Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 215
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 215 - Nữ vương và tiểu bạch hoa 4
Không ai thể tình cảnh mặt như mà còn thể bình tĩnh trong lòng Bách Hợp thuyết phục định nhanh lén chạy thì ngoài cửa quản gia bưng ly rượu đối mặt với tất cả mọi chuyện đều mắt thẳng giống như căn bản thấy cử động của Phương Xảo Tâm Trong mắt Mục Kiêu ánh lên ngọn lửa ham một mặt bảo quản gia cầm một túi thuốc khi mở đổ trong rượu liền đưa tay nhận lấy Phương Xảo Tâm vốn đang ngậm lấy vật đàn ông của liền ngẩng đầu lên cầm lấy tay gương mặt còn ửng đỏ giọng chút khàn khàn:
“Sếp thể tiếp tục uống nữa…” Trong mắt cô lộ vẻ ân cần nhưng lời còn hết Mục Kiêu mới còn một bộ dạng lười biếng thần sắc hưởng thụ liền lạnh hai tiếng bưng ly rượu lên nhấp một ngụm lập tức ném ly rượu về phía Phương Xảo Tâm
‘Choang’ một tiếng vang nhỏ lực của cực lớn ly rượu lập tức đập vỡ dính đầu Phương Xảo Tâm mùi thơm của rượu trắng lâu năm lan tràn trong nhà mảnh thủy tinh vỡ vẫn còn một chút dính sợi tóc của Phương Xảo Tâm Cô còn một bộ dáng vẻ quyến rũ lúc cả đều ngây khi cô phòng còn thèm Bách Hợp một cái nhưng lúc theo bản năng về phía Bách Hợp hiển nhiên ngay mặt tình địch yêu đối đãi như cô chút chịu nổi
“Cút” Lúc Mục Kiêu trở mặt liền trở mặt mới còn nụ lười biếng hấp dẫn nhưng trong nháy mắt liền âm trầm biểu tình chút dữ tợn Hắn một mặt nhận lấy khăn lau tay quản gia đưa tới một mặt liền nhấc chân lên đạp về phía Phương Xảo Tâm Trên gương mặt tuấn của lộ mấy phần tàn ác tóc tai chút rối bời rủ xuống gương mặt chặn ánh mắt của chỉ thấy sống mũi cao lộ đôi môi tái nhợt còn chút máu
“Mất hứng”
Sắc mặt Phương Xảo Tâm ảm đạm một cú đá của Mục Kiêu khiến cô ngã ngửa đằng một ít mảnh vụn thủy tinh cứa bên hông áo sơ mi tơ tằm thật mỏng chắc đã trầy da nhưng lúc còn đau đớn bằng nỗi đau trong lòng cô Sắc mặt cô khó coi nhưng cố nén chịu mở miệng cho dù lúc chật vật như nhưng cô vẫn kiêu ngạo dậy bỏ đôi giày cao gót chân trần khỏi cửa sống lưng ưỡn thẳng tắp cao ngạo nhưng cũng vài phần yếu ớt bi thương khiến thương tiếc
Mục Kiêu híp mắt phất phất tay với chú Lưu quản gia Quản gia im lặng cầm mâm ngoài cũng đóng cửa
Bách Hợp thấy tình cảnh như thì cả cứng ngắc Trong căn phòng yên lặng nhất thời chỉ thể hít thở nhỏ của Mục Kiêu khi mới đánh xong Không biết mới uống thứ rượu gì mà lúc đôi môi đỏ thẫm như máu diễm lệ nhưng chút cổ quái khác thường
“Tới đây”Hăn lười biếng kêu một tiếng lúc Bách Hợp dám khẳng định gọi chứ Phương Xảo Tâm Mới thấy cảnh Phương Xảo Tâm đánh đầu biết bao nhiêu mảnh vụn thủy tinh cho dù lần Bách Hợp thành nhiệm vụ thì lúc khỏi cảm thấy da đầu tê dại Lại một chút bộ dạng quần áo xốc xếch của ngẩng đầu lên thật sự thể di chuyển bước chân của
May mà Lý Duyên Tỷ nhanh chóng giúp cô để cô dùng dằng giãy giụa nữa Cô thấy thân thể của Tần Bách Hợp lời về phía Mục Kiêu đè ở giữa hai đùi Có lẽ là thân thể còn giãy giụa như lúc cho nên Mục Kiêu cũng đối xử với cô như với Phương Xảo Tâm nãy ngược híp mắt vuốt ve sợi tóc của cô
Lúc Bách Hợp dựa trong ngực Mục Kiêu tỉnh thấy ngực lạnh như băng so với bình thường thì nhiệt độ cơ thể thấp mùa đông trời rét mà ngủ cùng một chỗ với cũng chuyện thoải mái gì Tối hôm qua thể tưởng tượng là trong lúc chè chén say sưa biết Mục Kiêu ăn cái gì nên thể lực dư thừa một cách dọa bởi vì quần áo ném khắp nơi chân tay còn dây dưa chung một chỗ Bách Hợp định rút chân ở bên hông về nhịn há miệng hít một khí lạnh cô dậy thì cánh tay vốn ôm ở bên hông cô lập tức liền thắt chặt Tiếng lười biếng của Mục Kiêu vang lên:
“Muốn ” Tiếng của khi say rượu khàn khàn một loại trầm thấp hấp dẫn lúc ngón tay của đang ở bụng Bách Hợp cũng bắt đầu an phận ngay đó chôn đầu trong cổ Bách Hợp nhẹ nhàng cắn:
“Không cần gặp tên họa sĩ nữa” Mục Kiêu cũng đang trưng cầu ý kiến của Bách Hợp mà thực sự lệnh cho cô Người phụ nữ cũng thèm để ý chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi nhưng trong lúc bất chợt từ tối ngày hôm qua đã bắt đầu sự thay đổi tựa như chút mê đắm ít nhất sự phối hợp ở giường khiến hết sức thoải mái Lúc chính là thời điểm hứng thú tăng cao tạm thời để Phương Xảo Tâm động đến cô
“Tôi dậy lâu chóng mặt quá” Bách Hợp xoay Mục Kiêu một cái cô một tay nắm chăn che ngực xuôi theo mái tóc đen bóng chút rối hiện đầy dấu tím bầm ở đầu vai một loại mỹ cảm ngược đãi Trong thần sắc cô mang một loại hồn nhiên sẵn nhưng quyến rũ dường như khác biện lúc cô bình thường Mục Kiêu sửng sốt một chút chăn mền cô kéo xuống để quấn lấy thân thể lộ thân thể một mảnh vải giường thấy Bách Hợp mở cửa phòng thay quần áo ánh mắt híp thật lâu toét miệng tiếng: “Thú vị đấy”
Sau khi tiếp thu trí nhớ Bách Hợp mới phát hiện thật hai chia phòng thay quần áo và phòng tắm khác ngày hôm qua cô mới đến lúc tiếp thu trí nhớ nhầm chỗ may mà lúc đó Mục Kiêu còn ở nhà nếu theo như tính tình cổ quái của sợ rằng ngày hôm qua sẽ thua thiệt
Công ty của nhà họ Mục là một công ty hắc tẩy bạch mặc dù hiện nay danh nghĩa làm ăn đắn nhưng thật vẫn ngấm ngầm một phần kinh doanh phi pháp Mục Kiêu mới cầm quyền đến hai năm nhưng nửa năm thì cha mẹ em đột nhiên chết một cách ly kỳ cái làm cho mọi trong thành phố đối với Mục Kiêu ngoại trừ chút kính sợ thì còn vài phần kiêng kỵ Anh năm nay hai mươi lăm tuổi lớn hơn tiểu thư nhà họ Tần bốn tuổi Bách Hợp sắp xếp tư liệu trong đầu trong lúc nhất thời cảm giác biết xuống tay từ
Cô cũng lần đầu làm nhiệm vụ đã gặp qua nhiều nhiệm vụ tương tự nhưng đối với buồn giận thất thường giống như Mục Kiêu hơn nữa làm việc vẻ quá mức tùy tiện thể là đối xử ác độc với khác cũng đối xử ác độc với như thì lần đầu tiên gặp Bách Hợp thể thấu nội tâm của chỉ biết hết sức nguy hiểm tình huống hiện nay cũng chỉ thể một bước một bước ít nhất lúc Mục Kiêu cũng sẽ giết cô
Bách Hợp thở dài trong gương lộ khuôn mặt tươi như hoa đào ánh mắt cô thấy bóng trong gương dù cho lúc vẻ mặt hồn nhiên nhưng khóe mắt chân mày cũng ngăn toát mấy phần nhu mì Cô lấy chút nước vỗ lên mặt một cái đôi mắt to quyến rũ trong gương lộ mấy phần kiên định
Lúc Tần Bách Hợp vẫn còn đang học nhưng bởi lý do tháng mới kết hôn cho nên nhà họ Tần đã thay cô xin nhà trường cho nghỉ học một tháng Nguyên chủ học hội họa và đàn violon Bách Hợp cũng trải qua những việc bao giờ Cô tới nơi cũng vì suốt ngày phong hoa tuyết nguyệt vì đương nhiên chuẩn học Trước mắt nếu tâm nguyện của nguyên chủ hai điều Đỗ Tiệm Vũ cũng là sự uy hiếp đối với cô nếu với thân phận hiện nay của nguyên chủ trừng trị Đỗ Tiệm Vũ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay Tuy nguyện vọng của nguyên chủ cho chịu đau khổ nhưng Bách Hợp còn nhiều cách khiến nếm thử mùi vị nỗi khổ mà thể Mục tiêu quan trọng nhất hiện nay là đối phó với Phương Xảo Tâm
Phương Xảo Tâm tự tin thông minh thủ đoạn tâm cơ quan trọng nhất là cô sự thông minh tương xứng với sự xinh đã trải qua cuộc đời dễ dàng như nội tâm cực kỳ mạnh mẽ Cô thực sự kiêu ngạo từ trong thâm tâm mà là cực độ tự ti chuyển thành tự đại Dĩ nhiên Phương Xảo Tâm cũng vốn liếng để kiêu ngạo Cô là một viên minh châu xuất sắc trong tập đoàn Mục thị mấy năm nay theo bên cạnh Mục Kiêu đã giúp ít chuyện trở thành trợ thủ thể thiếu của
Nếu Phương Xảo Tâm một lòng si tâm với Mục Kiêu thì Bách Hợp gần như cảm thấy cô nhược điểm cái nhược điểm cũng dễ dàng công kích Mục Kiêu giống như một dễ đối phó Tâm nguyện của Tần Bách Hợp là cho Phương Xảo Tâm đau đến sống tiếp ngoại trừ chiếm vị trí vợ danh chính ngôn thuận của Mục Kiêu để phụ nữ mạnh mẽ như Phương Xảo Tâm cảm thấy tan nát cõi lòng chỉ sợ cũng chỉ tấn công từ phía Mục Kiêu
“Đang nghĩ gì thế” Một giọng âm nhu vang lên ngay đó hai cánh tay từ phía vòng lên quấn ở bên hông cô thân thể chút lạnh như băng dính sát thật chặt cho Bách Hợp cảm giác như rắn độc trói Cô cúi đầu xuống ngay đó Mục Kiêu ôm cô càng chặt hơn một chút trong gương cũng cúi thấp đầu mái tóc quăn lộn xộn nhưng mang theo mấy phần cảm giác chán chường che mặt mũi của nhưng lộ chiếc cằm nhọn
Hắn chỉ dùng sức đã Bách Hợp lẽ vì ngại hai chênh lệch chiều cao quá nhiều bế Bách Hợp đặt lên bàn trang điểm kéo cằm cô ngửa lên môi dán thật chặt
Bách Hợp tránh nhưng căn bản tránh khỏi lực mạnh mẽ của Mục Kiêu Ngược cử động tránh của cô khiến cho Mục Kiêu chút hung bạo lâu lắm Bách Hợp liền cảm thấy trong miệng mùi máu tanh môi của cô cùng từ từ đau đớn Không cảm giác nhu tình mật ý chỉ cảm giác cướp đoạt cũng áp bức Eo của Bách Hợp siết thật chặt chân buộc tách quấn ở bên hông lúc trong lòng đang lo âu kêu Lý Duyên Tỷ thì Mục Kiêu thả đôi môi Trên môi mang theo giọt máu một tay nâng cằm cô lên trong miệng phát tiếng “Chậc chậc” đôi môi sưng đỏ của Bách Hợp: “Nhìn cô bé đáng thương thế nào ai bắt nạt cô”