc thời niên thiếu dựa làm việc vặt thay mà sống đến khi Đỗ Tiệm Vũ mười tuổi thì ngã gãy xương sống hiện nay liệt giường Cả nhà chỉ con trai duy nhất là Đỗ Tiệm Vũ lúc cha mẹ sinh gã vốn tuổi tác đã còn nhỏ nữa lúc đã tuổi cao sức yếu đương nhiên thể còn khả năng giúp đỡ gã nữa Ngược từ nhỏ đã ham thích hội họa nhưng đáng tiếc cảnh của nhà họ Đỗ khả năng chu cấp cho học
Mà từ nhỏ đã dựa sự giúp đỡ của hàng xóm láng giềng mới học đến bây giờ Người mặc dù tiền tài nhưng cha mẹ cho gã một dáng vẻ bề ngoài vì từ khi gã còn nhỏ đến khi học trung học sơ cấp thích cũng ít Nguyên nhân Phương Xảo Tâm tìm đến gã là bởi vì ngoại trừ nội tâm Đỗ Tiệm Vũ thâm độc thì gã tập trung những thứ mà Tần Bách Hợp thích nhất thân thế khiến khác thông cảm bề ngoài khôi ngô tuấn tú cho khác cảm giác an gã còn cái miệng khéo ăn chim sẻ bầu trời cũng thể dụ xuống đối phó với một con gái rõ sự đời thì kết quả cần Mà điều Phương Xảo Tâm đáp ứng gã chính là khi chuyện thành công ngoại trừ cho gã một phụ nữ tiền thì quan trọng hơn là cho một con đường đồng ý cung cấp tiền cho Pari học nghệ thuật
Trong tài liệu còn một đĩa CD Bách Hợp dậy thì một bàn tay thon dài gầy gò đã lấy mất đưa cô một cốc trà táo đỏ ấm áp bồi bổ thân thể Mục Kiêu đem đĩa CD đưa cho giúp việc tỏ ý cô mở tivi tường lên Khuôn mặt đầu tiên xuất hiện là của một bà lão chừng sáu mươi tuổi lúc bà đang đắc ý chút khinh thường :
“Có một phụ nữ trong thành tiền thì tiền đấy là con gái của ông tổng giám đốc nào đó đáng tiếc là một non nớt gì mà chỉ là một chiếc giày rách còn khi đã chơi chán Tôi và Tiểu Vũ của nhà đều nhưng đàn bà đó hết lần tới lần khác cứ dây dưa với nó mãi Ai con dâu gì chứ sợ mọi nhạo còn đồng ý mối hôn sự Cho dù đối phương mang tiền đến tận cửa thì cũng chẳng hiếm lạ gì”
Không biết tư liệu ghi từ Bách Hợp thấy cái thì tim lập tức chút đau đau giống như khác dùng lực nắm lấy trong nháy mắt nhịp tim tăng nhanh Đây cũng là do cảm xúc của nguyên chủ tạo nên Bách Hợp liên tiếp hít thở sâu nhiều lần vẫn thể bình tĩnh Mục Kiêu ở bên cạnh tựa tiếu phi tiếu cô chằm chằm cũng vội vàng uy hiếp cô
“Giày rách mà đã chơi qua cũng em làm đây” Trong mắt Mục Kiêu lóe lên hàn quang khóe miệng nhếch lên một nụ mỉa mai thấy chiếc bàn nhỏ cạnh ghế salon đặt một hộp xì gà theo bản năng dậy lấy tay mới đưa thì buông xuống lập tức biểu cảm chút tức giận thật lâu mới hừ lạnh đá chiếc bàn uống trà nhỏ “xoảng” một tiếng thật lớn bộ đồ ở rơi xuông khiến Bách Hợp sợ hết hồn Lúc Bách Hợp mới phục hồi tinh thần cảm giác đau đớn trong lòng mới dần dần phai
Trong đĩa CD phụ nữ lớn tuổi đó Tần Bách Hợp biết hổ quyến rũ con trai bà đang khoe khoang với hàng xóm cách vách biết trái tim mới đau đớn mà lúc Bách Hợp hết sức tỉnh táo Sau khi xem hết những thứ cô biết bà lão cũng thật thà biết điều như vẻ bề ngoài tự nhiên càng do dự Cô đầu Mục Kiêu một cái khẽ mỉm : “Mục Kiêu hãy giúp đỡ em một chút Cô xong liền dậy ghé bên tai Mục Kiêu nhẹ giọng mấy câu
Lúc đầu thần sắc Mục Kiêu còn chút khó chịu tay nắm chặt cổ tay cô tỏ vẻ hất nhưng khi một lát liền cảm thấy hứng thú khóe miệng nhếch lên vốn là động tác ngăn cô thì trở thành ôm cô trong ngực khi Bách Hợp xong mới lên: “Được cái thích”
Bách Hợp mỉm : “Chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông mà thôi”
Ban đầu Đỗ Tiệm Vũ lừa gạt Tần Bách Hợp vẽ tranh khỏa thân khiến cho danh tiếng của Tần Bách Hợp tổn hại Giờ điều Bách Hợp định làm cũng đơn giản chỉ là để Mục Kiêu giúp cô ép bà Đỗ cũng vẽ một bộ tranh khỏa thân mà thôi Không Đỗ Tiệm Vũ nổi tiếng Cô sẽ cho gã thật nổi tiếng nhất là tiếng cả đời cho dù gã trở thì cũng sẽ thoát khỏi bóng đen của những điều
Buổi chiều lúc Mục Kiêu một cuộc điện thoại gọi ngoài ăn mặc phong lưu hào phóng lúc rời là một bộ dạng nhân mô cẩu dạng* (Mặt chó thân thân chó mặt dùng để chỉ những trông lịch sự nghiêm túc nhưng thật đang âm mưu suy tính gì đó) Bách Hợp đang chuẩn về phòng để tiếp tục vẽ thì Đỗ Tiệm Vũ gọi điện thoại đến
Mấy ngày liên tiếp gã thành yêu cầu của Phương Xảo Tâm khiến cho cô hết sức bất mãn Đỗ Tiệm Vũ tự nhận là tài nhưng chỉ bởi nhà nghèo quá nên chặn bước chân của mà thôi Bây giờ khó khăn lắm mới một đem cơ hội đặt mặt gã gã nhất định quý trọng Vì mặc dù trong lòng chút nóng nảy nhưng hiện nay yêu cầu của Phương Xảo Tâm chỉ một đó chính là hẹn Tần Bách Hợp ngoài mà thôi Đỗ Tiệm Vũ sợ Phương Xảo Tâm đổi ý sợ tiền đồ của vì mà hủy trong tay Bách Hợp vì liền để ý Phương Xảo Tâm hẹn Bách Hợp ngoài làm gì đã đồng ý ngay
Lúc gã gọi điện thoại tới Bách Hợp còn lên lầu quản gia liền đưa điện thoại đến bên tai cô Bách Hợp đến giọng của Đỗ Tiệm Vũ thì mặt đã đen : “Đỗ Tiệm Vũ thật là âm hồn tan mà”
“Tiểu Hợp rốt cuộc đã làm sai ở thì em hãy Anh cần em nhớ em Anh thừa nhận là yêu em đã yêu phụ nữ vô tình vô nghĩa ” Lúc Đỗ Tiệm Vũ lời chút bộ dạng ủ rũ cúi đầu lạc giọng gào xong những lời thì thật giống như đã khốn khổ vì tình đến cách nào Bách Hợp giống như tiếng khóe miệng khỏi liền co quắp Cô thật thời gian dây dưa với Đỗ Tiệm Vũ dù nhanh sẽ biến mất khỏi mặt bực bội với loại thật sự là một chuyện ý nghĩa
Bách Hợp liền ngắt điện thoại mới lên lầu mới nửa tiếng thì lầu liền truyền đến tiếng chuông báo động Toàn bộ hệ thống an ninh trong nhà họ Mục đều hoạt động Cô đang ở trong phòng vẽ vẽ bùa mới cất một tấm định thân phù vẽ xong trong túi mang theo bên thì vòng đến phía lưng một tấm giẻ biết dính thứ gì nhét trong miệng cô trong lòng Bách Hợp định chửi mắng thì con mắt đảo một cái đã nhanh chóng ngất
Khi tỉnh tiếng động xung quanh đinh tai nhức óc cô giống như khác vác vai bả vai húc dày của cô khiến cho cô cảm thấy buồn nôn Âm nhạc chấn động bốn phía khiến cho tim của cô đập nhanh hơn một chút đang lúc mơ hồ thì cửa mở cô vác trong nhà vượt qua một đám hộ vệ áo đen lúc vác cô mới ném cô xuống đất Cô ngã đất đụng một cái tủ kính đau đến mức cả co quắp lúc mới tỉnh táo