Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 197
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 197 - Đại hải câu chuyện không nội dung (5)
Beta: Sakura
Bách Hợp đầu chiếc thuyền nhỏ lệ rơi trong tim: “Chúng còn thể trốn ”
Chạy đã tốc độ quái vật nhanh vô cùng so với thuyền lớn biển còn nhanh hơn Tuy thuyền nhỏ nhẹ nhưng buồm cũng sẽ nhỏ cô thể chết đuối biển mà khả năng chết trong bụng quái vật
Đôi mắt lục bích của quái vật Bách Hợp một lúc trong mắt hiện lên vẻ do dự như con đầu liếc Lý Yến Tu nửa ngày cuối cùng ‘bùm’ một tiếng lặn xuống biển thân rời
“…” Bách Hợp thấy thế mà há hốc mồm nó là đang săn mồi đó nha thế nào làm vẻ bỏ của chạy lấy Lúc thấy bóng Lý Yến Tu chợt lóe đợi đến lúc bóng dáng xuất hiện thuyền nhỏ Bách Hợp đã thấy phi thân xuống liều lĩnh chạy lưng quái vật trường kiếm lưng biết rút tự lúc nào chỉ một hồi tiếng kêu thảm thiết qua trường kiếm khẽ lướt qua mặt biển Bách Hợp còn động tác của lúc xuất hiện lần nữa mũi kiếm xoẹt qua một phần như là đuôi một lần nữa thuyền
‘Bang’ một tiếng giòn vang thuyền nhỏ chịu nổi lực lớn liền phát tiếng ‘két kẹt’ thê thảm thân thuyền mỗi lúc phát ánh sáng dữ dội Bách Hợp tiếng kêu thảm của quái vật nước biển hiện một mảng đỏ thẫm nhưng nhanh liền biến mất thấy Bách Hợp ngỡ ngàng chứng kiến con quái xà khổng lồ còn hùng hổ lúc nãy giờ kéo nửa thân chạy
“Chế biến cái đuôi ” Lý Yến Tu lấy khăn từ trong ngực để lau mặt mới sóng lớn như thế mà giội tí nước nào lên thuyền chuyện thật sự kì lạ Bách Hợp một cái cái đuôi nhỏ so với còn cao hơn Cái đuôi mới chặt lúc vẫn còn ngọ nguậy đập boong thuyền tạo những tiếng động nhỏ
Thấy Bách Hợp nhúc nhích nhíu mày đưa tới một con dao găm từ lưng: “Dùng cái ”
Bách Hợp tay run run thở một dài trả lời Cô đã xử lí qua ít loại cá nhưng quái xà giống cá thì chút kì quái cô dùng hết sức cắt một khúc thịt cũng biết con quái vật là giống gì da bên ngoài gần như đao thương bất nhập cô cũng chỉ còn cách xẻo từ chỗ thịt cá Trái ngược là thịt óng ánh dị thường dao găm gọt ngọt thuyền cũng gia vị cô chỉ cắt thành miếng mỏng thò tay ngoài thuyền rửa Sau cắt một miếng ngon đưa đến tay Lý Yến Tu
“Mặc dù gia vị ăn cũng tệ” Lý Yến Tu nhíu mày dường như chém đứt đuôi quái xà là mái tóc mượt cột phía tăng thêm mấy phần lười biếng
Im lặng đưa miếng thịt cho Lý Yến Tu hai cứ như nên thời gian trôi qua cũng nhanh thật vị của nó tệ lắm chính Bách Hợp cũng ăn hết hai miếng Vì là đồ sống nên khó tránh khỏi chút mùi tanh nhưng chất thị trơn mềm và ngon dù muối vẫn tính là tuyệt hảo Mang theo mùi hải sản tươi mới lạ Bách Hợp nghĩ đến đây thể rắn biển liền giảm khẩu vị dù chỉ một chút cũng vô Lý Yến Tu liền một cước đá văng phần đuôi còn thừa xuống biển xuống thuyền nhỏ nhắm mắt nghỉ ngơi
Thấp thỏm sợ chiếc thuyền nhỏ an Bách Hợp ôm chân ở chỗ trốn cảnh giác qua xung quanh Thật sợ hãi nhảy một con quái vật như cũng sợ ban đêm mặt biển yên nổi sóng lớn Cứ như mở to mắt cho đến khi mặt trời dần ló rạng từ đằng Đông mặt trời đỏ chiếu sáng khắp mặt biển trong lòng Bách Hợp mới thở phào nhẹ nhõm
Trời sáng ánh nắng phản chiếu biển tựa như mặt trời theo tận bên cạnh cảnh sắc bấy giờ thật đáng kinh ngạc Bách Hợp đến nửa ngày mới thấy biết Lý Yến Tu mở mắt lúc nào đôi mắt dài như hồ ly ánh mặt trời phủ lên một tầng vàng kim nhạt đêm muộn đã đợi đến lúc hừng đông thấy càng khiến dám thẳng
Hai đều Bách Hợp nghĩ đến phần tử nguy hiểm thiếu chút nữa lấy cô làm mồi cho cá ngày hôm qua trong lòng tự cách xa một chút dù đại ân cũng lời nào cảm tạ hết chỉ cần chờ đến lúc lên bờ lập tức cùng qua Tại thế giới pháp sư kiếm sĩ bay đầy trời rõ ràng mấy cái công phu của cô chỉ là mèo quào trừ phi là cô tu luyện pháp thuật nhưng đời ngắn ngửi chẳng đủ để cô luyện đạt yêu cầu chỉ sợ đến chết cũng luyện thành cái gì Nhiệm vụ lần thật khó giải quyết ngoại trừ việc biết nội dung làm Bách Hợp thở dài chính là nhiệm vụ thật nguy hiểm vượt sức tưởng tượng của cô
Có hải quân hải tặc kiểu nào cô cũng đối mặt Không hiểu vì theo bản năng cô thích hải quân biết là do tâm trạng của vì hôm qua suýt tên tiểu đội trưởng Ma Ngang giết là do cảm xúc của nguyên chủ nghĩ tới những chuyện phức tạp Bách Hợp nhịn thở dài một
“Cảnh biển buổi sáng thế cớ gì thở dài như ” Giọng lạnh lùng của Lý Yến Tu vang lên giọng điệu chuyện của làm cô cảm giác quen thuộc đến kì lạ hẳn là giờ cô từng gặp đàn ông nào tuấn mỹ thế cảm nhận thuộc về nguyên chủ mà là chính cô cảm giác biết Lý Yến Tu đang ở trong nhiệm vụ thể biết nào
Cô lắc lắc đầu nhịn xuống cảm giác cổ quái trong lòng nghĩ đến chuyện hôm qua gặp trong lòng khỏi chút lo lắng: “Ngài Lý gặp hải quân ”
Lý Yến Tu cô lộ vẻ mờ mịt hiểu: “Gặp”
Bách Hợp nghĩ đến khí thế ngày hôm qua của hải quân trong lòng chút lo lắng cô sợ tên Ma Ngang bắt sẽ mai phục ở một số hải cảng địa phương Cái thế giới cổ quái giống với bối cảnh cổ đại cũng thông báo tin tức hiện đại văn minh cô sợ diện mạo lúc đẩy xuống hôm qua tung khắp nơi tuy hiện tại rõ hải cảng Gần đây Bách Hợp thường tính cẩn thận đường lui cho mọi việc mặc dù Lý Yến tu kỳ lạ nhưng nếu bán làm nô lệ với đóng dấu thì cô thà ở bên quái dị còn hơn
“Ừm… Vậy gặp hải tặc ” Bách Hợp nghĩ nghĩ đang chuẩn chuyện hôm qua tìm tin tức từ con vui giận lộ trong lòng Bách Hợp vẫn chút yên cô liếm bờ môi khô thuyền nước ngọt từ ngày hôm qua cô đã uống nước nhưng cũng nhờ thế mà xảy chuyện hổ như là vệ sinh
“Hải tặc” Khóe miệng Lý Yến Tu hiện vẻ tươi nhẹmột đầu tóc dài đen bóng rối tung thuyền đầu Bách Hợp dường như vầng thái dương mới ló từ chân trời cũng mất ánh sáng vẻ tuấn mỹ của : “Trong mắt khác lẽ coi là thế ”
“…” Bách Hợp mở miệng nhưng nên lời cô khan hai tiếng chút dám tin Lý Yến Tu trong miệng chút đắng: “Anh cũng là hải tặc”
“Không với cô trong thế giới ngoài hải quân cùng một số ít thôn dân đảo thì đều là hải tặc ” Trong lời của Lý Yến Tu mang theo một tia ẩn ý Bách Hợp thế mà sợ ngây lúc cô cảm giác mới thoát khỏi hang sói lọt động cọp cô hắng giọng ho hai tiếng để gì đó chỉ là hắng xong cũng tiếng nào
“Thuyền hỏng thật đau đầu” Lý Yến Tu thấy mặt Bách Hợp xanh trắng nên lời mí mắt buông xuống lông mi thật dày và dài làm thành bóng mắt Anh xong thì thuyên kêu hai tiếng ‘răng rắc’ kỳ thật hôm qua thuyền nhỏ cũng đã đập hỏng đôi chút lúc ném chiếc đuôi về phía Bách Hợp cảm giác thuyền thoáng lay động sắc mặt trắng bệch cũng mặc kệ bây giờ Lý Yến Tu là hải tặc hỏi theo bản năng: “Vậy làm giờ”
“Xem thử thể trụ đến hải đảo tiếp theo nếu …” Lý Yến Tu đến đây hướng Bách Hợp mỉm : “Cô cũng chỉ thể cầu nguyện gặp hải tặc thôi”
“Đụng thì thế nào” Mặt Bách Hợp trắng bệch hàm răng va ‘lộp cộp’ trong lòng xuất hiện cảm giác Lý Yến Tu hiên ngang lạnh lùng : “Nếu như đụng hải tặc chúng sẽ thuyền”
Anh sẽ “đen ăn đen” Bách Hợp nghĩ đến đó từng thấy cảnh những pháp sư… niệm chú làm phép tàu Black Pearl thẫn thờ lắc đầu trong đầu hiện ý niệm hi vọng đừng gặp hải tặc Lý Yến Tu trầm lặng : “Không gặp hải tặc cũng kim tệ chiếc thuyền là tài sản duy nhất”
Bách Hợp thấy thế giống như sét đánh Hôm qua còn thấy chiếc thuyền nhỏ đáng để tin cậy nhưng lúc rõ ràng nó đã trở thành điểm dừng chân duy nhất của cô về tình huống lựa chọn thấy chiếc thuyền như nữa Cô cố nén cảm giác phiền muộn đang dâng lên cắn răng: “Nếu đã thế vì hôm qua ngài Lý còn câu con cá lớn ”
Nếu vì cái đuôi của quái xà thuyền cũng sẽ phá đấy
“Trước đấy từng nếm qua” Lý Yến Tu xong lời liền đầu qua chỗ khác Bách Hợp bóng lưng cắn chặt răng lời
Cũng biết hai may mắn bất hạnh mặt biển lớn như mấy ngày liền trôi dạt đều thấy bóng dáng một hải tặc nào Thế nhưng càng lúc thuyền càng hư hại hơn may mà hai ngày thời tiết nắng ráo sáng sủa xảy sóng thần là mưa nên thuyền nhỏ còn kiên cường chống đỡ hư nhưng buổi chiều thứ ba hôm thời tiết liền âm u hẳn gió thổi ‘vù vù’ khiến buồm dương phồng hết cỡ thuyền nhỏ giống như mũi tên bay tán loạn biển Xuyên thế giới xa lạ lâu đến mà gặp hải đảo Bách Hợp chút tuyệt vọng nhưng lúc xa xa xuất hiện một chấm đen mặt hai