Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh - Chương 193
- Nhà
- Hành Trình Nghịch Tập Xuyên Nhanh
- Chương 193 - Đại hải câu chuyện không nội dung (1)
Có thể bằng chính năng lực bản thân đấu thắng cô gái hệ thống Lý Duyên Tỷ vốn cảm thấy Bách Hợp khả năng thất bại thế mà ngoài dự liệu Lý Bảo Xu chết Tuy đến cuối nguyên chủ thấy Hoàng đế chuyên sủng nàng cũng khiến y đau khổ nên mãn nguyện lắm nhưng Lý Duyên Tỷ cũng cho Bách Hợp những lời chỉ hỏi: “Giờ cô tăng một điểm ”
Dù Bách Hợp đoán đã thành nhiệm vụ nhưng chính tai Lý Duyên Tỷ mới thở phào nhẹ nhõm Cô do dự trong nhiệm vụ lẽ cô nguyên chủ ảnh hưởng đôi chút Nghĩ đến lúc đối mặt với Tề Ngự Phong cúi nịnh nọt cho nên mới cảm giác kiên nhẫn kỳ quái như thật nếu tí sai sót thì khả năng ảnh hưởng đến nhiệm vụ Lý Duyên Tỷ đã từng qua điều là do tinh thần cũng thể điểm võ lực của bây giờ quá thấp cứ thấy điểm của thuộc tính đủ dùng Cô khỏi nhớ tới hệ thống của Lý Bảo Xu hình như giá trị thuộc tính như cần tốn tiền hơn nửa năm thì tăng đến mức max việc cũng giống như làm nhiều nhiệm vụ màhiện tại hầu hết các thuộc tính tương đối thấp
“Tôi thêm tại tinh thần” Bách Hợp vẫn quyết định cắn răng tăng mục Mặc dù chỉ số võ lực cao sẽ giúp cô luyện võ thần tốc nhưng nếu là từ từ thì thời gian mấy năm cũng thể luyện thành bởi chần chừ trong chốc lát cô vẫn quyết định thêm điểm mục tinh thần
“Được” Lý Duyên Tỷ lên tiếng trong tinh lần nữa xuất hiện tư liệu của Bách Hợp:
Giới tính: Nữ (Có thể biến đổi giới tính)
Tên: Bách Hợp
Tuổi: 21
Trí lực: 64 (Max 100 điểm)
Dung mạo: 64 (Max 100 điểm)
Thể lực: 62 (Max 100 điểm)
Võ lực: 32 (Max 100 điểm)
Tinh thần: 19 (Max 100 điểm)
Danh vọng: 16 (Max 100 điểm)
Kỹ năng: Cửu Dương Chân Kinh Cửu Âm Chân Kinh Thiên Địa môn Đạo Đức Kinh Nam Vực Cổ thuật
Sở trường: Trù nghệ trung cấp Diễn xuất cao cấp Thuật ngũ hành bát quái
Mị lực: 34 (Max 100 điểm)
Cất giữ: Tình yêu của Thi Vương Chúc phúc của Thánh nữ Trái tim của Thiên Sứ Lời hứa hẹn của Long Vương
Ngoại trừ dung mạo và mị lực các chỉ số thuộc tính còn tăng thưởng nhiều như nhiệm vụ Bách Hợp cũng biết lần là ngoại lệ nên đổi thành thỏa mãn suy nghĩ mộtchút về hứa hẹn của Long vương cô Lý Duyên Tỷ một cái
“Hứa hẹn của Long Vương trong phần cất giữ của …” Câu hỏi còn hết Lý Duyên Tỷ khẽ gật đầu: “Tôi cho là cô sẽ hỏi Đây là lời hứa Kinh Hà Long Vương tặng cô khi thành nhiệm vụ Đó là thuật thi vân triệu lôi (kêu mưa gọi sấm) và thể sử dụng trong khi làm nhiệm vụ nhưng mỗi lần thi triển sẽ mất một thứ coi như là trả phí dù tinh thần lực của cô cũng cao” Lý Duyên Tỷ xong Bách Hợp vẻ hiểu lắm liền giải thích cho cô:
“Giống như trong nhiệm vụ nguyên chủ sớm qua đời ” Nếu như tinh thần lực đủ khả năng cái giá bỏ chính là tính mạng
Trong lòng Bách Hợp cảnh giác vội vàng gật đầu lúc càng thêm kiên định cùng với quyết tâm về việc làm max mục tinh thần
“Nhiệm vụ tiếp theo cô nên cẩn thận” Lý Duyên Tỷ ẩn ý Không giống như hỏi thăm Bách Hợp nghỉ ngơi bỏ một câu như bóng của liền biến mất Trong lòng Bách Hợp rùng đang mở miệng ý thức nhanh biến mất
Lần thứ hai tỉnh vẻ như cô đang một vật đang đong đưa Chưa vội tiếp thu nội dung câu chuyện cô nhớ đến lời khó hiểu đó của Lý Duyên Tỷ Hai cũng coi là quen biết một thời gian dài cô biết rõ Lý Duyên Tỷ vô cớ nhảm đã như thì chứng tỏ nhiệm vụ lần dễ nguy hiểm đến tính mạng
Một lượng lớn tình tiết bắt đầu tràn trong đầu lúc đầu Bách Hợp đau đến nứt còn mở mắt đột nhiên đầu truyền tới một trận đau nhức dữ dội ‘Bốp’ một tiếng đánh một gậy lên đầu khiến cô kịp rên một tiếng đã ngất
Đợi đến khi Bách Hợp lần nữa mở mắt trừ việc nhận chút ký ức ít đến đáng thương đầu cô trống rỗng Chỉ biết rằng thân thể tên là Úc Bách Hợp cùng với ấn tượng mơ hồ về ba ba mặc quần áo màu trắng thì còn gì khác chắc là do lúc đang tiếp nhận trí nhớ đánh bất tỉnh Bách Hợp nghĩ tới đây khỏi tức đến mức cào tường đây đã là lần thứ hai Lần đó tại bệnh viện tâm thần cô bất tỉnh biết nội dung thì cũng thôi chí ít cô bộ ký ức đấy của nguyên chủ còn tình cảnh như mất trí nhớ bây giờ khiến Bách Hợp cảm thấy lúc sắc mặt liền khó coi
Bốn phía đều đen kịt hình như cô đang giẫm sàn gỗ hơn nữa giống với mặt đất vì ở chân sự dao động rõ trong lòng Bách Hợp phỏng đoán chắc là ở xe ngựa Cô đưa tay sờ bốn phía bỗng bên cạnh một bàn tay lớn vết chai bắt lấy tay cô: “Cô chủ nhỏ ngài khỏe ” Giọng khàn trầm thấp khi hỏi xong ho hai tiếng: “Lão nô vô dụng hôm nay bảo hộ cô chủ thuyền hai kẻ là pháp sư một là kiếm sĩ chớ bại lộ thân phận”
Bách Hợp hai chữ ‘ thuyền’ nét mặt lập tức chút khó coi khó trách ở nhiệm vụ cô cảm thấy chóng mặt kinh khủng ngay đó trong đầu truyền đến cảm giác như chi chít kim đâm
“Lão nô lão nô…” Tiếng khàn khàn xong lời dường như đó nhịn nữa ho khan mấy tiếng còn thở nữa
“Bác Úc” Bách Hợp hô cái tên theo bản năng nhưng giọng đáp cô bốn phía yên tĩnh đến chết lặng Cô nhịn duỗi tay sờ lên ngực thấy một vùng bằng phẳng trong lòng liền kinh hãi (kinh ngạc và sợ hãi) mò mò xuống phía bụng biết thân thể chính là một bé gái thì trong lòng mới thở nhẹ một Bởi vì nhận trí nhớ nên cô biết hiện giờ bao nhiêu tuổi cũng hiểu đang ở thế giới nào tất cả chỉ thể dựa chính bản thân tìm tòi Ngực cô bằng phẳng xem lớn lắm tóc dài đã đến bên hông tóc xoăn nhẹ mà mềm mại Cô mặc một chiếc áo sơ mi dài tay Bách Hợp chút sờ chất liệu cảm giác vẻ nhám thân mặc quần dài và rộng coi cách ăn mặc giống như tiến câu chuyện cổ đại
Đang lúc cô mắng đánh bất tỉnh ở trong lòng đến mức phun máu chó đầy đầu Đột nhiên mở tấm ván đỉnh đầu xuất hiện một để râu quai nón bịt một bên mắt do đang ở trong bóng tối đối diện với ánh sáng Bách Hợp tự chủ nhắm mắt
“Lão đại pháp sư chết ” Người đàn ông trung niên kêu lớn một tiếng tiếng to ngay đó một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên Bách Hợp chỉ cảm thấy như một số vây quanh đầu cô gắng sức co tròn một cánh tay cường tráng mạnh mẽ so với đùi cô còn to hơn với xuống túm lấy quần áo của cô xách ngoài:”Con nhãi còn chết”
“Giết nó ” Có hét to một tiếng : “Ném làm mồi cho Hải Hoàng Thú”
“Câm miệng” Người đàn ông trung niên mái tóc dài màu hạt dẻ quát một tiếng khuôn mặt âm trầm mũi ưng quan sát Bách Hợp vài lần: “Nhóc con biết nấu cơm ”
Lúc một chút năng lực tự vệ Bách Hợp cũng sợ giết tướng mạo đám thật giống lương thiện cô vội gật đầu cố tỏ vô hại: “Tôi biết nấu cơm”
“Trên thuyền còn thiếu một đầu bếp nếu mày biết làm thì giữ còn bọn tao nuôi đứa vô dụng” Người đàn ông Bách Hợp vài lần dù mặt con nhóc bẩn nhưng đôi mắt phân rõ trắng đen lúc dáng vẻ rụt rè e sợ thật khiến nỡ giết đành kiên nhẫn phất tay “Giải tán chuẩn thẳng về hướng đông”
“Ôi” Mọi đồng thanh kêu rút dao pha hoặc loan đao đeo bên hông Bách Hợp dám lung tung đợi đến khi những cô mới bắt đầu đánh giá xung quanh hiện tại cô thấy phần cả bốn phía đều là nước mênh mông vô bờ tựa như bầu trời cùng với biển hòa làm như điểm cuối bốn phía thấy gì khác ngoài biển chiếc thuyền chỗ cô đang liền lộ rõ sự nhỏ bé
Cô sống ở trong thuyền trong phòng bếp ngoại trừ cô thì giúp việc nào khác hẳn với vẻ ngoài hết sức dơ bẩn của con tàu vật dụng trong bếp đủ cả nhưng mà tất cả còn mới cô nhịn xuống bối rối trong lòng đến khi chạng vạng tối thì mang một con cá to đến Con cá chỉ sợ dài chừng hơn ba mét đã cao đến tận ngực Bách Hợp đàn ông cao to ném cá đấy cũng Bách Hợp một cái liền xoay rời
Con cá biết là giống gì mà da đặc biệt dày thịt tươi ngon do cơ thể của Bách Hợp còn nhỏ cô luyện võ công cô sức cắt cả buổi cuối cùng mới cắt một tảng Cô làm xong phần ăn cho mười từ trong bếp cũng truyền mùi thơm buổi tối tới lấy cơm chỉ Bách Hợp đem bộ cá nướng bưng món ăn
Cuộc sống làm đầu bếp lắm chỉ Bách Hợp bận rộn trong phòng bếp mỗi ngày kể gần ba mươi đại hán chiếc thuyền lớn cho nên từ hai ngày gần như cả ngày Bách Hợp nghỉ thậm chí còn thở nhưng lúc cô còn lựa chọn nào khác mỗi một thuyền đều như hung thần ác sát nếu chút chuyện chỉ sợ tính mạng cô cũng khó giữ Bởi ngoài việc mỗi ngày ngoan ngoãn làm bếp Bách Hợp cũng bắt đầu luyện nội công nửa tháng nội công dù tiến triển quá lớn nhưng mỗi ngày luyện xong cũng sẽ còn mệt đến mức ngủ